Nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, vừa vặn thấy hai bóng người một vàng một đen, từ xa đến gần đi về phía bốn người. Thân pháp của họ tiêu sái phiêu dật lại cực kỳ nhanh nhẹn, chỉ trong nháy mắt đã đến bên đống lửa trước mặt bốn người.
Trước đó khi nghe hai người nói chuyện, Dạ Vị Minh còn cảm thấy giọng điệu của họ hơi giống người tấu hài (Doulgen) và người phụ họa (Penggen) trong Tướng thanh (kịch nói hài hước).
Giờ phút này nhìn thấy vóc dáng tướng mạo của hai người, lập tức liền cảm thấy...
Càng giống vãi chưởng!
Người mặc áo vàng là một gã béo, trông hiền lành đáng yêu, cứ như Phật Di Lặc trong chùa, cười híp mắt, dường như rất dễ gần.
Còn người mặc áo đen kia thì dáng người hơi gầy, vẻ mặt lạnh lùng như một cương thi.
Hai người đứng cùng một chỗ, cảm giác tương phản mãnh liệt đến cực điểm đó khiến người ta không tự chủ được mà nhìn thêm vài lần.
Nói đơn giản là rất hút mắt.
Sau khi đứng lại bên đống lửa, gã béo mở miệng nói trước: “Từ xa ngửi thấy, ta đã cảm giác mùi thịt ở đây nồng nàn, lại gần nhìn xem, cảm giác dường như còn thơm hơn ấn tượng ban đầu nhiều lắm.”
Gã gầy áo đen mặt không cảm xúc phụ họa theo: “Thơm thật!”
Cái kiểu tung hứng này...
Dạ Vị Minh thấy bộ dạng kẻ xướng người họa của hai người, không khỏi cảm thấy buồn cười. Cộng thêm việc hắn xử lý đống thịt heo này vốn dĩ là theo nguyên tắc không lãng phí nguyên liệu, một lần nướng hết cả con heo béo mà Đao Muội mua về. Dù ăn không hết cũng có thể giữ lại làm lương khô ăn dần.
Thấy hai người này bộ dạng như khỉ thèm ăn, hắn liền mời: “Hôm nay ta nướng cả một con heo béo, dù mười người ăn một bữa cũng không hết. Hai vị đại ca nếu không chê, thì ngồi xuống cùng ăn một miếng đi.”
Gã béo nghe vậy lập tức đại hỉ: “Đã như vậy, thì đa tạ vị tiểu huynh đệ này rồi.”
Gã gầy phụ họa: “Đa tạ!”
Lúc này Dạ Vị Minh mới mở miệng giới thiệu món thịt nướng trước mắt với mấy người: “Hôm nay tuy ta đều dùng cùng một đống than, nướng thịt trên cùng một con heo, nhưng thịt ở các bộ phận khác nhau trên con heo, khẩu vị cũng khác nhau.”
“Trong đó chỗ béo ngậy ngon lành nhất, chính là mấy miếng thịt nạc vai này, đây là do ta dùng thủ pháp đặc biệt chế biến mà thành, tự nhiên sẽ tươi ngon sần sật hơn các loại thịt nướng khác một chút.”
Trong lúc nói chuyện, Dạ Vị Minh đã cầm hết mười phần thịt nạc vai nướng trên giá lửa vào tay, sau đó nhét hết vào tay ba cô gái, trong đó Tiểu Kiều bốn phần, Đao Muội và Mộ Nhiễm mỗi người ba phần, công bằng hợp lý.
Sau đó, mới làm động tác mời đối với hai diễn viên hài đến ăn chực: “Hai vị đại ca không cần khách sáo, thịt nướng ở đây còn rất nhiều, hai vị thích miếng nào, cứ việc tự lấy.”
Mà bộ đôi tấu hài trước mắt đã hoàn toàn bị thao tác lươn lẹo này của Dạ Vị Minh làm cho ngơ ngác.
Hóa ra ngươi ở đó khoác lác nửa ngày, cái món thịt nạc vai ngon nhất kia, không phải là định cho chúng ta à?
Tuy nhiên bọn họ vốn là đến ăn chực, tự nhiên cũng không tiện quá kén chọn. Gã béo chỉ lắc đầu thở dài một hơi, nhưng vẫn cười tươi rói nói: “Vị tiểu huynh đệ này ngược lại rất biết thương hoa tiếc ngọc. Món ngon nhất đều dâng cho các cô nương, bản thân lại không giữ lại miếng nào.”
Gã gầy phụ họa: “Phong lưu!”
Dạ Vị Minh thì khiêm tốn xua tay: “Phong lưu gì chứ. Ta có tay nghề, muốn ăn lúc nào cũng có thể làm, các cô ấy thì khác.”
Bộ đôi tấu hài: “...”
Tiểu Kiều vốn đã quen với mấy thao tác lươn lẹo này của Dạ Vị Minh chỉ cười duyên một tiếng, sau đó cất ba phần đi, chỉ giữ lại một phần cầm trên tay từ từ thưởng thức.
Đao Muội và Mộ Nhiễm nhìn nhau, cũng bắt chước cất phần thịt nướng thừa đi, chỉ giữ lại một miếng ăn ngấu nghiến.
Vừa ăn thịt, Đao Muội lại nhắn tin trong kênh đội ngũ: “Tên Bổ đầu thối kia, huynh có phát hiện không, đặc điểm hình dáng của hai người này rất giống với những gì được nhắc đến trong hướng dẫn...”
Không đợi cô nói xong, Dạ Vị Minh lập tức trả lời: “Thưởng Thiện Phạt Ác, Trương Tam Lý Tứ.”
Đao Muội sững sờ: “Biết rồi mà huynh còn đắc tội họ như vậy?”
Bất luận là trong hướng dẫn của Thắng Thiên Bán Tử hay Ân Bất Khuy, đều chia võ lâm thế giới [Hiệp Khách Hành] thành hai phần.
Võ lâm Trung Nguyên và Hiệp Khách Đảo.
Ngoại trừ người trên Hiệp Khách Đảo, những người khác đều được tính là người trong giang hồ bình thường, thuộc tầng lớp thực lực thấp hơn. Trong đó cao thủ đỉnh cấp cũng đa số là mấy con tiểu Boss cấp độ chưa qua một trăm, như Hắc Bạch Song Kiếm, Bạch Vạn Kiếm... đều được coi là những kẻ nổi bật trong số đó.
Còn những kẻ cấp độ vượt quá 100, gần như đều đã lên Hiệp Khách Đảo, hoặc bản thân chính là cao thủ thổ dân sinh ra và lớn lên trên Hiệp Khách Đảo.
Nếu dùng mô hình bối cảnh Tiên hiệp để phân chia thì, võ lâm Trung Nguyên coi như là Tu Chân Giới, còn Hiệp Khách Đảo chính là Tiên Giới!
Giữa hai bên chênh lệch cả một chiều không gian đấy!
Trong đó, Bạch Tự Tại và Tạ Yên Khách là hai trường hợp khá đặc biệt, bọn họ một người là cao thủ Đại Thừa Kỳ đã độ qua Tiên Thiên Kiếp, một người là Địa Tiên không chịu phi thăng, ở võ lâm Trung Nguyên đều là tồn tại vô địch, nhưng đến Hiệp Khách Đảo, chắc cũng chỉ đến thế mà thôi.
Và hai vị trước mắt này, chính là Sứ giả tiếp dẫn từ “Tiên Giới” xuống!
Đao Muội nghĩ mãi không thông, Dạ Vị Minh dựa vào cái gì mà dám kiêu ngạo trước mặt họ như vậy?
Đối với nghi vấn Đao Muội đưa ra, câu trả lời của Dạ Vị Minh lại vô cùng hùng hồn: “Chẳng lẽ họ còn có thể giết ta sao?”
Ba cô gái nghe vậy đều cảm thấy Dạ Vị Minh nói dường như có chút đạo lý, nhưng lại dường như có chỗ nào không đúng, nhưng cụ thể không đúng ở chỗ nào thì họ lại không nói lên được.
Lúc này, Dạ Vị Minh đã lại gửi tin nhắn: “Hơn nữa cho dù cày độ hảo cảm của hai người họ lên max, cũng chưa chắc đã có lợi lộc gì đâu nhỉ?”
“Đã lúc ăn cái gì đó vừa khéo gặp được, mời họ ăn một bữa coi như kết một thiện duyên.”
“Còn việc họ có nhận tình hay không, ta cũng chẳng để ý lắm.”
“Dù sao, ta cũng chẳng trông mong có thể kiếm chác được lợi ích gì từ trên người họ.”
Ách...
Đao Muội bỗng nhiên cảm thấy, có lẽ Dạ Vị Minh không đặc biệt để ý đến hai người này, hình như đúng là chẳng có vấn đề gì.
Trong nguyên tác, A Chủng (Cẩu Tạp Chủng/Thạch Phá Thiên) và hai người này đã kết bái thành huynh đệ khác họ khác cha khác mẹ rồi, cũng chẳng thấy nhận được lợi ích thực tế gì từ họ.
Còn nói về việc nhìn thấu âm mưu quỷ kế của Bối Hải Thạch và Thạch Trung Ngọc, đó căn bản là công việc của họ được không?
Nếu bị loại hàng sắc như Bối Hải Thạch và Thạch Trung Ngọc dễ dàng qua mặt, thì cái uy (bức cách) của Hiệp Khách Đảo để đâu?
Tuy nhìn ra Dạ Vị Minh đối đãi với họ cũng không tính là nhiệt tình lắm, nhưng Trương Tam Lý Tứ ngược lại cũng chẳng để ý, mỗi người cầm một miếng thịt ba chỉ, đã bắt đầu ăn như hổ đói.
Vừa ăn, Trương Tam còn không nhịn được liên tục vỗ tay khen hay, Lý Tứ thì ở bên cạnh phụ họa đúng lúc, ngoại trừ không có tiếng la ó của khán giả, gần như có thể gọi là một cái sân khấu kịch rồi.
Ăn vài miếng thịt nướng xong, có thể là cảm thấy hơi ngấy, Trương Tam lập tức tháo một hồ lô rượu màu đỏ bên hông xuống, ghé miệng uống một ngụm, sau đó lộ ra vẻ mặt vô cùng hưởng thụ, khen một tiếng: “Rượu ngon!”
Lý Tứ cũng bắt chước làm theo, tháo hồ lô màu đen bên hông xuống, rút nút uống một ngụm, sau đó mặt không cảm xúc khen: “Rượu ngon!”
Thấy hai người họ bắt đầu uống rượu, Dạ Vị Minh cũng tùy tiện lấy ra một vò rượu nhỏ, cười nói với ba cô gái: “Có thịt không rượu chung quy thiếu một chút hương vị, vừa khéo ta có một vò rượu Cung Đình Ngọc Dịch tự ủ ở đây, chúng ta uống cái này đi.”
“Thế này không hay lắm đâu?” Lúc này, Tiểu Kiều đảo mắt một vòng, lại nhìn chằm chằm vào hồ lô rượu trong tay Trương Tam Lý Tứ nói: “Chúng ta mời họ ăn thịt nướng rồi, họ mang theo rượu ngon, cũng nên cống hiến ra chia sẻ cùng mọi người mới phải. Ba đứa con gái bọn muội không thích uống rượu thì thôi, nhưng A Minh huynh có thể uống cùng họ mà.”
Hôm nay còn một chương nữa, nhưng có thể phải đợi một lát, tôi đang hiệu đính bản thảo.