Người da trắng nhìn không chớp mắt đánh giá, trên mặt ngập tràn sự tán thưởng.
Sở Tiên ở bên cạnh cười rạng rỡ
- Là cá của vựa cá Tiên Cảnh, tuyệt đối là loại cá Rồng đẹp nhất.
- Oh, người anh em này là ông chủ của gian hàng này sao?
Người da trắng nghe thấy tiếng của hắn liền ngẩng lên hỏi.
- Đúng vậy!
Sở Tiên gật gật đầu
- Hồng Long, tôi gọi nó là Hồng Long Vương, năm nay 4 tuổi, thân dài 60cm, toàn thần màu đỏ huyết, vảy cá trên thân xếp theo trật tự, ở trong nước phát ra ánh sáng màu đỏ nhạt nhạt,con cá Rồng này ngập tràn bá khí, oai phong.
- Đây là Kim Long, tôi gọi nó là Kim Long Vương, vảy rồng trên thân giống như là tỏa ra ánh kim loại, trong nước phát ra ánh sáng màu vàng nhàn nhạt, đuôi màu vàng kim, đồng thời bộ râu cũng giống như Long Vương, tràn ngập khí thế.
Sở Tiên đứng bên cạnh mặt đầy tự tin khoe khoang, thậm chí ngay cả mấy cái tên cũng là hắn vừa mới nghĩ ra. Đã là 2 con cá Rồng đặc sắc như vậy, vì cớ gì lại không đặt cho chúng một cái tên đầy bá khí.
- Hồng Long Vương, Kim Long Vương!
Gương mặt người da trắng phát sáng nhìn qua
- Long Vương, hoàn toàn xứng đáng, đây là con cá Rồng đẹp nhất mà tôi từng gặp qua, cái tên Long Vương này quả là xứng danh.
Dịch: Mậtmật921
Biên: Khang_a_ca
Team: Vạn yên Chi Sào
Nguồn: truyenyy
Chương 78: Cá Rồng Của Ta Là Vương(2)
Nghe thấy sự tán thưởng của người da trắng, Sở Tiên cảm thấy "phẩm chất" hai con cá Rồng của mình chớp mắt đã được nâng lên rất nhiều, gương mặt tràn ngập ý cười gật gật đầu.
- Người anh em, hai con cá Rồng của cậu không nên để ở cái góc khuất hẻo lánh này mà nên đặt ở giữa trung tâm hội chợ để cho nhiều người nhìn thấy hơn.
Người da trắng nói rồi đưa tay ra:
- Xin chào, tôi là Auclair David, tên tiếng Trung của tôi là Đường Tống, cậu có thể gọi là Đường Tống hoặc David!
- Đường Tống?
Sở Tiên có chút kinh ngạc, không ngờ người ngoại quốc với tiếng Trung cực kì tốt trước mặt mình lại có một cái tên mang đậm văn hóa Trung Hoa như vậy, vươn tay ra nắm lấy tay người da trắng
- David, xin chào, tôi là Sở Tiên!
- Sở Tiên, xin chào, xin chào!
David nắm lấy tay hắn.
- Không biết cá Rồng của người anh em Sở Tiên đây có bán không?
- Bán chứ, nhưng mà đợi đến khi kết thúc hội chợ đã, sau khi cuộc thi cá cảnh kết thúc.
Sở Tiên gật gật đầu trả lời.
- Ồ! Đó không phải là một ý hay lắm, ngộ nhỡ cá Rồng của cậu dành được giải quán quân thì chẳng phải giá bán sẽ được đẩy lên rất cao sao.
David nói chút khoa trương.
- Haha!
Sở Tiên cười.
- Hi vọng là có thể giành được giải nhất!
- Cá Rồng của cậu rất tuyệt, nếu bàn về giá trị thì chỉ có cá Koi của RB mới có thể so sánh với cá Rồng của cậu, khả năng giành được giải quán quân là rất lớn, hi vọng đến lúc đó giá cá ngang nhau thì cậu có thể ưu tiên bán cho tôi trước.
- Không vấn đề!
Sở Tiên nhìn anh ta gật đầu.
- Oh, vậy thì tốt quá rồi, hi vọng chúng ta có thể trở thành bạn bè!
David lần nữa đưa tay ra, Sở Tiên cười cười, đối với vị đại ca người da trắng hơn 40 tuổi này, thiện cảm vô cùng.
Không lâu sau, một ông lão cũng đi tới phía bên này, ánh mắt cũng nhìn về cá Rồng ở gian hàng Sở Tiên, tầm mắt y như bị cái gì đó che mất, người cao tuổi đó xoa xoa mắt của mình, gương mặt đầy kinh ngạc ngắm nhìn, miệng thỉnh thoảng thốt ra vài tiếng tán tưởng
- Đẹp quá, thật là đẹp quá!
David nhìn thấy phản ứng của ông lão này liền mỉm cười hiểu ý
- Ông ơi, có phải là rất tuyệt không, đây là con cá Rồng đẹp nhất cháu từng gặp quá, à không đúng, nên gọi là Long Ngư Vương!
- Đúng thế, đúng thế!
Ông lão nhìn David, gật đầu đồng ý
- Quá đẹp, quá uy vũ rồi, nhất là hai cái râu, xưng Vương của loài cá Rồng quả thật xứng đáng, so với mấy con cá Rồng của vựa cá Thần Long cao hơn mấy bậc.
Ông lão và David cùng nhau bình phẩm tới lui không ngừng.
Thời gian trôi đi, du khách đi đến khu vực phía sau càng ngày càng đông, lúc mọi người nhìn thấy hai con cá Rồng ở gian hàng của Sở Tiên, ai ai cũng phải kinh ngạc tán thưởng, ngay sau đó, một bức màn liền bao phủ vựa cá Thần Long ở giữa hội chợ.
Vị trí nằm ở góc khuất trong cùng, tập trung mấy chục người, hơn nữa những người ở đằng xa nhìn thấy nhiều người tập trung ở đó như vậy cũng tò mò đi tới.
- Đẹp quá, hai con cá Rồng này thật là quá tuyệt vời, so với vựa cá Thần Long còn cao hơn mấy bậc, cá Rồng đẹp như vậy quả thật là một tác phẩm nghệ thuật sống.
- Không biết hai còn cá Rồng này bán giá bao nhiêu nhỉ? Không biết có thể phá kỉ lục giá cá Rồng không?
- Điều này mà còn cần nói sao, hai con cá Rồng này so với con Hồng Long năm 2004 còn tuyệt vời hơn.
Một du khách vừa mới đi qua nghe thấy tiếng bình luận bên trong liền kiễng chân nhìn con cá Rồng trong bể, chớp mắt đã ngẩn người chết lặng.
Người tập trung ngày càng đông, làm cho những người hiếu kì đến ngày càng nhiều, ngay đến cả người trong tứ đại bá chủ về cá cảnh ở khu vực trung tâm cũng tò mò đi tới xem.
- Thật là đẹp quá, bây giờ nhìn lại mấy con cá Rồng này mới thấy hai con cá Rồng kia kém hơn không chỉ là một bậc, cho dù là khí thế hay hình dáng, đều đẹp đến bùng nổ luôn!
Lúc này, mấy du khách từ phía trong đi ra, đi tới gian cá Rồng, nhìn mấy con cá Rồng trước mặt khẽ lắc đầu, nhỏ tiếng bình luận.
Mấy người của vựa cá Thần Long nghe thấy tiếng bình luận của mấy du khách trước mặt liền liếc mắt nhìn nhau, người đàn ông trung niên ngồi ở chính giữa nhíu mày, nói với hai người thanh niên kế bên:
- Hai cậu trông ở đây, tôi qua đó xem thế nào!
Nói xong, người đàn ông trung niên đi thẳng về phía bên đó, vừa mới đến gần, liền nghe thấy tiếng tán thưởng của những người bên trong.
Trong đó không ít du khách còn mang cá Rồng của vựa cá Thần Long ra so sánh, nhưng kết quả lại khiến cho sắc mặt ông ta vô cùng khó coi.
- Xin lỗi nhường đường một chút!
Người đàn ông trung niên trực tiếp chen vào bên trong.
- Cái người này tại sao lại không có....
Một ông lão có chút bất mãn quay đầu lại, thế nhưng lúc ông nhìn thấy diện mạo người tới thì liền đem lời đã lên đến miệng nuốt xuống, hơn nữa còn chủ động tránh đường, thế nhưng trên mặt lại đầy vẻ khôi hài nhìn ông ta.
Người trung niên của vựa cá Thần Long chen vào vị trí gần nhất, lúc ông ta nhìn thấy hai con cá Rồng bên trong, liền há hốc miệng, cổ họng như bị mắc kẹt cái gì đó, vô cùng khó chịu.
“Cá Rồng đẹp quá, vựa cá Trung Quốc thế mà lại gây giống được con cá Rồng đẹp như thế này”
Trong lòng người đàn ông trung niên chấn động một phen, sắc mặt đổi màu liên tục.
Với tư cách là Tứ Đại bá chủ giới cá cảnh được thế giới công nhận chuyên thực hiện các thương vụ hàng đầu, chủ yếu tập trung vào thương hiệu cá Rồng, từ khi bắt đầu cho đến bây giờ đã có kĩ thuật nuôi dưỡng gần 30 năm, cá Rồng luôn là niềm kiêu hãnh của ông ta, thế nhưng lại có một ngày vựa cá Rồng vượt qua mình, tâm tình của ông ta thế nào không cần nói cũng biết.
Sắc mặt u ám, người đàn ông trung niên quay trở về gian hàng của mình ở phía trước, mấy người thanh niên nhìn thấy sắc mặt ông, có chút thấp thỏm mà cất tiếng gọi
- Thầy!
- Ừ!
Người đàn ông gương mặt ảm đạm, không muốn nói chuyện, lưỡng lự một chút, sau đó móc điện thoại ra, gương mặt đầy đau khổ mà nói với người đầu dây bên kia, vẻ mặt vô cùng kích động.
Mấy người thanh niên nghe thấy những lời ông ta nói trong điện thoại, đều kinh ngạc nhìn nhau.
Buổi chiều tại hội chợ, gian hàng của Sở Tiên trở thành gian hàng hot nhất hội chợ, Hồng Long Vương tuyệt mỹ bá đạo cùng với Kim Long Vương đã thu hút sự yêu thích của tất cả mọi người, tất cả các vựa cá tham gia hội chợ cũng biết trong hội chợ lần này xuất hiện một con hắc mã cao cấp.
Một con hắc mã cao cấp có thể thay đổi tên tuổi Tứ Đại bá chủ trong giới cá cảnh.
Lúc này, trong gian hàng RB ở khu vực trung tâm, có mấy người Nhật đang nhỏ tiếng trò chuyện.
- Oyama-kun, mấy người nghĩ giá của hai con cá Rồng đó có thể đạt tới bao nhiêu?
Người trung niên có râu cá trê hỏi mấy ông lão kế bên.
- Matsumoto, dựa theo mấy vựa cá Thần Long trước mắt, mức độ nhiệt tình của du khách với phẩm chất của hai con cá Rồng mà nói thì có đến 90% là sẽ phá kỉ lục giá của cá Rồng, không chừng có thể đạt từ 600 đến 800 vạn!
Một ông lão được gọi là Oyama-kun nghĩ nghĩ một chút rồi đưa ra một con số.
- 600 đến 800 vạn!
Matsumoto sững sờ, gương mặt lộ ra thần sắc đông cứng
- Nói vậy thì có thể uy hiếp đến cơ hội đoạt quán quân của RB chúng ta rồi.
- Không sai, giá trị mấy con cá Koi của chúng ta, mỗi con ước chừng trên dưới 600 vạn, nếu muốn đoạt quán quân thì có chút khó khăn.
Oyama-kun nhíu mày
- Trừ khi, trừ khi chúng ta đem mấy con cá Koi số 1 ra thi đấu!
- Cá Koi số 1! Gương mặt Matsumoto lộ ra vẻ trầm tư.
Dịch: Mậtmật921
Biên: Khang_a_ca
Team: Vạn yên Chi Sào
Nguồn: truyenyy
Chương 79: Cá Rồng Của Ta Là Vương(3)
- Thật sự không nghĩ tới, cá rồng của anh được quan tâm nhiều đến như vậy, xem ra quán quân cá kiểng năm nay rất có thể là cá rồng của anh rồi.
Kết thúc ngày triển lãm đầu tiên, Kim Hoa kinh ngạc nói.
- Haha, cái này còn chưa biết được, Sở tiên khẽ lắc đầu .
- Haha, trên cơ bản là ổn rồi, tôi nghe mấy người yêu thích cá kiểng nói, lần này trong hai con cá rồng của anh, một con sẽ là quán quân năm nay, bá chủ tứ đại, cá rồng của vựa cá thần long Singapore dĩ nhiên là không bằng cá rồng của anh, vựa cá Vân Đoàn Đài Loan cũng lên đến trăm vạn, vương quyền cá hồng hắc bạch cũng vậy, không thể đấu với cá quán quân được, cá kiểng Nguyên Thanh của Đức luôn là hiếm và kỳ lạ, họ rất ít khi đạt được quán quân, lần này cũng vậy, về phần thi đấu RB cá chép Cẩm Lý là đối thủ lớn nhất, vựa cá chép của họ mỗi con đều đắt đỏ, nhưng nhiều người yêu thích cá kiểng vẫn là muốn xem cá rồng của anh, có lẽ khoảng 70% là quán quân rồi ! Kim Hoa nói với hắn.
- Ồ, Sở Tiên nghe thấy nó nói vậy hơi gật đầu, cũng có khả năng như vậy.
- Giá của hai con cá rồng đã vượt lên 1 ngàn vạn, tấm tắc, xem ra không lâu nữa Tiểu Tiên chính là phú ông hàng tỷ rồi! Kim Sâm ở bên hâm mộ nói rằng, dù sao tự dựa vào bản lĩnh của mình kiếm được tiền, chính hắn là phú nhị đại cũng vô cùng ngưỡng mộ.
- Ha ha vẫn sớm, Sở Tiên lắc đầu, nhưng trong lòng lại có chút mong đợi.
Đúng 9 giờ ngày thứ hai, tất cả vựa cá tham gia triển lãm ngày trước toàn bộ đều đã đến, trung tâm triển lãm hôm nay bố trí có chút thay đổi.
Các bể cá đổ đầy nước từng loại đặt ở vị trí trung tâm, mà những loại này đều không phải tầm thường, bên trong có núi nhỏ, cây cối, đẹp một cách phi thường, xung quanh đầy là băng ghế, ở phía trước đặt chiếc bàn dài, để một tấm biển tên, trên viết hai chữ trọng tài. Đầu tiên phải tiến hành cuộc thi tài năng làm bể thủy sinh" Sở Tiên nhìn về hướng trung tâm thầm nghĩ như tác phẩm nghệ thuật vậy.
Không lâu sau, một nhân viên đi tới bên cạnh hắn, đưa cho hắn tấm biển, trên viết cá kiểng Tiên Cảnh, đồng thời nhắn nhủ vài vấn đề.
Nhanh chóng, từng giám khảo đi tới, có người Trung Quốc, người RB, người Singapore, người Đức, người Mỹ, Người Hàn Quốc...9 vị giám khảo, 9 vị này hợp thành đoàn giám khảo uy quyền nhất trong ngành thủy sinh quốc tế.
Đến 9 rưỡi, rất nhiều du khách tới, đi tiếp về hướng băng ghế dài.
- Aquarama thứ mười tám giới cá kiểng cùng cá kiểng triển lãm thi đấu tài năng...
Một nhân viên bắt đầu giới thiệu với giám khảo, cảm ơn du khách và sự ủng hộ của chính phủ trong lần này, ngay sau đó bắt đầu bình luận cuộc thi tài năng.
Đánh giá tài năng của cá kiểng đơn giản hơn nhiều, đánh giá một vài công năng, trang trí bên trong, sau nửa tiếng là chọn ra một quán quân, một người tên Long Kỳ, thương gia chế tạo bể cá kiểng.
- Cuộc thi cá kiểng bắt đầu rồi, tình hình chung là đánh giá từ cấp thấp, giống tôm, giống cá kiểng biển, giống cá vàng, cá thần tiên, cá La Hán, cá hồng, cuối cùng là cá rồng, Cá chép áp cuối cuộc thi.
Một người trung niên bên cạnh Hồ Xuyên quay sang giới thiệu với hắn.
Sở Tiên gật đầu, các nhân viên mang các loại tôm ra với màu sắc khác nhau, vô cùng đẹp.
Tôm cực kỳ nhỏ, một loạt giám khảo nhao nhao đi lên phía trước, hướng về phía mọi người giảng giải đặc điểm loài tôm này, cuối cùng là vựa cá Nguyên Thanh nước Đức, một hàng dài vân ngao tôm, toàn thân tôm là màu xanh lam, đẹp phi thường.
Cá Kiểng biển vẫn là vựa cá Nguyên Thanh nước Đức giành được hạng đầu , không có gì bất ngờ đó là cá sư tử.
Cá vàng là của Hàn Quốc, một vựa cá đạt được hạng đầu, đối với cá vàng, Sở Tiên vô cùng lo lắng, nói đúng ra đó là cá vàng lập nghiệp.
Mà vựa cá này lấy ra chính là cá vàng tên Châu Đỉnh Tử La Bào.
Đối với Châu Đinh Tử La Bào, Sở Tiên vô cùng hiểu biết, loại cá này có vây lưng phát triển, thân hình mảnh vây, phần đuôi đều là màu tím, phần đầu có bướu thịt. Đặc trưng kỳ lạ nhất là cả phần đầu là màu đỏ thẫm, ngoài màu đỏ thẫm tươi đẹp ra còn có màu hồng tím hai màu trộn lẫn vào, cực kỳ nổi bật và vô cùng đẹp. Nhưng mà mắt, lỗ mũi và miệng đều là màu đen, từ chính diện quan sát rất giống bộ mặt búp bê ngây thơ hoạt bát, vì vậy có người gọi là "cá vàng búp bê", vô cùng hiếm.
Giá của loại cá vàng này ở mức 50 vạn đến 80 vạn, đặc biệt cũng hiếm thấy, quý giá, nhưng vì màu sắc hơi nhiều, Sở Tiên vẫn chưa tìm ra cách cải tạo loại cá vàng này, vì vậy vẫn luôn có sự nối tiếc lớn.
Người đoạt giải quán quân cá thần tiên là nhà vựa cá Singapore, cá La Hán là vựa cá Vân Đoàn của Đài Loan, cá hồng không nghi ngờ gì nữa cũng là vựa cá Vân Đoàn.
Tốt rồi, cuộc tranh tài kế tiếp kịch liệt có giọng hát và điệu bộ rất nặng, mời nhân viên cầm lên sân khấu cá rồng sôi động nhất đặt vào trong bể cá thi đấu, có người nói cuộc thi lần này có mấy con cá rồng đặc biệt xuất hiện!
Cuộc thi cá rồng bắt đầu rồi,
- Lần này xem ra quán quân là vựa cá thần long của tứ đại vựa cá.
- Khà khà, quán quân của cá rồng có thể quyết định rồi, thật không ngờ lại là một vựa cá trong nước ta, xem ra sau này tứ đại bá chủ có thể biến thành ngũ đại bá chủ rồi.
- Vẫn còn chưa chắc, nói không chừng đó là vựa cá Tiên Cảnh sẽ thay thế vựa cá thần long!
Du khách ngồi xung quanh và các nhân viên vựa cá nhỏ giọng thảo luận, một vài vựa cá thậm chí còn dơ tay cái thẳng về hướng Sở Tiên.
Rất nhiều cá rồng được nhân viên để vào trong bể cá , cũng không biết là ban tổ chức đã dự tính hay là để so sánh dễ dàng hơn, 2 con cá Rồng của Sở Tiên và 3 con cá rồng của vựa cá thần long đặt trong 2 bể cá gần nhau.
Vài người của vựa cá thần long nhìn thấy mấy con cá rồng đối lập, sắc mặt lập tức đen lại. Cho dù là 1 gã không hiểu về cá cảnh cũng có thể phân biệt rõ ràng con cá nào đẹp hơn.
- Tôi nghĩ cuộc thi cá rồng này không có gì lo lắng, cũng không có gì để tính! Trên hàng ghế trọng tài có duy nhất một trọng tài Trung Quốc đang cười nhìn các trọng tài xung quanh nói, rồi đi lên phía trước, vẻ mặt tự hào nói:
- Đây là trận đấu không có bất kỳ ý nghĩa gì, số mười đến từ 2 con cá rồng của vựa cá Tiên Cảnh giành được hạng đầu của cuộc thi.
Ngoại hình ngang ngược, cảm nhận về toàn bộ vẩy cá, lúc bơi giống như thần long, lấp lánh, mang theo thế giới hùng vỹ, đây là cá rồng đẹp nhất, hoàn mỹ nhất mà ta thấy, quán quân cá rồng không còn nghi ngờ nữa!
Dịch: Yến Kandy
Biên: Khang_a_ca
Team: Vạn Yên Chi Sào
Nguồn: truyenyy.com
Chương 80: Ánh Sáng Đom Đóm Sao Có Thể So Với Ánh Trăng
- Tán thành, đây cũng là cá rồng đẹp nhất mà ta từng gặp, cũng là cá rồng hoàn mỹ nhất.
Vị trọng tài trung niên Trung Quốc vừa nói xong, một gã người da trắng sau lưng lên tiếng tán thành, các trọng tài khác cũng lặng lẽ gật đầu.
- Vậy ta tuyên bố, quán quân cá rồng vựa cá kiểng Tiên Cảnh. Vị trọng tài trung niên vẻ mặt vui mừng nói.
Kỹ thuật nuôi trồng cá kiểng của Trung Quốc nếu so với RB, Xingapore, Hàn Quốc... còn kém một chút, mỗi lần có cuộc thi Aquarama Trung Quốc đều là vật làm nền, lần này nếu không phải nhìn thấy ở thị trường rộng lớn của Trung Quốc, cuộc thi Aquarama chưa chắc sẽ tổ chức ở Kinh Hải.
Song Aquarama lần này Trung Quốc đột nhiên tuôn ra con hắc mã, hơn nữa còn là giống cá rồng quan trọng, có thể nói là làm cho những người yêu thích cá kiểng Trung Quốc được nở mày nở mặt, khi giao lưu với người nước ngoài cũng có cái để khoe khoang.
- Tấm tắc, cá của chúng ta nhìn cũng không có thèm nhìn, đánh giá cũng không mà trực tiếp quyết định quán quân, thật là đáng thương à! Bác Hồ Xuyên không nói lên lời, nhưng mà nhìn nụ cười trên mặc bác có thể nhìn ra bác vẫn vô cùng vui vẻ.
"Ha ha!" Sở Tiên cười, cũng cảm thấy có chút ngoài ý muốn, hắn không ngờ trọng tài Trung Quốc lại nói trực tiếp như vậy đem quyết định quán quân nói ra.
- Xin mời người phụ trách vựa cá kiểng Tiên Cảnh của chúng ta tới nhận giải cá rồng! Một nhân viên hướng về phía Sở Tiên hô lên.
- Lên đi, nhận giải tượng trưng cho đứng đầu trong cùng một loại, là một vinh quang to lớn! Hồ Xuyên đẩy người hắn một cái.
- Cảm ơn, Sở Tiên đi lên khán đài, nhận lấy cúp vàng hình con cá, rồi đứng giữa hai con cá rồng chụp vài bức ảnh.
Trở lại vị trí vừa rồi, Sở Tiên có thể cảm nhận được ánh mắt ghen tỵ, ngưỡng mộ, khẽ mỉm cười một cái.
Sắc mặt mấy người của vựa cá thần long rất khó coi, mất đi giải cá rồng lần này, cũng có nghĩa về sau không còn tồn tại vị trí đứng đầu trong nghề cá rồng, điều này đối với sự phát triển kinh doanh của họ sau này cũng có ảnh hưởng rất lớn.
- Nào người anh em, để ta xem cúp cá rồng này ! Vừa đi đến, Hồ Xuyên liền đưa tay ra nói, Sở Tiên cười đưa cúp cá rồng cho hắn, nhìn lại phía giữa khán đài.
Lúc này tiếp tục tiến hành cuộc thi, hơn nữa cũng đã đến hạng nhất cuối cùng, cuộc thi về cá chép.
Cá chép sỡ dĩ có giọng hát và điệu bộ rất nặng, điểm quan trọng nhất là giá của nó, giá cá chép ít thì hơn vạn, nhiều thì mấy chục vạn, mấy trăm vạn cũng không hiếm thấy, nhất là một con cá 2 ngàn vạn, Lâu Lan, kỷ lục đến nay không có bất kỳ loài cá nào phá được.
Cá chép RB không cá nào sánh bằng, đây là tất cả những công nhận trong ngành, mà tham gia nuôi cá chép đa số là vựa cá RB, cuối cùng không nghi ngờ gì nữa là vựa cá RB được giải nhất.
Giải quán quân cuộc thi hôm nay đã kết thúc, ngày mai tiếp tục tiến hành cuộc thi cá quán quân, quán quân cá kiểng đạt được giấy chứng nhận Aquarama, giống vậy, ngày mai tất cả chủ vựa cá đồng ý bán ra cá kiểng theo hình thức tự mua bán, mỗi quán quân của một loại nếu chủ nhân vựa cá đồng ý thì sẽ bán đấu giá công khai, mời các nhà yêu thích cá kiểng trên khắp thớ giới chuẩn bị, buổi chiểu mọi người có thể chọn ra cá kiểng mà mình vừa ý.
Nhân viên nói xong, mang các băng ghế xung quanh rời đi, mấy con cá kiểng đạt giải nhất để trong bể cá chuyển tới vị trí trung tâm.
Du khách lại bắt đầu tụ tập về vị trí trung tâm.
- Này, người anh em, 2 con cá rồng của cậu bán thế nào? Một lão với vẻ mặt yêu thích đứng ngay trước cá rồng của Sở Tiên nói.
Sở Tiên nghe thấy câu hỏi này chần chừ một lúc, trả lời:
- Khởi điểm là 500 vạn.
Khởi điểm 500 vạn, đám người xung quanh nghe thấy con số này hơi sửng sốt, nhưng cũng lặng lẽ gật đầu, đối với con số này cũng không có gì phải kinh ngạc.
- Ừm, 500 vạn là rất đáng, chất lượng con cá rồng này cao hơn rất nhiều so với Linh Tứ Niên! Ông lão gật đầu trầm giọng nói.
- 600 vạn bán cho tôi 1 con được không người anh em Sở Tiên? Lúc này ở bên cạnh David trực tiếp đưa ra giá 600 vạn.
Sở Tiên hơi sững sờ, có chút kinh ngạc nhìn David , hắn không ngờ người nước ngoài có tiền mà hào phóng như vậy, trong nháy mắt đã trực tiếp trả giá 600 vạn, điều này cũng chứng tỏ, cá rồng của hẵn đã phá được kỷ lục.
- Ha ha, người anh em ngoại quốc, hay là để đến lúc đấu giá ngày mai đi, 600 vạn mặc dù rất lớn, nhưng chưa hẳn là cao nhất ! Ông lão cười nhìn David nói.
David hơi sững sờ, quay đầu nhìn về phía ông lão, cười cười, không ngại nói:
- Ha ha, tất nhiên không có vấn đề gì, vậy thì để tới lúc đấu giá ra giá đi !
- Xin hỏi cá chép Cửu Văn Long ra giá bán khoảng bao nhiêu?
- Ngày mai đấu giá, khởi điểm 600 vạn.
600 vạn? 600 vạn có phải hơi cao rồi không? Phải biết là 2 con cá rồng bên cạnh khởi điểm bán 500 vạn.
- Cá rồng bên cạnh nào có thế so sánh với cá chép RB của chúng tôi, cá chép RB của chúng tôi liên tục 8 lần đạt quán quân tại cuộc thi Aquarama, ra giá cao hơn họ là điều rất bình thường.
Lúc này,người ở bàn cá chép bên cạnh quay sang nói mấy câu, vì khoảng cách của 2 bàn tương đối gần, du khách 2 bên đều nghe được rất rõ ràng.
- Chủ vựa cá RB này, giá của cá kiểng không nên so với việc giành được vinh quang, mà là lấy chất lượng cá ra để phán đoán. Lúc này ông lão nghe thấy lời của người nhân viên RB bàn bên cạnh, cau mày phản bác.
- Không sai, nếu theo cách nói của ông, vựa cá thần long vẫn luôn là cá rồng quán quân, 3 con cá rồng của họ cũng có thể ra giá cao sao? Lại 1 du khách mỉa mai nói.
- Nói không sai, nếu cá quán quân ngày mai là 1 trong 2 con cá rồng này, cá chép của ông không đạt được quán quân, chẳng lẽ vẫn có thể so với họ bán đắt sao? Người của vựa cá RB vừa rồi nói làm gã trung niên giận hờn nói.
Matsumoto nghe thấy phản bác của mấy người và ý kiến của những người xung quanh, sắc mặt bỗng khó chịu, ánh mắt không chút che giấu nhìn về phía 2 con cá rồng của Sở Tiên.
- Trong các loại cá kiểng vẫn luôn để cá chép làm vương, giá của cá chép phải cao hơn những con cá khác, cho dù là cá rồng, đắt hơn 2 con cá rồng này cũng không phải bất ngờ, huống chi 2 con cá đó chưa chắc đạt được quán quân.
- Phù, thật là buồn cười, có phải tôi có thể hiểu là giá của của 1 con cá chép thông thường nếu so với giá cá rồng thượng hạng phải cao hơn? "Ha ha!" đối với David là người vô cùng yêu quý cá rồng không nhịn được giễu cợt nói.
- Anh..., Sắc mặt Matsumoto cứng đờ, tức giận nhìn hắn, vừa muốn mở miệng nói, lại bị Ooyama-kun bên cạnh vươn tay ngăn cản lại. Ooyama-kun nhìn quét 1 vòng xung quanh, rồi nhìn ngay sang Sở Tiên:
- Quán quân ngày mai thuộc về vựa cá RB chúng tôi, vua cá kiểng chính là cá chép của chúng tôi, cá rồng Trung Quốc đột nhiên vùng lên tuy là làm tôi bất ngờ, nhưng Trung Quốc có câu nói, ánh sáng đom đóm sao có thể so với ánh trăng?
Dịch: Yến Kandy
Biên: Khang_a_ca
Team: Vạn Yên Chi Sào
Nguồn: truyenyy.com
Chương 81: Đánh Cược
- Ánh sáng của đom đóm sao có thể so với ánh trăng ?
Câu nói này từ người bên trong nói ra, lập tức tạo ra một làn song hưởng ứng.
- Không sai, thóc gạo mà cũng dám tỏa hào quang, cá chép vốn là loài vương giả, bất kì loại cá cảnh nào đều không có giá trị trân quý như cá chép.
- Quán quân nhất định sẽ thuộc về chúng ta.
- Càn quấy! Ông lão đứng ở chỗ của Sở Tiên tức giận nói.
Một số người cảm thấy lời nói của bọn họ quá cuồng vọng, nhưng cũng không nói gì, mấy người bọn hắn nói cũng không sai, cá chép trong lịch sử vốn là loài cá vô cùng trân quý, có giá trị cao, cũng là sự tồn tại đỉnh cao trong giới cá cảnh, tất nhiên có đủ tư cách kiêu ngạo.
- Haha. Sở Tiên nghe được liền tỏ thái độ không vui, mở miệng phản kích :
- Cũng chưa chắc, có lẽ quán quân lần này các người thật sự không có duyên.
- Haha, chàng trai này nói rất hay! Matsumoto nghe được lời nói này liền cười rộ lên:
- Chỉ bằng con Cá Rồng này của ngươi sao? Nếu như dựa vào hai con cá này muốn đoạt giải quán quân thật sự có chút si tâm vọng tưởng.
- Ồ! Sở Tiên cười cười: Ta mặc dù không có nhiều tự tin, nhưng ta khẳng định hai con Cá Rồng của ta sẽ có giá trị cao hơn các người, so với cá chép còn muốn trân quý hơn.
- Haha! Matsumoto cười lạnh: Giải thi đấu này đã có hơn 30 năm, cũng không phải lần đầu tiên xuất hiện Cá Rồng, ta có thể nói cho ngươi biết, quán quân lần này chúng ta thắng chắc rồi.
-Thật sao? Sở TIên ánh mắt lạnh lẽo, gương mặt tràn đầy tự tin nói ra : Nếu đã vậy, ta chỉ muốn nói quán quân lần này ta cũng nắm chắc rồi.
- Haha, thật sự không biết trời cao đất rộng. Matsumoto cuồng vọng cười rộ lên, liền nói : Tiểu tử, ngươi có dám đánh cược hay không?
- Cược? Ngươi muốn đánh cược như thế nào? Sở Tiên nhếch miệng nói .
- Cược xem nếu như lần này chúng ta đoạt giải quán quân, vậy thì 2 con Cá Rồng của ngươi liền thuộc về chúng ta. Matsumoto tự tin nói.
- Ồ! Vậy các ngươi thua không phải là 3 con cá chép này đều thuộc về ta sao? Sở Tiên ánh mắt tràn ngập ý cười nhìn bọn họ.
- Được! Matsumoto không hề sợ hãi gật đầu: Dù sao cá chép của chúng ta so với cá của ngươi giá trị cao hơn, nhưng ta cũng không quan tâm, nếu như ngươi dám cược vậy chúng ta sẽ tiến hành ngay ở giải đấu Aquarama này.
- Được!
- Vị tiểu huynh đệ này... Sở Tiên vừa nói xong, có một ông lão vội vàng hô lên, nhìn Sở Tiên lắc đầu.
- Sao? Không dám? Cũng không sao, các ngươi chỉ cần thừa nhận Cá Chép của chúng ta xứng đáng đoạt quán quân là được rồi. Matsumoto vừa cười vừa nói.
- Cược chứ, ta vì sao lại không dám đánh cược? Sở Tiên nhìn ông lão cười nói : Hiện tại chúng ta liền thi đấu.
- Haha, tiểu tử có bản lĩnh. Matsumoto cười sảng khoái : Đa tạ ngươi đã đem tặng chúng ta 2 con Cá Rồng này, xem ra cũng không tệ nha!
- Haha. Sở Tiên cười cười: Ta cũng cần cảm ơn các ngươi mới đúng!
- Hừ, mạnh miệng! Matsumoto nghe xong lời của Sở Tiên liền lạnh lùng quay đi tìm nhân viên tổ chức thi đấu.
Vừa nghe được tin 2 con hắc mã trong cuộc thi này đã tiến hành đánh cược, tin tức trong nháy mắt truyền ra khắp nơi, tất cả mọi người đều hiếu kì, ngay cả người không định dự thi cũng tò mò đi tới.
- Quá manh động , quá manh động! Một tên du khách đến từ Hoa Hạ lo lắng lắc đầu :
- Ngày mai là trận đấu thi chọn quán quân, chỉ có thể dung loại cá cảnh đã tham gia thi để vào trận cuối, tiểu huynh đệ này nhất định là không biết quy định nha!
- Đúng vậy, bọn họ bên kia nhất định còn có thể đưa ra thêm hai con cá chép có giá trị cao hơn những con trước mắt này, đến lúc đó sợ là vị tiểu huynh đệ này liền thua trắng!
- Chỉ trách tuổi trẻ bồng bột, hy vọng sau này có thể khôn ngoan, nhìn xa trông rộng hơn một chút.
- Nhìn thấy người kia tự tin như vậy, lần này vị tiểu huynh đệ chỉ sợ sẽ mất mấy con Cá Rồng này nha.
Người xung quanh vây tới khe khẽ bàn luận một chút, bất đắc dĩ lắc đầu.
- Tốt, hôm nay ta ở chỗ này tuyên bố, ngày mai lúc thi đấu ta cùng chàng trai này sẽ tiến hành đánh cược, người thua thì cá sẽ thuộc về người thắng, hy vọng mọi người đều tới làm nhân chứng cho ta.
Matsumoto giơ ra hiệp ước đánh cược, mặt mũi tràn đầy tự tin.
Sở Tiên nhìn thấy bộ dạng này cũng chỉ khẽ cười.
- Tiểu Tiên! Sao tự nhiên cậu lại muốn đánh cược?
Lúc nhận được tin tức, Kim Hoa cùng Kingson có chút lo lắng.
- Không sao, tôi tự biết chừng mực. Sở Tiên thoải mái nói.
- Sở Tiên, tôi ủng hộ cậu, nam nhân chính là đầu đội trời chân đạp đất, cho dù thua cũng phải ngẩng cao đầu. Lúc này David đi tới giơ lên một ngón tay cái.
Sở Tiên cười khổ : Cảm ơn cậu, nhưng trận đấu lần này tôi cũng chưa chắc đã thua!
- Này, Tiểu Tiên, bọn họ dám cùng cậu đánh cược, như vậy ngày mai nhất định không phải là ba con cá chép này, nhất định có hậu chiêu. Kim Hoa hơi lắc đầu.
- Bọn họ có hậu chiêu, sao tôi lại không có? Sở Tiên thần bí nở nụ cười.
- Hả? Kim Hoa kinh ngạc nhìn Sở Tiên: Tiểu Tiên cậu còn có chuẩn bị sao? Thật quá tốt , con cá kia ở đâu để cho tôi nhìn thử xem.
- Haha, ngày mai Kim đại ca sẽ được thấy rồi.
Ngày thứ hai cuộc thi đấu đã kết thúc, Sở Tiên vẫy tay với Kim Hoa và Kim Sâm, lập tức lái xe về thành phố Hải Thanh.
Sắc trời hơi u ám, trên đường cao tốc, Sở Tiên hơi nhếch khóe môi lên : “Các ngươi có đồ hiếm, nhưng cá do ta cải tạo cũng không phải loại thường, đã vậy đành để các ngươi nhìn xem một chút năng lực của ta.”
Chín giờ tối, Sở Tiên từ thành phố Kinh Hải về tới thành phố Hải Thanh.
Đi đến bên hồ cá trong ngư trang, Sở Tiên liền nhìn thấy một con Tuyết Long nhô đầu lên, lập tức mỉm cười, tiến hành cải tạo.
Khoảng năm phút sau, Sở Tiên thỏa mãn nhìn con cá trước mặt, ý cười càng nồng đậm.
Quán quân lần này, ta định rồi.
Nhìn thời gian vừa tới, Sở Tiên tìm một cái bể nước, đem cá đặt bên trong, liền đi về phòng ngủ.
Trận thi đấu ngày mai mình chỉ cần dậy sớm một chút, chạy xe tới là kịp rồi.
"Xem ra chính mình đã là quán quân nha!
Kẻ nào khiêu chiến ta cũng coi như đang tìm chết.
Cho nên ta muốn chiến thắng, đành phải lấy các ngươi làm bàn đạp."
Dịch: Tiểu Ngư
Biên: Khang_a_ca
Team: Vạn Yên Chi Sào
Nguồn: truyenyy.com
Chương 82: Cá Chép Tam Dương
Sáng sớm ngày thứ hai, Sở Tiên dậy từ 6 giờ sáng, mang bể nước đặt ở cốp sau, lái xe về hướng thành phố Kinh Hải.
Từ thành phố Hải Thanh đến thành phố Kinh Hải đi mất khoảng ba tiếng, xuất phát lúc 6 giờ thì vừa kịp đến khi cuộc thi bắt đầu.
Nhưng Sở Tiên vẫn có một điểm không tính đến, đó chính là Hoa Hạ vốn là một thành phố lớn, dân số rất đông, kẹt xe là chuyện thường xuyên diễn ra.
Sở Tiên liền im lặng nhìn những hàng xe dài phía trước, phát hiện đã đến chin giờ, mà nếu dựa theo tốc độ này chắc hẳn 10 giờ mới tới nơi.
Cuộc thi sẽ bắt đầu lúc 9h30, cuộc thi năm nay có thể nói là đặc sắc nhất trong những năm gần đây, có quy mô lớn nhất, làm cho rất nhiều người tham dự.
Hai cái siêu cấp hắc mã đấu nhau, một người sở hữu Cá Rồng đấu với người đã có kinh nghiệm thi đấu lâu năm, cuộc đánh cược này đã có tiền cược lên tới ngàn vạn, khiến người ta nhiệt huyết sôi trào.
Nơi thi đấu vừa mở cửa, toàn bộ mọi người đều bước vào, mà giờ khắc này bên trong hội trường, những người tham gia thi đấu đều đã tụ tập đông đủ, tuy nhiên bầu không khí có chút lạ thường.
Mọi người đều nhìn về nơi đánh cược.
Tại đó, trừ một bể có 3 con cá chép, bên cạnh còn để một bể nước, tuy nhiên bể nước này bị một miếng vải đỏ che kín.
Mà ở gian bên cạnh lại không có người nào?
Mọi người đều lộ ra thần sắc nghi hoặc : Vị tiểu huynh đệ ngày hôm qua đâu rồi, hôm nay không có đến sao?
- Có phải nên gọi cho Tiểu Tiên báo rằng cuộc thi đắ sắp bắt đầu hay không? Tại sao còn chưa thấy tới? Kingson lo lắng nói.
Kim Hoa gật đầu, lập tức lấy điện thoại di động gọi cho Tiểu Tiên.
- Kẹt xe? Kim Hoa nghe được lí do của Tiểu Tiên liền vô cùng kinh ngạc, trong lúc quan trọng thế này mà lại kẹt xe…
- Được, Tiểu Tiên, tôi thay cậu giải thích một chút vậy, Kim hoa gật đầu nói.
- Haha! Hôm qua vẫn còn rất mạnh miệng mà hôm nay lại không tới, có phải sợ rồi hay không? Matsumoto có chút trào phúng cười lớn:
- Nếu hắn không đến, hai con Cá Rồng này liền thuộc về chúng ta nha!
- Giờ này vẫn chưa tới? Tên tiểu tử kia chẳng lẽ biết sợ rồi?
- Hôm nay quan trọng như thế mà cũng không đến, xem ra thật sự là sợ hãi nên lâm trận bỏ chạy rồi.
Du khách vừa tiến vào nghe được lời Matsumoto nói liền lắc đầu thất vọng.
- Tôi đã gọi điện cho hắn, hiện tại đang bị kẹt xe, khoảng 10 giờ mới có thể tới nơi. Lúc này Kim Hoa đi tới nói với Matsumoto.
- Haha, ta còn tưởng hắn là rùa đen rút đầu, không sao, dù hắn tới hay không kết quả cũng vẫn thua mà thôi. Matsumoto cuồng vọng nói, đồng đội xung quanh cũng cười phụ họa, đối với trận đấu này tự tin mười phần.
Mọi người thấy dáng vẻ tự tin của bọn hắn, nhìn về phía bể cá bị vải đỏ che phủ, một tên du khách hiếu kì hỏi : Mấy vị huynh đệ, có thể đem vải đỏ mở ra cho cúng ta nhìn xem bên trong là loại cá chép gì được không?
- Không sai, để cho chúng ta nhìn xem, nếu các ngươi đã tự tin như vậy, mở ra xem một chút cũng không sao nha!
Matsumoto nghe được lời của du khách, lập tức tràn đầy kiêu ngạo nói :
- Tất nhiên, nếu các vị đã muốn nhìn như vậy, chúng ta liền thuận theo, haha, các vị hãy mở to mắt mà chiêm ngưỡng.
Matsumoto nói xong, liền đi tới chậm rãi kéo mảnh vải đỏ lên.
- Cái này…Cá Chép Tam Dương, lại là Cá Chép Tam Dương.
- Thật xinh đẹp! Vải đỏ vừa mới xốc lên, một tên yêu thích cá chép liền la thất thanh đứng lên, chen lấn đi qua.
- Cá chép Tam Dương. Người chung quanh cũng là một hồi chấn động.
Cá chép Tam Dương có những chấm đỏ vô cùng xinh đẹp, hình dáng giống như dải ngân hà uốn lượn, từ đầu kéo dài tới đuôi. Màu sắc dù không đồng đều, nhưng đều phân phối một cách hài hòa trên cơ thể, đồng thời phát ra ánh sang ba màu phong nhã, thật sự là có một không hai.
Cá Chép Tam Dương cũng được xưng là một trong mười loại cá hiếm có còn sót lại, khi nó xuất hiện liền được coi là quốc bảo, con cá trước mắt này dù là màu sắc hay hình thể không thể nghi ngờ gì chính là một mặt hàng cực phẩm.
-Thật xinh đẹp, không hổ là loài có giá trị cao nhất trong các loại Cá Chép, màu sắc này, hình dáng này tuyệt đối không ít hơn ngàn vạn. Kim Hoa hít một hơi khí lạnh, ánh mắt nóng rực nhìn về phía Cá Chép Tam Dương.
Không chỉ riêng Kim Hoa, mọi người ở đây đều dán ánh mắt nóng rực về phía Cá Chép Tam Dương, quả nhiên là trân bảo khiến người ta yêu thích không rời mắt.
- Như vậy Tiểu Tiên chẳng phải là xong rồi sao? Kim Hoa mấy ngày nay đối với cá cảnh cũng có chút hiểu biết, nhìn thấy biểu tình du khách xung quanh lộ ra vẻ điên cuồng, có chút đắng chát nói.
- Haiz! Kim Hoa thở dài: Muốn thắng vô cùng khó khăn, trừ khi là xuất hiện kì tích, nhưng hai con Cá Rồng của Tiểu Tiên vốn đã là kì tích, đáng tiếc lại gặp phải Cá Chép Tam Dương, thua cũng coi như xứng đáng.
- Haha, các vị thấy Cá Chép Tam Dương này thế nào? Giá trị tuy không trân quý, nhưng tuyệt đối là đệ nhất, chúng ta đã mất năm năm bồi dưỡng, dù là hình thể hay màu sắc đều là cực phẩm nha.
Matsumoto vẻ mặt đắc ý nhìn xung quanh : Cho nên ta mới nói, trận đấu này chúng ta thắng chắc rồi.
- Đồng thời cũng muốn nhắc nhở tiểu tử không biết sống chết kia, nói về cá cảnh, cá của chúng ta mới xứng đáng là vương giả, không loài cá nào có thể sánh vai. Vương giả vừa ra, ai dám tranh phong?
Matsumoto ngông cuồng liếc xung quanh, khóe miệng nhếch lên đầy kiêu ngạo.
Đài Loan, Đức, Singapore nghe được lời nói này sắc mặt đều vô cùng khó chịu, lời này của Matsumoto ý tứ rất rõ rang, cái gì mà tứ đại bá chủ, bọn họ khinh thường, đối phương vốn dĩ không có tư cách cùng bọn hắn thi đấu sao?
Tuy nhiên dù khó chịu, nhưng nhìn thấy Cá Chép Tam Dương kia, cũng đành bất lực thở dài.
- Haha, thật xin lỗi, tôi đến muộn!
Dịch : Tiểu Ngư
Biên: Khang_a_ca
Team: Vạn Yên Chi Sào
Nguồn: truyenyy.com
Chương 83: Chân Long Tại Thế
Âm thanh nhàn nhạt vang lên sau lưng mọi người, khi tất cả quay lại liền sững sờ khi thấy Sở Tiên.
- Xin nhường lối một chút! Sở Tiên vừa bước vào vừa nói.
Năm phút trước Sở Tiên đã tới đây, tuy không nhìn thấy Cá Chép Tam Dương nhưng cũng nghe được người xung quanh bàn tán không ngừng, dù vậy Sở Tiên vẫn đối với chính mình có trăm phần tự tin.
- Kìa, hắn đã tới. Người xung quanh nhỏ giọng nói, chủ động tránh ra thành một lối đi nhỏ cho Sở Tiên.
Lối đi dẫn thẳng đến chỗ Cá Chép Tam Dương, Matsumoto nhìn thấy Sở Tiên ôm theo một bể cá, trên mặt lộ ra vẻ khinh thường : Cuối cùng cũng đến rồi sao? Còn tưởng rằng ngươi lâm trận bỏ chạy, thì ra không phải nha.
- Haha. Sở Tiên cười nói : Vì sao ta lại không dám đến chứ?
- Qua hôm nay ngươi cũng không dám nói như thế nữa đâu. Matsumoto lạnh lùng nhìn hắn.
- Cá Chép Tam Dương, chậc chậc, thật đúng là hoàn mỹ, so với ba con cá chép kia thì trân quý hơn rất nhiều. Sở Tiên chậm rãi bước lên, nhìn Cá Chép Tam Dương bình phẩm.
- Xem ra Tiểu Tiên vẫn rất bình tĩnh, có phải trong tay hắn có thứ so với Cá Chép Tam Dương còn trân quý hơn hay không? Kim Sâm hơi kinh ngạc nói.
- Dùng Cá Rồng vượt qua Cá Chép Tam Dương? Kim Hoa cau mày : Lấy giá trị của Cá RỒng mà muốn vượt qua Cá Chép Tam Dương là không có khả năng, có thể thứ Tiểu Tiên đem tới không phải Cá Rồng mà chính là Cá Chép.
- Cá chép? Kim Sơn hơi sững sờ, nghĩ một lát liền yên lặng gật đầu: Nếu như là cá chép, thì còn có chút khả năng giành thắng lợi.
Kim Hoa yên lặng không nói gì, cho dù dùng cá chép chiến thắng được thì cũng không phải là ý muốn ban đầu của bọn họ. Cái họ cần chính là dùng Cá Rồng để đoạt được giải quán quân.
- Hắn ta đem tới là cái loại cá gì? Đối mặt với Cá Chép Tam Dương mà vẫn có thể bình chân như vại?
- Cá Rồng sao? Cá Rồng thì khó mà đạt được ngàn vạn, cho dù hắn có thể mang Hồng Long vương giả ra thì giá trị cũng không bằng Cá Chép Tam Dương nha.
Du khách vây xem khe khẽ bàn luận, nhìn thấy vẻ tự tin của Sở Tiên, trong lòng có chút chờ mong, tuy nhiên đa số đều cho rằng Cá Chép Tam Dương thắng chắc rồi.
- Nhường đường một chút. Lúc này các nhân viên của cuộc thi đi tới : Xin mọi người hãy nhường đường, trận thi đấu quán quân lập tức sẽ bắt đầu, mọi người hãy đem cá cảnh đặt ở khu vực thi đấu, để khán giả nhìn thấy rõ ràng hơn.
- Chúng ta từ bỏ cuộc thi này. Nhân viên đứng bên cạnh đội nước Đức nói ra.
- Đài Loan chúng ta cũng từ bỏ.
- Singapore chúng ta cũng thế.
Mọi người sững sờ, nhưng ngay lập tức gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ, hôm nay người ta đã đem tới Cá Chép Tam Dương, trận này cho dù bọn họ tham gia cũng không có ý nghĩa gì, ngược lại còn giống như thêu hoa trên gấm, làm nền cho người ta. Loại chuyện may áo cưới cho người này, tất nhiên bọn họ cũng không nguyện ý làm.
Nhân viên khu thi đấu đều nhìn về phía Sở Tiên, nhìn thấy trong tay hắn có cầm một bể nước mờ đục, liền hỏi: Vị tiên sinh này, ngài có tham gia trận đấu quán quân hay không?
- Đương nhiên tham gia, người ta tự tay dâng lên ba con cá chép trị giá ngàn vạn, ta cũng không thể không cần nha. Sở Tiên mặt mỉm cười đáp.
- Cuồng vọng! Matsumoto nghe xong sắc mặt liền âm trầm, ánh mắt nhìn về phía bể nước trên tay Sở Tiên.
- Tốt. Nhân viên lập tức gật đầu, có hai người đem Cá Chép Tam Dương để lên phía trung tâm, một người đi ra nhận bể cá trong tay Sở Tiên.
- Xin chào mọi người, tôi tên là Cheryl, hôm nay là trận thi đấu cá cảnh cuối cùng để chọn ra quán quân, tôi và ban giám khảo sẽ ở đây chứng kiến, đồng thời cũng làm giám khảo cho cuộc đánh cược này. Đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp giám khảo của tôi được gặp một trận đánh cược mà lại mang giá trị lớn như thế này. Tôi tin rằng mọi người cũng đang rất hồi hộp nên tôi tuyên bố cuộc thi tranh giải quán quân chính thức bắt đầu.
Một người hơn 50 tuổi trong tay cầm một chiếc micro đi lên đài, giới thiệu xong liền ra hiệu cho một nhân viên.
Nhân viên hiểu ý gật nhẹ đầu, đem bể cá của Sở Tiên bày lên trên.
- Hừ, ta thật muốn xem ngươi đem đến cái loại gì, dám cùng chúng ta thi đấu, đúng là không biết lượng sức. Matsumoto lạnh lùng nói.
Giờ phút này mọi người đều đặt hết sự quan tâm lên trên đài, xung quanh là 9 vị giám khảo, vẻ mặt đều có chút mong chờ.
- Xoẹt!! Lúc này nhân viên mở ra nhìn rõ Cá Rồng bên trong bể thì nhất thời kinh sợ, ánh mắt kinh hãi.
- Là cá gì? Mau mau lấy ra xem!
Mất tới 10 giây, mọi người dưới đài đều không kiên nhẫn được thúc giục nói vọng lên.
Matsumoto nhìn thấy thái độ nhân viên liền căng thẳng, Cheryl cũng hơi nhíu mày, ho khan một tiếng.
- A, thật xin lỗi! Nhân viên nhìn thấy vẻ mặt cấp trên cùng khán giả liền vội vàng xin lỗi, có chút run rẩy đem Cá Rồng trong bể lấy ra, nhẹ nhàng chuyển vào bể nước trên đài.
Tất cả mọi người trừng to mắt, chăm chú nhìn xem người thanh niên này mang đến đây rốt cục là loại cá cảnh gì.
Thân thể trắng muốt như tuyết xuất hiện trong tầm mắt mọi người, có chút nhỏ dài, nhìn qua liền biết là Cá Rồng.
- Ba!! Cá Rồng được thả vào trong nước, chậm rãi xuất hiện trong mắt mọi người.
- Lạy Chúa, đó là cái gì vậy? Long Giác sao? Một tiếng kinh hô vang lên, làm bùng nổ cả khán đài.
- Long Giác? Thật sự là Long Giác sao, trên đầu Tuyết Long thật sự mọc ra hai cái Long Giác?
- Trời ạ, hai cái Long Giác màu đen, thật sự không thể tưởng tượng nổi, quá là hoang đường.
- Điềm lành chi giác, đây chính là đại biểu cho điềm lành nha.
- Thân thể dài nhỏ trắng như tuyết, thật giống như Thần Long, lại thêm cặp Long Giác màu đen kia dài nhỏ như sợi râu, đúng là Chân Long tại thế.
Dịch: Tiểu Ngư
Biên: Khang_a_ca
Team: Vạn Yên Chi Sào
Nguồn: truyenyy.com
Chương 84: Hắc Giác Tuyết Long Vương
Cả hội trường sôi động hẳn lên, ngay tới cả các bậc phú hào, lắm tiền nhiều của cũng không màng tới hình tượng của mình nữa mà phải ồ lên sửng sốt.
Quá sức tưởng tượng, thật quá sức tưởng thượng, nhất là những du khách Trung Quốc, nét mặt vô cùng sửng sốt và kinh ngạc, như thể đang thấy Rồng tái thế vậy!
Các vị khách có mặt tại đây, ai ai khóe môi cũng nhếch lên, vô cùng thích thú, bên cạch đó khu nuôi cá RB "câm nín" khi nhìn thấy cảnh tượng này, Sở Tiên từ từ đi lên phía trên khán đài.
- Chư vị, cho tôi giới thiệu một chút về chú cá rồng của tôi! Sở Tiên vỗ tay thu hút sự chú ý, mặt mũi tràn đầy tự tin nhìn lấy đám đông.
- Đây là một loài đến từ tiên cảnh cá kiểng, có tên Hắc giác tuyết long vương, và nó là con rồng có một không hai thưa quý vị!"
- Hắc giác tuyết long vương có được màu sắc cùng hình thái trắng tuyết, đúng là cực phẩm, có được thân hình nho nhã cao quý nhất của loài cá rồng, tuyết long được phái sinh từ ngân long, mà con hắc giác tuyết long vương của tôi lại được phái sinh từ ngân long, sừng trên đầu giống như sừng nai, thể hiện sự cát tường thuận lợi, chiếc sừng màu đen phối hợp cùng thân hình tuyết trắng kia, thần long trong truyền thuyết chính là đây chứ đâu."
- Đây là loại cá rồng hoàn toàn mới trong giống loài cá rồng, là bản sao của rồng, thậm chí có thể là loài độc nhất vô nhị trên Thế Giới. Cá chép là loại cá kiểng quý nhất, mà lâu lan là cá chép đắt đỏ nhất, hôm nay đến từ tiên cảnh cá kiểng, chúng ta có hắc giác tuyết long vương, một con rồng chính hiệu. Nào, định giá khởi điểm là một ngàn vạn, USD thưa quý vị!
- Về phần cá chép tam dương, tôi cũng không cho rằng nó có thể so sánh với hắc giác tuyết long vương, kể cả so với cá chép đỉnh nhất lâu lan cũng không bì nổi!
Ngông cuồng! Thật ngông cuồng quá đỗi!
Mỗi một câu nói mà Sở Tiên thốt ra đều vô cùng ngạo mạn, từ định giá là một ngàn vạn USD, cho tới việc tỏ ý "khinh thường" cá chép tam dương, hay kể cả cá vua lâu lan cũng vậy, từng câu từng câu một đều mang đậm khí thế, làm cho người ta kinh hãi.
Nhìn về phía đám người đang mắt chữ o mồm chữ a, Sở Tiên lại liếc sang khu nuôi cá chép RB, khóe miệng lộ ra vẻ đùa cợt.
- Không biết mấy vị khu nuôi cá chép RB thế nào? Chịu thua chứ?
- Ngươi. . ." Matsumoto biến sắc, nhìn chăm chăm lấy hắn, đám người bên cạnh cũng không dám ho he, dù trong lòng trong lòng bất lực, nhưng chỉ cần nhìn lên trên khán đài, một hắc giác tuyết long vương quá ư hoàn hảo như vậy, họ không thể phản bác lại được.
Đây chính là hắc giác tuyết long vương, vô địch thiên hạ!
Người phụ trách Aquarama cùng chín vị giám khảo vẫn chưa hoàn hồn, khi nhìn thấy hắc giác tuyết long vương, bọn họ đã biết rằng, trận cá cược này chẳng cần bình luận thêm nữa, bởi tất vả đều là vô nghĩa!
- Quá hoàn mỹ, tôi không thể tin được đời này lại có thể nhìn thấy con cá rồng thần kì như vậy! Vị trọng tài người Trung Quốc, cũng là người duy nhất ủng hộ Sở Tiên, không giấu nổi sự phấn khích nhìn lấy hắn.
- Từ khi có sự góp mặt của cá rồng này, nó đã thành cá kiểng số một rồi, ha ha! Mặt hắn dần đỏ lên, còn gì tuyệt hơn khi người yêu cá có thể nhìn thấy loài cá mình yêu thích leo lên top chứ, đó là một chuyện vô cùng đáng mừng.
- Tôi xin tuyên bố, quán quân của kì triển lãm cá kiểng cùng thiết bị thủy sinh Aquarama lần thứ mười tám thuộc về tiên cảnh cá kiểng hắc giác tuyết long vương của Sở Tiên tiên sinh, giá một ngàn vạn USD, thế giới duy nhất một con, mang đậm khí chất ngút trời của rồng, con Rồng vô địch, xin hỏi các vị quan khách ở đây liệu có đồng tình?"
- Rất đúng, chỉ có Thượng Đế mới có thể chế tạo ra tác phẩm nghệ thuật đỉnh của đỉnh này, quán quân chỉ có một!
- Tôi cũng không có ý kiến, thần long giá lâm thì tất cả mọi loại cá kiểng đều phải cung mình dạt ra!
Phía dưới là giọng của một người đàn ông trung niên tên David, ở Hồ xuyên, giơ ngón cái lên phía Sở Tiên hào hừng phát biểu!
Đám người còn lại cũng nhất trí gật đầu, một số khu nuôi cá nhỏ lẻ khác ném ánh cười như thể đang vui mừng lắm trên nỗi đau khổ của khu nuôi cá RB.
Matsumoto thất sắc, cuối cùng mặt mũi u ám cúi xuống.
Sở Tiên nhìn thấy bộ dạng của mọi người, hắn ta mỉm cười như thể tại nơi đây mình chính cà Thượng Đế vậy!
- Chúc mừng tiên cảnh cá kiểng Sở tiên sinh của chúng ta, cũng như chúc mừng hắc giác tuyết long vương đã giành được quán quân trong kì triển lãm năm nay. Cậu đã nhận được cúp, và hắc giác tuyết long vương là quán quân cá.
Cùng lúc đó người phụ trách Aquatama Cheryl đi tới bắt tay hắn, hồ hởi chúc mừng.
Sở Tiên gật đầu nhìn anh ta, Cheryl thì thầm nói với hắn vài câu, sau đó cầm Microphone nói với mọi người dưới đài.
- Tiếp theo sau là phần bán đấu giá quán quân của chúng ta, hắc giác tuyết long vương, vâng, nó là con duy nhất trên Thế Giới là rồng thật. Giá sàn là một ngàn vạn USD, với tư cách là một nhân viên của Aquarama đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến cá kiểng có giá cao như vậy, nhưng nó là loài quý hiếm trong giới cá kiểng, giá trị một ngàn vạn USD, du khách nào muốn sở hữu nó đây?"
Cheryl dứt lời, phía dưới lặng như tờ, một ngàn vạn USD là hơn sáu ngàn vạn nhân dân tệ, vì mua một con cá kiểng hao tốn ngần ấy tiền, không điên thì cũng phải là dạng "đốt tiền hầm cháo", thừa mứa tiền không biết tiêu đâu cho hết.
Sở Tiên cũng không cảm thấy ngoài ý muốn lắm, dù sao hắn ta định giá trên trời như vậy không phải mong muốn kiếm tiền, hắn chỉ muốn thể hiện cho mọi người biết rằng hắc giác tuyết long vương của hắn trân quý tới mức nào thôi.
Cheryl thấy không ai ra giá cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên, tiếp tục nói
- Nếu không có người mua, vậy chúng ta chuyển qua phần tiếp theo của buổi đấu giá, dựa theo lệ cũ, quán quân cá kiểng sẽ có tư cách ra giá đầu tiên, xin hỏi Sở tiên sinh, xin hãy mở giá cho hai con cá rồng còn lại!"
- Bán! Sở Tiên gật đầu, nhìn về phía khu nuôi cá RB.
- Phải rồi, giờ đây ba con cá chép của khu nuôi cá RB cũng thuộc về tôi rồi nhỉ, tôi thấy tiến hành đấu giá cùng cũng hợp lí đấy!
- Dựa theo luật chơi, ba con cá chép này đã thuộc về cậu! Cheryl gật đầu và ra hiệu cho hai tên nhân viên đi tới chỗ khu nuôi cá RB đem ba con cá đó qua chỗ Sở Tiên, cũng chẳng thèm để ý đến sắc mặt u ám của máy người đó nữa.
- Bắt đầu đấu giá lần thứ nhất con hồng long vương với giá sàn năm trăm vạn! Sở tiên chỉ vào hồng long nói.
- Năm trăm năm mươi vạn!
Sở Tiên vừa mới dứt lời, David liền hét giá, đồng thời hô năm trăm năm mươi vạn!
Đối với con hồng long này mở đầu đã phá kỉ lục giá cũ, tất thảy mọi người đều không thấy có gì ngoại lệ cả.
- Năm trăm sáu mươi vạn! Ước chừng vài giây sau, một người trung niên trả tiếp giá!
- Năm trăm bảy mươi vạn!
... .
- Bảy trăm vạn! Người ra giá bảy trăm vạn đó khiến không ít người trong khán đài thất kinh. Đó cũng chính là người đã nói chuyện trên bục với Sở Tiên lúc đầu.
Bảy trăm vạn, bảy trăm vạn chẵn, mua một con cá hao tốn bảy trăm vạn khiến tất cả mọi người phải suy tính một chút.
David cũng khẽ lắc đầu từ bỏ.
- Chúc mừng vị khách đây là chủ mới của hồng long vương.
Sở Tiên cố gắng kiềm chế sự hưng phấn trong lòng, lớn tiếng tuyên bố.
Dịch: Nguyên Dũng
Biên: Khang_a_ca
Team: Vạn Yên Chi Sào
Nguồn: truyenyy.com
Chương 85: Danh Tiếng Vang Xa
Con kim long quá bối cũng được bán cho David với giá sáu trăm vạn, ba con cá chép của bên RB cũng được bán ngon lành và đương nhiên giá con nào con nấy không dưới năm trăm vạn.
Năm con cá kiểng bán đấu giá xong, Sở Tiên vô cùng rạng rỡ bước xuống khán đài, trong lòng như muốn nhảy dựng lên vì vui sướng.
Năm con cá kiểng, bét nhất là năm trăm năm mươi vạn, cao nhất bảy trăm vạn, hết thảy bán ra thu về cho hắn ba ngàn một trăm vạn, hơn ba ngàn vạn đó, con số thu nhập quá khủng mà hắn chẳng thể tưởng tượng nổi.
- Người anh em, chúc mừng, chúc mừng! Bước xuống đài, bao gồm người quen biết cũng như không quen biết sát vào chúc tụng hắn.
Sở Tiên gật đầu đáp lễ vài câu, lễ phép đáp lại, không biết từ lúc nào trên tay hắn đã được lấp đầy toàn danh thiếp, phần nhiều là hỏi khu nuôi cá của hắn ở chỗ nào, họ muốn tới thăm.
Nói chuyện vài câu với mọi người, sau đó Sở Tiên tươi cười đi ra ngoài.
- Tiểu Tiên chúc mừng cậu! Kim Hoa cùng Kim Sâm chúc mừng.
- Ha ha, ăn may thôi! Sở Tiên khiêm tốn xua xua tay.
- Quá ư là hâm mộ cậu luôn đấy, thêm con hắc giác tuyết long vương thì tiểu Tiên sở hữu hơn tỉ rồi, mới hơn hai mươi tuổi tay không lập nghiệp như cậu mà đã khởi sắc như thế thật quả khiến tôi bái phục! Kim Sâm vỗ vỗ vai hắn cảm thán nói.
Sở tiên im lặng cười cười.
- Còn kém xa lắm!
- Ôi, Sở Tiên thân yêu của tôi ới ời, kim long quá bối của thật xinh đẹp quá đi, tôi yêu nó chết mất thôi! Lúc này, David đi tới, ôm chầm lấy hắn!
- Chao ôi! Sở Tiên không thích ứng nổi sự nhiệt tình quá thể này, nhưng vẫn phải ôm lấy hắn thể hiện sự kính trọng
- Anh thích là tôi vui rồi, cũng cảm ơn anh đã mua ủng hộ!
- Ha Ha, Sở Tiên, khu nuôi cá của cậu còn cá rồng không? Nuôi một con cá nhìn hơi đơn điệu, nếu có thì tôi đang tính mua thêm mười con, nhưng giá cả vẫn mắc như vậy có khi tôi không kham nổi, bớt xuống trong tầm một trăm thì tôi rất sẵn lòng!
David thương lượng với hắn.
- Đương nhiên đương nhiên! Sở Tiên vui vẻ nhìn hắn, cái hắn muốn chính là những khách hàng như thế này, không chừng thông qua bọn David lại quen biết thêm nhiều khách nữa.
- Ha ha, người anh em, cho tôi phương thức liên lạc đi, về sau nói không chừng tôi sẽ qua khu nuôi cá của cậu chơi. Lúc này, người mua con cá hồng long bước tới, rạng rỡ nói.
- Ok! Sở Tiên gật đầu, tiếp đó cho hắn số di động của mình.
Sau đó, một đám người yêu thích cá rồng cũng kéo tới nói chuyện với Sở Tiên, có người muốn đến khu nuôi của của hắn tham quan, có người lại muốn mua cá rồng, hắn thầm nghĩ trong lòng về sau mình cũng phải in một ít danh thiếp thôi.
Ở cách đó không xa vựa cá Thần Long trong mắt ánh lên sự ganh ghét khi nhìn thấy Sở Tiên đang được bao vây bởi nhóm người. Sự quang vinh này đáng ra phải thuộc về bọn hắn, bây giờ lại không người hỏi thăm. Nhưng ngay sau đó hắn ta chấn tĩnh lại, nhìn thấy mấy người khu nuôi cá RB chả chút biểu cảm gì, hắn ta cũng phần nào nguôi lòng hơn, dù sao thì kì này bên đó tổn thất cũng phải gần hai ngàn vạn.
Trên khán đài phiên đấu giá vẫn đang tiếp tục, nhưng so với cá rồng của Sở Tiên và cá chép mà nói, những giao dịch này chỉ hơn hai trăm vạn là căng.
Mãi mới thoát khói sự vây quanh của đám người, Sở Tiên thở dài một hơi, nhìn thấy David cùng Hồ Xuyên mỉm cười
- Lát chúng ta đi ăn mừng đi, tôi mời!
- Người anh em hôm nay kiếm khá như vậy, mời cơm là phải đạo rồi. David nói.
- Chuẩn không cần chỉnh, hôm nay phải xả láng đời tư mới được! Hồ Xuyên tán thành nói.
Kim Hoa cùng Kim Sâm cũng không chút do dự gật đầu.
Sở Tiên gật gù nói
- Chờ cho buổi triển lãm kết thúc đã!
Trên khán đài phiên đấu giá cũng kết thúc, số còn lại chọn mấy khu trên khán đài mua, phần lớn du khách đều trả giá vài vạn cho tới vài chục vạn một con cá kiểng.
Bọn Sở Tiên đi dạo chung quanh, Kim Hoa vốn định mua vài con nhưng bị Sở Tiên ngăn lại, nói rằng khi về sẽ tặng hắn vài con, Kim Hoa cười vui sướng lắm.
Thấy Kim Hoa đồng ý, hắn cảm thấy quan hệ giữa hai người xích lại gần hơn, không chỉ là mối quan hệ tiền bạc, xa hơn nữa cái hắn cần chính là có người trợ giúp mình về sau này.
Buổi tối, năm người Sở Tiên, Kim Hoa, Kim Sâm, David cùng Hồ Xuyên tới khách sạn ăn một bữa hoành tráng.
Trong bữa cơm, hắn đã có được sự hiểu biết sơ bộ đối với David và Hồ Xuyên, David làm về giao dịch xuất khẩu, làm ăn rất lớn, bay qua bay lại Dubai, Mỹ, Anh, Trung Quốc suốt. Còn Hồ Xuyên mở một khu nuôi cá tại Thẩm Quyến, có vài chục năm tuổi nghề nuôi cá rồng, cũng khá nổi danh trong giới.
Cơm nước xong xuôi, Sở Tiên cùng David hẹn xong địa điểm ngày mai gặp mặt, sau đó liền về khách sạn, sáng dậy khá sớm, lại mệt cả ngày rồi nên liền ngủ thiếp đi. Hắc giác tuyết long vương vẫn yên vị ở khu triển lãm, ngày mai qua lấy sau.
Cùng ngày hôm đó, tin tức về một con cá được bán với giá một ngàn vạn USD tại triển lãm Aquarama đã nhanh chóng càn quét trên mạng xã hội một cách chóng mặt.
Trang mạng WeiboTrung Quốc, Facebook cùng các trang mạng khác trên nhiều nước, trong buổi trưa đã update kết quả ai là quán quân mới của triển lãm Aquarama, cùng với bức ảnh chụp hắc giác tuyết long vương. Kèm theo chú thích phía dưới, chú cá hắc giác tuyết long vương đã giành ngôi đầu bảng, được nuôi tại khu nuôi cá tiên cảnh, trên Thế Giới chỉ duy nhất một con, một loài dị biến như Rồng tái thế. Mặc dù không có ai mua, nhưng nó đáng gía một ngàn vạn USD.
Tin tức vừa tuyên bố giống như bom dội vào toàn thể giới yêu thích cả cảnh vậy, khiến giới yêu cá cảnh trên toàn thế giới sôi trào.
- Đây là cá rồng chứ không phải là Rồng? Thật sự là quá đẹp!
- Trời ôi, cá rồng mọc ra hai sừng, thật là Rồng tái thế mà, toàn thân màu tuyết trắng, nhìn bộ râu uy nghiêm của nó đi, quá ư bá khí, quá soái!
- Một ngàn vạn USD, hơn sáu ngàn vạn Nhân Dân Tệ, thật sự là quá điên cuồng, vị đại gia nào có thể mua được? Mã Vân, Vương Kiện Lâm!
- Cá rồng uy vũ, cá rồng Trung Quốc uy vũ!
- Đậu má, nhanh đi mua cá rồng thôi, không chừng vài bữa nữa tăng giá cho coi!
- Đúng là kiệt tác của Thượng Đế, thật sự là quá đẹp, trong giới cá kiểng thành bậc chí tôn rồi!
- Đến từ cá rồng thần bí phương Đông, nghe theo ta triệu hồi đi, ra đi, một ngàn vạn USD của ta!
- Mèo nhà tui phát biểu nhìn chú cá này trông có vẻ ngon miệng lắm lun á!
- Xem ra tôi cũng phải bắt tay vào việc nuôi cá rồng thôi.
Khắp nơi trên thế giới, giới yêu cá kiểng nói riêng cùng các khu nuôi cá nói chung khác dều vì con cá rồng thần bí phương Đông này mà chấn động, một ngàn vạn USD, làm mới toàn bộ lịch sử giá cả trước đó trong nghành cá kiểng, đồng thời cũng trở thanh một ngọn núi cao khó mà vượt qua.
Vương giả xuất hiện rồi! Sở Tiên!
Dịch: Nguyên Dũng
Biên: khang_a_ca
Team: Cá
Nguồn: truyenyy.com
Chương 86: Lời Mời Từ Cục Du Lịch Thanh Hải
Sở Tiên không hề hay biết con hắc giác tuyết long vương được hắn cải tạo giờ đây đã gây ra một cơn bão tin tức mạnh mẽ như thế nào trong giới thủy sinh. Loại cá rồng thần bí kì ảo như vậy, hắn không có ý muốn cải tạo thêm. Một lần còn được chứ thêm vài lần nữa chả khác gì lạy ông tôi ở bụi này, dễ khiến người ta nghi ngờ, hơn nữa hắn hiện tại đang ở đầu ngọn sóng rồi.
Sáng sớm hôm sau, Sở Tiên lái xe tới khu triển lãm, vô cùng cẩn thận đưa "bảo bối" của mình vào sau cốp xe!
Cheryl nhìn thấy giá trị một ngàn vạn USD bị tùy tiện để vào phía sau xe như vậy không đành lòng lắm
- Sở tiên sinh, hi vọng sau này có cơ hội chúng ta có thể gặp lại.
- Ừm. Sở Tiên nhìn anh ta gật đầu, sau đó lên xe chạy về Thanh Hải, cùng đồng hành với hắn ngoại trừ bố con Kim Hoa, Kim Sâm, còn có David nữa.
Trưa bọn họ mới về tới thành phố Thanh Hải, ăn cơm trưa xong về thẳng khu nuôi cá của Sở Tiên.
Nhìn thấy khu nuôi cá xa hoa trươc mắt, cả bọn ngây ngẩn cả người.
- Ồ, Sở Tiên, hóa ra đây là khu nuôi cá của cậu à? Cảm giác như là một văn phòng vậy, xa hoa quá. David không khỏi ngạc nhiên hỏi.
- Hắc hắc. Sở Tiên không nhịn nổi cười.
- Tôi nuôi cá kiểng với số lượng ít, cho nên nửa trước là dùng để tiếp đãi khách hàng, qua đây, khu nuôi cá nằm ở phía sau cơ!
Đằng sau cánh cửa, hiện ra trước mắt họ là bốn cái ao cá, có mấy trăm con cá vàng cỡ ngón tay đẹp tuyệt vời, bốn mươi con cá rồng bơi qua lại trong ao như cảnh thần tiên vậy!
Còn cá sấu hắn đã để nó lánh đi rồi!
- Chúa ơi, gì thế này, đẹp quá! David lấy tay ôm đầu như thể không tin vào mắt mình khi nhìn thấy bốn cái ao chứa toàn bảo vật, Kim Hoa thì "đơ hình" bước tới nhìn như bị hút vào trong.
- Toàn bộ đều là tinh phẩm, thật sự là quá đẹp! Kim Hoa kích động ngồi xổm người xuống, nhìn từng con cá một, giống như thần long đang bơi lội dưới nước vậy, hắn với tay chạm vào chú cá gần mình nhất âu yếm vuốt ve.
- Sở Tiên, không nghĩ cậu còn nuôi cả cá vàng đấy, nhìn những chú cá vàng này đi thật đáng yêu làm sao, còn có quá trời cá rồng nữa, nơi này của cậu như thiên đường dành cho những kẻ cuồng cá vậy!
Nhìn cũng tạm tạm nhỉ! Sở Tiên đắc ý nói, hắn rất hài lòng với biểu hiện của mấy người họ.
Sở Tiên vớt hai con cá rồng tặng cho Kim Hoa, David thì mua liền sáu con.
- Sở Tiên, mấy cá rồng này của cậu nếu như đem tới Âu Mỹ kiểu gì cũng hot lắm đấy!
Kim Hoa cùng Kim Sâm ở lại không lâu sau thì ra về, Sở Tiên cùng David ngồi ở trên ghế sopha bắt đầu nói chuyện.
- Âu Mỹ? Người Mỹ không phải không ưa thích nuôi cá kiểng sao? Sở tiên hơi sững sờ, hắn nhớ là trên mạng có đọc được tin người Mỹ ngay cả con của mình cũng không muốn nuôi, huống chi đi nuôi cá kiểng? Mặc dù đây chỉ là một tin ngắn, nhưng cũng có thể hiện thị trường cá kiểng tại nước Mỹ.
- No, no, no, anh bạn, dân thường họ đúng là không thích nuôi cá kiểng, nhưng những phú hào kia lại là chuyện khác, nhất là mấy năm gần đây, thị trường cá kiểng tại nước Mỹ khá phong phú, huống chi, cá rồng của cậu chẳng phải là nhắm vào giới nhiều tiền sao!. David giải thích.
- Ồ?. Sở Tiên gật đầu, suy nghĩ lấy điều David nói.
- Hắc hắc! David nhận thấy hắn có sự nghi hoặc mà cười nói
- Người anh em, không giấu cậu, tôi làm buôn bán mậu dịch, việc chính là bán đồ từ quốc gia này sang quốc gia khác và ăn tiền chênh lệch, tôi có ý tưởng là muốn làm đại lí cho cậu, đem số cá rồng cậu nuôi tiêu thụ tại Âu Mỹ, cậu xem thế nào?
Sở Tiên hơi sững sờ, hắn không nghĩ David tới đây lại có ý nghĩ như vậy, đương nhiên với hắn mà nói đây là cơ hội lớn để kiếm tiền, hắn gật đầu ngay tức khắc
- Đương nhiên là không có vấn đề, nhưng tôi không thể trả giá thấp hơn so với trên thị trường quá nhiều.
- Không cần! David vội vàng xua tay
- Lấy giá trong thị trường Trung Quốc mà tính là được, tôi vận chuyển sang Mỹ bán bằng USD, giá cả tôi đương nhiên sẽ điều chỉnh sao cho phù hợp, cho nên Sở Tiên huynh đệ à, chúng ta dựa theo giá thị trường để tính, tuyệt đối không để cậu thiệt thòi đâu!
Sở Tiên hơi kinh ngạc nhìn David, dáng vẻ hào sảng rất dễ dàng thu hút được thiện cảm của người khác, không hổ là doanh nhân buôn bán khắp các nơi trên thế giới!
- Ha Ha! Anh David thẳng thắn như vậy rồi, thì tôi cũng chẳng nghi ngại làm gì, thế này nhé, tôi giảm cho anh 5% so với giá trên thị trường. Làm ăn đôi bên cùng có lợi mới có thể lâu dài được, Sở Tiên hiểu đạo lý này vô cùng, 5% nghe tưởng không nhiều, nhưng là mỗi một con cá rồng của hăn cũng mấy chục vạn lận, mà 5% của mấy chục vạn thì cũng không phải một con số nhỏ.
- Được, Sở Tiên, người như cậu xứng đáng để kết giao bằng hữu, mấy ngày tới có hứng thú đi các nước Châu Âu chơi không? David cao hứng mời.
- Đi Âu Mỹ! Sở tiên ngẩn người, nhưng không từ chối
- Để tôi xem đã!
- Ừm tốt, Sở huynh đệ đi du lịch tiện đi xem xét thị trường cá kiểng luôn, cậu phải biết rằng có một số nước đối với những thứ xinh đẹp này vô cùng yêu thích!. David nói.
- Ừm!. Sở Tiên gật đầu.
"Reng reng!" Đúng lúc này, di động của Sở Tiên đột nhiên vang lên, ra là Phổ Phổ điện tới, hắn ra dấu xin thất lễ với David để nghe điện thoại một chút .
- Alo, Phổ Phổ à, có chuyện gì vậy em?
- Alo anh ạ, trong tiệm có mấy chú tìm anh, hỏi anh có ở thành phố Thanh Hải không?
- Tìm anh? Nghe Phổ Phổ nói vậy hắn liền cau mày.
- Bọn họ là ai thế?
- Mấy vị đó nói là ở cục du lịch, muốn mời anh!
- Cục du lịch? Mời anh? Sở Tiên hơi sững sờ, thành phố Thanh Hải mang tính du lịch, cục du lịch chiếm vị trí khá cao trong chính phủ, nhưng điều làm hắn hiếu kỳ chính là cục du lịch tại sao lại mời hắn?
- Ừm, mấy chú đó hỏi anh chừng nào thì có thời gian, chờ có thời gian bọn họ sẽ tới thăm hỏi!
- Ớ, thăm hỏi? Lòng Sở Tiên rối như tơ vò, cục du lịch hình như có vẻ rất lịch sự thì phải, hắn hỏi
- Bọn họ có đang ở trong tiệm không em?
- Có ạ!
- Tốt, vậy em nói mấy vị đó chờ một chút, anh xong việc nửa giờ nữa chạy qua đó liền!
- Anh về rồi à?
Phổ Phổ ngạc nhiên, Sở Tiên gật đầu
- Anh mới về thôi, nếu như bọn họ chờ được thì bảo họ một lát, anh qua đó ngay bây giờ đây!
- Dạ, họ nói ở đây chờ anh ạ!
- Ừm tốt! Sở Tiên cúp điện thoại, lập tức nói với David
- David, thật ngại quá, tôi có chút việc phải qua tiệm bây giờ!
- Không sao không sao, tôi cũng phải đi kiếm khách sạn nghỉ chân đây, về vụ khi nãy chúng ta có thời gian bàn tiếp! David nói.
- Ừm, như vậy đi, tối hôm nay tôi mời anh ăn cơm, đưa anh nếm thử ẩm thực nơi đây. Sở Tiên vừa cười vừa nói.
- Ồ! Thế tốt quá rồi, tôi có hứng thú với ẩm thực lắm! David vừa cười vừa nói.
- Ok, vậy chúng ta gặp lại vào buổi tối nhé!
Hai người đi ra khỏi khu nuôi cá, Sở Tiên liền chạy xe ngay tới tiệm.
Dịch: Nguyên Dũng
Biên: Khang_a_ca
Team: Cá
Nguồn: truyenyy.com
Chương 87: Mượn Cá
Khi hắn về tới tiệm thì thấy mấy người trung niên đang đứng bên trong, cầm đầu là một người trung niên khá gầy, tóc tương đối "thưa thớt".
Nhìn thấy Sở Tiên đi tới, họ dùng ánh mắt dò nghi nhìn cậu.
- Anh! Phổ Phổ nhìn thấy hắn lập tức đi tới, liền theo đó nói
- Là mấy vị này tìm anh đó!
- Cậu chính là chủ của Tiên cảnh cá kiểng à, thật là tuổi trẻ tài cao, xin chào xin chào!
Còn chưa chờ Sở Tiên lên tiếng, người trung niên gầy gò đó bước tới, trên mặt có chút kinh ngạc, đưa tay ra làm quen!
- Xin chào, tôi chính là chủ của Tiên cảnh cá kiểng Sở Tiên, không biết mấy vị là? Tìm tôi có chuyện gì không? Sở Tiên kinh ngạc vươn tay đón lấy, hiếu kỳ hỏi.
- Ha ha, tôi xin tự giới thiệu mình một chút, tôi tên Hồng Thành Hải, làm việc tại cục du lịch, hôm nay có việc cần thỉnh cầu Sở tiên sinh đây, chiếm dụng một chút thời gian của cậu không sao chứ?" Hồng Thành Hải khách khí nói.
- Hồng Thành Hải? Sở Tiên hơi sững sờ, trong lòng có chút kinh ngạc, nếu như hắn nhớ không lầm, thì Hồng Thành Hải là cục trưởng cục du lịch thành phố Thanh Hải, là một thành phố du lịch, chức cục trưởng phải ngang tầm với Phó thị trưởng chứ chả chơi.
- Hóa ra là cục trưởng Hồng, có chuyện gì chúng ta đi qua phòng trà nói chuyện! Sở Tiên gật đầu, dẫn mấy người họ đi vào trong phòng trà cách đó không xa!
- Ha ha, Sở tiên sinh, cho phép tôi nói thẳng, hôm nay tới nơi đây là để thỉnh cầu cậu một việc? Sau khi ngồi xuống, Hồng Thành Hải không hề dùng giọng quan nói chuyện với cậu.
Sở Tiên gật đầu
- Không biết tôi có thể giúp gì cho cục trưởng Hồng?
- Vậy ta liền đi thẳng vào vấn đề nhé. Hồng Thành Hải nhấp một ngụm trà
- Cục du lịch thành phố Thanh Hải chúng ta muốn mượn Hắc giác tuyết long vương của cậu!
- Mượn Hắc giác tuyết long vương? Sở Tiên ngạc nhiên vô cùng, cục du lịch thành phố sao biết chuyện Hắc giác tuyết long vương? Chẳng lẽ trong số họ có người đi dự triển lãm?
- Đúng vậy! Hồng Thành Hải nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của cậu, gật đầu
- Chính là mượn Hắc giác tuyết long vương của cậu, hiện tại con cá kiểng này đã lan truyền khắp cả nước, một con cá rồng giá trị một ngàn vạn USD, cậu không biết trên mạng đang sôi sục như nào đâu, trong thành phố sắp hoàn thành khu hồ bơi Long Du, cho nên muốn muốn mượn Hắc giác tuyết long vương của cậu PR!"
Hồng Thành Hải nói, trong mắt lóe lên một tia lửa nóng, trước mắt Hắc giác tuyết long vương có thể nói là chủ đề sốt dẻo nhất, ngẫm lại cá rồng một ngàn vạn USD, rốt cuộc là thần thánh tới mức nào? Chỉ nghĩ tới thôi đã thấy hấp dẫn vô cùng, vô số người muốn tận mắt thấy con cá rồng này ngoài đời thực.
Nếu như lúc này, cục du lịch thành phố có thể mượn được Hắc giác tuyết long vương, lúc đó vô số du khách sẽ đến đây tham quan, sẽ mang tới cho thành phố lợi nhuận khổng lồ, đồng thời cũng có thể khiến thành phố Thanh Hải vang danh cả nước, thậm chí hấp dẫn cả du khách nước ngoài nữa.
Sở Tiên trầm mặc một hồi không trả lời.
Hồng Thành Hải nhìn thấy dáng vẻ của hắn thì bắt đầu sốt sắng
- Sở tiên sinh, cậu nghĩ xem, Hắc giác tuyết long vương của cậu có thể đem tới lợi nhuận khủng cho cả thành phố, nếu như cậu bằng lòng, chúng tôi có thể đáp ứng yêu cầu nhất định của cậu.
Sở Tiên cũng không từ chối chuyện này, liền nói
- Cục trưởng Hồng, tôi không phải không đồng ý cho các vị mượn, vấn đề là các vị phải bảo đảm an toàn cho nó.
- Điều này là chắc chắn. Hồng Thành Hải nghe hắn nói trong mắt lóe lên một tia vui mừng khôn tả
- Hắc giác tuyết long vương của cậu bảo đảm sẽ được an toàn tuyệt đối, chúng tôi sẽ mời chuyên gia dày dạn kinh nghiệm tiến hành nuôi nấng, tuyệt đối sẽ không có bất kỳ sai sót nào, nếu như xảy ra vấn đề, chính phủ chúng ta sẽ bồi thường!
- Ừm, tốt!. Sở Tiên gật đầu
- Không biết cục trưởng Hồng khi nào mới cần?
- Ngày mai, nếu như ngày mai có thể đón được nó thì càng tốt hơn! Hồng Thành Hải vui vẻ ra mặt.
- Được, vậy ngày mai! Sở Tiên gật đầu.
- Cảm ơn, tôi đại diện chính chủ thành phố Thanh Hải cảm ơn cậu!. Hồng Thành Hải kích động bắt tay hắn.
- Khách khí rồi!. Sở Tiên vẫn đang trong tư thế bắt tay đáp lại lời hắn.
Nhìn thấy dáng vẻ hưng phấn tột độ của cục trưởng Hồng, lại không hề câu nệ chức tước, hắn vô cùng có thiện cảm với Hồng Thành Hải.
- Sở tiên sinh, hay là tối hôm nay tôi mời cậu ăn một bữa cơm đi, nếu kẻ nghiệp dư yêu thích cá kiểng này được đến tham quan khu nuôi các của cậu thì quá tuyệt vời!. Hồng Thành Hải nhiệt tình mời.
- Ăn cơm?. Sở Tiên do dự một chút rồi gật đầu
- Hay là để tôi mời cục trưởng đi, vừa hay tôi cũng hẹn một người bạn, đi cùng được chứ!
- Được! Hồng Thành Hải lập tức gật đầu, có thể nhìn ra Sở Tiên có ý muốn kết giao với hắn, nhưng hiện tại hắn lại chưa có ý muốn kết giao với Sở Tiên.
- Được, vậy buổi chiều không có việc gì tôi dẫn cục trưởng Hồng đi tham quan khu nuôi cá của tôi!. Sở Tiên vừa cười vừa nói.
- Ha Ha, tôi cũng tò mò lắm, top 5 bá chủ cá kiểng trên thế giới, Tiên cảnh cá kiểng của cậu xếp đầu bảng, nghĩ tới mà tôi thấy phấn khích không biết là nơi như thế nào? Cục trưởng Hồng cười lớn nói.
Trở lại trong tiệm dặn dò cô bé vài câu, Sở tiên liền dẫn Hồng Thành Hải tới khu nuôi cá của mình.
Chỉ có Hồng Thành Hải đi cùng, còn lại mấy người khác đã rời đi, vừa lên xe, trong nháy mắt, hắn liền bị một vật trên xe hấp dẫn lấy!
- Ngọc Hòa Điền, lại là hàng tự nhiên chứ!. Hồng Thành hải vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy vật phẩm hình cá được Sở Tiên vớt từ hồ về.
- Ồ! Cục trưởng Hồng ông có vẻ am hiểu về ngọc thì phải?. Sở Tiên nghe thấy giọng kinh ngạc của hắn hỏi, đồng thời không ngờ chỉ là đồ hắn tiện tay đem lên xe thôi mà ông ấy cũng nhận ra được.
- Hiểu sơ sơ, nếu cậu không phiền có thể cho tôi xem một chút được không!. Hồng Thành Hải gật gật đầu, đưa tay đón lấy ngọc có hình cá sờ nắn.
- Hàng tự nhiên cao cấp luôn, chậc chậc, chí ít phải nặng một tới hai cân, có giá trị không nhỏ, có giá trị không hề nhỏ đâu! Hồng Thành Hải giật mình nhấn mạnh nói.
-Ế? Ước chừng bao nhiêu tiền?. Sở tiên có chút hiếu kỳ hỏi.
- Riêng trọng lượng thôi giá cũng phải mấy chục vạn, nhưng miếng ngọc của cậu được điêu khắc thành hình cá hoàn mỹ tinh xảo vô cùng, lại thêm bên trong có hồng phỉ thúy, cùng đôi mắt cá hoàn toàn tự nhiên, làm giá trị cả miếng ngọc tăng lên gấp mười lần, ước chừng giá tầm hai ba trăm vạn! Hồng Thành Hải phân tích.
- Ồ! Sở tiên nhàn nhạt gật đầu, nếu như trước kia nói với hắn miếng ngọc này giá trị hai ba trăm vạn, hắn có thể sẽ mừng rỡ như điên, nhưng giờ đây, hai ba trăm vạn với hắn chả qua chỉ bằng tiền mấy con cá rồng thôi, cũng không gây cho hắn sự bất ngờ quá lớn.
Hồng Thành Hải nhìn hắn không có chút rung động nào, trong lòng có chút kinh ngạc, lại tăng thêm sự coi trọng đối với hắn.
Lái xe đến cửa, Hồng Thành Hải nhìn thấy khu nuôi cá của hắn được bao vây thành tường kiên cố, không khỏi kinh ngạc. Một bức tường cao trội hơn hẳn lên so với nơi đây.
- Ha ha! Khu nuôi cá hơi nhỏ, bên trong lại đều là cá rồng đắt đỏ nữa, cho nên phải bảo hộ an toàn! Sở Tiên thấy hắn nghi hoặc liền giải thích.
Hồng Thành Hải đồng tình gật gù.
Dịch: Nguyên Dũng
Biên: Khang_a_ca
Team: Cá
Nguồn: truyenyy.com
Chương 88: Mời Cơm
- Sở tiên sinh sao không sắm một khu lớn hơn? Hồng Thành Hải đứng ở cửa ra vào, quan sát một hồi khu nuôi cá, nghi hoặc hỏi.
- Diện tích để nuôi dưỡng cá thì đủ rồi, tôi thật ra muốn mua cái Hồ nuôi cá của Phong - Đài cơ, tiếc là giờ chưa đến thời gian thầu! Sở Tiên lắc đầu, mở cửa đi vào.
Hồng Thành Hải trầm tư suy nghĩ điều hắn nói xong gật đầu, cười cười, rồi đi theo đi vào.
Tiến vào bên trong, Hồng Thành Hải hoàn toàn bị kinh ngạc bởi nội thất bên trong, hoang mang tự hỏi đây là khu nuôi cá sao?
Sở Tiên cũng chẳng lạ gì khi hắn có phần ngạc nhiên tới vậy, mở tiếp cánh cửa nữa, thực sự khiến Hồng Thành Hải phải choáng ngợp, nhìn thấy bốn cái ao cá bên trong cá rồng cùng cá vàng khiến hắn mồm miệng không kiểm soát nổi mà ngoác rộng ra.
- Cái này, cái này. . . . Hồng Thành Hải khiếp sợ đi qua, không thể tưởng tượng nổi thi nhìn thấy số cá kiểng của Sở Tiên
-Thật nhiều cá rồng thượng đẳng, còn có cả hắc giác tuyết long vương màu trắng nữa, không hổ danh giá trị ngàn vạn USD, quá đẹp!"
Hồng Thành Hải nhìn từng bầy từng bầy cá rồng, hai con mắt hoa hết cả lên.
- Ha ha, cục trưởng Hồng, nếu ngài thấy thích thú thì tôi có thể tặng cho ngài mấy con! Sở tiên khẽ cười nói.
- Không không, tôi không nhận nổi đâu!. Hồng Thành Hải vội vàng phẩy phẩy tay, hắn biết thứ gì có thể nhận thứ gì không thể nhận, giá trị mấy chục vạn một con cá rồng, nếu như hắn nhận, lại thành một nhẽ khác rồi!
Sở Tiên không để ý lắm cười, mặc cho hắn ở ngoài ngắm nghía bày cá, một mình vào trong đun nước, rót ra hai chén trà!
Một lát sau, Hồng Thành Hải đi ra, hắn không phải là kẻ cuồng nhiệt yêu cá kiểng, đối với cá rồng cũng chỉ là hơi hiếu kỳ thôi, ngồi ở trên ghế sopha hai người hàn huyên, trò chuyện từ ngành nghề cá kiểng, cho tới ngành du lịch của thành phố Thanh Hải.
Đến tối, Sở Tiên đưa Hồng Thành Hải và David gặp mặt.
- Sở Tiên, thành phố cậu có món gì ngon, có chỗ nào chơi vui thế?
David ngồi trong xe, hiếu kỳ hỏi Sở Tiên.
- Món ngon, thì thành phố Thanh Hải chúng tôi có hải sản, không biết là anh có thích hay không! Về khoản du lịch thì nhiều vô kể, ô mà, anh Hồng đây nắm rõ hơn tôi nhiều. Sở Tiên nhìn Hồng Thành Hải nói.
- Hải sản là món khoái khẩu của tôi rồi, Sở Tiên cậu muốn dẫn tôi đi ăn hải sản à? Hồng tiên sinh, có thể giới thiệu cho tôi nơi nào vui vui, hai ngày ở đây tôi sẽ đi tham quan. David nhìn bọn họ hỏi.
- Ừm, dẫn anh đi tới nhà hàng hải sản đỉnh nhất thành phố chúng tôi!. Sở Tiên vừa cười vừa nói.
- Nếu như anh muốn đi chơi thì tôi nghĩ là khu du lịch Long Du là sự lựa chọn thông minh đấy, khu du lịch ngày kia chính thức thức mở cửa đón du khách, tôi khuyên anh David trong thời gian ở đây thì nên đi một chuyến đi, về sau e là sẽ đông lắm đấy!. Hồng Thành Hải nói tới đây liền hưng phấn lạ thường.
- Ồ! Khu du lịch Long Du? David hiếu kỳ nói.
- Phải, thành phố Thanh Hải chúng tôi phải tốn hai năm liền để xây dựng hoàn thành khu du lịch trong mơ của các loại cá này. Bên trong có đủ loại mô hình của các sinh vật kì lạ dưới đáy đại dương, quan trọng nhất chính là, Hắc giác tuyết long lương của tiểu Tiên sẽ được trừng bày một thời gian!. Hồng Thành Hải cười híp mắt nói.
- Ồ? Đúng là một nơi đáng để ghé thăm đây, chỉ sợ hai ngày này không đi, sau này muốn đi cũng kín hết chỗ mất! David gật đầu cười.
Hồng Thành Hải cũng khoái chí gật đầu.
Sở Tiên lái xe về nơi ở của mình, rồi nói với bọn họ vào phòng lấy con cá khô mà tự tay tẩm ướp, rồi đi xuống ngay.
- Chúng ta đến Cổ đạo thực phổ tửu lâu quán nổi danh nhất thành phố này. Sở Tiên lên xe, nói với hai người họ.
- Ăn chơi quá! Hồng Thành Hải khẽ lắc đầu, Cổ đạo thực phổ quán là khách sạn nhà hang hải sản nổi danh nhất, cũng là khách sạn "đốt tiền" và sang chảnh nhất của cái thành phố này, ở thành phố HQ có tất thảy ba nhà, là nơi tuyên truyền văn hóa ẩm thực thành phố Thanh Hải, cũng là niềm tự hào của người dân nơi đây.
Sở Tiên cười, lái xe tới quán ăn.
- Hoan nghênh quý khách!. Nhân viên phục vụ dẫn họ vào trong quán.
- Đến phòng riêng! Sở Tiên nói.
- Dạ vâng tiên sinh, xin hỏi có mấy người ạ!
- Ba người!
Dưới sự hướng dẫn của phục vụ, hội Sở Tiên đi vào bên trong căn phòng riêng, hăn đẩy Menu về phía David và Hồng Thành Hải
- Hai người đừng có khách khí đấy!
- Ha Ha, với cậu tôi phải "chém" thẳng tay, dù gì hôm nay cậu cũng kiếm được của tôi hơn hai trăm vạn cơ mà!. David cười lớn đón lấy Menu bắt đầu gọi đồ ăn, Hồng Thành Hải thì ngược lại chỉ gọi qua qua vài món cho xong!
- Ba con bào ngư dầu hành, thêm một phần tảo biển, à phải rồi, ở đây có thể hấp đồ ăn không? Sở Tiên gọi món xong hỏi phục vụ bàn.
- Hấp đồ ăn? Phục vụ bàn nhìn Sở Tiên để lên bàn một chén nhỏ, liền lắc đầu
- Tiên sinh thật ngại quá, tửu lâu chúng tôi cấm dùng thực phẩm bên ngoài!
- Yên tâm đi, món này là do chính tay tôi tẩm ướp, không có vấn đề gì gì đâu. Sở Tiên cũng biết về sự lo ngại từ phía khách sạn, nên thành khẩn nói.
- Thật ngại quá! Lúc này phục vụ viên khó xử, khách hàng đã nói như vậy rồi nên cũng không biết trả lời sao?
- Để tôi hỏi ý kiến lãnh đạo.
Sở Tiên gật đầu, nói với hai người bạn
- Lát nữa tôi sẽ cho các anh nếm thử mỹ thực chân chính là như thế nào, ở đây chờ tôi một lát nhé!
Nói xong, Sở Tiên liền đi ra ngoài, cũng may hắn tương đối quen thuộc nơi này, hắn chưng nhờ ở một quán hay ăn bữa sáng, chừng mười mấy phút.
- Nào nào! Sở Tiên đẩy cửa ra thì thấy đồ ăn đã lên đủ, lập tức đem niềm tự hào của mình đặt tại trung tâm bàn, cá khô được làm từ cá nóc và cá ngừ ca-li, xương trong đó đều được hắn lọc sạch sẽ rồi.
- Chờ chút, hai người nếm thử đồ ăn khác đi, sau đó nếm thử cá khô chính tôi tẩm ướp sau!" Sở Tiên nhìn thấy David nóng lòng định đưa tay ra lấy một miếng nếm thử, nên nhử mà không cho họ nếm ngay.
-Ồ! Hồng Thành Hải nhìn dáng vẻ bí hiểm của hắn, vừa cười vừa nói
- Tiểu Tiên, chẳng lẽ cá khô cậu làm lại ngon hơn so với mĩ vị của cổ đạo thực phổ?
- Có so sánh mới biết, Cổ đạo thực phổ là nơi nổi tiếng nhất thành phố, hương vị không thể chê vào đâu được. Về phần tôi, hắc hắc, các anh đợi lát nữa hẵn đánh giá! Sở Tiên nhìn bọn họ nói.
- Há, tôi đã nếm qua đồ ăn của nhiều quốc gia rồi, đợi lát nữa tôi đánh giá cho coi. David cười, cầm lấy đũa thuần thục gắp thức ăn lên.
- Ừm ừm, không tệ không tệ, khách sạn này đồ quả thực là không tệ chút nào! David liên tục tán dương.
- Phải gọi là tuyệt cú mèo, lần gần đây nhất tôi tới đây cũng phải ba năm về trước rồi. Hồng Thành Hải vừa cười vừa nói.
- Vậy xin mời nếm thử đến từ thực thần Sở Tiên tự tay tẩm ướp gia vị, cá nóc khô, cá ngừ ca-li khô, hội tụ đủ ba loại hương vị này xem sao!
Dịch: Nguyên Dũng
Biên: Khang_a_ca
Team: Cá
Nguồn: truyenyy.com
Chương 89: Ý Tưởng Mở Khách Sạn
David cùng Hồng Thành Hải nhìn dáng vẻ hắn tự tin ngút trời, mỗi người bèn hào hừng gắp cho mình một khúc cá khô!
- Oh, oh my god!. Cá khô vừa được thả vào trong miệng, David ngẩng đầu lên hưng phấn nhai nhai nuốt nuốt, trong miệng ấp úng kinh ngạc nói.
Cái này. . . Ăn ngon quá đi mất! Hồng Thành Hải mở to hai con mắt , miệng nhanh chóng nhai lấy nhai để, không còn chút nào hình tượng trầm ổn của quan nhân nữa, ngược lại giống một tên cuồng nhiệt mỹ thực chính hiệu.
- Thật sự là quá tuyệt vời, Sở Tiên, không ngờ cậu có thể làm ra được món ngon vậy đâu, bá cháy luôn á, quá ư tuyệt vời, đây là món ngon nhất tôi được nếm từ trước tới nay!. David giơ ngón cái lên, dường như là chưa đủ, hắn thêm một ngón nữa.
- Ừm ừm, thật sự là không nghĩ tới đâu, ăn xong món cá khô của tiểu Tiên, đột nhiên cảm thấy Cổ đạo thực phổ té ra cũng chỉ tới vậy!" Hồng Thành Hải tán đồng gật đầu.
Sở Tiên nhếch môi cười, cũng cầm lấy đũa gắp một miếng
- Có ba loại khẩu vị, theo thứ tự là cay, chua và cuối cùng là cà chua, còn có một loại nữa là cay tê nhưng không mang tới!
- Không xong rồi Sở Tiên ạ, lúc tôi về cậu nhất định phải tặng tôi một ít đấy!" David hai mắt sáng lên nhìn lấy hắn.
- Không thành vấn đề!. Sở Tiên gật đầu cười, nhìn Hồng Thành Hải bên cạnh cũng háo hức, cậu liền hiểu ý
- Ha Ha, Hồng đại ca muốn ăn thì nói cho em nói một tiếng là được rồi, chúng ta cũng ở gần nhau mà!
- Ha Ha, thắt chặt tình anh em! Hồng Thành Hải phá lên cười
- Nào nào, chúng ta uống một chén!
- Zô!. Ba người nâng ly rượu lên.
Pâng pâng! Cạch cạch!
Lúc này, có tiếng gõ cửa, sau đó cửa phòng mở ra, bọn Sở Tiên nhíu mày, không vui nhìn ra hướng cửa.
- Có chuyện gì vậy? Có ai gọi các cậu đâu mà sao tùy tiện thế?" Hồng Thành Hải nhìn cậu thanh niên không vui tí nào chất vấn.
- Thật ngại quá. Mở cửa là một thanh niên mặc Âu phục, dù miệng xin lỗi nhưng ánh mắt lại hướng về phía bàn
- Mấy vị tiên sinh xin quấy rầy một chút, làm phiền các vị thu dọn đồ ăn không phải của khách sạn đi, chúng tôi cấm dùng đồ ăn mang từ bên ngoài!
- Ừm?. Hồng Thành Hải cau mày
- Không thể phá lệ một lần hay sao?
- Mấy vị tiên sinh, Cổ đạo thực phổ chúng tôi là khách sạn hàng đầu thành phố, có quy củ riêng, xin các vị hợp tác cho, nếu như các vị muốn ăn cá khô có thể gọi, quán chúng tôi cũng có, mà giá cả cũng không đắt!". Thanh niên mặc Âu phục lắc đầu.
- Ồ! Cá khô ở Cổ đạo thực phổ có đúng là ngon như vậy không? Đừng có mà tự làm mình mất mặt xấu hổ nữa đi! David nhìn cậu thanh niên không chút lễ độ này mà thấy rất phản cảm, khinh thường nói.
- Ha ha! Cậu thanh niên nghe được giọng điệu khinh khỉnh của David, sắc mặt lạnh tanh
- Vị tiên sinh ngoại quốc này chắc không biết, Cổ đạo thực phổ thanh thế lẫy lừng khắng tỉnh Hải Phong, hương vị tuyệt đối ngon gấp mười lần so với đồ quan khách muốn thưởng thức, tới nơi đây lại còn tự mình đem theo thức ăn?"
Nói đoạn, cậu thanh niên khẽ lắc đầu.
David nhận ra ý trong câu nói kia, vỗ bàn
- Nếu như cá khô ở chỗ các cậu không ngon bằng đồ chúng tôi mang tới thì tính sao?"
- Phụt! Thanh niên mặc Âu phục không nhịn được cười phá lên, lại nhìn sang con cá khô khô không khốc trong chén
- Xét về các loại cá hải sản, toàn bộ tỉnh Hải Phong này đều không sánh được với chúng tôi, cá khô mặc dù không phổ biến lắm, nhưng chỗ chúng tôi cũng được đầu bếp dùng những cách tẩm ướp gia truyền để chế biến, hương vị đương nhiên ngon hơn nhiều so với đồ của quan khách mang tới rồi!
- Thật sao?. David đứng lên cười lớn
- Cậu này, ừ, các ngươi đã nói là cá khô các cậu ngon, vậy chúng ta so tài đi, nếu quả thật như như lời cậu quảng cáo, cá khô các cậu ngon hơn chúng tôi đem tới, vậy tiền ăn bữa tối nay chúng tôi sẽ trả gấp đôi, nhưng nếu không phải, bữa này miễn phí, thế nào?"
- Được, là quan khách nói đấy!. Cậu thanh niên chả cần nghĩ ngợi đồng ý luôn, lông mày nhếch lên tràn đầy tự tin nhìn lấy bọn David.
- Bưng lên đi! David cười tươi rói nói với cậu.
- Ha ha, các vị chờ ở đây, năm phút sau chúng tôi sẽ cho các vị nếm thử cá khô là gì, hi vọng mọi người đừng hối hận!. Cậu thanh niên mặc Âu phục quay người đi ra khỏi phòng.
- David, anh đúng là biết chơi đấy!. Người vừa rời đi, Sở Tiên bật ngón tay cái lên tán đồng.
- Ha Ha, hắn đã không để cho chúng ta vui vẻ, vậy chúng ta chỉ có thể tìm niềm vui từ hắn thôi! David vui vẻ nói.
Hồng Thành Hải lắc đầu, nhưng trên mặt lại nở nụ cười.
Qua chừng năm phút, cậu thanh niên mặc đồ Âu phục tràn đầy tự tin đi tới, theo phía sau hắn còn là một người khá mập mặc trang phục đầu bếp!
- Nếm thử đi, cá khô đặc chế hành tỏi đến từ Cổ đạo thực phổ chúng tôi, làm từ bào ngư, bán một trăm tám mươi tám một con!. Hắn vừa nói vừa đem đĩa cá đặt trước mặt David, tràn đầy tự hào nói với hắn.
- Tốt!. David hướng về phía Sở Tiên và Hồng Thành Hải cười, ba người mỗi người gắp một miếng nếm thử!
Vừa cho vào trong miệng, thì một mùi hành tỏi nhàn nhạt xộc lên, David đảo trong miệng hai lần liền phun ra
- Phì phì, khó ăn quá đấy, đây chính là thứ ngươi gọi là cá khô à, ai dà dà, Cổ đạo thực phổ hoá ra cũng chỉ được vậy thôi, chém gió tung trời!
Sở Tiên mỉm cười nuốt miếng cá, khẽ lắc đầu, còn chả bằng chú cậu làm hồi xưa.
- Ngươi! Thanh niên mặc Âu phục thấy David phun đồ ăn ra như vậy liền thay đổi sắc mặt, còn đầu bếp đứng cạnh cũng khó xử theo
- Mấy vị, chẳng lẽ các ngươi đến là để gây chuyện?
- Ha Ha! David không nhịn được cười phá lên, hắn lấy đôi đũa khác gắp một miếng cá lên
- Qua đây nào hai vị huynh đệ, để cảm tạ các ngươi đã miễn phí cho chúng ta, ta cho các ngươi nếm thử cá khô chúng ta mang tới!
Cậu thanh niên thay đổi nét mặt, nhìn thấy hắn gắp miếng cá lên mà miễn cưỡng thử, đầu bếp cũng ăn một miếng!
Chóp chép! David nhìn hai người họ ăn miệng nhóp nhép, liền phì cười.
Nét mặt của cậu thanh niên cùng đầu bếp ngày càng khó coi, đồ ăn ngon trong miệng mà bọn họ nhai như nhai sáp nến.
- Thôi, cảm tạ hai cậu về bữa ăn miễn phí này, mời đi ra ngoài cho, đừng quấy rầy chúng tôi dùng bữa nữa!. Sở Tiên cười nói.
- Ngươi. . . .Thanh niên mặc Âu phục sắc mặt thay đổi rõ rệt, tức giận nhìn Sở Tiên.
- Sao thế? Chẳng lẽ nói mà không giữ lời? Hay không thừa nhận rằng các ngươi thua rồi!. David đưa chân lên bắt chéo mỉm cười nhìn bọn hắn.
- Được thôi, chúng tôi nói ra ắt sẽ giữ lời!. Thanh niên mặc Âu phục cắn răng nghiến lợi nói.
- Ha, đa tạ nhé, mà này chúng tôi còn gọi món được nữa không nhể, tốt nhất là có thể gói đem về nữa ấy!. David giọng đầy trào phúng nói.
Thanh niên mặc Âu phục khóe mắt giật giật, sầm mặt đi ra ngoài.
- Ha Ha!
Nhìn thấy bọn hắn chật vật rời đi, ba người Sở Tiên không nhịn nổi cười, Hồng Thành Hải hướng về phía David giơ ngón tay cái lên
- Lợi hại!
- Hắc hắc, cái chính là món cá khô của Sở Tiên ngon thật.
Sở tiên khẽ gật đầu, híp mắt lấy con mắt hỏi
- Các anh nói xem, nếu như tôi lấy mòn này làm món chính trong thực đơn, sau đó mở một nhà hàng hải sản thì như thế nào?
David, Hồng Thành Hải hơi sững sờ, không chút do dự gật một cái.
- Nếu như cậu có ý muốn mở nhà hàng hải sản, kinh doanh kiểu gì cũng thuận lợi, thậm chí có thể vượt qua Cổ đạo thực phổ đấy.
Sở tiên yên lặng gật đầu, mở nhà hàng khách sạn luôn nằm trong tâm trí hắn, nhưng từ lí thuyết tới thực hành còn phải chuẩn bị rất nhiều.
Dịch: Nguyên Dũng
Biên: Khang_a_ca
Team: Cá
Nguồn: truyenyy.com
Chương 90: Khu Du Lịch Long Du
Sự xuất hiện của cậu thanh niên mặc Âu phục này chẳng những không khiến bọn họ mất hứng, trái lại còn thêm gia vị cho bữa ăn.
Bữa cơm kéo dài hơn ba giờ liền, cá khô mà Sở Tiên mang tới được hai vị kia hưởng ứng đánh chén sạch bách, hắn nói với Hồng Thành Hải ngày mai sẽ đem một ít cá khô tới cho hắn, sau đó ba người rời đi!
Sở Tiên lái xe về tiệm, nhìn thấy Phổ Phổ đang cầm trên tay một quyển sách Toán, đọc một cách say mê.
- Anh!. Nhìn thấy hắn về, Phổ Phổ liền vui mừng đứng dậy gọi lớn.
- Ừm, đóng cửa đi, sau này chín giờ tối đóng cửa là được rồi!. Sở Tiên nói với cô bé.
- Dạ!. Phổ Phổ gật đầu.
Đưa cô bé vô cùng đáng yêu này về nhà, Sở Tiên lướt nhìn qua đồng hồ, sau đó cũng chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Sở Tiên mua bữa sáng lái xe tới trường Sư phạm Thanh Hải, tiểu Dĩnh đi xuống đón rồi hai người tặng cho nhau một cái ôm ấm áp!
- Hôm nay có bận gì không? Rảnh thì anh dẫn em tới một nơi! Sở Tiên cầm bánh bao và sữa đậu nành đưa cho cô.
- Em không bận, mấy hôm nay chả có việc gì làm cả, bốn hôm nữa em phải đi Thượng Kinh học rồi, đến lúc đó em không có nhiều thời gian bên anh đâu!. Tiểu Dĩnh vui vẻ cầm lấy đồ ăn vừa cười nói vừa bắt đầu ăn.
- Sao mà không có thời gian chứ, đến lúc đó anh sẽ đến gặp em!. Sở Tiên ôm chặt lấy cô
- Lên xe nào em yêu!
- Đi đâu thế? Khi xe chạy đến khu nuôi cá FT, tiểu Dĩnh ngơ ngác nhìn chung quanh.
- Khu nuôi cá, anh đưa em đến thăm khu nuôi cá của anh! Sở Tiên nhìn cô cười, đậu xe trước cửa.
Tiểu Dĩnh nhìn thấy trên cửa có đề Tiên cảnh cá kiểng liền thì thầm "Mình hình như đã nghe qua cái tên này ở đâu rồi thì phải!"
Sở Tiên cười, mở cửa phòng
- Vào đi!
- Oa, đây là khu nuôi cá á? Xa hoa quá đi mất! Tiểu Dĩnh khinh ngạc nhìn chung quanh, giống như một văn phòng xa hoa hơn là khu nuôi cá!
- Hắc hắc, đây là nơi tiếp khách thôi, khu nuôi cá ở bên trong cơ! Nói rồi Sở Tiên ra hiệu cho cô đi vào trong.
- Cái này. . . Tiểu Dĩnh tròn xoe mắt, hiện ra trước mắt cô giờ đây toàn là cá vàng cùng cá rồng vô cùng xinh đẹp. Nhất là khi cô nhìn thấy con cá rồng màu trắng trên đầu có sừng kia thì liền á khẩu!
- Những chú cá rồng này anh được một người bạn cho, đồng thời dạy cho anh cách nuôi dưỡng, sau này có dịp anh sẽ dẫn em tới đó tham quan, còn con Hắc giác tuyết long vương kia chắc em cũng có nghe qua nhỉ!. Sở Tiên nói dối, sự tồn tại của hệ thống hắn không muốn cho bất kì người nào khác biết.
Còn về người bạn nước ngoài mà hắn nhắc tới, hắn sẽ nghĩ cách "hợp lí hóa" nó sau.
Chỉ có như vậy, hắn mới có thể công khai khu nuôi cá, nếu không thì chỉ đem người quen đến thôi.
Đây cũng là nguyên do trong buổi triển lãm rất nhiều chủ khu nuôi cá khác muốn đến thăm khu nuôi cá của hắn, đều được hắn từ chối khéo léo.
- Giá trị một ngàn vạn USD Hắc giác tuyết long vương! Tiểu Dĩnh mắt tròn mắt dẹt nói to
Sở Tiên đứng cạnh gật đầu cười.
- Khó tin quá, chả trách khi nãy em nhìn thấy cái tên Tiên cảnh cá kiểng thấy quen quen, hóa ra, hóa ra anh chính là chủ khu nuôi cá này!. Tiểu Dĩnh ngẩng đầu nhìn hắn.
"Chụt!". Sở Tiên hôn nhẹ môi cô
- Sau này kiếm tiền để anh lo, em chỉ cần xinh đẹp hưởng thụ thôi cưng ạ!
- Em vẫn không dám tin đây là anh! Tiểu Dĩnh kinh ngạc nhìn hắn!
- Anh vẫn là anh, có gì mà không tin chứ!. Sở Tiên nhún vai, liền ôm chầm lấy cô
- Anh vẫn là anh của khi xưa, vẫn không có tiền, vẫn sợ mất em.
Tiểu Dĩnh nghe hắn nói mà trong lòng ấm áp lạ thường, lại nghĩ tới bữa sáng hồi trước hắn mua cùng bữa sáng hôm nay hắn mua, vẫn là bánh bao và sữa đậu nành, cô nhẹ nhàng ôm lấy hắn.
Bốn giờ chiều, Hồng Thành Hải đưa theo mấy nhân viên tới.
- Ha Ha, tiểu Tiên, đây là bạn gái cậu hả? Thật xinh đẹp nha! Hồng Thành Hải phơi phới, nhìn cô gái đứng bên cạnh cậu nói,
- Đúng vậy, đây chính là bạn gái của em tên Tiểu Dĩnh. Tiểu Dĩnh còn đây là Cục trưởng Hồng ở bộ du lịch đồng thời là phó chủ tịch thành phố. Sở Tiên giới thiệu với cô.
- Cục trưởng phó trưởng cái gì, gọi anh Hồng giống như Tiểu Tiên cho thân thiết!. Hồng Thành Hải phẩy tay.
Tiểu Dĩnh nghe Sở Tiên giới thiệu xong, ngẩn cả người, vẫy tay chào Hồng Thành Hải.
Mấy tên nhân viên sau lưng hắn ngạc nhiên cực độ khi nhìn thấy cục trưởng của họ lại hôm nay lại cởi mở hào sảng thế, cứ như là hai người hoàn toàn khác biệt vậy!
- Nào, thật nhẹ nhàng đưa Hắc giác tuyết long vương vào trong bể, cẩn thận vào cẩn thận vào!. Hồng Thành Hải nói với nhân viên, liền sau đó quay ra nói với Sở Tiên.
- Tiểu Tiên, đây là giấy tờ thể hiện chính phủ mượn của cậu.
Sở Tiên cười nhận lấy, hài lòng gật đầu.
Mấy tên nhân viên khi thấy trong ao từng bầy cá rồng cùng cá vàng trong lòng không khỏi chấn động, thận trọng đem Hắc giác tuyết long vương đưa vào bể thủy sinh.
- Đi thôi tiểu Tiên, cùng đi xem thế nào. Hồng Thành Hải mời hắn.
- Ừm!. Sở Tiên gật đầu, đưa theo tiểu Dĩnh đi tới khu du lịch Long Du.
Khu du lịch Long Du là một khu tham quan vô cùng lớn, bên trong có kiến trúc với đủ các mô hình sinh vật hình thù kì lạ độc đáo dưới đáy đại dương. Từ nơi ăn uống cho tới nơi nghỉ đều được xây dựng theo kiểu hòa mình với biển cả, vô cùng bắt mắt.
- Nào, đem cá rồng đưa vào trong ao, cẩn thận một chút!
Tại vị trí cửa ra vào đặt một bể thủy sinh rất lớn, ước chừng cao ba mét rộng năm mét, bên trong vốn nuôi các loại cá dưới đáy đại dương, nhưng nay có thần Rồng tới rồi thì những loài khác có hay không không quan trọng.
Hồng Thành Hải để chuẩn bị cho đợt mở cửa tới, ngoại trừ mượn của cá rồng của tiểu Tiên ra, còn mượn thêm ba con cá rồng khác nữa. Tổng cộng có chín con trong bể thủy sinh.
Sở Tiên nhìn bọn họ đang bố trí, liền dẫn tiểu Dĩnh vào trong thăm thú.
- Thật là đẹp! Tiểu Dĩnh nhìn chung quanh, bốn bề kiến trúc đều như trong mơ vậy, giống hệt như đang được thám hiểm đáy đại dương. Các cửa hàng trong đây cũng đang gấp rút chuẩn bị cho kịp ngày mở cửa, đúng là một nơi hấp dẫn khách du lịch!
Sở Tiên cùng tiểu Dĩnh dạo một vòng về tới cổng thì thấy bể thủy sinh đã được hoàn tất. Nhờ vào thẩm mĩ và sự chuyên nghiệp của các chuyên gia, bên trong được xếp đặt rất tinh tế, vài cây tảo biển làm nền, phía dưới trải một hàng đá vô cùng mĩ lệ. Chín con cá trong bể thủy sinh khoan thai bơi qua bơi lại, hút mắt người xem nhất vẫn là Hắc giác tuyết long vương, mỗi cái chuyển mình đều diễm lệ uy phong vô cùng. Không hổ danh là vua cá, hấp dẫn ánh nhìn vô cùng!
Nhìn từ xa đẹp một cách lạ thường!
Bên cạnh có thợ máy đang chụp lia lịa, Hồng Thành Hải chắc đã rời đi rồi, không lâu sau đó Sở Tiên và Tiểu Dĩnh cũng ra về.
Dịch: Nguyên Dũng
Biên: Khang_a_ca
Team: Cá
Nguồn: truyenyy.com
Chương 91: Sức Ảnh Hưởng Và Xuất Ngoại
Chiều hôm đó, dưới sự trợ giúp của chính phủ, internet, TV, tin tức về khu du lịch Long Du cùng Hắc giác tuyết long vương lan truyền với tốc độ chóng mặt.
Cùng lúc đó, Hắc giác tuyết long vương vẫn chưa có dấu hiệu giảm nhiệt, dân mạng ai ai cũng muốn tận mắt được nhìn ngắm chú cá kì lạ này. Video cá rồng bơi lội trong bể thủy sinh cũng đã được dân mạng chia sẽ rộng rãi.
Chín con cá, hồng long, ngân long, kim long, hắc long cùng với vua Rồng Hắc giác tuyết long vương được trưng bày trong một bể thủy sinh cực lớn, chỉ nghĩ tới thôi cũng đủ khiến lòng người phấn khích.
- Chú cá rồng độc nhất vô nhị trên thế giới đến từ Tiên cảnh cá kiểng, có giá trị hơn ngàn vạn USD Hắc giác tuyết long vương sẽ được trừng bày triển lãm trong vòng một tháng tại khu du lịch Long Du ở thành phố Thanh Hải. Thành phố Thanh Hải hoan nghênh du khách trong và ngoài nước cùng người yêu cá kiểng đến khu du lịch của chúng tôi du ngoạn.
Chỉ với một mẩu tin ngắn ngủi được phát trên Weibo như vậy trong nửa ngày thôi đã hấp dẫn đông đảo cư dân mạng.
- Những chú cá rồng này đẹp quá, nhất là Hắc giác tuyết long vương không thể chê vào đâu được!
- Đây chính là chú cá kiểng đắt nhất thế giới sao? Nếu là thật thì đúng là danh bất hư truyền, đúng là tác phẩm không thể hoàn hảo hơn!
- Các anh em, hôm sau ai đi cùng tôi đến Thanh Hải đây, làm phi vụ hơn bảy nghìn vạn cho đã!
- Tiên cảnh cá kiểng quả đúng là giỏi, cùng lúc có được chín con cá quý hiếm như vậy không phải chuyện đùa đâu. Không hổ danh là một trong ngũ đại bá chủ trên thế giới.
... . . . .
Trên internet, chủ đề cá rồng ở Tiên cảnh cá kiểng nóng trở lại, cùng với thời điểm đó, cá vàng ở khu này cũng được mọi người quan tâm tới, ngày càng nhiều người hiếu kì ai là chủ của khu nuôi cá ấy. Nhưng trên hết, lần này thu hời đậm nhất vẫn là thành phố Thanh Hải chứ không thuộc về tiểu Tiên.
Vô số khách tham quan đổ xô đi ngắm chú cá rồng giá trị ngàn vạn USD này, lãnh đạo thành phố hạnh phúc sắc mặt tươi rói hơn hoa, năm nay Thanh Hải kiểu gì cũng trở thành điểm sáng du lịch trên toàn quốc.
Sáng sớm hôm sau, người dân sinh sống tại thành phố này kéo thành bè lũ đi tới khu du lịch Du Long thăm thú.
- Nhanh lên nhanh lên, chiều hôm nay tớ còn có tiết, chúng ta phải đi sớm!
- Vội gì, tớ còn chưa makeup xong, hôm nay kiểu gì cũng có nhiều trai đẹp đến đấy!
- Tô với vẽ, có vẽ thế vẽ nữa cậu cũng chả đẹp bằng một góc của chị Tiểu Dĩnh, cũng chả kiếm được một người đẹp trai tiền đồ sáng lạn như anh Sở Tiên đâu.
- Hứ, cũng không chắc đâu nhé, nhưng mà phải nói thật là tớ hâm mộ chị Tiểu Dĩnh lắm ấy, bao nhiêu người khinh thường tình yêu của hai người họ chắc bây giờ phải hối hận lắm. Có ai ngờ đâu anh Sở Tiên lại có được ngày hôm nay chứ, nghe nói tài sản ảnh hiện tại phải tới hơn ngàn vạn đấy!
- Cậu ngố à? Anh Sở Tiên giờ thanh tỉ phú rồi, haizz, biết bao giờ tới mới gặp được anh Sở Tiên của đời mình đây!
Sở Tiên đứng dưới lầu chờ tiểu Dĩnh nghe thấy mấy cô học sinh tán chuyện với nhau mà bật cười. Không biết từ lúc nào cậu đã trở thành chủ đề bàn tán của nhiều người.
Mà hắn không hề biết, thanh danh của hắn đang nổi như cồn trong trường sư phạm Thanh Hải. Mọi người biết tới hắn thông qua Trương Thiên Dĩnh, ban đầu chẳng có ấn tượng tốt. Nhưng đến khi trang web bán cá vàng của hắn hot trên mạng, một số người trong học viện đã phải bỏ ngay định kiến về hắn.
Chuyện về cá rồng có giá trị ngàn vạn USD khiến nhiều người chấn động, trong xã hội hiện nay, có trong tay hơn trăm vạn cũng chỉ tạm gọi là có tiền thôi, tỉ phú đích thực gia sản phải trên tỉ. Nhất là cùng trong một học viện, cũng cùng là tay trắng lập nghiệp như hắn.
Trương Thiên Dĩnh và Sở Tiên yêu nhau đã được năm năm, có vô số người ngưỡng mộ cũng như khâm phục họ, một người không ngừng cố gắng, còn người kia luôn luôn ở bên. Đây như là câu truyện tình trong mơ, hạnh phúc nhất trên thế giới vậy.
Nhóm lớp trên Wechat của Sở Tiên trở nên sôi nổi hơn bao giờ hết, Hà Vĩ trước đây luôn coi thường cậu thì thả sức chém gió nào là bàn tán về khu nuôi cá của cậu, rồi thì xưng anh xưng em với tập đoàn Kim Long như thể quen biết lắm. Nhất là từ khi hắn biết được Sở Tiên tham gia và đạt giải nhất tại Aquarama, đồng thời có trong tay con cá hơn ngàn vạn USD thì khâm phục ra mặt.
Qua sự tường thuật chi tiết của Hà Vĩ mà mọi người thêm phần hiểu rõ Sở Tiên, thêm nó lại càng ngưỡng mộ cậu, cổ nhân nói không sai, đường dài mới biết ngựa hay, ba mươi chưa phải là Tết, đời người dài lắm chưa đến đích chưa biết ai là kẻ thắng cuộc!
Đưa Tiểu Dĩnh tới khu du lịch Du Long, hai người nhìn thấy dòng người đông nghịt đang ngắm nghía một cách thích thú chú cá rồng trong bể.
Mà vì lý do an toàn, hơn mười cảnh sát vũ trang trang bị vũ khí túc trực bảo vệ sự an toàn cho bể cá, dù sao thì giá trị của những con cá rồng này hơn bảy ngàn vạn lận, bọn họ không thể không đề cao cảnh giác.
Người ngày càng đông, đến mười giờ thậm chí du khách lên tới vài vạn người, như thể mọi người tới đây chỉ để ngắm cá rồng vậy.
- Ôi trời ạ! Trung Quốc có duy nhất một điểm rất tệ là đông dân quá! Sau khi gặp được David, hắn ngao ngán khi nhìn thấy dòng người đông như kiến, mặt mày vô cùng thống khổ.
Sở Tiên gật đồng tán đồng, cuối cùng bọn họ đi về khu phong cảnh khác dạo chơi.
Mấy ngày tiếp sau đó, Thành phố Thanh Hải nổi danh toàn nước, để tận mắt ngắm nhìn con cá duy nhất trên thế giới du khách kéo tới đây nườm nượp, mỗi ngày thành phố nhỏ này chứa khoảng vài vạn du khách, như thể bị bao chiếm lấy vậy.
Nhưng vẫn có những người yêu thích cá cảnh, họ tới đây mục đích chỉ để tận mắt nhìn thấy cá rồng huyền thoại mà thôi. Chụp ảnh và quay video đăng lên mạng. Giờ trên Internet đâu đâu cũng thấy cá rồng.
Lãnh đạo của thành phố Thanh Hải ngày nào cũng vui vẻ khi nhìn thấy dòng người tấp nập kéo tới nơi đây thăm quan, đồng nghĩa với việc thu về vô số lợi nhuận. Để đảm bảo an toàn của thành phố, mỗi ngày cảnh sát đều phải thay phiên nhau trực ban mười bốn, mười lăm tiếng liền.
Khách du lịch tới cũng mang về lợi nhuận không nhỏ cho Tiên cảnh cá kiểng của Sở Tiên, hôm nào cũng buôn may bán đắt vài chục con cá vàng.
Đơn đặt hàng trên mạng cũng tăng theo ngày, bây giờ trang bán hàng online Weibo đều do Phổ Phổ phụ trách, cô định kì đăng ảnh và video cá vàng lên. Trong bảy ngày đã tích lũy được gần một trăm đơn, tương đương với hơn năm trăm con cá vàng. Nhưng mấy bữa nay Sở Tiên bận bù đầu không có thời gian cải tạo cá.
Tới ngày thứ ba, tiểu Dĩnh cùng vài giáo viên trong học viện đến Thượng Kinh học, Sở Tiên và cô lại phải xa nhau, hắn lại phải trải qua cảnh "yêu xa". Nhưng, sau đó hắn đã có quyết định nhanh chóng!
- Ố, Sở Tiên thân mến, cậu rốt cục cũng đồng ý cùng tôi đi Âu Mỹ chơi rồi. David ngạc nhiên nói.
- Ừm, đi chơi tiện khảo sát luôn thị trường cá kiểng của các nước Châu Âu coi sao! Sở Tiên vừa cười vừa nói.
- Ha Ha, thật sự là quá tuyệt vời, lần này tôi sẽ chăm sóc cậu thật tốt, cậu cứ yên trí đi, đi cùng tôi kiểu gì cũng vui!. David vui vẻ nói.
- Ha ha, tôi cũng lần đầu tiên xuất ngoại.
- Vậy chúng ta đi New York, sau đó tới Anh, cuối cùng là Dubai. David vạch sẵn kế hoạch.
- Đến lúc đó tính tiếp, nhưng đi lâu nhất cũng chỉ trong một tháng thôi!
Dịch: Nguyên Dũng
Biên: Khang_a_ca
Team: Cá
Nguồn: truyenyy.com
Chương 92: Đi Mỹ
Quyết định đi Mỹ cùng David chỉ là ý tưởng mới chợt lóe ra trong đầu hắn thôi, sau khi suy nghĩ kĩ lưỡng hắn mới quyết định.
Ngày mốt khởi hành, đứng ở khu nuôi cá, Sở Tiên nhìn cá vàng cùng cá rồng trong ao rồi chợt nhíu mày, cá rồng David đã mua nốt ba mươi con, cũng có nghĩa là mua sạch cả ao cá rồng của hắn rồi, nhưng còn cá vàng lại là vấn đề lớn cần giải quyết.
Sở Tiên đi lần này ít nhất cũng phải gần tháng, trong thời gian này thì ai sẽ nuôi số cá vàng kia, nếu có điều khiển cá sấu cũng chỉ được hai ba lần, thêm vào đó là sự chênh lệch múi giờ ở Châu Âu rất khó đảm bảo mọi việc tiến hành suôn sẻ.
- Hay là tìm người cho cá ăn định kì nhỉ, có cá sấu bảo vệ an toàn cho nơi đây rồi, để chắc hơn lắp thêm Camera, hay loại siêu nhỏ nữa giám sát cho tiện. Sở Tiên nghĩ một hồi liền bắt tay vào làm luôn.
Lắp đặt thiết bị giám sát không thành vấn đề, chỉ cần tốn chút tiền là xong, nhưng còn về việc cho cá ăn nhất định phải tìm người đáng tin cậy.
- Hay là nhờ Phổ Phổ mỗi ngày chạy tới đây cho cá ăn một lần nhỉ! Sở Tiên nghĩ ngợi hồi lâu rồi quyết định giao việc này cho Phổ Phổ.
- Phổ Phổ, tạm đóng cửa tiệm đã, anh ngày mai phải đi công tác một chuyến, có vài việc cần dặn dò em! Nói rồi Sở Tiên lái xe về tiệm, nói với Phổ Phổ
- Á! Anh lại đi à? Phổ Phổ nghe thấy hắn nói vậy hơi phụng phịu.
- Ừm, anh phải đi Mỹ một chuyến, ít cũng phải nửa tháng, cho nên có vài việc cần em thay anh làm! Sở Tiên xoa xoa đầu cô bé, dẫn đi mua thiết bị giám sát cùng cậu, rồi về khu nuôi cá.
Phổ Phổ lần đầu tiên đến khu nuôi cá, cũng là lần đầu tiên thấy nơi xa hoa như này, cái miệng nhỏ xinh đáng yêu hơi hé ra, Sở Tiên nhìn qua căn phòng kín, trong tâm thầm mẩm, "nhẹ nhất là ba năm, cao nhất tử hình!"
- Nào, lại đây Phổ Phổ. Sở Tiên dẫn cô bé vào trong.
- Đợt tới anh không có ở nhà em trưa nào cũng phải qua đây cho cá vàng ăn, lát anh sẽ chỉ cho em một lần ăn bao nhiêu nhé!
- Dạ vâng! Phổ Phổ gật đầu.
- Ừm! Sở Tiên nói rồi đưa cho cô bé một vạn tệ.
- Trong tháng này em sẽ vất vả đấy, trưa tới đây cho cá ăn xong nhớ đóng cửa cẩn thận, gọi taxi mà đi nhé, đây là tiền mua thức ăn cho cá và lộ phí!
- Không cần nhiều như vậy đâu! Phổ Phổ nhìn xấp tiền dày trên tay hắn cúi đầu xuống.
- Cầm đi! Sở Tiên nhét vào tay cô bé
- Chờ em trưởng thành, anh sẽ mua một chiếc xe cho mà dùng.
Phổ Phổ cười tít không trả lời, khóe miệng lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ xinh, đáng yêu vô cùng.
Ngày hôm sau, cài đặt xong tất cả thiết bị theo dõi tại khu nuôi cá, hắn quyết định cài luôn ở tiệm và mua thêm một cái laptop nữa cho Phổ Phổ dùng.
Xong xuôi mọi việc, hắn cầm điện thoại lên bắt đầu tìm kiếm một số tư liệu!
Sáng sớm, Sở Tiên cùng David gặp nhau tại khu nuôi cá, hắn đem theo một xe vận chuyển cỡ nhỏ, công nhân chuyển cá rồng lên xe để chuyển về Kinh Hải.
Khiến Sở tiên cảm thấy kinh ngạc là David lại có máy bay cùng tàu hàng vận chuyển riêng, điều này cũng làm cho hắn thấy được thực lực của David.
David làm ăn buôn bán xuyên quốc tế đã lâu nên không khó khăn gì, hộ chiếu của Sở Tiên trước đó tìm Hồng Thành Hải giúp đỡ nên không lâu sau đó cũng lấy được.
Khoang hạng nhất sang chảnh cùng nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp, Sở Tiên và David trò chuyện với nhau, David giới thiệu khá nhiều địa điểm du lịch cho Sở Tiên.
Bay từ Kinh Hải tới New York mười mấy tiếng liền, Sở Tiên nhìn qua cửa sổ ngắm nhìn biển xanh mát như màu ngọc bích, bên dưới tàu hàng cùng du thuyền lớn nhỏ bé bằng con kiến, trong lòng mong mỏi vô cùng, sẽ có một ngày hắn được chơi thỏa thích ở vùng biển này.
Có lẽ sau chuyến đi Mỹ lần này điều hắn mong muốn sẽ trở thành hiện thực!
- Hành khách chú ý, máy bay đã hạ cánh an toàn đến New York, cách mặt đất nhiệt độ là 77ºF, máy bay còn phải băng một đoạn, xin quý khách ngồi vững, quý khách cầm hành lí xin chú ý cẩn thận kẻo trơn trượt.
Sở Tiên đang say giấc nồng thì bị tiếng nói từ loa phát thanh làm cho bừng tỉnh, mở to con mắt, nhìn bầu trời xanh cao vút, trong lành, mây trắng không chút gợn, tâm trạng cảm thấy rất phấn chấn!
- Ô! Đây mới là hương vị quê hương. David đi xuống máy bay, hít vào một hơi thật sâu, cảm giác toàn thân sảng khoái.
Nhìn thấy David như cá gặp nước, Sở Tiên liền cười và nghĩ ngay tới một câu chuyện hài. Câu chuyện kể là: Tôi đi Thụy Sĩ trượt tuyết, vừa xuống máy bay ngay lập tức bị ngất xỉu, ôi nơi này không khí trong lành quá, say khí! Xe cấp cứu đến nơi, liền nói ngay với bác sĩ: China! Bác sĩ liền hiểu ý Ok! Nói rồi bỏ bình dưỡng khí ra thay vào đó lôi ra một cái bô xe, du khách lấy ống hút thọc vào hít lấy một hơi thật sâu, khiến toàn thân sảng khoái. Liền sau đó thì bay về nước, đợi cho máy bay hạ cánh về quê hương yêu dấu, vừa bước xuống nhận thấy một mùi quen thuộc dâng lên, vãi! Chính là mùi này đây, giờ mới thở được...
Cổ nhân nói phải, quân tử lấy khói bụi nuôi dưỡng vạn vật, không ngừng hít khói bụi.
- Đi Sở Tiên, ngồi mười mấy tiếng trên máy bay rồi, toàn thân khó chịu quá, tôi đưa cậu đi tắm! David nhiệt tình lôi Sở Tiên đi.
- Ừm, cậu cứ thu xếp đi! Sở Tiên gật đầu, hiếu kỳ nhìn ngó chung quanh.
Ra khỏi sân bay, liền có hai người mặc đồ Âu phục đi tới, dẫn họ tới trước một chiếc xe, David nhìn cậu làm động tác mời.
- Xem ra cậu ở Mỹ cũng thuộc dạng khá đấy!.
Xe dừng ở một tòa biệt thự to lớn, nhìn kiến trúc trước mắt cậu chậc chậc cảm thán.
- Ha Ha, chỉ là tiểu tư sản thôi. David cười
- Đi thôi Sở Tiên, với số tài sản cậu hiện có, nếu như muốn mua một căn biệt thự tại nước Mỹ dễ như trở bàn tay, giá đất ở Mỹ rẻ hơn ở Trung Quốc nhiều.
David cười dẫn hắn vào phía trong.
Hiện ra trước mắt là dải đường bằng đá sạch sẽ, hai bên là cỏ xanh mướt, trung tâm có một hồ nước, kiến trúc biệt thự có ba tầng, cây cối xung quanh đều toát ra một sự tao nhã vô cùng.
- Hi, anh yêu, anh cuối cùng cũng về rồi! Từ phòng trong bước ra một người phụ nữ xinh đẹp, mặc đồ bó, bộ ngực khá đẫy đà. Mừng rỡ quấn lấy David, trao cho hắn một nụ hôn ngọt ngào.
- Alice, để anh giới thiệu với em người bạn đến từ Trung Quốc của anh, Sở Tiên! Hắn ôm lấy người phụ nữ nói tiếp