Phồn Tinh Chi Địa chính là thứ nguyên cao cấp, lão nhân này ngay cả Phồn Tinh Chi Địa cũng biết, có thể thấy tình báo của ông ta cũng vô cùng lợi hại.
Hơn nữa, ông ta còn hiểu rõ chuyện của Lạc Thiên Nhiên đến vậy, đây là chuyện mà ngay cả bản thân Lạc Thiên Nhiên cũng không biết, cứ nhìn biểu cảm của nàng là rõ.
"Phồn Tinh Chi Địa là nơi nào? Sao ta lại không biết mình đến từ đâu?"
Lạc Thiên Nhiên mê mang hỏi.
"Chuyện này ngươi phải hỏi ông ta." Tô Thần chỉ vào lão đầu, nói.
Lão giả khẽ than một tiếng, nói: "Đây là thiên cơ, không thể tiết lộ."
"Có gì mà không thể tiết lộ? Tiết lộ ra thì ông sẽ bị thiên lôi đánh trúng hay là đoạn tử tuyệt tôn chứ?"
Tô Thần bực bội đáp trả: "Ta ghét nhất là mấy lão già lải nhải như các người, cái miệng mọc trên người mình, muốn nói thì nói, không muốn thì thôi, cứ phải viện cớ này cớ nọ. Còn sợ tiết lộ thiên cơ à? Thứ có thể tiết lộ ra ngoài thì còn gọi gì là thiên cơ nữa."
Bị Tô Thần mắng cho một trận, lão giả á khẩu không trả lời được.
"Tên tiểu tử nhà ngươi, khắp người toàn lệ khí, đúng là thiếu sự rèn giũa. Nếu không có ai mài giũa bớt nhuệ khí của ngươi, tương lai ắt sẽ phải chịu thiệt thòi lớn."
Tô Thần tiếp tục bật lại: "Bớt cái giọng đó đi, lời ta nói là sự thật. Ông bị rèn giũa đến mức mượt mà quá rồi, nhưng ngoảnh đầu nhìn lại xem, ông còn là chính mình nữa không? Đổi lại là ta, nếu bị giam trong Minh Mông Đạo này, đừng nói chục tỷ năm, dù chỉ một năm nửa năm thôi cũng thà liều chết đánh ra ngoài, chứ không bao giờ chọn ở lại nơi này chìm đắm."
"Ngươi..." Lão giả tức đến dựng râu trừng mắt. Dù có cảm giác tức đến hộc máu, nhưng so với trước đó, ông ta lại có thêm vài phần nhân tính.
Bị Tô Thần nói cho cứng họng, trong lòng lão giả cũng dấy lên một cảm giác là lạ.
Tên nhóc này tuy tuổi còn trẻ, hành động lỗ mãng, không đủ điềm tĩnh, nhưng lại sở hữu một trái tim son sắt, dám nghĩ dám làm. Ít nhất điểm này vẫn đáng để tán thưởng.
Ở cái tuổi của ông ta, một trái tim nhiệt huyết như của Tô Thần đã là thứ xa xỉ không dám mơ tới.
Nhưng ngẫm lại, cứ sống tạm bợ như vậy thì cuối cùng sẽ được gì chứ?
Ông ta vẫn luôn trốn tránh, luôn sợ hãi, nhưng cứ tiếp tục thế này, bản thân còn là chính mình nữa không?
Nhớ lại chuyện xưa, ông ta cũng từng có những năm tháng huy hoàng của riêng mình, trong thời đại rực rỡ thuở Hồng Mông sơ khai. Đến nay nghĩ lại vẫn tràn ngập vô số hồi ức, nhưng những năm gần đây, ông ta đã làm được gì đâu?
Lão giả bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Tô Thần, trong ánh mắt dường như có thêm vài phần nóng vội.
"Tiểu tử, ngươi có nguyện ý gọi ta một tiếng sư phụ không?"
"Sư phụ?" Tô Thần lắc đầu: "Lão già, ông nghĩ nhiều rồi. Ta, Tô Thần, chưa từng bái sư, trừ phi đối phương là một đại mỹ nữ vạn cổ đệ nhất."
Lạc Thiên Nhiên đứng bên cạnh xấu hổ không thôi, Tô đại ca đúng là tri hành hợp nhất. Từ trong ra ngoài đều toát ra khí chất của một tên lãng tử háo sắc.
Lão giả lại một lần nữa câm nín, bị Tô Thần chọc cho tức đến thở không thông, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại được.
"Khụ khụ, ngươi có biết năm đó bao nhiêu người muốn bái vào môn hạ của lão phu mà không được không?"
"Liên quan quái gì đến ta? Ông có là Thiên Vương lão tử thì cũng chẳng dính dáng gì tới ta cả."
"Hít..." Lão giả hít sâu một hơi, nói tiếp: "Nếu ngươi bái ta làm thầy, ta có thể dạy ngươi Tử Tiêu Huyền Thiên Chân Lôi. Ngoài ra, ta còn có thể dạy ngươi rất nhiều bí thuật Thượng Cổ, tùy tiện lấy ra một bộ thôi cũng đủ khiến giới tu hành ngày nay phải thèm nhỏ dãi."
"Miễn, muốn bái sư mới được học thì ta thà không học còn hơn, dù sao ta cũng đâu thiếu cơ duyên."
Thái độ của Tô Thần cực kỳ kiên quyết, nhất định không bái sư, nói gì cũng vô dụng.
Đùa chắc, ta có hệ thống trong tay, cần gì chút lợi lộc này của ông?
Lão giả cảm thấy tim mình như muốn tắc nghẽn.
Tên dị hợm này rốt cuộc từ đâu chui ra vậy? Đúng là không thể nói lý nổi.
Cả đời này ông ta chưa từng gặp qua một hậu sinh nào như vậy. Năm đó, cho dù là Thập Nhị Tổ Vu được người người kính ngưỡng, khi thấy ông ta cũng không dám vô lễ đến thế.
"Thôi thôi, nhân quả chưa tới, không thể cưỡng cầu, ngươi đi đi."
Lão giả phất phất tay, muốn đuổi khách.
Ông ta đau lòng quá, lần này chắc phải bế quan vài triệu năm mới nguôi ngoai được.
"Đi? Ta còn chưa vớt vát được lợi lộc gì mà ông đã đuổi ta đi rồi, ông thấy có hợp lý không?"
Lão giả sững sờ: "Có gì không hợp lý sao?"
Tô Thần nghiêm mặt nói: "Ông tưởng ta đến đây để tán gẫu với ông chắc? Nơi này là Minh Mông Đạo, là địa bàn của ta. Đừng tưởng ông tuổi cao thì có tư cách ra điều kiện với ta. Sống từng này tuổi rồi mà sao ông có thể ngây thơ đến thế?"
"Ta..." Lão giả suýt nữa thì hộc một ngụm máu già ra ngoài.
Tên nhóc này rốt cuộc lấy đâu ra sự tự tin đó vậy!
"Xem ra ông ta không hiểu tiếng người rồi. Thiên Nhiên, trông cậy vào muội cả đấy." Tô Thần nói.
Lạc Thiên Nhiên mỉm cười gật đầu, rồi hướng về phía lão giả nói: "Lão tiên sinh, xin lỗi phải đắc tội rồi."
Vừa dứt lời, một cánh cửa nhà lao màu đen khổng lồ từ trên trời giáng xuống. Phía sau cánh cửa tựa như một hố đen khổng lồ, tỏa ra lực hút kinh hoàng. Lực hút này không ảnh hưởng đến Tô Thần và Lạc Thiên Nhiên, nhưng lại khiến sắc mặt lão giả lập tức đại biến.
Đằng sau cánh cửa nhà lao màu đen này chính là Tru Ma Luyện Ngục, nơi kinh khủng nhất của Minh Mông Đạo. Dù ông ta không sợ, nhưng một khi đã rơi vào đó, sự tra tấn và thống khổ phải chịu đựng là hoàn toàn có thật.
Thấy Tru Ma Luyện Ngục sắp nuốt chửng mình, lão giả đành bất đắc dĩ thở dài: "Thôi được, lão hủ chịu thua. Ngươi muốn Tử Tiêu Huyền Thiên Chân Lôi, ta dạy cho ngươi."
"Còn cả thông tin về Phồn Tinh Chi Địa nữa."
"Ta sẽ nói cho ngươi tất cả những gì ta biết."
Tô Thần lúc này mới hài lòng gật đầu, ra hiệu cho Lạc Thiên Nhiên dừng tay.
Cánh cửa nhà lao màu đen tan biến, Tô Thần mỉm cười nói: "Lão già, ông sớm dứt khoát như vậy có phải xong chuyện rồi không? Cứ phải chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, tự làm mất mặt mình, tội gì chứ."
Lão giả nén lại cơn tức muốn hộc máu, vung tay lên, bắn một khối thông tin ngưng tụ từ tiên văn vào tay Tô Thần.
Tô Thần thuận tay bắt lấy, phân tích luồng tiên văn bên trong và lập tức biết được đây chính là pháp môn tu luyện Tử Tiêu Huyền Thiên Chân Lôi.
Tô Thần không nói hai lời, ngồi xếp bằng, bắt đầu lĩnh hội tu luyện.
Chỉ sau một canh giờ.
[Đinh! Chúc mừng ký chủ đã lĩnh ngộ Tử Tiêu Huyền Thiên Chân Lôi. Thưởng 10.000 Siêu Cấp Điểm Kỹ Năng. Lôi Đình Pháp Tắc thăng cấp thành Cao Cấp Pháp Tắc.]
Lôi Đình Pháp Tắc lại trực tiếp lên thẳng cấp cao cấp? Tử Tiêu Huyền Thiên Chân Lôi này quả nhiên uy lực kinh người!
Tô Thần vào kho kỹ năng xem thử, phát hiện Tử Tiêu Huyền Thiên Chân Lôi muốn nâng lên max cấp chỉ cần một trăm ngàn điểm kỹ năng, vừa khéo đủ.
Vậy thì không cần lằng nhằng nữa, nâng max cấp luôn cho nóng!
Nghĩ là làm, một cú nhấn tay, kỹ năng max cấp.
Xoẹt!
Không một dấu hiệu báo trước, một luồng tử lôi tràn ngập uy áp kinh người từ trong cơ thể Tô Thần tỏa ra.
Lão giả đang ngồi xếp bằng tĩnh tọa thấy cảnh này, sợ đến mức tròng mắt suýt thì rớt ra ngoài.
"Cái quái gì vậy?!"