Thông Bảo thương hội.
Đây là thương hội lớn nhất Ngạo Lai phủ, chi nhánh trải rộng khắp toàn cõi, trực thuộc Thủy Liêm Động và cũng là nguồn thu nhập kinh tế lớn nhất của thế lực này.
Lúc này, Tô Thần đang ở trong Thông Bảo thương hội tại thành Thủy Nguyệt, hưởng thụ đãi ngộ như bậc đế vương.
Cũng phải thôi, Tô Thần quá mức hào phóng. Chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, hắn đã mua sắm các loại linh bảo và tài nguyên trong thành với tổng giá trị ít nhất 200 tỷ linh thạch, muốn không thu hút sự chú ý của Thông Bảo thương hội cũng khó.
Quả nhiên, sáng sớm nay, Thông Bảo thương hội đã cử chuyên gia đến liên lạc với Tô Thần, mời hắn tới đây tham gia một buổi đấu giá đẳng cấp cao.
Buổi đấu giá tầm cỡ này, chưa chắc mỗi năm đã tổ chức được một lần. Mỗi một vật phẩm đấu giá đều là những bảo vật giá trị liên thành, vì vậy danh sách tham gia thường không được công khai ra bên ngoài, mà đều do Thông Bảo thương hội gửi thư mời từ trước đến các đại gia và phú hào khắp nơi. Vốn dĩ Tô Thần không có trong danh sách, nhưng hình ảnh vung tiền như nước của hắn ở thành Thủy Nguyệt hai ngày qua đã khiến Thông Bảo thương hội tin chắc rằng hắn là một siêu cấp đại gia, vì thế mới tạm thời bổ sung thêm một suất mời.
Hiện tại, buổi đấu giá vẫn chưa bắt đầu, Tô Thần đang cùng các vị khách quý khác dạo chơi thư giãn trong một lâm viên do Thông Bảo thương hội sắp xếp.
"Huynh đài trông lạ mặt quá, chắc không phải người của Thủy Nguyệt thành đâu nhỉ?"
Ngồi cạnh Tô Thần là một gã mập, xung quanh có năm mỹ nữ tuyệt sắc vây quanh, lên tiếng hỏi.
Gã Bàn ca này phải nặng hơn 300 cân, nhưng thân hình cao lớn nên trông không quá cồng kềnh, làn da trắng trẻo, giữa hai hàng lông mày toát ra một vẻ quý khí bẩm sinh.
Năm mỹ nữ tuyệt sắc bên cạnh hắn thực lực cũng không tầm thường, đều là tu vi Kình Thiên cảnh.
Linh lực ba động của chính Bàn ca lại không rõ ràng, không nhìn ra được cảnh giới cụ thể, hẳn là đã dùng pháp bảo nào đó để che giấu khí tức của mình.
Các vị khách quý ở đây rất đông, nhưng Bàn ca chắc chắn là người có phô trương hoành tráng nhất.
"Tô Thần, đến từ Linh Sơn Tĩnh Châu."
Tô Thần mỉm cười đáp lại.
"Xa thật đấy."
Bàn ca nói: "Ta tên Bạch Nhược An, mọi người hay gọi là Bạch mập. Cha ta là Bạch Viên, tam trưởng lão của Thủy Liêm Động. Lão đầu nhà ta quản ta nghiêm thôi rồi, nếu không phải hôm nay thay ông ấy đi dự buổi đấu giá này, ta làm gì có cơ hội ra ngoài xả hơi chứ... Thất trưởng lão của Thủy Liêm Động chúng ta năm xưa cũng từ Linh Sơn Tĩnh Châu đến đấy, nghe nói trước kia ông ấy còn là thuộc hạ của ai đó... À đúng rồi, thế tôn Ngọc Thiên Hằng, vì đắc tội với Huyền Cơ nương nương nên mới chạy nạn đến Ngạo Lai phủ... Nghe đồn Huyền Cơ nương nương đó được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân Đại Thiên Thế Giới, nhan sắc thậm chí không thua gì Thông Thiên Nữ Đế, chả biết thật hay giả nữa. Tô huynh đã từng tận mắt trông thấy bao giờ chưa?"
Gã Bạch mập này đúng là kẻ lắm lời, một khi đã mở miệng thì không tài nào ngậm lại được, cứ lải nhải không ngừng.
"Thuộc hạ của Ngọc Thiên Hằng ư? Bạch huynh có thể kể chi tiết hơn về vị thất trưởng lão của các ngươi không?"
Gã mập đang định mở miệng thì bỗng cách đó không xa truyền đến một tiếng ho khan, một lão giả tóc trắng ra hiệu cho gã. Bạch mập lúc này mới ý thức được mình đã nói quá nhiều, vội vàng xua tay: "Ta cũng chỉ nghe đồn mà thôi, không có gì đáng nói đâu. Buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi, chúng ta mau vào trong thôi."
Tô Thần thấy vậy lại càng thêm tò mò.
Nhưng hiển nhiên bây giờ không phải lúc để dò hỏi, đành phải tìm cơ hội khác vậy.
Bước vào phòng đấu giá, bên trong đã tụ tập không ít người, nhưng không phải ai cũng đích thân có mặt. Có người chỉ gửi một đạo thần niệm tới tham gia, bản thể không hề đến. Từng đạo thần niệm được bao bọc trong một lớp sương mù mông lung, giúp bảo vệ thân phận của các kim chủ một cách hoàn hảo.
Buổi đấu giá chính thức bắt đầu, thật trùng hợp, Tô Thần lại ngồi ngay cạnh Bạch Nhược An.
Bạch Nhược An cũng có chút bất ngờ, nhưng chỉ khẽ gật đầu chào một tiếng rồi im bặt.
Hiển nhiên là đã bị dặn dò, sợ nói nhiều lại nói hớ.
Tô Thần cũng không để tâm, chuyên chú theo dõi buổi đấu giá.
Vật phẩm đấu giá đầu tiên là một bản thư pháp cũ nát, niên đại xa xưa, là bút tích của một vị thánh hiền cổ đại, chữ viết bên trong mơ hồ có thể nhận ra vài phần đạo vận mạnh mẽ.
Người chủ trì thao thao bất tuyệt giới thiệu về lai lịch của bản thư pháp này, nói rằng nó đến từ một vị Thần Vương cường giả sống ở thời đại hai mươi vạn năm trước. Một ngày nọ, vị cường giả này có cảm ngộ khi lĩnh hội thiên đạo nên đã viết ra bản thư pháp. Bản thân nó tuy bình thường, nhưng ý cảnh ẩn chứa bên trong lại không thể xem thường. Bản thư pháp này đã qua tay không ít cường giả, ai nấy đều hết lời khen ngợi, thậm chí có người nhờ cảm ngộ ý cảnh trong đó mà tìm được phương pháp đột phá bình cảnh.
Đương nhiên, chắc chắn có phần phóng đại.
Nhưng vẫn có không ít người bị hấp dẫn, bắt đầu tranh nhau ra giá.
Tô Thần không có hứng thú gì với bản thư pháp rách nát này, nhưng xem các đại gia so kè tài lực cũng khá thú vị.
Rất nhanh, bản thư pháp đã được hét lên mức giá cao 20 tỷ, cuối cùng thuộc về một lão giả tóc hạc da mồi.
Lão giả thanh toán linh thạch ngay tại chỗ, sau khi nhận được bản thư pháp liền cẩn thận ngắm nghía một hồi rồi cất đi.
Vật phẩm đấu giá thứ hai cũng được đưa lên đài, lần này lại là một con linh thú nhỏ nhắn, lông xù.
Con linh thú với đôi mắt to ngấn nước, mờ mịt nhìn những người mua dưới đài, dường như cảm nhận được số phận của mình, trong vẻ rụt rè lại mang theo vài phần mong đợi.
Đây là một con linh thú tên "Linh Giáp Mi Hầu", dùng để trấn trạch, có tác dụng tăng cường vận thế phong thủy cho dinh thự. Nếu được nuôi dưỡng tốt, nó còn có thể mang lại may mắn cho chủ nhân, là một loại linh thú vô cùng hiếm có.
Tô Thần đã có Tiểu Long Nữ nên không hứng thú gì với linh thú nhỏ, nhưng các vị khách khác lại vô cùng sôi nổi. Giá cả nhanh chóng được đẩy lên hơn 50 tỷ, cuối cùng chốt ở mức 73 tỷ, được một phu nhân có khí chất ung dung hoa quý mua đi.
Sau đó, thêm vài món vật phẩm nữa được đưa lên, tất cả đều là hàng hiếm, giá cuối cùng đều ở mức vài chục tỷ, thậm chí có món vượt hơn trăm tỷ.
Không thể không nói, Ngạo Lai phủ này quả thật có rất nhiều thổ hào.
Chẳng mấy chốc, buổi đấu giá đã đi đến nửa sau, mà Tô Thần vẫn chưa thu hoạch được gì.
Đồ tốt thì không ít, nhưng từ đầu đến cuối vẫn chưa có thứ gì đủ sức lay động Tô Thần.
Bạch Nhược An ngồi bên cạnh cũng chưa ra tay lần nào. Hắn vô cùng kiên nhẫn, ngay từ đầu đã không có hứng thú với những vật phẩm này, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Đúng lúc này, hai mắt Bạch Nhược An bỗng sáng rực lên.
Tô Thần nhìn thấy, vật phẩm đấu giá mới được đưa lên đài là một bức cổ họa hơi ố vàng. Trên bức tranh vẽ một nữ tử mang dáng dấp đế vương, dung mạo tuyệt mỹ, giữa hai hàng lông mày toát ra một luồng bá khí bễ nghễ vô song. Đôi mắt sâu thẳm ấy dường như có thể nhìn thấu cả vũ trụ bao la, xuyên thẳng đến tận cùng trời cuối đất.
Người chủ trì còn chưa kịp mở miệng giới thiệu lai lịch của bức cổ họa, Tô Thần đã đoán ra ngay thân phận của nữ tử bá khí trên tranh.
Thông Thiên Nữ Đế!
Trên đời này chỉ có nữ nhân ấy mới sở hữu khí chất như vậy, dù chỉ xuất hiện trên một bức cổ họa vẫn khiến người ta nảy sinh cảm giác không kìm được muốn quỳ xuống bái lạy.
Ngoài Thông Thiên Nữ Đế, còn ai có thể làm được điều đó?
Quả nhiên, khi người chủ trì mở miệng giới thiệu, Tô Thần liền biết mình đã đoán đúng.
Hắn lập tức nảy sinh ý muốn phải có được bức chân dung này.
Chỉ một bức chân dung đương nhiên không đủ để khiến Tô Thần động lòng đến thế, nhưng từ xa hắn đã có thể cảm nhận được, bên trong bức cổ họa này ẩn chứa dao động căn nguyên cực kỳ mạnh mẽ.
Hơn nữa, luồng sức mạnh căn nguyên này lại tạo ra một mối liên hệ vi diệu với căn nguyên Phượng Hoàng trong cơ thể Tô Thần.
Thông Thiên Nữ Đế đến từ Phượng Hoàng tộc... cho nên căn nguyên ẩn chứa trong bức chân dung này, rất có khả năng chính là của Thông Thiên Nữ Đế...