Lục Thần chẳng có cách nào với kiểu bệnh nhân này, lãnh đạo đã sắp xếp thì không thể chê bai, mà còn phải chăm sóc tận tình.
Nếu không, chỉ cần có chuyện không vừa ý, cô ta sẽ ngấm ngầm ngáng chân, báo cáo lên lãnh đạo, vậy thì oan ức chết.
"Làm kiểm tra thì được ạ, chúng tôi sẽ cấp giấy chỉ định kiểm tra cho ngài. Tuy nhiên, lần này đến bệnh viện, ngài có chỗ nào không thoải mái không?" Lục Thần dò hỏi.
Điều này liên quan đến nội dung bệnh án, nếu không có bất kỳ triệu chứng nào thì sẽ rất khó để viết phần kể triệu chứng bệnh và bệnh án hiện tại.
"Cái này... không có chỗ nào không thoải mái cả." Người phụ nữ nhíu mày, "Nếu nhất định phải nói ra điều gì đó, thì chắc là đau nửa đầu!"
"Tôi bị đau nửa đầu khá nghiêm trọng, gần đây áp lực công việc nhiều, giấc ngủ không tốt, nên đau nửa đầu dễ tái phát..."
Lục Thần tiếp tục nói: "Ngoài đau đầu, ngài không có triệu chứng nào khác sao? Ví dụ như, tức ngực, đau ngực, có những triệu chứng này không?"
"Không có, tôi nói rõ cho anh biết, tôi không có những triệu chứng này." Người phụ nữ dứt khoát nói, "Tôi bắt đầu đau đầu khoảng 2 năm trước, lúc đầu không nghiêm trọng, ngủ một buổi trưa cảm thấy nghỉ ngơi một chút là được. Sau này áp lực công việc lớn, thỉnh thoảng cảm thấy buồn nôn, tiếng ồn kích thích sẽ làm tăng cơn đau đầu. Tôi từng đi khám, bác sĩ nói là đau nửa đầu, lần này tôi đến là muốn kiểm tra kỹ lưỡng một chút."
Lục Thần khẽ gật đầu.
Thảo nào cô ta vừa đến đã nói muốn chụp MRI sọ não, xem ra chủ yếu là vấn đề về hệ thần kinh.
Thật ra, bệnh nhân này phù hợp hơn với khoa Thần kinh nội, chỉ là vì có liên quan đến khoa Tim mạch nên mới được sắp xếp đến phòng bệnh khoa Tim mạch.
HP của cô ta là 73(-).
Đây là một chỉ số HP và xu hướng biến đổi khá "mập mờ".
"Trước đây ngài có tiền sử cao huyết áp không?" Lục Thần hỏi.
"Không có, mỗi năm kiểm tra sức khỏe, huyết áp đều bình thường." Người phụ nữ nói, "Các phương diện khác của cơ thể đều rất tốt. Lần này tôi đến nằm viện cũng là để kiểm tra cái đầu, tôi sợ cứ đau mãi như vậy, có một ngày đột quỵ thì xong đời!"
Lục Thần khẽ thở dài nói: "Nếu chỉ là đau nửa đầu đơn thuần, sẽ không bị đột quỵ đâu."
"Tôi vẫn sợ hãi mà!" Người phụ nữ dừng một chút, "Ngoài ra tôi còn nghe nói, khối u sọ não cũng có thể dẫn đến đau đầu, bệnh tình có buồn nôn, nôn mửa, nên tôi mới muốn kiểm tra MRI sọ não."
Lục Thần nghiêm mặt nói: "Ngài đừng căng thẳng, phần lớn mọi người đều là do áp lực công việc lớn, cảm xúc căng thẳng dẫn đến đau nửa đầu."
"Ài, hy vọng là vậy." Người phụ nữ thầm thở dài trong lòng.
Đau nửa đầu không phải bệnh nặng, thế nhưng đau thật muốn chết!
Bất kể có phải là "bệnh nhân có quan hệ" hay không, Lục Thần vẫn tuân thủ nguyên tắc tận tâm tận lực, hỏi thăm kỹ càng bệnh án của bệnh nhân.
Mỗi lần cô ta phát bệnh, vị trí đau đầu chủ yếu là vùng thái dương bên trái, và còn có tính chất mạch đập.
Tức là có thể cảm nhận rõ ràng mạch máu bên trong giật giật, mỗi nhịp đập lại khiến cơn đau tăng lên.
Ban đầu, là đau đầu khi nghỉ ngơi không tốt, sau này vô duyên vô cớ cũng sẽ đau đầu, không có quy luật gì.
Sau khi được chẩn đoán là đau nửa đầu ở bệnh viện ngoài, cô ta vẫn uống thuốc điều trị đau nửa đầu, ví dụ như Ibuprofen, Diclofenac và các loại thuốc giảm đau khác, cùng với Sumatriptan và các loại thuốc chuyên dùng để điều trị đau nửa đầu nặng.
"Ibuprofen lúc đầu rất hiệu quả, thế nhưng sau một thời gian, hiệu quả không còn rõ ràng nữa." Người phụ nữ nói, "Mà tần suất xuất hiện đau đầu cũng ngày càng cao."
Lục Thần nghe vậy, trầm giọng nói: "Ibuprofen là thuốc giảm đau, thế nhưng không thể dự phòng đau nửa đầu. Tôi đề nghị ngài tốt nhất là thay đổi một công việc ít áp lực hơn, giữa trưa tốt nhất có thể ngủ trưa, cải thiện tốt giấc ngủ, biết đâu đau đầu sẽ biến mất."
Người phụ nữ khẽ lắc đầu, "Nào có dễ dàng như vậy chứ! Tôi cũng muốn nghỉ ngơi, thế nhưng tình huống thực tế không cho phép mà..."
"Vậy thì thế này, tôi sẽ kê thêm cho ngài một loại thuốc, gọi là viên nang mềm Flunarizine." Lục Thần nói, "Thuốc này dùng để điều trị bệnh xuất huyết não, cũng có thể dự phòng đau nửa đầu. Ngài uống cùng với thuốc giảm đau xem có hiệu quả không."
"Cảm ơn, nhưng thuốc này tôi đã uống rồi." Người phụ nữ lắc đầu, "Không chỉ thuốc này, cả thuốc Đông y lẫn thuốc Tây, tôi đều thử qua, đều không có quá nhiều hiệu quả."
Nghe người phụ nữ nói vậy, Lục Thần cũng không có biện pháp nào hay.
Thuật nghiệp hữu chuyên công, liên quan đến bệnh hệ thần kinh, anh không hề quá chuyên nghiệp.
"Chờ ngài làm xong các kiểm tra liên quan, đến lúc đó tôi sẽ xin hội chẩn khoa Thần kinh cho ngài." Lục Thần nói.
"Được." Người phụ nữ gật đầu.
Qua thời gian tiếp xúc ngắn ngủi, cô ta cảm thấy vị bác sĩ trẻ tuổi này cũng không tệ, ít nhất nguyện ý lắng nghe cô ta, thái độ cũng rất tốt. Một số bác sĩ ở bệnh viện Kinh Đô, tuy y thuật không tồi, thế nhưng tính tình thì thật sự rất tệ.
...
Rời khỏi phòng bệnh, Lục Thần trở lại văn phòng bác sĩ.
Bệnh tình của người phụ nữ này không hề phức tạp, thoạt nhìn không giống khối u trong não, đột quỵ lại càng không thể!
Nhìn chung, có lẽ chỉ là đau nửa đầu đơn thuần.
Dù sao đi nữa, căn bệnh này cũng không thuộc khoa Tim mạch nội, mà thuộc về khoa Thần kinh nội.
Lục Thần quyết định sau khi bệnh nhân làm xong CT não và MRI, sẽ xin hội chẩn khoa Thần kinh nội, sau đó chuyển bệnh nhân sang khoa Thần kinh để điều trị.
Sau khi kê xong giấy chỉ định kiểm tra, y tá hỗ trợ đặt lịch chụp MRI vào chiều thứ Sáu, đây là thời gian nhanh nhất.
Đặc biệt là "bệnh nhân có quan hệ", người phụ nữ đương nhiên không hài lòng lắm với thời gian này.
"Còn muốn bắt chúng tôi đợi thêm một tuần sao?" Người phụ nữ lập tức móc điện thoại ra khỏi túi xách.
Lục Thần đối với hành vi chiếm dụng tài nguyên y tế kiểu này của cô ta, chỉ có thể là khinh thường sâu sắc...
Tuy nhiên, phải nói là mạng lưới quan hệ của cô ta pro vãi! Chỉ sau một cuộc điện thoại, lịch chụp MRI đã được chuyển thẳng sang sáng mai... Rút ngắn được cả một tuần, điều này khiến Lục Thần không khỏi giật mình!
Thời gian đặt lịch khám ở Bệnh viện số Một trực thuộc Đại học Kinh Đô rất dài, đặc biệt là chụp MRI, mỗi ngày không tiếp nhận được nhiều bệnh nhân.
Thế nhưng số lượng bệnh nhân nội trú và ngoại trú của bệnh viện rất đông, phần lớn thời gian, để chụp MRI đều phải đặt lịch và xếp hàng một hai tuần trở lên.
"Đúng là cái lũ nhà giàu có quan hệ!" Lục Thần thầm rủa trong lòng.
...
Sau khi xử lý xong "bệnh nhân có quan hệ" kia.
Tinh lực chủ yếu của Lục Thần vẫn dồn vào hai bệnh nhân khác được chuyển từ khoa Cấp cứu sang.
Bệnh tình của hai bệnh nhân này "không thể khinh thường", Lục Thần phân tích tất cả tài liệu bệnh án, từ đầu đến cuối không có quá nhiều manh mối và mạch suy nghĩ.
"Thật không hổ là bệnh nhân ở Kinh Đô!" Lục Thần thầm cảm thán.
Kiểu bệnh nhân cấp bậc này, bất kỳ ai đặt ở khoa Tim mạch Bệnh viện số Hai Kinh Hoa, cũng đều phải được kiểm tra kỹ lưỡng.
Chỉ là, điều khiến Lục Thần không ngờ tới là...
Hai bệnh nhân được chuyển từ khoa Cấp cứu sang không xảy ra vấn đề gì, nhưng "bệnh nhân có quan hệ" kia lại bất ngờ đột phát!
Nửa đêm cùng ngày, Lục Thần nhận được điện thoại của Tiêu Thế Khang.
"Lục Thần, bệnh nhân có quan hệ mà cậu tiếp nhận chiều nay xảy ra vấn đề rồi, cậu mau đến phòng trực một chuyến!"
Lục Thần giật mình trong lòng, "Cô ta chỉ là đau nửa đầu, có thể xảy ra vấn đề gì nữa chứ?"
Cúp điện thoại, Lục Thần liền vội vàng ra cửa...