Ầm!
Một tiếng nổ vang trời, trạng thái hợp thể của Cao Tư Văn bị phá giải, tách thành Cao Tư và Cao Văn.
Lúc này, hai huynh đệ nhà họ Cao đã bị Tô Thần và La Huyền Cơ song đấu cho mặt mũi bầm dập, trông chẳng khác nào hai cái đầu heo. Bọn họ đã thật sự sợ hãi, ôm đầu nằm rạp trên đất kêu la xin tha mạng, vứt sạch cả mặt mũi và hình tượng của cường giả Thánh Vương. Giờ phút này, dù có bắt họ quỳ xuống gọi cha gọi mẹ, e rằng họ cũng sẽ không chút do dự mà làm theo.
Nhưng La Huyền Cơ không hề có ý định thu tay. Hai cường giả Thánh Vương cảnh, uy hiếp quá lớn, nếu thả hổ về rừng, sau này chắc chắn sẽ gây ra ảnh hưởng to lớn cho phái Linh Sơn.
Mặt khác, La Huyền Cơ còn có một mối lo khác.
Bọn họ đã đắc tội với Hỏa Viêm Đại Thánh, nếu bây giờ lại thả huynh đệ nhà họ Cao đi, ba trụ cột của Tây Ngưu Hạ Châu này ắt sẽ vì cùng chung mối thù mà hình thành thế đồng minh. Hai đại thế lực này vốn thế như nước với lửa, nhưng một khi đã bắt tay hợp tác, họ có thể thống nhất toàn bộ giới tu tiên Tây Ngưu Hạ Châu. Đến lúc đó chỉ cần hô một tiếng là vạn người hưởng ứng, tất cả tu tiên giả ở Tây Ngưu Hạ Châu đều sẽ bán mạng cho họ.
Như vậy, uy hiếp đối với phái Linh Sơn sẽ càng lớn hơn.
Phái Linh Sơn tuy cũng thống lĩnh Linh Sơn Tĩnh Châu, nhưng La Huyền Cơ rất ít khi dùng chính sách cai trị cao áp với bên ngoài. Tam đại thánh tông, cửu đại động thiên phúc địa, bảy mươi hai phủ, gần như đều tự lo thân mình, hầu như không có quan hệ gì lớn với phái Linh Sơn. Hơn nữa, địa phận Linh Sơn Tĩnh Châu quá rộng lớn, các thế lực lại phân tán, cũng không thuận lợi cho phái Linh Sơn thống nhất quản lý.
Nếu chỉ xét về thế lực, phái Linh Sơn cũng không hề lớn mạnh như trong tưởng tượng, trừ phi La Huyền Cơ có thể dùng thủ đoạn cao áp để uy hiếp toàn bộ các thế lực tu tiên lớn nhỏ ở Linh Sơn Tĩnh Châu, buộc họ trở thành thuộc hạ của phái Linh Sơn. Nhưng làm vậy tuyệt đối không phải là tính cách của nàng.
Bây giờ cho huynh đệ nhà họ Cao một con đường sống, sau này, phái Linh Sơn sẽ thêm một con đường chết.
Không có bất kỳ lý do gì để nương tay, hôm nay, huynh đệ nhà họ Cao phải chết.
"Không... không thể nào... Chúng ta có được truyền thừa của Đại Đế, khí số của chúng ta chưa tận, ngươi không thể giết huynh đệ chúng ta!"
"La Huyền Cơ, làm người nên lưu lại một con đường, nếu ngươi giết hai huynh đệ ta, tất sẽ bị nhân quả nghiệp chướng quấn thân!"
La Huyền Cơ lạnh lùng cất tiếng, căn bản không định nói nhảm với hai kẻ này. Khí tức của nàng ngưng tụ, chuẩn bị hạ sát thủ.
Nhưng đúng lúc này, Tô Thần đã ngăn La Huyền Cơ lại.
La Huyền Cơ nhíu mày nhìn về phía Tô Thần: "Sao thế? Ngươi sợ à?"
Tô Thần lắc đầu, cười nói: "Chỉ là hai tên rác rưởi mà thôi, việc gì phải làm bẩn tay nương nương chứ. Cứ để ta xử quyết bọn chúng, tạo hóa của ta thông thiên, chẳng sợ nhân quả nghiệp chướng gì quấn thân."
"Ngươi... chắc chứ?"
La Huyền Cơ có chút bất ngờ.
Trong giới tu tiên, những tồn tại càng mạnh mẽ lại càng coi trọng nhân quả biến số. Thật ra, lời của huynh đệ nhà họ Cao không phải hoàn toàn không ảnh hưởng đến La Huyền Cơ. Nàng biết rất rõ, một khi giết hai người này, khí vận của bản thân chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nhất định, có lẽ trong một thời gian rất dài sau này, nghiệp chướng này cũng khó mà thoát khỏi.
Nàng không phải không để tâm, chỉ là thà gánh chịu nhân quả, cũng không muốn để phái Linh Sơn vì vậy mà bị liên lụy, bị cường địch nhòm ngó, hậu họa vô cùng.
Lúc này nghe được lý do của Tô Thần, La Huyền Cơ sau khi kinh ngạc cũng cảm thấy vô cùng cảm động.
Tô Thần không phải kẻ ngốc, hắn tuy nói nhẹ như không, nhưng chắc chắn đã cân nhắc hậu quả của việc này. Dù vậy, hắn vẫn quả quyết đứng ra, nguyện ý gánh chịu phần nhân quả này thay mình, La Huyền Cơ sao có thể không rung động cho được.
Không đợi La Huyền Cơ từ chối, Tô Thần đã vung Tiên Vẫn Thương, một thương đâm thẳng, trực tiếp đánh nát thức hải của hai huynh đệ Cao Văn và Cao Tư. Lượng lớn linh khí tức thời bùng nổ ra ngoài.
Tô Thần cười ha hả: "Giết cũng đã giết rồi, linh khí này không thể lãng phí được, tất cả nuốt hết cho ta!"
Tô Thần vung tay lên, linh lực của hai đại cường giả Thánh Vương đều bị hắn nuốt chửng, chuyển hóa thành tiên khí.
Tô Thần thậm chí ngay cả linh hồn của hai người cũng không buông tha. Linh hồn của cường giả Thánh Vương cảnh, đây chính là một bữa đại tiệc Thao Thiết, trực tiếp thôn phệ, không cần nhiều lời.
Trong nháy mắt, hồn lực khổng lồ tràn vào cơ thể Tô Thần. Hắn lập tức vận chuyển Tiên Hồn Biến để bồi bổ cho linh hồn của mình.
Hoàn toàn là hành vi của ma đầu.
Nhưng Tô Thần hoàn toàn chẳng thèm để tâm, đối với kẻ địch, không nên nhân từ nương tay.
Nhân từ với kẻ địch mới là hành vi ngu xuẩn nhất.
Huynh đệ nhà họ Cao lần lượt vẫn lạc, La Huyền Cơ thất thần nhìn Tô Thần, nhịp tim vốn quanh năm tĩnh lặng, giờ phút này lại bỗng nhiên đập nhanh hơn một chút.
"Đinh, độ hảo cảm của La Huyền Cơ đối với ký chủ +1, độ hảo cảm hiện tại: 90!"
Nghe được thông báo của hệ thống, khóe miệng Tô Thần khẽ nhếch lên, quay người nhìn về phía La Huyền Cơ: "Nương nương, xem như thưởng cho ta biểu hiện xuất sắc như vậy, người không định cho ta chút phần thưởng nào sao?"
La Huyền Cơ tức giận gõ nhẹ lên trán Tô Thần: "Vậy ngươi muốn phần thưởng gì?"
Tô Thần cười hì hì: "Ta là người không tham lam nhất, hay là... nương nương hôn ta một cái coi như phần thưởng nhé?"
Thế này mà còn gọi là không tham lam?
Nếu ánh mắt của La Huyền Cơ có thể giết người, Tô Thần đã sớm ngã gục tại chỗ.
Đây là do tính cách của nàng, dù độ hảo cảm đã đạt đến 90, nhưng với tính cách của La Huyền Cơ, đột nhiên bảo nàng chủ động hôn Tô Thần là chuyện vô cùng phi thực tế.
Nhưng mấu chốt hơn là, trong lòng La Huyền Cơ vẫn còn một sư huynh Ngọc Thiên Hằng.
Ngọc Thiên Hằng đã chết là sự thật, nhưng La Huyền Cơ lại không biết điều đó. Muốn nàng nhanh chóng quên đi Ngọc Thiên Hằng cũng là chuyện không thể.
Nhưng đối với việc này, Tô Thần đã sớm có đối sách.
Thân hình biến đổi, Tô Thần trực tiếp hoán đổi sang phân thân Ngọc Thiên Hằng.
"Sư huynh..." La Huyền Cơ nhìn thấy Ngọc Thiên Hằng xuất hiện, vô thức lùi lại một bước, dường như có cảm giác tội lỗi như vừa làm chuyện sai trái bị bắt quả tang, khiến nàng lòng dạ rối bời.
"Sư muội, tiểu Thần là một nam nhân không tồi. Muội đã cô đơn bao nhiêu năm nay, nếu có thể tìm được một bờ vai thích hợp để tựa vào, sư huynh ta cũng sẽ cảm thấy vui mừng."
"Nhưng mà..."
"Sư muội, thật ra trong lòng muội vẫn luôn hiểu rõ, ta và muội là không thể nào. Trong tim ta, vĩnh viễn chỉ có thể chứa đựng một người phụ nữ. Ta từ Tiên giới hạ phàm, chính là vì tìm kiếm bóng hình của đóa hoa kia."
"Ta..." La Huyền Cơ muốn nói lại thôi, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài. Nàng cúi người, nói: "Đa tạ sư huynh chỉ dạy, Huyền Cơ đã hiểu."
"Như vậy, rất tốt."
Ngọc Thiên Hằng mỉm cười, rồi lại biến hóa một lần nữa, trở về hình dáng của Tô Thần.
"Nương nương? Vừa rồi sư phụ nói gì với người vậy?"
Tô Thần ra vẻ như không biết gì, tò mò hỏi.
La Huyền Cơ ngẩng đầu nhìn Tô Thần, vành tai không hiểu sao lại hơi nóng lên. Nàng lườm hắn một cái rồi quay người định rời đi.
Hả?
Tô Thần đầu óc mông lung, vừa rồi cảm giác mọi chuyện đã ổn thỏa rồi mà, sao đột nhiên lại thay đổi thế này.
Lòng dạ đàn bà, đúng là kim chìm đáy bể mà.
Tô Thần bất lực, xem ra công cuộc chinh phục chưa thành, các đồng chí vẫn cần phải cố gắng.
90 độ hảo cảm không được, vậy thì tiếp tục tăng cường độ, chinh phục đến 95. Nếu 95 vẫn chưa đủ, vậy thì trực tiếp lên 100, đến lúc đó dù La Huyền Cơ có là băng sơn ngàn năm, cũng chắc chắn sẽ bị mình thuần phục.
Ngay lúc Tô Thần đang lập nên chí lớn hào hùng, đột nhiên nghe thấy giọng nói của La Huyền Cơ truyền đến.
"Tạm thời nợ, về phái Linh Sơn rồi sẽ cho ngươi."
"À, được thôi."