Trong giọng nói tên thiếu phụ có chút mỉa mai.
- Mấy vị tiên sinh nữ sĩ, nhà hàng Tiên Cảnh chúng tôi có nguyên liệu nấu ăn vô cùng dồi dào nên sẽ không xảy ra tình huống thiếu hàng, mời các vị chờ một lát, nửa giờ sau chúng tôi nhất định sẽ thỏa mãn yêu cầu của các vị.
Cung Vi bảo đảm.
- Dồi dào? Nếu dồi dào thì sao lại có chuyện thiếu hàng? Dồi dào thì sao còn phải đi lấy hàng ở tiệm khác?
Mấy tên thanh niên ngồi trên ghế sa lon mặt mũi tràn đầy sự khinh thường nói.
Một số khách hàng chung quanh cũng hơi hơi gật đầu.
Mấy tên này thấy người chung quanh tụ tập mỗi lúc một đông trên mặt lộ ra nụ cười lạnh nhàn nhạt, một người trung niên trong đó đứng lên nói:
- Mọi người đều biết cá bahaba taipingensis, cá ngừ vây xanh đại tây dương và cá lù đù vàng lớn rất trân quý, cá lù đù vàng lớn còn dễ kiếm, trước mắt nghe nói trên thị trường có một nhà có thể nuôi trồng, còn cá ngừ vây xanh đại tây dương cũng rất dễ kiếm ở Quốc Đảo và Philippines hay Âu Mỹ đều có thể mua được, nhưng cá bahaba taipingensis mọi người đều biết nó vô cùng quý hiếm, một năm có thể thấy được mười con trên thị trường đã là rất hiếm, vậy mà nhà hàng Tiên Cảnh các người lại nói có thể cung cấp vô hạn, chúng tôi không tin.
- Cách làm của các người không thể nghi ngờ là vô cùng ấu trĩ, các người dám nói có vô hạn cá bahaba taipingensis để đánh bóng tên tuổi, muốn hấp dẫn càng nhiều du khách. Thực chất mọi người đều rõ ràng với giá của cá bahaba taipingensis thì không có nhiều người có thể mua để ăn, trong tay các người khả năng chỉ có mấy con mà lại làm như có thể cung cấp vô hạn để ngụy trang, các người làm như vậy là đang lừa gạt khách hàng chúng tôi.
- Không sai, trước mắt cá bahaba taipingensis rất trân quý, muốn cung cấp vô hạn hiển nhiên là vô cùng khó khăn, huống chi cá bahaba taipingensis lại thuộc về động vật được bảo hộ cấp hai, nước ta vốn dĩ không cho phép giao dịch, nên muốn có được cá bahaba taipingensis chỉ có thể ra nước ngoài, ngoại trừ Myanmar có khả năng có, các nước khác muốn bắt được cá bahaba taipingensis là rất khó.
- Đúng nha, không nghĩ tới mới ngày đầu tiên khai trương mà cá bahaba taipingensis đã bị thiếu hàng, như vậy về sau muốn cung cấp cá bahaba taipingensis không hạn lượng quả thực là một chuyện cười, khả năng là cá ngừ vây xanh đại tây dương cũng không có thể cung cấp vô hạn, cũng giống như các nhà hàng khác là chỉ có thể cung cấp có giới hạn mà thôi.
- Hẳn là nhà hàng Tiên Cảnh tuyên truyền chính là vì làm một số mánh lới muốn hấp dẫn càng nhiều khách hàng thôi, thủ đoạn này cũng đã thấy thường xuyên.
Một số khách hàng chung quanh bàn luận khe khẽ, nghe được kiểu nói này của khách hàng cho thấy bọn họ hiển nhiên cũng không tin nhà hàng Tiên Cảnh có thể bán không hạn chế những nguyên liệu nấu ăn đỉnh cấp này.
Cung Vi nhìn thấy tình huống này trên mặt lộ ra thần sắc khẩn trương.
Vào đúng lúc này, điện thoại di động của cô ta vang lên, nhìn thấy tên người gọi đến trên điện thoại liền lập tức kết nối:
- Sở tổng.
- Bên phía các người xảy ra chuyện gì thế? Sao súp cá bahaba taipingensis lại hết nhanh quá vậy?
Sở Tiên hơi nghi hoặc một chút hỏi.
Vừa rồi hắn nghe giám đốc Tổng bộ báo cáo, nói súp cá bahaba taipingensis tại cơ sở Lưu Vân đã bán xong khiến hắn hơi kinh ngạc.
Phải biết, mỗi tiệm chỉ cần ba con cá bahaba taipingensis cũng đủ bán được năm sáu mươi bát súp, một phần bán với giá ba vạn, dù cho được giảm 50% thì cũng là một vạn rưỡi một bát, mỗi cửa hàng có thể bán được mười phần đã là tốt rồi.
Cho dù là ở cửa hàng của Tổng bộ một buổi tối cũng chỉ bán được 12 phần.
Vậy mà bên Lưu Vân kia đã bán hết sạch năm, sáu mươi bát súp, điều này làm cho Sở Tiên cảm thấy kinh ngạc và nghi ngờ nên mới gọi điện thoại hỏi một chút.
- Sở tổng.
Sắc mặt Cung Vi có chút khó coi, nhìn đám người vẫn như cũ đang giễu cợt mấy người nhà hàng Tiên Cảnh bọn họ, do dự một chút liền nói chuyện phát sinh ở đây cho Sở Tiên.
- Lại còn có chuyện này?
Sở Tiên khẽ nhíu mày, đây là nơi có lượng tiêu thụ ít nhất vậy mà lại đã bán sạch súp cá bahaba taipingensis, nếu như không phải trùng hợp thì nhất định là có người giở trò quỷ.
- Để bọn họ chờ một chút cũng đừng để mọi người chung quanh đi mất, hai mươi phút nữa tôi sẽ gọi người mang đồ đến, tôi cũng sẽ qua đó một chuyến.
Sở Tiên nói với Cung Vi.
- Vâng, Sở tổng.
Cung Vi hơi sững sờ, lập tức gật đầu đáp lại.
- Làm phiền các vị chờ một lát, trong nửa giờ nữa chủ tịch của chúng tôi sẽ tới đây một chuyến cho mọi người một câu trả lời chắc chắn.
Cung Vi nói với những khách hàng ở đây.
- Ồ? Chủ tịch của các người cho chúng tôi một câu trả lời chắc chắn! Ha ha, được, vậy chúng tôi sẽ ở đây chờ ba mươi phút.
Tên cầm đầu đám người này lên tiếng.
- Chủ nhà hàng Tiên Cảnh sao? Nghe nói là một người có năng lực phi thường, vậy chúng tôi sẽ ở đây chờ ba mươi phút nữa, chủ tịch của các người có thể mang đến bể cá giá trị vài trăm triệu trưng bày tại đây, tất nhiên là rất có thực lực.
Khách hàng chung quanh lập tức nói.
- Được, vậy chúng tôi sẽ chờ ở đây ba mươi phút nữa.
Khách hàng chung quanh đều không có ý kiến phản đối.
Cung Vi lập tức gọi người mang trà cùng một số điểm tâm ra mời mọi người dùng.
Sở Tiên sau khi cúp máy của Cung Vi thì lập tức gọi điện thoại cho Kiếm Tam ở hồ Phong Đài để bọn họ lái xe đi lấy hai mươi con cá bahaba taipingensis mang đến nhà hàng Tiên Cảnh trên đường Lưu Vân.
- Nơi này trước hết giao cho cậu, tôi phải đến nhà hàng ở đường Lưu Vân một chuyến.
Sở Tiên một bên nói với giám đốc Tổng bộ một tiếng sau đó lái xe chạy tới.
Không tới hai mươi phút, khi Sở Tiên chạy tới thì vừa vặn xe bọn Kiếm Tam cũng vừa ngừng ở cửa nhà hàng.
Sở Tiên nhìn thấy trong mắt bọn họ lộ ra ý cười:
- Mang vào trong tiệm cơm.
- Vâng, ông chủ.
Cả đám gật gật đầu, sau đó bắt đầu đem cá bahaba taipingensis trong xe tải đông lạnh chuyển xuống.
Sở Tiên không đi cùng bọn họ mà dẫn đầu đi vào nhà hàng Tiên Cảnh.
- Ông chủ.
Cung Vi nhìn thấy Sở Tiên liền vội vàng đi tới.
- Ừm.
Sở Tiên hướng phía hắn gật gật đầu, sau đó nhìn về phía đám người chung quanh, mỉm cười gật gật đầu với bọn họ.
- Các vị, thật có lỗi đã khiến mọi người phải đợi lâu.
Sở Tiên mở miệng:
- Về chuyện súp cá bahaba taipingensis cửa hàng chúng tôi đáp ứng muộn, tôi muốn xin lỗi mọi người, cửa hàng này chúng tôi chỉ làm sẵn có năm, sáu mươi suất, không nghĩ tới món này sẽ được nhiều người yêu thích đến thế nên mới bán sạch toàn bộ, đây là điều tôi không nghĩ tới và cũng là sai sót của chúng tôi.
- Tuy nhiên mọi người cũng không nên gấp gáp, chúng tôi đã lấy tốc độ nhanh nhất làm ra một vài suất cá bahaba taipingensis rồi, nhân viên đằng sau sẽ lập tức mang vào.
Sở Tiên luôn mỉm cười mà nói xin lỗi mọi người.
- Sở tổng, không phải chúng tôi muốn gây sự mà là nhà hàng Tiên Cảnh các người nói nguyên liệu nấu ăn đỉnh cấp không hạn lượng nhưng bây giờ mới là ngày đầu tiên đã xuất hiện tình huống này, cậu nói về sau làm sao chúng tôi có thể tin tưởng?
- Không sai, hôm nay mới là ngày đầu tiên nha Sở tổng, tôi tin tưởng các người hẳn là chuẩn bị sản lượng cho ba ngày đi, nhưng sản lượng trong ba ngày vậy mà một ngày liền bán hết, cậu giải thích quá gượng ép đi? Tuy nhiên các người có điều thêm từ cửa hàng khác tới chúng tôi cũng không có ý kiến, dù sao chúng tôi cũng chỉ muốn mua một vài suất súp cá bahaba taipingensis mang về cho người nhà chúng tôi mà thôi.
Chương 405: Hiện Ra Trên Mắt Chó Các Ngươi (2)
Người dịch: Sunshine
Biên: Cẩuca
Team dịch: Vạn Yên Chi Sào
Nguồn: truyenyy.com
Mấy người này mỗi người nói thêm một chút, ngôn ngữ dù không có ý đả kích nhưng trong lời nói lại biểu đạt ý tứ đó là điều hiển nhiên.
Một đám khách hàng chung quanh gật gật đầu, trong lòng mặc dù không có quá nhiều phản cảm nhưng đối với hành vi của nhà hàng Tiên Cảnh này cũng rất không thích.
Sở Tiên mỉm cười nhìn mấy người sau đó liếc nhìn mọi người một cái, trên mặt vẫn như cũ mang theo sự áy náy nói:
- Thật sự là chúng tôi không đúng, không chuẩn bị dư ra nguyên liệu nấu ăn ở trong cửa hàng này là lỗi của chúng tôi, nhưng các người nói nhà hàng Tiên Cảnh chúng tôi không đủ nguyên liệu thì tôi không đồng ý, nhân viên của chúng tôi đã mang cá bahaba taipingensis tới.
Sở Tiên chỉ ra hướng ngoài cửa, hai người đang khiêng một cái rương tới, trong rương đó chứa ba con cá bahaba taipingensis.
Mà bên kia mấy thanh niên thiếu phụ nhìn thấy cá bahaba taipingensis được chuyển tới thì trên mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc, tuy nhiên lại lộ ra vẻ đùa cợt:
- Sở tổng, không thể không nói nhà hàng Tiên Cảnh các người có không ít cá bahaba taipingensis nha!
Sở Tiên nhìn bọn hắn rồi cười:
- Phải, vẫn đủ để bán ra.
- Vậy thì chưa hẳn, nhà hàng Tiên Cảnh làm ăn tốt như vậy, nói không chừng ba con cá bahaba taipingensis này trong một hai ngày liền bán hết.
Tên thiếu phụ từ tốn nói.
Chung quanh, khách hàng như có điều suy nghĩ gật gật đầu, ba con cá bahaba taipingensis xác thực không ít, nhưng muốn cung cấp vô hạn vẫn là chuyện không thể nào.
- Ba ngày đương nhiên không đủ, nhà hàng Tiên Cảnh chúng tôi đã nói sẽ cung cấp không hạn lượng thì tuyệt đối sẽ không hạn lượng, các vị có thể yên tâm.
Sở Tiên cam đoan, ánh mắt quét qua mấy người, trên mặt lộ ra nét cười lạnh.
Hai người khiêng cái rương đến rồi đặt ở vị trí bên cạnh Sở Tiên.
Mà lúc này, tại cửa ra vào lại có hai người khiêng một cái rương đi tới, khách hàng ở phía trước ngẩng đầu nhìn lại, trong đó lại có ba con cá bahaba taipingensis.
Nhìn thấy lại có ba con cá bahaba taipingensis được chuyển vào, khách hàng chung quanh trên mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc, thì ra Tiên Cảnh vẫn còn có chút thực lực.
Mấy tên thanh niên thiếu phụ kia sắc mặt có chút khó coi.
- Năm cửa hàng mà chỉ có sáu con cá bahaba taipingensis thì cũng không tính là nhiều.
Tên thiếu phụ kia có chút không cam tâm tiếp tục nói.
- Tôi không phải điều cá từ cửa hàng khác tới.
Sở Tiên nhìn hắn, trên mặt lộ ra nụ cười hơi trào phúng:
- Mà tôi cũng không nói chỉ có vẻn vẹn sáu con cá bahaba taipingensis cho các vị ăn.
Ngay tại thời điểm Sở Tiên nói ra lại có hai người đi tới, trong tay bọn hắn vẫn ôm ba con cá bahaba taipingensis.
- Chín con, xem ra nhà hàng Tiên Cảnh quả nhiên có thực lực, có thể mang tới chín con cá bahaba taipingensis đúng là vô cùng giỏi nha.
Khách hàng chung quanh nhìn chín con cá bahaba taipingensis trên mặt đất, mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Chín con cá bahaba taipingensis đã có giá trị hai ba ngàn vạn.
- Vẫn còn.
Rất nhanh lại có hai người nữa chuyển đến ba con cá bahaba taipingensis, trên mặt mọi người lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Những người kia nhìn thấy số cá bahaba taipingensis đã đạt tới mười hai con, trên mặt lộ ra thần sắc chấn kinh.
Cá bahaba taipingensis, đây chính là cá bahaba taipingensis nha, mỗi con đều có tin tức trên Tencent, nếu như mười hai con này bị truyền thông biết, chắc chắn sẽ điên cuồng tuyên truyền, nhà hàng Tiên Cảnh cũng sẽ nhận được vô số sự chú ý.
Cách làm của bọn họ ngày hôm nay chẳng những không có mang đến phiền phức cho nhà hàng Tiên Cảnh mà ngược lại còn nâng cao danh dự của họ lên một bậc.
- Mới mười hai con thôi, cũng không đủ nhiều, cá bahaba taipingensis chúng tôi đã nói sẽ cung cấp không hạn lượng.
Sở Tiên cười nhạt, khóe miệng nhếch lên.
Hắn vừa mới dứt lời, nhân viên bên ngoài vô cùng phối hợp lại chuyển tới một cái rương, hết thảy năm cái rương, 15 con cá bahaba taipingensis để dưới đất.
- Nhanh lên chuyển hết tới đây đi!
Sở Tiên nói với đám nhân viên.
- Vâng, ông chủ.
Mấy tên nhân viên gật gật đầu, đi nhanh ra bên ngoài, đem nốt năm con cá bahaba taipingensis vào để dưới đất:
- Ông chủ, chúng tôi chỉ mang đến hai mươi con.
- Ừm, được rồi.
Sở Tiên gật gật đầu, sau đó nhìn về phía mọi người chung quanh:
- Hai mươi con cá bahaba taipingensis có giá năm, sáu ngàn vạn, cái này chỉ là một phần của nhà hàng Tiên Cảnh chúng tôi, nếu như mọi người vẫn cảm thấy nhà hàng Tiên Cảnh chúng tôi lừa gạt khách hàng thì có thể cùng tôi đến kho đông lạnh nhìn một chút xem liệu chúng tôi có thể cung ứng vô hạn cho các vị không?
- Lợi hại nha Sở tổng, chúng tôi tin tưởng, chúng tôi tin tưởng, hai mươi con cá bahaba taipingensis, thu thập toàn bộ số cá tại các nhà hàng khác trong cả nước cũng không có đủ hai mươi con, vậy mà nhà hàng Tiên Cảnh lại có thể mang ra hai mươi con một lúc, thật sự là lợi hại.
- Đúng nha, Sở tổng của các người thật sự là có năng lực, ngài đều có thể mang ra bể cá có giá trị bốn, năm trăm triệu, làm sao có thể không bỏ ra nổi một vài con cá bahaba taipingensis được, về sau chúng tôi sẽ liên tục ủng hộ nhà hàng Tiên Cảnh.
- Không sai không sai, hai mươi con cá bahaba taipingensis nha, đây cũng mới chỉ là một phần thôi, nhà hàng Tiên Cảnh có nguyên liệu nấu ăn đỉnh cấp thật sự là quá nhiều.
Khách hàng xung quanh ai nấy đều vừa cười vừa nói, trên mặt vẫn chấn kinh như cũ nhìn hai mươi con cá bahaba taipingensis trên mặt đất, những vật này so sánh với hoàng kim còn trân quý hơn, súp cá bahaba taipingensis có thể làm đẹp dưỡng nhan, về sau thế nào cũng phải đến ăn một lần.
- Đó là đương nhiên, trong bữa trưa của nhân viên chúng tôi còn có thịt cá bahaba taipingensis để ăn thì làm sao lại không bỏ ra để bán.
Bên cạnh, một nhân viên phục vụ mặt mũi tràn đầy tự hào nói.
- Điều này…
Lời nói của phục vụ khiến khách hàng chung quanh lại lần nữa sững sờ.
- Bữa ăn trưa của nhân viên các người là cá bahaba taipingensis?
Tên thiếu phụ kia kinh ngạc hỏi.
- Đúng nha.
Tên phục vụ kia đắc ý gật gật đầu.
Một bên Sở Tiên cười cười:
- Một con cá bahaba taipingensis mà thôi, năm cửa hàng mới có năm con, cho nhân viên ăn bữa trưa vẫn được.
- Con mẹ nó.
Ngay từ đầu mấy người đang tìm cớ này trên mặt đều có chút mơ mộng, cho nhân viên ăn trưa với cá bahaba taipingensis, con mẹ nó, bọn hắn lại còn tới nói người ta là cá bahaba taipingensis không đủ bán, người ta đều mang ra cho nhân viên ăn, sao có thể chưa đủ bán? Quả thực là trực tiếp đánh vào mặt nha.
- Ha ha, không biết nơi này của Sở tổng các người còn tuyển nhân viên hay không?
Một tên khách hàng có chút nói đùa nói.
Sở Tiên mỉm cười không có nói tiếp:
- Sự tình lần này là nhà hàng Tiên Cảnh chúng tôi không chuẩn bị kỹ càng, về sau tuyệt đối sẽ không có chuyện này, mặt khác, Tiên Cảnh chúng tôi đã nói nguyên liệu nấu ăn đỉnh cấp không hạn lượng thì nhất định sẽ không hạn lượng, cho nên mọi người yên tâm, về sau nếu như muốn ăn cá bahaba taipingensis, cá ngừ vây xanh đại tây dương và những nguyên liệu nấu ăn đỉnh cấp khác thì cứ đến nhà hàng Tiên Cảnh chúng tôi, sau này chúng tôi sẽ tận lực đẩy ra càng nhiều nguyên liệu nấu ăn đỉnh cấp, khả năng không lâu sau đó sẽ có càng nhiều nguyên liệu cực phẩm khác trong thực đơn, thậm chí trứng cá muối cực phẩm cũng sẽ trở thành một món trong thực đơn của chúng tôi.
- Được, Sở tổng, chúng tôi vô cùng chờ mong Tiên Cảnh sẽ mang đến cho chúng tôi từng món ăn tinh phẩm, món cá khô của các người ăn rất ngon, về sau chúng tôi nếu quyết định tụ hội thì sẽ tới ăn ở chỗ này.
- Không sai không sai,tôi sẽ đi làm 1 tấm thẻ hội viên nạp vào một khoản tiền, thực lực của nhà hàng Tiên Cảnh không thể chê, về sau mời khách tới nơi này ăn cơm thì vô cùng có mặt mũi.
Mấy tên khách hàng lớn tiếng nói.
- Được, cám ơn các vị.
Sở Tiên nói cảm tạ với bọn hắn.
- Đem số cá bahaba taipingensis này đặt ở trong phòng bếp đằng sau.
Sở Tiên nói với nhân viên.
Đã được biết đến một số tin tức về hai mươi con cá bahaba taipingensis nên khi nhìn thấy chúng thì đầu bếp trưởng có chút rung động, lập tức mang đi để các đầu bếp đem đi xử lý.
Giải quyết xong xuôi chuyện này, sắc mặt mấy người kia khó chịu đi ra ngoài, khách hàng chung quanh cũng dần dần giải tán.
- Sở tổng, chuyện này là tôi làm không tốt, nếu như không phải ngài đến, có thể sẽ mang đến cho Tiên Cảnh chúng ta vết nhơ rất lớn.
Giám đốc Cung Vi mặt mũi tràn đầy áy náy đi tới.
- Không có việc gì, chuyện này cũng không trách cô, tuy nhiên về sau nếu như lại có loại sự tình này, cô phải mau chóng nói cho lãnh đạo công ty.
Sở Tiên khoát tay, chuyện này rõ ràng là có người đứng ngoài thao túng, đổi lại bất luận người nào thì cũng rất khó giải quyết.
- Đúng đúng.
Cung Vi liền vội vàng gật đầu.
Sở Tiên ở lại nhà hàng cho đến khi khách hàng rời đi hết, sau khi nhìn qua mức tiêu thụ ở nơi này thì mới rời khỏi.
Hắn vừa đi, nhân viên trong tiệm cơm liền bàn tán sôi nổi người thanh niên này là ông chủ ngưu bức, một số thiếu nữ còn nói đùa muốn chơi quy tắc ngầm.
Trở lại Tổng bộ, khách hàng ở Tổng bộ vẫn chưa về hết, ở vị trí trung tâm thành phố là khu không ngủ, có người ăn vào hai, ba giờ là điều vô cùng có khả năng.
- Sở tổng, chúng ta đã tính xong doanh số tiêu thụ hôm nay.
Tổng bộ giám đốc nhìn thấy hắn đến, liền vội vàng đi tới.
- Đưa tôi xem một chút.
Sở Tiên gật gật đầu:
- Một ngày tiêu thụ tổng cộng 58 vạn, hội viên nạp tiền 295 vạn.
- Vâng ông chủ, ngày hôm nay doanh thu của chúng ta là 353 vạn, vô cùng thành công.
Tổng bộ giám đốc hưng phấn nói ra.
- Đúng vậy, rất thành công.
Sở Tiên gật gật đầu.
Lúc này Sở Li, Lưu Vân, tiểu Dĩnh cũng mỉm cười đi tới.
- Thế nào?
Sở Tiên hỏi bọn hắn.
- Vô cùng thành công, khách hàng đánh giá rất cao, mức tiêu thụ cũng vô cùng cao.
Tiểu Dĩnh cao hứng đi tới.
- Đoán chừng các nhà hàng khác chỉ có ngày lễ, ngày tết mới có thể đông như vậy.
- Vậy là được rồi, nếu như có thể duy trì độ hot như vậy, mức tiêu thụ của năm cửa hàng có thể tới ba, bốn trăm vạn.
Sở Tiên nhìn xem doanh số của mấy cửa hàng khác đều đã đạt tới chừng 40 vạn, mặt khác cơ sở ở đường Lưu Vân bởi vì súp cá bahaba taipingensis đã bán được hết mà một ngày tiêu thụ đã đạt tới 90 vạn.
Năm cửa hàng gộp chung vào thì tiêu thụ tổng ngạch đạt tới khoảng chừng 260 vạn.
Mặt khác hội viên nạp tiền kim ngạch đạt tới 721 vạn, một ngày tổng nhập cơ hồ đạt tới gần ngàn vạn.
- Thu nhập một ngày gần ngàn vạn, về sau thu nhập của chúng ta sẽ còn cao hơn.
Sở Li mặt mũi tràn đầy hưng phấn mà nói ra.
- Ừm.
Sở Tiên gật gật đầu, đối với nhà hàng Tiên Cảnh tràn ngập lòng tin.
Chương 406: Hot Khắp Cả Nước
Người dịch: Sunshine
Biên: Cẩuca
Team dịch: Vạn Yên Chi Sào
Nguồn: truyenyy.com
Ngày thứ hai, tin tức trang đầu bùng nổ trên internet, văn hay ý đẹp giới thiệu một chuyện phát sinh tại nhà hàng.
Chuyện này đầu tiên là tại Micro Blog Thượng Lưu, rất nhanh liền bị một số nhà truyền thông lấy ra làm tin tức, tuy nhiên tin tức này vừa ra đã dẫn tới sự chú ý của rất nhiều người.
Thành phố Hải Thanh mới mở một nhà hàng mang ra hai mươi con cá bahaba taipingensis, cái tiêu đề này vừa phát ra, dẫn tới không ít đám dân mạng hiếu kỳ đón đọc.
Hai mươi con cá bahaba taipingensis, bây giờ chỉ một con cũng đã có thể lên trang đầu vậy mà dưới tình huống này thì sẽ hot đến cỡ nào.
Rất nhanh dân mạng liền nhấn vào xem từng hình ảnh, hai mươi con cá bahaba taipingensis cứ như vậy lẳng lặng để dưới đất, cho người ta một loại xúc động mãnh liệt.
Mặt khác, trừ mười mấy tấm hình ảnh ra còn có một số giới thiệu, nói rõ chi tiết chuyện phát sinh hôm qua tại nhà hàng Tiên Cảnh.
Chủ Micro Blog cũng là một người mới, một câu chuyện đơn giản bình thường quả thực là khiến cho hắn cảm thấy thoải mái, từ đầu là có người gây chuyện, sau đó ông chủ nhà hàng mang đến hai mươi con cá bahaba taipingensis, điển hình cho việc vả mặt trực tiếp thật hả hê, điều này làm dân mạng hưng phấn không thôi đã thu hút không ít Fan.
- Uy, nhà hàng này thật sự là nghịch thiên.
- Một con có thể mua được cả dãy phòng trọ tốt, cái này mẹ nó không phải cá, là phòng trọ, phòng trọ đáng thương của ta.
- Ông chủ nói: Mấy người điểm lại cho tôi một chút, nhà hàng ta đây sẽ sợ các người điểm cá bahaba taipingensis sao?
- Hôm nay tôi muốn tới ăn súp cá bahaba taipingensis.
Tin tức này trên Micro Blog rất nhanh được người khác chia sẻ, một số khách hàng đi qua nhà hàng Tiên Cảnh cảm kích cười cười, có chút tự đắc bình luận ở dưới: nhà hàng Tiên Cảnh không chỉ có cá bahaba taipingensis, còn có cá vây xanh đại tây dương, cá lù đù vàng lớn chờ các người thưởng thức, đây là một nhà hàng cao cấp, những nơi được gọi là khách sạn năm sao đều không sánh bằng.
Tiệm của hắn đơn giản là không bằng, đề nghị các người hai ngày này đến thành phố Hải Thanh hãy vào nhà hàng Tiên Cảnh nếm thử, hai ngày này nhà hàng khai trương đang giảm giá 50% các món ăn, qua hai ngày này sẽ không có cơ hội nữa.
Đủ loại bình luận bùng nổ trên Micro Blog, sau đó chủ Micro Blog gian trá lại mở ra một vòng vòng fan hoạt động.
Hắn đem tư liệu của nhà hàng Tiên Cảnh tuyên bố ra, mà lại tuyên bố có chút vô sỉ được đăng bằng nhiều phương thức.
Mọi ngóc ngách trong nhà hàng Tiên Cảnh đều chụp rồi đăng lên, từng ảnh từng ảnh một mà trọng điểm là những bể cá kiểng.
Chủ blog lấy giọng điệu của lão tài xế giới thiệu mấy loại cá cảnh đắt đỏ, chủng loại, giá trị các loại, đương nhiên những thông tin này đều có được từ nhân viên phục vụ của nhà hàng Tiên Cảnh.
Có điều khi hắn giới thiệu những loài cá trong bể cá cảnh lại khiến dân mạng trên internet chấn kinh.
- Nhà hàng Tiên Cảnh? Có phải có liên quan đến nơi bán cá cảnh Tiên Cảnh trước kia và bể thủy sinh Tiên Cảnh không? Là cùng một ông chủ sao? Thật tốt nha, nhà hàng Tiên Cảnh tại trung tâm thành phố chúng ta có một cửa tiệm.
- Xuất phẩm của Tiên Cảnh hẳn là tinh phẩm nha, tôi nhớ lúc trước Hắc Giác Tuyết Long vương chính là mang ra từ Tiên Cảnh, ở đó còn có rất nhiều cá rồng cực phẩm.
- Có bể cá mấy trăm triệu, thực lực này còn có nhà hàng khách sạn nào có thể so bì được.
- Các ngươi nói xem còn có nhà nào có thể so sánh?
Tin tức này của Micro Blog chỉ ngắn ngủi trong vòng nửa giờ đã có mấy vạn người chia sẻ, với tốc độ này, trăm phần trăm đứng đầu.
Mặt khác, rất nhanh liền có rất nhiều người đến đây vạch trần, bao quát thông tin chấn kinh của thành phố Hải Thanh được công bố trên internet.
Càng ngày càng nhiều sự tình bị dân mạng vạch trần, những dân mạng kia vẫn luôn một mực chú ý nhìn thấy tin tức cụ thể của nhà hàng này có chút trợn mắt há mồm.
Riêng khi bọn hắn biết được bữa trưa của nhân viên nhà hàng lại là cá bahaba taipingensis thì từng người đều khóc lớn, con mẹ nó đây mới là công ty lớn nha, mới là ông chủ nha.
Một số nhân viên vô cùng có tâm đăng quy tắc này lên mạng thuận tiện khen tặng ông chủ bọn hắn một chút.
Nhân viên nhà hàng Tiên Cảnh được định giá là nhân viên hạnh phúc nhất năm 2018, mà ông chủ nhà hàng Tiên Cảnh thì được đánh giá là ông chủ tốt nhất năm, không có người thứ hai.
Liên quan tới tin tức nhà hàng Tiên Cảnh trên Micro Blog, thế là những truyền thông đó cũng muốn chiếm vị trí đứng đầu, cấp tốc đăng lại, hoặc là một lần nữa viết lách sửa soạn lại.
Hiện tại những báo nhỏ trên Internet không hề có sức ảnh hưởng gì nữa rồi.
Từng trang từng trang đều khuếch đại tuyên truyền, nói rằng nhà hàng này vô cùng hiếm thấy trong nhân gian.
Càng ngày càng nhiều truyền thông tuyên truyền tin tức này, điều này cũng khiến càng nhiều người hiểu được sự nghịch thiên của nhà hàng này.
Sức mạnh của dân mạng vô cùng lớn, rất nhanh đã đem thông tin của Tiên Cảnh nói ra, bể thủy sinh Tiên Cảnh, cá cảnh Tiên Cảnh cùng tài liệu về nhà hàng Tiên Cảnh đều nêu ra cặn kẽ khiến đông đảo dân mạng trợn mắt há mồm.
Trong lúc nhất thời, "Tiên Cảnh" trở nên vô cùng hot khắp cả nước.
Nhà hàng Tiên Cảnh nổi tiếng là điều tất nhiên, có thể không bao lâu nữa sẽ có rất nhiều du khách trên toàn thế giới tới đây thưởng thức.
Cao ốc tầng cao nhất tập đoàn Chu Thị, mặt mũi Chu Thắng Văn vô cùng âm trầm nhìn những tài liệu này, có chút bất lực ngả lưng ra ghế.
- Tiên Cảnh, Sở Tiên, Chu Thắng Văn ta cả đời chưa từng thất bại mấy lần, không nghĩ tới cuối cùng lại bại dưới ngươi.
Chu Thắng Văn ngửa đầu lên thì thào, nhìn lên trần nhà.
-Xem ra là ta đã xem thường hắn, có thể lấy ra mấy ngàn vạn làm ra để can thiệp việc cưỡng chế, tốn hao vài trăm triệu mua đất mở tiệm cơm, tùy tiện mang ra mấy con cá cảnh có giá trị, còn có thể mang ra nguyên liệu nấu ăn đỉnh cấp vô hạn, tài lực cùng bối cảnh này tuyệt đối không phải chỉ là những gì bày ra trước mắt mọi người, chẳng trách chính quyền Hải Thanh đối với hắn khách khí như thế, thậm chí còn cầu được ước thấy.
Chu Thắng Văn hít một hơi thật sâu, sau đó chậm rãi đứng lên, do dự một chút bấm một cuộc điện thoại.
Giờ phút này Sở Tiên đang ngồi trong văn phòng Tổng Điếm ở nhà hàng Tiên Cảnh, nhìn người gọi đến hiển thị trên màn hình điện thoại di động, trên mặt lộ ra thần sắc ngoài ý muốn, đùa cợt tiếp điện thoại.
- Thật không nghĩ tới là điện thoại của Chu chủ tịch, không biết Chu chủ tịch có chuyện gì?
Mặt mũi Sở Tiên tràn đầy mỉm cười hỏi.
Chu Thắng Văn hơi có chút trầm mặc, trên mặt có chút đắng chát:
- Chúc mừng nha Sở tổng, chúc mừng Khai Trương Đại Cát, mọi điều tốt đẹp.
- Đây là tất nhiên, tuy nhiên thời gian về Cổ Đạo Thực Phổ các người khả năng không dễ chịu, thậm chí có thể sẽ phải đóng cửa.
Trên mặt Sở Tiên lộ ra lãnh ý nhàn nhạt.
Sắc mặt Chu Thắng Văn thay đổi, có chút khó chịu:
- Sở tổng có thời gian đi uống một chén rượu bồi tội với tôi không?
- Rượu bồi tội thì không cần uống, lúc đầu chúng ta cũng không có bao nhiêu mâu thuẫn, là ông quá dung túng cấp dưới, muốn giải quyết mâu thuẫn giữa chúng ta thì đem Trần Quân giao cho tôi, sự tình này xem như giải quyết xong. Nếu như Chu tổng vẫn không đồng ý vậy chúng ta liền chơi tiếp, chỉ là không biết ông có bao nhiêu tư sản để đi theo chơi cùng tôi, còn có nhắc nhở ông không nên dùng thủ đoạn gì, nếu không hậu quả sẽ không phải chỉ mình ông phải gánh chịu.
Sở Tiên lạnh lùng buông lời cảnh cáo hắn.
Chu Thắng Văn nghe được lời nói này thì sắc mặt lập tức trầm xuống, hắn không nghĩ tới đối phương sẽ không nể mặt mình như thế.
Có điều nghĩ đến thủ đoạn thông thiên mà lại có chút điên cuồng của gia hỏa kia, hắn hít một hơi thật sâu:
- Liên quan tới sự tình của Trần Quân, tôi sẽ cho cậu một câu trả lời chắc chắn.
- Được, tôi chờ tin tức tốt lành từ Chu tổng.
Sở Tiên cười cười, trực tiếp cúp điện thoại.
Chu Thắng Văn nắm chặt quả đấm, sống hơn nửa đời người, hắn là lần đầu tiên bị người khác không nể mặt mũi như thế, nặng nề mở ngăn kéo ra, nhìn tư liệu bên trong, lần nữa nặng nề đóng ngăn kéo lại, do dự một chút liền gọi cho Trần Quân.
Thứ bảy, nhà hàng Tiên Cảnh đông nghẹt, thậm chí khu nghỉ ngơi có đến mười khách hàng đang chờ, biến nhà hàng cao cấp ưu nhã xa hoa trở nên ầm ĩ.
Tuy nhiên đây cũng là chuyện không có cách nào cải thiện, ai bảo nhà hàng này làm ăn quá tốt, ngày sau chỉ có thể dùng một số bình phong cải thiện một chút.
Buổi chiều, khiến cho Sở Tiên bọn hắn không nghĩ tới là có đến năm nhà truyền thông muốn tiến hành phỏng vấn nhà hàng Tiên Cảnh.
Sở Tiên ai đến cũng không cự tuyệt, loại tuyên truyền này đối với nhà hàng vô cùng có tác dụng, hắn đương nhiên vui lòng.
Đẩy chị mình Sở Li cùng anh rể Lưu Vân ra tiếp thay, còn Sở Tiên lại rất thanh nhàn.
Sau này hắn muốn dùng nhiều thời gian ở đại dương, chuyện công ty hắn một chút cũng không muốn quản lý, chỉ cần xác định một đại phương hướng là có thể.
Buổi chiều thứ bảy sau khi một số truyền thông đến phỏng vấn xong rất nhanh trên internet cùng đài truyền hình lập tức xuất hiện tin tức có quan hệ liên quan đến nhà hàng Tiên Cảnh, điều này khiến nhà hàng Tiên Cảnh càng thêm hot.
Vốm dĩ ngày chủ nhật lượng khách hẳn là sẽ giảm xuống một chút nhưng lại có rất nhiều khách hàng đến từ nơi khác tới dùng cơm, việc này khiến chủ nhật còn đông hơn so với thứ bảy.
Trong ba ngày khai trương nhà hàng Tiên Cảnh tổng thu nhập đã đạt tới mức hơn 18 triệu, trong đó hơn một nghìn vạn là tiền phí dụng.
Thứ hai đầu tuần, nhà hàng Tiên Cảnh cả ngày lẫn đêm vẫn đông nghẹt như cũ, trong một ngày, cả năm nhà hàng đạt tới hơn bốn trăm vạn.
Hơn bốn trăm vạn là một số liệu khủng bố tuy nhiên ngẫm lại thì một món ăn đã bốn, năm ngàn tới hơn vạn, năm nhà hàng hơn bốn trăm vạn cũng là điều có thể hiểu được.
Hiện tại nhà hàng Tiên Cảnh lại đang trong thời điểm vô cùng hot, trong thời gian này buôn bán thuận lợi, khả năng về sau sẽ giảm xuống.
Tuy nhiên dù cho có giảm xuống thì cũng sẽ không giảm xuống quá nhiều, năm cửa hàng một ngày một hai trăm vạn có lẽ vẫn không có vấn đề.
Đối với độ hot của nhà hàng Tiên Cảnh hiện nay thì sách dạy nấu ăn Cổ Đạo đúng là gặp phải một trận đả kích nặng, khả năng buôn bán lập tức giảm xuống ba phần năm, bốn phần năm.
Có thể là bởi vì có chút e ngại Sở Tiên thần bí, Cổ Đạo Thực Phổ không có sử dụng một số thủ đoạn nhỏ, cũng không tiến hành cạnh tranh về giá cả.
Thứ ba, Chu Thắng Văn dẫn theo Trần Quân tới gặp Sở Tiên.
Đối với người đã ra lệnh chơi xấu với cửa hàng mình rồi đả thương chị gái và anh rể thì Sở Tiên không nhân từ chút nào, trực tiếp đánh tàn phế tứ chi của hắn, bắt hắn trả giá đắt cho việc mình làm lúc trước.
Cuối cùng, Sở Tiên không nhằm vào tập đoàn Chu Thị cũng không có ngăn cản việc phá dỡ nữa, việc này khiến Chu Thắng Văn khẽ thở phào một cái.
Ngây ngốc ở tiệm cơm một tuần lễ, sau khi ổn định lại mọi chuyện, Sở Tiên dẫn tiểu Dĩnh vào Thủ Đô Thượng Kinh.
Con gái lão Chu cần uống Tâm Hạch và còn cần hắn tiếp tục trị liệu, đồng thời Thạch lão gọi điện thoại nói với hắn còn có một ít chuyện, thế là hắn liền dẫn Tiểu Dĩnh chạy tới.
Chương 407: Tị Thủy Châu
Người dịch: Sunshine
Biên: Cẩuca
Team dịch: Vạn Yên Chi Sào
Nguồn: truyenyy.com
- Thạch gia gia, vị này là vị hôn thê của cháu Trương Thiên Dĩnh, ngài có thể gọi cô ấy là Tiểu Dĩnh.
Sáng ngày thứ hai, Sở Tiên mang theo Tiểu Dĩnh đi vào chỗ ở của Thạch lão, mỉm cười giới thiệu.
- Thạch gia gia, chào ngài.
Tiểu Dĩnh cung kính chào một tiếng.
- Há, không tệ không tệ, Tiểu Dĩnh, Tiểu Tiên các cháu ngồi đi, tiểu tử này đột nhiên mang theo bạn gái về cũng không nói cho ta một tiếng.
Thạch lão ý cười đầy mặt đánh giá Tiểu Dĩnh một chút.
- Tiểu Tiên là cháu nuôi của ta, lần đầu gặp mặt cháu dâu cũng nên có chút lễ vật, cái này là đồ của bà nó lúc trước tuy không quý nhưng rất hiếm.
Thạch lão cười ha hả cầm cây trâm cài tóc Tử Kim Hoa có chút phong cách cổ xưa đưa cho Tiểu Dĩnh.
Tiểu Dĩnh nhìn Sở Tiên, thấy hắn gật đầu mới vừa cười vừa nói:
- Cám ơn Thạch gia gia.
- Không cần không cần.
Thạch lão khoát khoát tay, sau đó nhìn về phía Sở Tiên:
- Lần này gọi cháu tới là có một thứ muốn cho cháu xem, ngoài ra còn có chuyện của con gái lão Chu.
- Ừm, bệnh của dì Chu cứ giao cho cháu, lần này cháu đã mang thuốc Tâm Hạch đầy đủ để trị liệu rồi.
Sở Tiên vừa cười vừa nói.
- Vậy là tốt rồi, đợi lát nữa chúng ta đến nhà Chu lão đừng để bọn họ phải chạy tới đây.
Thạch lão nói với hắn.
- Vâng, không có vấn đề.
Sở Tiên gật gật đầu.
Tiểu Dĩnh có chút tò mò và kinh ngạc ngồi lên một chiếc xe quân sự chậm rãi đi về một nơi khác.
Nhà Chu lão cũng không xa lắm, xe dừng trước Tứ Hợp Viện, một vị trung niên lập tức đi tới nghênh đón.
- Thạch lão, Tiểu Tiên.
Vị trung niên mở cửa xe lập tức chào hỏi.
- Tiểu Bành, mau vào đi thôi.
Thạch lão cười cười đi vào trong, lần trước nhờ Sở Tiên giúp hắn trị liệu sử dụng Tâm Hạch nên thân thể Thạch lão bây giờ cứ như đang ở tuổi 50, vẫn vô cùng khỏe mạnh.
- Bành thúc thúc.
Sở Tiên hướng phía hắn gật gật đầu, sau đó giới thiệu một chút về Tiểu Dĩnh.
Vị trung niên mỉm cười gật đầu chào hỏi.
Sân nhà Chu lão trồng đủ loại hoa cỏ, vừa đi vào có thể cảm nhận được một mùi hương nhàn nhạt, trong sân còn có một cái ao nhỏ, Thạch lão cười nói đây là ao Chu lão câu cá mỗi ngày.
- Tiểu Tiên, ha ha, cháu cuối cùng cũng đến, mau tới đây ngồi.
Nhìn thấy đám người Sở Tiên đến, Chu lão lập tức chào đón, ngay cả Thạch lão cũng không thèm nhìn.
Thạch lão có chút phẫn nộ vươn tay vỗ hắn mấy lần, cười đi vào.
- Thạch thúc thúc, tiểu Tiên.
Con gái lão Chu ngồi trên cát, nhìn thấy bọn hắn đến gần liền đứng lên chào hỏi.
- Dì, gần đây không có vấn đề gì chứ?
Sở Tiên nhìn thấy người phụ nữ khi bước đi đã khỏe hơn rất nhiều, trên mặt mang theo nụ cười.
- Ừm, hiện tại thân thể rất tốt, cũng không có cảm giác khó chịu.
Trên mặt người phụ nữ lộ ra một tia ấm áp, gật đầu nói:
- Cảm ơn Tiểu Tiên, con đúng là ân nhân cứu mạng của dì.
- Làm gì nghiêm trọng vậy dì!
Sở Tiên khoát khoát tay:
- Chúng ta bắt đầu tiếp tục trị liệu, sau lần trị liệu này, thân thể dì có thể khôi phục giống với người bình thường, về sau chỉ cần không chịu đả kích quá lớn thì sẽ không có vấn đề gì.
- Được được, vậy làm phiền Tiểu Tiên rồi.
Chu lão ở bên kia vội vàng gật đầu cảm tạ.
Sở Tiên gật gật đầu, hướng về phía bọn hắn ý chào một cái, từ sớm đã có người chuẩn bị tốt một gian phòng bên trong.
Bởi vì là lần trị liệu thứ hai nên cũng không cần cởi y phục, đám người cũng không có hiềm nghi.
Phu nhân nằm ở trên giường, Sở Tiên bắt đầu trị liệu bằng từ trường cho bà.
Tiểu Dĩnh vô cùng hiểu biết về vấn đề trị liệu từ trường của hắn cho nên nhìn thấy hắn trị liệu cho người khác cũng không cảm thấy có gì ngoài ý muốn.
Lấy ra một khối Tâm Hạch, Sở Tiên bắt đầu trị liệu.
Năng lượng trong thân thể người phụ nữ chậm rãi tăng lên, rất nhanh liền từ 65 đạt tới 70, sắc mặt nhìn qua cũng càng ngày càng tốt, nếp nhăn trên mặt liên tục giảm đi rất nhiều.
- 75.
Khi năng lượng dừng ở mức 75 Sở Tiên không tiếp tục tăng nữa mà Tâm Hạch trong cơ thể bà cũng đã hoàn toàn được hấp thu.
- Được rồi.
Sở Tiên thu cánh tay về:
- Trước mắt thân thể dì Chu đã khôi phục hơn phân nửa, hoàn toàn có thể làm một số việc nội trợ, bây giờ chạy cũng không có vấn đề, dì người đứng lên thử một chút.
Vị trung niên lập tức đi tới, đỡ phụ nhân đứng dậy.
- Không cần không cần, ta có thể tự đứng được.
Phu nhân hướng phía hắn khoát khoát tay, chống tay xuống đất sau đó đứng lên.
Bà vẫy vẫy cánh tay mình, hoạt động chân tay một chút, trên mặt lộ ra thần sắc vui vẻ:
- Tốt, thật tốt, tay chân tràn ngập năng lượng, ngực cũng không cảm thấy khó chịu chút nào, hô hấp cũng vô cùng thông thuận.
- Ừm.
Sở Tiên gật gật đầu, năng lượng ở mức 75 so với cơ năng của người bình thường độ tuổi hơn bốn mươi cũng không khác nhau lắm:
- Lần này cháu mang đến lượng thuốc đủ dùng trong hai tháng, hai tháng sau cháu sẽ cho người mang đến tiếp.
- Được được.
Trên mặt người nhà Chu lão lộ ra thần sắc hưng phấn:
- Tiểu Tiên, lần này thật sự là cám ơn cháu.
- Không có gì đâu Chu lão, các người đã cảm tạ cháu nhiều lần rồi.
Sở Tiên khoát khoát tay.
- Trưa hôm nay hãy ở lại đây ăn cơm với chúng ta, ha ha, hôm nay tôi rất cao hứng, Lão Thạch ông đến đây hát cùng tôi đi.
Chu lão cao hứng nói.
- Được, ai sợ ai.
Thạch lão hào sảng gật gật đầu.
- A, Tiểu Tiên.
Lúc chuẩn bị ăn cơm, Thạch lão đột nhiên nói với Sở Tiên:
- Lần trước cháu nhờ ta giúp cháu chuẩn bị phi cơ, ta đã chuẩn bị xong, là một máy bay chiến đấu hiện đại hóa có thể đạt tới 880 cây số, ta đã tìm phi công cho cháu, lần này tới cháu có thể mang đi được rồi.
- Tốt, vậy quá tốt rồi.
Sở Tiên cao hứng gật gật đầu.
Nhờ Thạch lão tìm giúp mình một khung máy bay có tính năng vượt trội, sau này nếu như từ vịnh Bengal bay đến thành phố Hải Thanh cũng thuận tiện hơn rất nhiều.
880 cây số cũng chỉ có máy bay chiến đấu mới có thể đạt tới loại này.
Sở Tiên nhờ David giúp mình đặt máy bay trực thăng nhanh nhất tại cũng mới chỉ đạt tới hai, ba trăm.
Tuy nhiên Sở Tiên chỉ đặt mua một chiếc, bởi vì xét về hào hoa và trang trí thì những công ty chế tạo đỉnh cấp này vẫn tốt hơn.
- Buổi chiều chúng ta dẫn cháu đến một nơi cho cháu xem một chút.
Thạch lão vừa cười vừa nói.
- Một đồ vật thần kỳ.
Chu lão ở một bên cười gật đầu phụ họa.
Sở Tiên hơi hơi kinh ngạc, được các ông lão này gọi là đồ vật thần kỳ vậy chắc chắn không phải đồ vật bình thường.
Giữa trưa, sau khi mọi người cơm nước xong xuôi, nghỉ ngơi trong sân một hồi rồi ngồi lên xe đi đến một nơi vắng vẻ.
Quân khu Thượng Kinh? Sở Tiên hơi kinh ngạc nhìn mấy chữ rất lớn ở cửa, quân nhân tại cửa ra vào cúi chào, xe thông suốt một đường chạy thẳng vào trong.
Chạy qua từng văn phòng ở hai bên đường trong quân khu, xe vẫn không có dừng lại mà đi thẳng đến tận cùng.
Ước chừng chạy mười phút đồng hồ, xe đi đến sở nghiên cứu Bạch Sắc.
- Nơi này là?
Sở Tiên cùng Tiểu Dĩnh xuống xe hơi kinh ngạc đánh giá chung quanh.
- Nơi này là sở nghiên cứu sự vụ Nam Cực.
Thạch lão đi xuống xe vừa cười vừa nói với hắn:
- Đi, chúng ta đi vào.
Sở Tiên gật gật đầu, nắm tay Tiểu Dĩnh cùng Thạch lão, Chu lão đi vào bên trong.
- Mặc quần áo vào, nhiệt độ và hoàn cảnh ở bên trong giống với ở Nam Cực đấy.
Đi đến một phòng nhỏ, Thạch lão nói với Sở Tiên.
- Vâng!
Nhân viên công tác trong gian phòng lập tức đi tới, đưa cho nhóm hắn một bộ quần áo đặc chế.
Sở Tiên cùng Tiểu Dĩnh gật gật đầu, mặc lên người.
- Sở nghiên cứu về Nam Cực này là chỗ nghiên cứu Nam Cực lớn nhất ngoài trụ sở lớn ở ngay tại Nam Cực, đi, chúng ta đi vào.
Thạch lão mặc xong quần áo vừa cười vừa nói.
Âm thanh của Thạch lão qua bộ bộ quần áo trong suốt vọng lại, Sở Tiên gật gật đầu, đi theo phía sau ông.
Nhân viên công tác mở một cánh cửa ra, đi vào bên trong sau đó liên tiếp đi qua ba cánh cửa.
Sở nghiên cứu Nam Cực này mặc dù không có thần kỳ như trong phim ảnh nhưng thiết bị bên trong nhìn qua cũng là đồ có công nghệ vô cùng cao.
- Cạch!
Một cánh cửa kim loại vừa dày vừa nặng mở ra, bọn hắn dường như đi vào thế giới băng tuyết ngập trời.
Sở Tiên hơi kinh ngạc nhìn sang, hắn phát hiện không gian nơi đây chí ít cũng phải ba bốn ngàn mét vuông, bên trong có mấy chục tên nhân viên nghiên cứu đang làm việc.
- Nơi này hẳn là dưới lòng đất.
Đứng tại cửa ra vào nhìn lên cũng không có cảm giác được nơi đây rộng lớn bao nhiêu, hiện tại xem ra đi qua mấy cánh cửa kia bọn hắn đã đi tới lòng đất.
- Đưa bọn ta đến Tị Thủy Châu.
Thạch lão nói với nhân viên công tác đi theo ở bên cạnh.
- Vâng, thị trưởng.
Tên nhân viên công tác kia gật gật đầu, đưa bọn hắn đến một gian phòng đơn độ ở trong.
- Chào ngài.
Giờ phút này, trong gian phòng nhỏ có năm sáu tên nhân viên nghiên cứu chính đang ngồi trước máy móc nghiên cứu, thấy bọn hắn đến, một tên nhân viên nghiên cứu đứng dậy lập tức hô.
- Ừm, nghiên cứu thế nào rồi?
Thạch lão hỏi nhân viên nghiên cứu này.
- Đang phân tích, đã có được một số kết luận cơ bản.
Nhân viên nghiên cứu đáp lại.
Thạch lão gật gật đầu, sau đó đi đến phía trước.
Sở Tiên cùng Tiểu Dĩnh hiếu kỳ đi theo phía sau, ngay lập tức thấy một cái bóng pha lê hình cầu trong suốt rất lớn.
Đây là một cái bóng pha lê trong suốt tràn ngập nước rất lớn, ở vị trí trung tâm bóng pha lê có một phần rỗng, đồng thời ở giữa chỗ đó có một bảo thạch màu lam lớn cỡ nắm tay.
- Mở ra, lấy Tị Thủy Châu ra đây.
Thạch lão nói với nhân viên nghiên cứu.
- Vâng.
Tên nhân viên nghiên cứu kia gật đầu, lập tức đi đến trước một cái máy, thao tác mở nắp tại nửa thân trên của bóng pha lê.
Một cái kẹp tiến vào bên trong, kẹp lấy một viên bảo thạch màu lam.
Một màn diễn ra khiến cho Sở Tiên kinh ngạc.
Khi bảo thạch màu lam bị gắp lên, nước ở cửa vào chậm rãi chen tới chung quanh, trong phạm vi một mét tạo thành một chỗ trống bao quanh bảo thạch màu lam.
-Tị Thủy Châu? Vị trí trung tâm trống rỗng là bởi vì hạt châu này?
Sở Tiên nghĩ đến vừa rồi Thạch lão gọi bảo thạch này như vậy, trên mặt lộ ra thần sắc chấn kinh.
- Chẳng lẽ vật này là Tị Thủy Châu trong truyền thuyết? Tị Thủy Châu thần thoại có thể cách trở dòng nước trong truyền thuyết?
Con mắt Sở Tiên chăm chú nhìn chằm chằm vào bảo thạch màu lam.
Chương 408: Ningen, Người Nam Cực
Người dịch: Sunshine
Biên: Cẩuca
Team dịch: Vạn Yên Chi Sào
Nguồn: truyenyy.com
- Nam Cực được mọi người gọi là Châu lục thứ bảy, là lục địa cuối cùng ở Địa Cầu được phát hiện, Châu lục duy nhất không có người sinh sống, Châu lục Nam Cực có diện tích chung là 139 triệu km vuông, tương đương với diện tích tổng cộng của Trung Quốc và Châu lục Ấn Độ-Pakistan, toàn bộ Nam Cực bị bao phủ cái bởi một lớp băng khổng lồ, Nam Cực vừa lạnh lẽo vừa thần bí, chỉ mấy năm gần đây mới có dấu chân của nhân loại, về phần Nam Cực hay những sinh vật sống tại Nam Cực thì con người cũng không biết nhiều.
- Tị Thủy Châu và bảo thạch Xích Thủy Châu này chúng ta có được ở trong một hồ nước thần bí.
Nhân viên nghiên cứu nhìn về phía Sở Tiên giải thích.
- Xích Thủy Châu?
Thạch lão cũng là hơi nghi hoặc một chút nhìn về phía nhân viên nghiên cứu:
- Khác nhau ở chỗ nào?
- Dạ, Tị Thủy Châu và Xích Thủy Châu có khác nhau rất lớn, Tị Thủy Châu là bảo vật trong truyền thuyết, có thể mở ra một khoảng không gian ở trong nước, Xích Thủy Châu cũng giống như Tị Thủy Châu, qua những ngày nghiên cứu chúng tôi phát hiện, bảo thạch này là một loại chất vô cùng đặc biệt.
- Vật này trời sinh đã có tính bài xích với nước, chúng ta gọi là yếu tố chống thấm nước, các yếu tố chống thấm nước và các yếu tố nước như cực dương và cực âm, tồn tại một lực đẩy, nếu như đưa chúng đặt lại gần nhau sẽ từ từ giải phóng, đây chính là lý do tại sao Xích Thủy Châu thả vào trong nước lại mở ra một không gian rỗng.
Nghiên cứu viên nói, đem Xích Thủy Châu cầm trong tay, sau đó chậm rãi để lên chum nước trên bàn.
Bằng mắt thường có thể thấy, nước trong chum vừa mới tiếp xúc rất nhanh đã tách rời ra tạo thành một khoảng không gian trống.
Trên mặt Sở Tiên lộ ra thần sắc kinh ngạc, thế giới quả thật rất thần kỳ.
- Nhân viên khảo sát bây giờ vẫn chưa có phát hiện gì khác sao?
Thạch lão hỏi.
- Nhân viên khảo sát của chúng ta tìm kiếm bóng dáng những sinh vật cổ đại ở nơi đó nhưng thời tiết lại quá lạnh nên một số thiết bị của chúng ta xảy ra một vài vấn đề.
Nghiên cứu viên trả lời.
- Sinh vật cổ đại?
Sở Tiên kinh ngạc nhìn bọn hắn nói.
- Vâng.
Nghiên cứu viên hướng về phía Sở Tiên cười cười, có thể được bậc cha chú tự mình đưa đến hẳn là người thanh niên trước mắt có thân phận hiển hách, thế là giới thiệu nói:
- Hai tuần trước các nhà khoa học của nhóm nghiên cứu Nam Cực chúng ta đã đến hồ Ellsworth cực lạnh, hồ bí ẩn này nằm ở phía tây của Nam Cực đã bị lãng quên gần 50.000 năm nằm sâu dưới lớp băng khoảng 1 km. Các nhà khoa học của nhóm thám hiểu hy vọng có thể tìm thấy dấu vết của sự sống của sinh vật cổ đại trong hồ nước, cách hiện nay ít nhất 10.000 năm. Thế nhưng sự cố nồi hơi trục trặc bất chợp đòi hỏi bọn họ phải hoàn thành công việc thăm dò trước khi thiết bị hoàn toàn bị đông cứng.
- Qua thăm dò và điều tra của nhóm nhân viên nghiên cứu khoa học đã tìm thấy tại hồ Ellsworth bốn Xích Thủy Châu, trong đó có hai cái đã được đưa đến nơi này của chúng ta.
- Sâu 1 km dưới tầng băng có sinh vật cổ đại từ 10.000 năm trước!
Sở Tiên hơi hơi sợ hãi thán phục.
Hiện nay nhân loại đang liên tục khám phá đại dương vẫn chưa xong, chớ đừng nói chi là phía Đông Bắc và Nam Bắc Cực.
Bên trong các hồ lớn tại Nam Cực có chứa không biết bao nhiêu sinh vật mà nhân loại không hiểu biết chút nào về chúng.
Chớ đừng nói chi là Bắc Cực, toàn bộ phía dưới Bắc Cực toàn bộ đều là dòng nước, nơi đó có những sinh vật gì không người nào biết được.
Ngoài ra còn có biển ngầm chỉ có trong phỏng đoán của con người, trong đó có sinh vật gì con người lại càng không biết, đại dương thần bí và không gian rộng lớn đang chờ con người tới khám phá.
- Nếu như mang theo Xích Thủy Châu bên mình vậy có thể tự do tự tại ngao du trên biển không?
Thạch lão hỏi nhân viên nghiên cứu.
- Thủ trưởng, qua nghiên cứu của chúng tôi, Xích Thủy Châu ở trạng thái rắn mãi mãi cũng sẽ không biến mất, cho dù ở sâu mấy ngàn mét trong đại dương vẫn có thể gạt được nước ra tạo thành không gian rộng chừng một mét.
Nghiên cứu viên xác nhận nói.
- Chậc chậc, thật đúng là thần kỳ nha!
Chu lão ở một bên vỗ tay cảm thán một cái:
- Xích Thủy Châu này còn công hiệu nào nữa không?
- Tạm thời vẫn chưa phát hiện ra công hiệu nào khác.
Nghiên cứu viên lắc đầu:
- Đây là một loại bảo thạch mới phát hiện.
Đứng ở một bên Sở Tiên quan sát tỉ mỉ Xích Thủy Châu.
Chu lão nhìn xem rồi đặt vào tay hắn.
- A?
Vừa mới đặt lên tay Sở Tiên liền cảm thấy có chút không đúng, cảm giác này gần giống với Tâm Hạch.
Trong lòng Sở Tiên hơi rung động, cảm ứng từ trường của Xích Thủy Châu tràn ra đến tay.
- Đây là?
Sở Tiên hơi sững sờ, trên mặt lộ ra một tia sáng tỏ:
- Thì ra vật này gần giống với Tâm Hạch.
- Tâm Hạch được tạo thành từ từng nguyên tố đặc thù của từ trường trong lục địa ngưng tụ thành một bảo vật có thể cải thiện thân thể, mà Xích Thủy Châu này thực chất cũng là được tạo thành từ một số nguyên tố từ trường ngưng tụ thành một thứ có thể chống thấm nước.
- Chẳng lẽ bên trong hồ nước Ellsworth kia cũng có loài sinh vật giống như cá lam từ?
- Có điều sinh vật gì có thể sống được trong nước mà vẫn có năng lực chống thấm nước, điều này cũng quá mâu thuẫn đi.
Sở Tiên có chút không hiểu, nếu như có thời gian hắn muốn đến hồ nước ở Nam Cực kia xem một chút.
- Xích Thủy Châu này ta lấy không có vấn đề gì chứ?
Thạch lão nói với nhân viên nghiên cứu.
- Không có vấn đề gì, ở nơi này của chúng tôi vẫn còn một viên Xích Thủy Châu nữa.
Nghiên cứu viên lắc đầu.
- Tốt, vậy ta sẽ lấy cái này.
Thạch lão gật gật đầu, sau đó đưa Xích Thủy Châu cho Sở Tiên rồi nhìn hắn cười cười.
Sở Tiên mỉm cười, không có từ chối, trực tiếp cầm lấy.
- Đi, Tiểu Tiên ta dẫn cháu đi xem một vật nữa.
Thạch lão nói rồi dẫn theo hắn đến một phòng nghiên cứu nhỏ, đi đến tận cuối đường.
- Thạch gia gia, còn có đồ vật thần kỳ gì nữa sao?
Sở Tiên tràn ngập hào hứng hỏi.
- Ha ha, bảo vật thần kỳ thì không có nhưng có một sinh vật khi cháu nhìn thấy nhất định sẽ vô cùng rung động.
Thạch lão nói, sắc mặt lộ ra một tia ngưng trọng.
- Đến bây giờ vẫn chưa nghiên cứu ra cái về sau sao?
Chu lão ở một bên cau mày, hỏi.
- Không, cho tới bây giờ, chúng ta đã thực hiện ba lần, hai lần trong số đó vẫn ngẫu nhiên đụng phải thuyền Hàng Hải.
Thạch lão nói, đi đến chỗ ngồi sâu bên trong phòng nghiên cứu.
Trên mặt Sở Tiên lộ ra thần sắc kinh ngạc, đi theo sau Thạch lão và Chu lão vào trong.
Gian phòng cuối cùng vô cùng rộng lớn, nhân viên công tác đi theo ở phía sau mở cửa phòng ra.
Thạch lão bọn hắn tiến vào, Sở Tiên cùng Tiểu Dĩnh theo ở phía sau.
- Đây là cái gì?
Vừa vào phòng, Tiểu Dĩnh liền không nhịn được trừng to mắt, không thể tin được nhìn đồ vật trong phòng.
- Cái này...
Trên mặt Sở Tiên cũng liên tục lộ ra thần sắc rung động, mặt mũi tràn đầy kinh ngạc nhìn đồ vật to lớn khổng lồ đặt ở chính giữa căn phòng.
- Đây là Ningen.
Thạch lão đứng ở một bên nói.
- Ningen?
Trên mặt Sở Tiên lộ ra thần sắc mê mang, hắn là lần đầu tiên nghe được cái tên kỳ quái này mà lại còn là lần đầu tiên nghe nói có cái giống này.
- Ningen bắt nguồn từ tiếng phiên âm tiếng Nhật, chúng ta có thể phiên dịch là người Nam Cực.
Nhân viên công tác ở một bên giới thiệu. (Ningen có thể hiểu là một loại sinh vật thần bí không ai biết. )
- Người Nam Cực?
Sở Tiên càng thêm kinh ngạc.
- Khi con người phát hiện ra sinh vật này là vào năm 2002. Lúc ấy bởi vì người nhìn thấy Ningen ở khoảng cách quá xa, cho là người Nam Cực mặc áo giả làm Gấu Bắc Cực nên cũng không quá để ý. Nhưng khi người chứng kiến nhìn lại đống ảnh chụp, so sánh cùng với vật thể chung quanh thì mới phát hiện, sinh vật kia chí ít phải cao tới 30 mét!
- Khoảng chừng năm 2006- 2007, phần lớn mọi người đều ngờ vực vô căn cứ hướng Chính phủ Nhật Bản Aprogram (hạng mục nghiên cứu cá voi) cho là nhà khoa học đã sáng tạo ra một loại sinh vật mới. Không thể ngờ lại là một loại sinh vật biến dị!
- Chúng nó cũng tương tự như con người, da thịt bóng loáng, hai chân có thể đứng thẳng đi lại được, có cánh tay, mỗi tay có 5 ngón tay, toàn thân trắng như tuyết, chiều cao ước chừng 20- 30 mét như quái vật khổng lồ. Nhưng đôi khi chúng nó cũng bị miêu tả thành một loại có người cá có vây nhưng không có đuôi, trên mặt có thể thấy được đôi mắt cùng với cái miệng rộng. Có một người lái thuyền nói rằng đã từng thấy Ningen ở trên biển, mới đầu bọn hắn tưởng rằng đó là một chiếc tàu ngầm, khi tới gần thì mới phát hiện đây là một loại động vật.
- Tháng 11 năm 2007, tạp chí Nhật Bản đưa tin về hiện tượng tự nhiên trong đó có nói đến loài sinh vật không ai biết rõ này ở Châu Nam Cực. Lúc ấy cũng có người đưa cả video lên thậm chí còn lên Google Maps tìm chứng cứ rằng Ningen có tồn tại.
- Ningen này là do nhân viên nghiên cứu ở Nam Cực của chúng ta phát hiện có một thi thể bởi vì băng tuyết ngập trời nên bị trôi xuống dưới rồi bí mật vận chuyển đến nơi này của chúng ta.
Nhân viên công tác giới thiệu kỹ càng với Sở Tiên.
- Là do con người tạo thành sao?
Sở Tiên nghe được lời nói của nhân viên công tác có chút trợn mắt há mồm, năng lực cải tạo này đơn giản có thể cải tạo cùng hắn liều một trận.
- Đây chỉ là một loại phỏng đoán, BBC có nói vật chất đặc thù của biển ở châu Nam Cực có thể tạo nên vật thể sinh vật to lớn, có lẽ Ningen chỉ là một Hóa sịn vật to lớn. Cũng có người nói Ningen là sinh vật do cá voi biến dị mà thành, ngoài ra còn có người nói là do nguòi ngoài hành tinh gây nên, cứ như vậy trở thành loại thuyết pháp do nhân loại sáng tạo ra.
- Cuối cùng có hai phương pháp được người so sánh tán đồng, một là do nhân loại cải tạo mà hình thành nên giống loài này, tuy nhiên Đảo Quốc cũng không có tán đồng vì đây là không có cơ sở khoa học, thứ hai là biến dị, bởi vốn được khởi nguồn từ một loại động vật có vú cho nên Ningen có khả năng là có nguồn gốc từ cá heo sau đó xuất hiện hiện tượng biến dị mọc ra một đôi chân trước tạo thành một giống loài mới. Mà lại hiện tượng biến dị này tại Đảo Quốc đã từng xuất hiện, lúc ấy là bắt một cái "chi sau" của cá heo, mà hiện tượng biến dị trên cơ thể sinh vật hết sức hiếm thấy, cái này cũng đã giải thích vì sao Ningen lại rất khó có thể thấy.
Nhân viên nghiên cứu ở một bên tiếp tục nói với Sở Tiên:
- Tuy nhiên nhóm nghiên cứu của chúng ta phát hiện, loại sinh vật cũng không hẳn là biến dị, cũng không phải là do nhân loại cải tạo mà là có khả năng cao một loại giống loài mới, chúng ta gọi là người Nam Cực, hắn có thể tồn tại nơi biển sâu mênh mông, hơn thế nữa bọn hắn còn sinh tồn được dưới tầng băng ở Nam Cực.
- Giống loài mới, người Nam Cực.
Sở Tiên và Tiểu Dĩnh có chút rung động đi về phía trước, quan sát tỉ mỉ quái vật khổng lồ khoảng hai mươi lăm mét này.
Chương 409: Vô Đề
Người dịch: Sunshine
Biên: Cẩuca
Team dịch: Vạn Yên Chi Sào
Nguồn: truyenyy.com
Toàn thân trắng như tuyết, cũng có đầu như con người, hai mắt, cái mũi, miệng, lỗ tai, có tứ chi không khác con người chút nào, đây quả thực là một phiên bản của nhân loại.
- Bọn hắn phải chăng cũng có trí tuệ như chúng ta?
Sở Tiên hơi nghi hoặc một chút hỏi.
- Đương nhiên.
Nhân viên công tác ở một bên gật gật đầu:
- Não bọn hắn có kết cấu tương tự như con người chúng ta, chúng tôi suy đoán bọn hắn cũng có trí tuệ không thua kém gì nhân loại chúng ta, chỉ có điều duy nhất không biết là bọn hắn phải chăng có được tộc quần của mình, phải chăng cũng có được văn minh của mình?
Sở Tiên gật gật đầu, đi một vòng quanh thân thể người Nam Cực dùng từ trường cùng thị giác Thượng Đế cẩn thận điều tra một chút.
Tuy nhiên có thể nguyên nhân là do đã chết lâu rồi, từ trường trên người hắn cũng không có bất kỳ cảm giác gì khác thường.
- Có phải vô cùng rung động hay không, khi người Nam Cực này được chở tới đây cũng đã khiến rất nhiều người phải chấn kinh.
- Vậy có phải có người ngoài hành tinh tồn tại?
Sở Tiên nhìn chằm chằm Thạch lão, hỏi.
- Tạm thời vẫn chưa phát hiện ra.
Thạch lão lắc đầu:
- Tin tức về người ngoài hành tinh mặc dù rất nhiều nhưng không ai có thể xác định trăm phần trăm là có tồn tại người ngoài hành tinh hay không, có lẽ đáp án này chỉ có chính phủ Mỹ là biết tương đối nhiều.
Sở Tiên như có điều suy nghĩ gật gật đầu, nước Mỹ có 51 bang, nếu có người ngoài hành tinh tồn tại thì cũng không biết là thật hay giả.
- Đi thôi, chúng ta trở về đi.
Thạch lão cười cười nói.
- Ừm.
Sở Tiên gật đầu đi ra ngoài.
- Có muốn đến xem chiếc máy bay chiến đấu mà ta đã chuẩn bị cho cháu không?
Ngồi trên xe, Thạch lão hỏi Sở Tiên.
- Vâng Thạch gia gia, phản chứng cũng không có việc gì vậy chúng ta đi xem một chút đi.
Sở Tiên gật gật đầu.
- Tiểu Tiên, em còn có chút việc.
Lúc này Tiểu Dĩnh đột nhiên kéo cánh tay hắn.
Sở Tiên hơi sững sờ:
- Có chuyện gì?
- Em nói với Phỉ Phỉ em đến Thượng Kinh, cô ấy cứ nhất định phải hẹn được em ra ngoài chơi, nếu không anh và Thạch gia gia cứ đi xem đi, em đi tìm Phỉ Phỉ.
Tiểu Dĩnh nói với hắn.
- Nếu không mấy hôm nữa chúng ta đi xem sau, bây giờ anh đi cùng em ra ngoài chơi một chút?
Sở Tiên hỏi.
- Xem máy bay thì lúc nào cũng được, mấy người trẻ tuổi các cháu cứ ở lại đây đi chơi mấy ngày đi.
Thạch gia gia vừa cười vừa nói.
- Vâng, vậy được rồi.
Tiểu Dĩnh cười với Thạch gia gia, gật gật đầu.
- Thạch gia gia, ông đưa chúng cháu đến đường lớn đi, chúng cháu sẽ bắt xe đi.
Sở Tiên vừa cười vừa nói.
- Để ta gọi cho các cháu một chiếc xe.
- Không cần không cần, chúng cháu đón xe cũng rất thuận tiện.
Sở Tiên và Tiểu Dĩnh khoát khoát tay, sau đó dừng lại ở đường lớn.
- Đi nơi nào?
Sở Tiên mỉm cười hỏi Tiểu Dĩnh.
- Đến suối nước nóng Tử Yên.
Tiểu Dĩnh nhìn địa chỉ trên điện thoại di động Phỉ Phỉ gửi cho cô, sau đó chạy ra vẫy một chiếc xe.
- Chỉ có một mình Phỉ Phỉ thôi sao?
Rất nhanh đã bắt được xe, hai người ngồi ở trong xe Sở Tiên hỏi Tiểu Dĩnh.
- Còn có bạn trai Phỉ Phỉ và vài người bạn của bạn trai cô ấy.
Tiểu Dĩnh vừa cười vừa nói.
Phỉ Phỉ là bạn cô quen từ hồi học ở Thượng Kinh, đối với cái người tên Phỉ Phỉ kia Sở Tiên có chút ấn tượng.
Từ lúc nói về bạn bè của Tiểu Dĩnh đến khi tới Tử Yên đã là một tiếng sau, Tiểu Dĩnh gọi điện thoại rất nhanh liền thấy Phỉ Phỉ từ bên trong đi ra, vô cùng cao hứng chạy về phía cô.
- Tiểu Dĩnh, cậu cuối cùng cũng đến, nửa năm không gặp cậu dường như càng đẹp hơn.
Phỉ Phỉ ôm chặt lấy Tiểu Dĩnh nói.
- Hì hì, Phỉ Phỉ, mấy ngày trước mời cậu tới ăn cơm sao cậu lại không đến, thật sự rất không nể mặt mũi nha.
Tiểu Dĩnh ra vẻ tức giận nói.
- Ai nha, cậu nói chưa dứt lời, tớ đã phải hối hận chết.
Phỉ Phỉ vẻ mặt cầu xin:
- Bạn trai tớ mấy ngày trước nói đưa tớ đến đảo Bali ăn chơi, tớ liền không cự tuyệt nhưng khi lên xe mới biết được thì ra cậu lại là vị hôn thê của chủ nhà hàng Tiên Cảnh, sớm biết vậy tớ đã không đi Bali mà tới đó rồi, a a, nhiều đồ ăn ngon lại còn là đồ quý như vậy, còn có súp cá bahaba taipingensis làm đẹp da nữa, thật sự là hối hận chết tớ rồi.
- Ai bảo cậu có sắc quên bạn, thành phố Hải Thanh chúng tớ cũng là một danh lam thắng cảnh không tệ nha.
Tiểu Dĩnh cho cô nàng một cái liếc mắt.
- Hì hì, tớ là do vừa mới bắt đầu nên không tiện cự tuyệt nha.
Phỉ Phỉ không có ý tứ cười cười, sau đó hướng về phía Sở Tiên chào hỏi:
- Xin chào soái ca.
- Chào cô.
Sở Tiên hướng về phía cô ấy cười cười.
- Ai, Tiểu Dĩnh cậu thật đúng là câu được một tỉ phú nha.
Phỉ Phỉ nhỏ giọng nói với Tiểu Dĩnh.
- Đi thôi, chúng ta đi vào đi, đã đến Thượng Kinh vậy hãy để chị đây làm hướng dẫn viên cho hai người.
- Bây giờ chúng ta làm gì?
Tiểu Dĩnh mỉm cười hỏi.
- Đi tắm suối nước nóng, sau đó đến đêm thì đi Happy.
Phỉ Phỉ vừa cười vừa nói.
- Suối nước nóng, tốt lắm.
Tiểu Dĩnh gật gật đầu, khoác tay Sở Tiên nói:
- Chờ đã cậu giới thiệu một chút về bạn trai cậu đi nha!
- Có thể, tuy nhiên bạn trai tớ không có đẹp trai như hôn phu cậu đâu.
Phỉ Phỉ vừa cười vừa nói.
- Mắt nhìn người của cậu cao như vậy thì sao bạn trai lại không đẹp trai cho được?!
Tiểu Dĩnh không tin, trêu ghẹo nói.
- Hì hì.
Phỉ Phỉ trên mặt mang theo nụ cười.
Từ trên mặt cô ấy có thể thấy được, cô ấy đối với mình bạn trai mình vô cùng hài lòng.
- Tới nơi này đi, mấy hồ suối nước nóng bên này đã được chúng tớ bao rồi.
Phỉ Phỉ mở một cái cửa gỗ ra đi vào bên trong.
- Suối nước nóng nơi này không tệ nha.
Tiểu Dĩnh đánh giá chung quanh, chung quanh trên từng tòa núi giả có một loại hoa cỏ xanh biế nhìn qua vô cùng mỹ lệ, dưới đất là một loại đá màu đen trơn nhẵn.
Tiến vào bên trong là từng hồ suối nước nóng nhỏ, ở trung tâm có một hồ nước lớn nhất, ở bên cạnh vẫn có mấy gian phòng, chia ra của nam và nữ riêng.
- Không tệ.
Sở Tiên gật gật đầu nói:
-Về sau chúng ta cũng chế tạo một phòng suối nước nóng.
Trên đảo Nhân Ngư mình có thể làm một suối nước nóng riêng, chỉ cần pha loãng vào trong nước một số tâm hạch thì tuyệt đối tốt hơn rất nhiều so với cái mà trong thiên hạ gọi là danh tuyền.
Tiểu Dĩnh cười cười:
- Rất tốt.
- Chậc chậc, thật đúng là người nhà giàu có khác
Phỉ Phỉ ở một bên nghe được bọn hắn nói chuyện, khẽ cười nói.
Phỉ Phỉ từ Tiểu Dĩnh biết được đôi chút về Sở Tiên, không nói cái khác, anh ta có thể mua cho Tiểu Dĩnh một cái du thuyền hơn trăm triệu, cùng với mấy ngày trước mới mở nhà hàng Tiên Cảnh lại thêm một cái bể thủy sinh Tiên Cảnh, như vậy có thể chứng minh bạn trai của Tiểu Dĩnh có nhiều tiền cỡ nào.
Giá trị con người không thấp hơn vài tỷ.
- Phỉ Phỉ.
Lúc này, 1 người con trai vậy tay về phía bọn hắn.
Sở Tiên bọn hắn nhìn sang, thấy một người cao tầm khoảng 1m85, cơ bụng sáu múi, mặc một cái quần đùi đi về phía bọn hắn.
- Phỉ Phỉ, bạn trai cậu thật phong nhã nha!
Tiểu Dĩnh ở một bên vừa cười vừa nói.
- Đẹp trai có làm được cái gì, còn kém xa so với vị hôn phu của cậu.
Phỉ Phỉ vừa cười vừa nói.
- Cái gì mà kém xa, anh không có kém chút nào.
Thanh niên nghe thấy bọn hắn nói chuyện, cười đi tới.
- Tĩnh Vũ, giới thiệu cho anh một chút, vị này là chị em tốt của em Tiểu Dĩnh, còn vị này là Sở Tiên bạn trai Tiểu Dĩnh.
Phỉ Phỉ giới thiệu hai người bọn hắn với bạn trai.
- Chào hai người.
Tĩnh Vũ cười gật gật đầu chào bọn hắn.
- Chào anh.
Sở Tiên và Tiểu Dĩnh cười đáp lại.
- Được rồi, hai người đi thay quần áo đi, bên kia là phòng nam, phòng còn lại là phòng nữ, bên trong đều có quần áo rồi.
Phỉ Phỉ chỉ hai gian phòng cách đó không xa.
- Được.
Tiểu Dĩnh gật gật đầu, sau đó đi qua.
Sở Tiên làm theo, đi tới phòng nam.
- Phỉ Phỉ, Tiểu Dĩnh là người đã nhắc tới à?
Tĩnh Vũ nhìn thấy bọn hắn đi ra, cười hỏi.
- Thế nào? Cô ấy xinh phải không?
Phỉ Phỉ gật gật đầu:
- Bạn trai cô ấy cũng rất tốt, tay trắng khởi nghiệp, vô cùng có tiền, so với Chu Hạo thì có năng lực hơn nhiều.
- Ha ha, Chu Hạo rất bình thường.
Tĩnh vũ cười cười:
- Đi thôi, vừa rồi anh ta gọi điện thoại nói mời chúng ta tới tham gia bữa tiệc tụ tập.
- Tụ tập? Tụ tập cái gì? Em vừa mới gọi bạn em tới a, hôm nay em phải đi với cô ấy.
Phỉ Phỉ nghi hoặc nhìn hắn.
- Vậy để anh hỏi anh ta xem có thể đưa hai người đó tới, lần tụ tập này có quy cách rất cao, người bình thường không vào được, anh cũng không dám hứa chắc có thể đưa đi cùng hay không.
Tĩnh Vũ gật gật đầu.
- Nếu như không thể dẫn theo người khác tới thì em sẽ không đi.
Phỉ Phỉ nói thẳng.
- Vậy được, anh sẽ tận lực cố gắng.
Tĩnh Vũ đắng chát gật gật đầu.
Sở Tiên thay một bộ quần áo liền đi ra, đi đến ao suối nước nóng lớn nhất ở giữa gian phòng, trong này đã có mười thanh niên, có nam có nữ.
- Tĩnh Vũ, đây là người anh em mới nhập hội sao?
Một cô gái đánh giá Sở Tiên một chút, lớn tiếng hướng về phía Tĩnh Vũ hỏi.
- Không phải, đây là bạn trai của bạn thân Phỉ Phỉ.
Tĩnh Vũ vừa cười vừa nói, hướng về phía Sở Tiên gật gật đầu.
Sở Tiên cười cười, nói một tiếng:
- Chào mọi người!
- Thì ra là bạn trai của bạn thân Phỉ Phỉ nha!
Cô gái kia nói một câu, sau đó liền không nói thêm gì nữa.
- Tiểu Tiên, Phỉ Phỉ.
Lúc này Tiểu Dĩnh đi tới, mặc một thân quần áo liền, loại quần áo có chút bảo thủ.
- Uây, Tiểu Dĩnh, nửa năm không gặp da dẻ của cậu thật sự là quá tốt.
Phỉ Phỉ nhìn về phía Tiểu Dĩnh, thấy cánh tay trần lộ ra bên ngoài của cô ấy, trên mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc.
- Thật sao?
Tiểu Dĩnh cười cười, đi vào trong ao suối nước nóng, sau khi được Sở Tiên trị liệu và lại mỗi ngày đều dùng nước Cam Điềm khiến thân thể cô càng ngày càng tốt, da thịt cũng càng ngày càng tốt, lại thêm thường xuyên ăn nhựa cây Bạch Hoa, da thịt dẻ giống như như da trẻ con.
- Thật sự rất tốt.
Phỉ Phỉ trực tiếp đi tới, sờ vào da cô:
- Da cậu thật sự rất đẹp nha, vừa trơn lại non.
- Được rồi, được rồi, đừng có sờ nữa.
Tiểu Dĩnh rụt cánh tay lại, vừa cười vừa nói.
- Chậc chậc, da cậu đẹp như vậy sờ rất thoải mái, thật sự là hâm mộ, cậu bảo dưỡng như nào vậy? Nếu như trên cổ cậu đeo thêm một sợi dây chuyền kim cương thì càng đẹp hơn.
Phỉ Phỉ khoa tay chỉ chỉ vào cổ cô nói.
- Cũng không có bảo dưỡng gì nha, da tớ trời sinh đã đẹp như thế!
Tiểu Dĩnh cười cười:
- Dây chuyền tớ có, chỉ là vừa mới tháo xuống xong.
Chương 410: Khoe Của
Người dịch: Sunshine
Biên: Cẩuca
Team dịch: Vạn Yên Chi Sào
Nguồn: truyenyy.com
- Thật nha, da của bạn Phỉ Phỉ thật tốt, da của bạn trai cô ấy cũng rất tốt.
Trong ao suối nước nóng, mấy cô gái nhìn thấy da dẻ Tiểu Dĩnh rất đẹp có chút hâm mộ liền đi đến.
- Đúng nha, da dẻ của bạn trai cậu cũng tốt lắm.
Phỉ Phỉ nhìn Sở Tiên một cái, trên mặt mang theo vẻ kinh ngạc nói.
- Không phải chứ? Cậu dùng kem dưỡng da gì vậy?
Một cô gái nhịn không được sờ sờ, hỏi.
- Tôi cũng không dùng gì.
Tiểu Dĩnh thấy có năm, sáu cô gái tụ tập xung quanh mình, trên mặt lộ ra thần sắc xấu hổ:
- Tôi bình thường ăn súp cá bahaba taipingensis có tác dụng làm đẹp dưỡng nhan, còn có Tiểu Tiên cho tôi uống một số đồ uống bảo dưỡng.
- Súp cá? Thời gian trước ở Kinh Hải có một công ty bán đủ loại súp cá làm đẹp, chẳng lẽ súp cá thật sự có hiệu quả tốt như vậy?
Một cô gái kinh ngạc hỏi.
- Súp cá tôi cũng đã dùng thử rồi nhưng mà hiệu quả cũng không có thần kỳ như vậy nha! Người đẹp Tiểu Dĩnh, cô uống nước thuốc bảo dưỡng gì?
Con gái đối với làn da của mình vô cùng để ý, cô gái chờ mong nóng ruột hỏi.
- Cái này, tôi cũng không biết, là Tiểu Tiên mua cho tôi.
Mặt mũi Tiểu Dĩnh tràn đầy đắng chát nhìn Sở Tiên.
- Cái này rất hiếm, tôi mang từ nước ngoài về.
Sở Tiên cười cười, chưa hề nói quá nhiều.
- Ở nước nào, nhãn hiệu gì, tôi có một người bạn ở nước ngoài, tôi sẽ nhờ cô ấy mua giúp tôi một ít.
Một cô gái hiếu kỳ nói.
- Không mua được đâu vì loại này không bán đại trà, số lượng tương đối ít, tôi cũng phải rất vất vả mới mua được.
Sở Tiên lắc đầu.
Mấy cô gái khẽ nhíu mày:
- Có thể dùng tiền mua được không, giá cao một chút cũng không quan trọng.
Sở Tiên lắc đầu, giá cả? Nếu bán Tâm Hạch pha loãng với nước thì nói không chừng có thể bán với giá một lít mấy chục vạn, thậm chí hơn trăm vạn, chẳng qua cá lam từ trước mắt còn chưa đạt tới số lượng nhất định, Tâm Hạch đối với hắn vẫn là vật tương đối trân quý, chất nước này cũng không có nhiều lắm nên hắn cũng không có ý định bán ra.
Trước mắt chỉ để người thân của mình và con gái lão Chu cùng Thạch lão hưởng thụ loại nước chất này, đám người quen của lão Chu còn đang chờ mà đều không có loại nước chất này để đưa.
- Cái người này sao lại hẹp hòi như vậy, cùng lắm thì chúng ta dùng tiền mua là được chứ gì?
Một cô gái hơi không kiên nhẫn hỏi.
- Thật sự là không mua được đâu.
Sở Tiên cười lắc đầu:
- Tôi cũng không có cách nào.
- Được rồi, đã không mua được thì thôi vậy.
Phỉ Phỉ nhìn thấy mấy cô gái bắt đầu không vui thì vội vàng giải vây, có chút xấu hổ hướng về phía Sở Tiên cười cười.
Sở Tiên không có để ý.
Trong lòng mấy cô gái kia mặc dù có chút khó chịu tuy nhiên cũng không hỏi nhiều nữa, líu ríu lại một chỗ trò chuyện về các loại mỹ phẩm làm đẹp, chia sẻ những phương pháp làm đẹp hay và những mỹ phẩm có hiệu quả tốt.
- Ai nha, các cậu đã biết chưa tuần sau ở Kinh Hải có một buổi đấu giá lớn, buổi đấu giá này duy trì trong vòng một tuần lễ, nghe nói sẽ có vật phẩm chục tỷ mang ra đấu giá đó.
Một cô gái đột nhiên nói.
- Tôi cũng có nghe nói, danh xưng là buổi đấu giá lớn nhất thế kỷ, trong buổi bán đấu giá đó tôi đã nhìn trúng một sợi dây chuyền là dây chuyền Dạ Minh Châu phát ra ánh sáng rực rỡ trong bóng đêm a, vừa đơn giản lại vừa đẹp, đáng tiếc giá khởi đầu đã lên đến hơn năm trăm vạn, thật sự là quá đắt.
- Tôi cũng nhìn trúng một cái vòng tay là vòng tay Đế Vương Lục, thật sự là rất đẹp nhưng giá khởi đầu đã hơn một nghìn vạn.
- Cuộc bán đấu giá này đồ đẹp có rất nhiều, nhất là đồ trang sức, thật sự là đồ nào cũng đẹp.
Mấy cô gái trò chuyện với nhau, đột nhiên nhắc tới buổi đấu giá ở Kinh Hải, Sở Tiên ngồi ở một bên nghe các cô đàm luận thì hơi sững sờ, trên mặt lộ vẻ mỉm cười.
- Đến lúc đó chúng ta cùng đi tham gia đấu giá đi.
Một thanh niên đột nhiên đi tới, nói với mọi người.
- Được lắm được lắm nhưng đến lúc đó cần phải mang theo thật nhiều tiền, nếu không đến buổi đấu giá rồi lại ra về tay không.
Một cô gái đồng ý gật gật đầu.
- Phỉ Phỉ, đến lúc đó em thích gì anh sẽ mua cho em.
Tĩnh Vũ đi đến bên cạnh Phỉ Phỉ ôm lấy eo cô nói.
- Tốt lắm, là anh nói đó nha.
Phỉ Phỉ vui mừng quay đầu lại nhìn hắn nói.
- Đó là đương nhiên, cho dù là trăm vạn, ngàn vạn, chỉ cần em thích anh đều sẽ mua cho em.
Tĩnh Vũ hào sảng nói.
- Vậy thì tốt, em muốn dây chuyền.
Phỉ Phỉ lập tức hưng phấn mà nói.
- Được, vậy chúng ta sẽ mua một sợi dây chuyền cho dù là bao nhiêu tiền anh cũng đều sẽ mua tặng cho em.
Mặt mũi Tĩnh Vũ thâm tình nói.
- Uây, thật sự là rất hâm mộ nha!
Mấy cô gái xung quanh hâm mộ nói.
- Anh nhìn Tĩnh Vũ nhà người ta rồi nhìn lại anh xem, anh có bỏ ra được mấy trăm vạn để mua dây chuyền cho em không?
Một cô gái có chút tức giận nhéo eo nam sinh bên cạnh.
- Khụ khụ.
Chàng trai kia ra vẻ bộ dáng thống khổ:
- Tiền của anh không nhiều như người ta, chờ nửa năm nữa anh sẽ mua cho em.
- Cút đi, tôi sẽ tự đi mua!
Cô gái kia tức giận vỗ vỗ lên người hắn.
- Hắc hắc.
Tên thanh niên kia mặt dày mày dạn cười cười.
- Tiểu Dĩnh cậu có muốn đi cùng chúng tớ không, đến lúc đó bảo Sở Tiên mua cho cậu một sợi dây chuyền.
Phỉ Phỉ hưng phấn mà nói.
- Tớ không cần dây chuyền, tớ đã có rồi.
Tiểu Dĩnh vừa cười vừa nói.
- Dây chuyền cái gì? Cô gái xinh đẹp như cậu nếu đeo trên cổ một sợi dây chuyền kim cương hoặc là dây chuyền Sapphire hồng bảo thạch hẳn là sẽ rất đẹp.
Cô gái kia nhìn cái cổ trơn bóng của Tiểu Dĩnh, trên tay chỉ có một cái vòng tay màu hồng lại nhìn Sở Tiên ở bên cạnh trên tay một cái đồng hồ đeo tay cũng không có.
- Dây chuyền kim cương không rẻ mà hồng bảo thạch lại càng không, hiện tại tôi đang có một chuỗi vòng tay hồng bảo thạch 58 vạn 8.
Một cô gái từ tốn nói.
- Hì hì, trong tay tôi hiện có một chiếc nhẫn đính hôn của vương thất Âu Châu.
Một cô gái chỉ vào chiếc nhẫn sáng loáng trong tay mình, có chút đắc ý nói.
- Cậu thật biết khoe của, có mỗi chiếc nhẫn này mà cậu cũng đã khoe nửa năm nay rồi.
Đứng ở một bên, có một cô gái trêu chọc cô nàng.
- Tớ đang vui nha, cậu cũng mua một cái đi.
Cô gái kia vừa cười vừa nói.
- Cậu đi chết đi.
Mấy cô gái hì hì nhốn nháo.
Sở Tiên ở một bên cười cười, cho dù là con gái có thân phận gì đi chăng nữa cũng đều có một cảm giác hư vinh nhàn nhạt.
- Phỉ Phỉ, cậu có thể mua một sợi dây chuyền ánh trăng Jae-Suk có ngụ ý là đôi tình nhân yêu nhau say đắm.
Tiểu Dĩnh cười đề nghị.
- Chúng ta đi xem buổi bán đấu giá đi, muốn mua thì phải mua một sợi dây chuyền có ngụ ý.
Tĩnh Vũ ở một bên vừa cười vừa nói.
- Đến buổi đấu giá xem một chút đi.
Phỉ Phỉ do dự một chút rồi nói.
Nói đến buổi đấu giá cả đám tập hợp lại một chỗ cùng thương thảo đi bán đấu giá, có ý định muốn mua thứ gì, muốn đi xem một chút.
- Đến lúc đó gọi tất cả mọi người trong hội chúng ta qua đi.
Một thanh niên nói với Tĩnh Vũ:
- Hội chúng ta đã rất lâu rồi không có một buổi tụ họp đông như vậy.
- Vậy thì tốt, lần này chúng ta sẽ tụ họp ngay tại Kinh Hải.
Tĩnh Vũ ngẫm lại, sau đó gật gật đầu.
- Tiểu Dĩnh, đến lúc đó các cậu cũng đi đi! Chúng ta đi cùng nhau.
Phỉ Phỉ mời Tiểu Dĩnh.
Tiểu Dĩnh có chút phân vân, ánh mắt nhìn về phía Sở Tiên, trên mặt lộ ra thần sắc dò hỏi ý kiến.
- Trong buổi tụ hội của chúng ta có người ngoài không tốt lắm đâu.
Một cô gái cau mày.
Tĩnh Vũ nghe được lời nói của cô gái kia khẽ nhíu mày, há mồm muốn nói điều gì nhưng cuối cùng vẫn không có nói ra.
- Cái này rất đơn giản nha, cho Tiểu Dĩnh gia nhập vào nhóm chúng ta không phải là được rồi sao?!
Phỉ Phỉ vừa cười vừa nói.
- Vào nhóm chúng ta?
Cô gái nhìn Tiểu Dĩnh:
- Quy củ trong hội chúng ta không thể phá, khảo hạch hội viên hết sức nghiêm ngặt.
Cô gái này hiển nhiên lòng dạ có chút hẹp hòi, bởi vì vừa rồi Sở Tiên nói loại nước bảo dưỡng kia tương đối trân quý khó tìm khiến nội tâm cô ta hơi hơi khó chịu nên có chút bài xích.
- Muốn vào nhóm chúng ta cần phải có hội viên đề cử mà tài sản cá nhân không thể thấp hơn hai ngàn vạn, tuổi tác cũng không được vượt quá ba mươi tuổi.
Một thanh niên đeo kính trả lời.
- Không cần đâu Phỉ Phỉ, tớ cũng không muốn tham gia vào nhóm làm gì, huống chi tớ rất ít khi đến Thượng Kinh.
Tiểu Dĩnh vội vàng khoát khoát tay.
- Ha ha, vào nhóm không phải muốn vào là có thể vào, vào nhóm tốt như này không phải người bình thường có thể vào được.
Cô gái vừa cười vừa nói, giống như có thể vào nhóm là một vinh hạnh lớn lao vậy đồng thời trong lời nói cũng có ý châm chọc nhàn nhạt.
Tiểu Dĩnh cảm giác được một vài cô gái chung quanh mang theo chút địch ý nhàn nhạt, hướng về phía Phỉ Phỉ cười đắng chát.
Phỉ Phỉ có chút tức giận:
- Tiểu Dĩnh cậu không cần nhập hội, nhập hội cái gì chứ, đối với cậu mà nói thật sự không cần thiết.
Lời nói của Phỉ Phỉ khiến mấy cô gái xung quanh cau mày lại, có chút khó chịu nhìn Tĩnh Vũ.
Tĩnh Vũ bất đắc dĩ cười cười, ôm lấy bả vai Phỉ Phỉ.
Phỉ Phỉ cảm giác được hắn có điều muốn biểu đạt, có chút tính khí trẻ con:
- Tĩnh Vũ, lúc đầu anh không nên coi thường chị em của em, cô ấy trông thế mà có một chiếc du thuyền giá trị hơn trăm triệu, da dẻ người ta sở dĩ tốt như vậy là bởi vì thường xuyên ăn súp cá bahaba taipingensis.
- Ách...
Tĩnh Vũ hơi sững sờ, mặt mũi tràn đầy kinh ngạc nhìn Phỉ Phỉ.
Cả đám chung quanh cũng sững sờ, sau đó mấy cô gái có chút khinh thường cười cười.
- Thật sao? Thật sự không ngờ rằng Tiểu Dĩnh lại có nhiều tiền như vậy, ha ha.
Tĩnh Vũ xấu hổ cười cười.
- Đó cũng chưa là gì, mấy ngày trước nói dẫn anh đi thành phố Hải Thanh anh không đồng ý, đây quả thực lỗ lớn, Tiểu Dĩnh thế nhưng là vị hôn thê của chủ nhà hàng Tiên Cảnh.
Phỉ Phỉ gật đầu nói.
- Nhà hàng Tiên Cảnh?
Mấy người chung quanh giật mình, nghĩ đến mấy ngày nay tin tức hot nhất trên Internet đều là tin tức về nhà hàng Tiên Cảnh.
- Nhà hàng Tiên Cảnh? Bể thủy sinh Tiên Cảnh?
Tĩnh Vũ kinh ngạc hỏi.
- Đúng nha, Sở Tiên là ông chủ Tiên Cảnh cũng là người sáng lập duy nhất, giá trị con người người ta lên đến vài tỷ, làm sao lại quan tâm tới cái gọi là hội của các người.
Phỉ Phỉ nhìn nét mặt mấy người chung quanh, trên mặt lộ ra thần sắc đắc ý.
- Điều này...
Mặt Tĩnh Vũ tràn đầy chấn kinh nhìn về phía Sở Tiên.
Sở Tiên hướng về phía hắn cười cười, cũng nói theo ý tứ của bọn họ:
- Vâng, thực ra nước bảo dưỡng vừa rồi có thể mua được, tuy nhiên cái giá để mua được nó tôi sợ các người không trả nổi, một trăm vạn một lít.
Thổi ngưu bức ai sẽ thua? Khoe của ai sẽ thua?
Chương 411: Tụ Hội
Người dịch: Sunshine
Biên: Cẩuca
Team dịch: Vạn Yên Chi Sào
Nguồn: truyenyy.com
- Thật sự là không nghĩ tới, thì ra Sở tiên sinh lại là ông chủ Tiên Cảnh, mấy ngày nay trên mạng đều liên tục đưa tin liên quan đến Tiên Cảnh.
Một thanh niên mặt mũi tràn đầy kinh ngạc, trên mặt mang theo nụ cười nhìn Sở Tiên.
- Chào cậu.
Sở Tiên cười nhạt, trông rất lãnh đạm.
Cả đám người chung quanh lại không cho rằng hắn có chút thất lễ mà lại cho rằng câu nói có chút trang bức kia là chuyện đương nhiên, đây mới là dáng điệu của kẻ có tiền kiêu căng.
Tiên Cảnh là từ khóa hot nhất trên mạng hiện tại, cá vàng Tiên Cảnh, bể thủy sinh Tiên Cảnh, nhà hàng Tiên Cảnh, cái sau so với cái trước càng hoành tráng hơn đồng thời trong thời gian qua Tiên Cảnh cũng đã dần trở thành một danh từ đại xa xỉ.
Bởi vì đồ của Tiên Cảnh đều vô cùng tốt, vô cùng quý.
Người thanh niên trước mắt này lại là người sáng lập nhãn hiệu này, giá trị con người phỏng đoán phải lên tới vài tỉ.
Giá trị con người đạt tới vài tỉ tuyệt đối là hơn hẳn tất cả mọi người ở đây, mặc dù bối cảnh của Tĩnh Vũ tương đối cao nhưng nói về tiền tài vẫn thấp hơn rất nhiều.
- Trách không được da dẻ Tiểu Dĩnh lại tốt như thế, thì ra súp cá bahaba taipingensis giá trị lên tới cả trăm vạn cũng có thể tùy tiện ăn, nước bảo dưỡng đắt đỏ cũng tùy tiện uống.
Một cô gái mỉm cười nói, ânh mắt nhìn về phía cô lộ ra một tia hâm mộ.
Tiểu Dĩnh cười cười không có trả lời.
Đám người chung quanh này dường như đã quên mới vừa rồi còn bị vả mặt, giờ đây trên mặt đã cười thật tươi nói chuyện cùng Sở Tiên và Tiểu Dĩnh.
.....
- Đám người này thật sự phiền, cậu không biết đâu ai nấy cũng đều mắt để cao hơn đầu giống như vương tử công chúa, bọn hắn có đôi khi ngay cả tớ cũng đều xem thường, hôm nay thật quá sảng khoái nha!
Trong phòng thay quần áo bên cạnh suối nước nóng, Phỉ Phỉ và Tiểu Dĩnh ở trong một phòng nhỏ, nhịn không được càu nhàu.
- Bọn họ là những ai? Tớ nghe không hiểu các cậu nói nhóm gì vậy?
Tiểu Dĩnh cười cười có chút hiếu kỳ hỏi.
- Là hội Thượng Lưu, là Tĩnh Vũ cùng mấy người khác liên hợp lập ra nhóm, thành viên nhất định phải là người có thân phận và giá trị con người cao, bọn họ đều là người có một chút năng lực, phú nhị đại và có chút tiền tạo thành một nhóm có thể thuận tiện hợp tác cùng trao đổi ích lợi, về tính chất thì cũng không khác nhóm lớn của các thương nhân giao lưu cho lắm.
Phỉ Phỉ giới thiệu.
- Há, thì ra là thế.
Tiểu Dĩnh nhàn nhạt gật gật đầu.
- Tầng lớp này chính là như vậy, vì lợi ích mà chơi cùng với nhau, ở Thượng Kinh có rất nhiều nhóm kiểu này, Thượng Lưu hội chỉ có thể coi là một nhóm hết sức nhỏ, lấy giá trị con người các cậu căn bản không nên vào một nhóm nhỏ như thế.
Phỉ Phỉ cười.
- Hôm nay nhìn thấy bộ dáng kinh ngạc của bọn hắn đúng là rất thoải mái, hừ, bọn hắn cho rằng bạn tớ là người bình thường à, ha, đúng ra thì bọn hắn cần phải trèo cao.
Phỉ Phỉ đắc ý nói.
Nhà cô cũng rất có tiền nhưng cô cũng chỉ là một giáo viên, tiền tiêu vặt mỗi tháng cũng không nhiều, không so được với một số công tử, dựa vào thân phận bạn gái Tĩnh Vũ gia nhập nhóm này cho nên có chút bị người xem thường.
Nhưng hôm nay có thể đưa ra bạn bè ngưu bức vả mặt bọn hắn khiến cô vô cùng vui vẻ.
- A..., đây là dây chuyền của cậu?!
Phỉ Phỉ nhìn thấy trên cổ Tiểu Dĩnh có một sợi dây chuyền màu hồng, trên mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc.
- Đúng nha, khi đính hôn Tiểu Tiên đã đưa cho tớ.
Tiểu Dĩnh cười cười, đưa cho cô ấy xem.
- Uây, thật đẹp.
Phỉ Phỉ kinh ngạc nhìn, cầm trên tay ngắm nghía một chút:
- Đây là dây chuyền gì, có quý hay không?
- Dây chuyền hồng san hô, cùng với vòng tay, lắc chân, khuyên tai là một bộ.
Tiểu Dĩnh nói.
- Hồng san hô?
Hai mắt Phỉ Phỉ tỏa sáng lấp lánh ngắm nghía:
- Hồng san hô nha, một bộ này của cậu cũng phải hơn ngàn vạn, trời ạ, thật sự là rất đẹp nhưng lại quá đắt.
Nói xong, cô ấy đột nhiên thở dài một hơi:
- Tớ đã suy nghĩ lại rồi, thôi tớ vẫn nên mua một cái tương đối bình thường thôi.
Tiểu Dĩnh cười cười.
Sau khi hai người đi ra ngoài, hai người Sở Tiên và Tĩnh Vũ đã chờ ở bên ngoài, hướng về phía hai cô vẫy tay.
- Tĩnh Vũ, thế nào? Chúng ta đi thì sao?
Phỉ Phỉ đi tới cười hỏi.
- Anh vừa gọi điện thoại cho anh ấy rồi, không có vấn đề.
Tĩnh Vũ vừa cười vừa nói.
- Không có vấn đề vậy là tốt rồi, cũng không biết buổi tụ hội tối nay chơi có vui không nữa, có cần mặc quần áo chỉnh tề, sang trọng một chút hay không?
Phỉ Phỉ vừa cười vừa nói.
- Không cần, mặc dù quy cách rất cao nhưng bên trong cũng rất tùy ý, có một số minh tinh sẽ đến đó biểu diễn, ăn chơi cái gì cũng không thiếu, à phải rồi, Nạp Lan Thiên Hậu em thích hôm nay cũng sẽ tới nha.
- Thật sao? Đi đi.
Phỉ Phỉ ôm cánh tay Tiểu Dĩnh cao hứng nói:
- Buổi tối hôm nay chúng ta chơi thật vui cùng nhau đi, không phải cậu cũng thích Nạp Lan Thiên Hậu sao?
- Ừm, được.
Tiểu Dĩnh nhìn Sở Tiên, sau đó gật gật đầu.
- Đi thôi.
Tĩnh Vũ cười nói với bọn họ, đi ra ngoài làng du lịch suối nước nóng đã có một cỗ xe chờ ở ở đó.
- Đến chỗ anh ấy trước đã, chúng ta cần anh ấy dẫn đi.
Tĩnh Vũ ở một bên nói với Phỉ Phỉ.
- Được.
Phỉ Phỉ gật gật đầu, sau đó trò chuyện cùng Tiểu Dĩnh ở trên xe.