Virtus's Reader
Ta Có Trăm Vạn Điểm Kỹ Năng

Chương 819: CHƯƠNG 819: HỒN ĐĂNG DIỆU DỤNG

Dưới màn đêm, vạn vật sôi trào.

Hơn 1000 Tu La kỵ binh đang thúc ngựa phi như điên về phía thành Hồn Đăng, đội quân trùng trùng điệp điệp, khí thế không gì cản nổi.

Sách lược của An Nghĩa hoàn toàn chính xác, thay vì chặn đánh Tu La kỵ binh giữa đường, không bằng tập trung chủ lực ở ngoài thành, như vậy còn có hy vọng ngăn cản được chúng, dù hy vọng vô cùng mong manh.

Một vệt hỏa quang rực đỏ cả chân trời.

Tô Thần đạp trên Huyền Hỏa Kiếm, ngự không mà đến.

Nhìn đoàn Tu La kỵ binh mênh mông cuồn cuộn trên mặt đất, Tô Thần cũng thấy tê cả da đầu.

Đám Tu La kỵ binh này vô cùng hung bạo, nơi chúng đi qua, núi non sụp đổ, rừng rậm hóa thành bình địa, tất cả biến thành một mảnh hỗn độn, tựa như luyện ngục trần gian.

Không chỉ đông về số lượng, thực lực của mỗi tên Tu La kỵ binh cũng phi thường đáng sợ. Tuy là vong hồn, nhưng dao động hồn lực mà chúng tản ra không hề thua kém cường giả cảnh giới Trường Sinh Kiếp, hơn nữa trong linh thể còn ẩn chứa một luồng chiến ý hùng mạnh.

Đây là đặc thù của Tu La tộc. Thời Thượng Cổ, Tu La tộc được mệnh danh là Chiến Thần nhất tộc, tất cả Tu La đều được trời sinh truyền thừa thiên phú chiến đấu và bản năng chiến đấu cường đại, có thể nói vừa sinh ra đã là một chiến sĩ hùng mạnh.

Hơn 1000 Tu La kỵ binh cấp bậc Trường Sinh Kiếp... Dù là Tô Thần cũng cảm thấy áp lực không nhỏ.

Với thực lực của hắn, trong tình huống không dùng đến ngoại vật, đối đầu chính diện với đội kỵ binh này, dù đủ sức tự vệ nhưng muốn đánh tan chúng cũng là chuyện vô cùng gian nan.

Nhưng có tiểu yêu nghiệt Tô Tiểu Yêu ở bên cạnh, Tô Thần chẳng có gì phải lo lắng.

Tô Tiểu Yêu đã nóng lòng muốn thử, xoa tay mài quyền: "Ba ba, tiểu yêu có thể ra tay rồi sao?"

"Chưa vội, để ta chơi một lát đã."

Trong cốt tủy Tô Thần cũng chảy xuôi dòng máu chiến binh, đã lâu không chiến đấu, tay chân quả thật có chút ngứa ngáy.

Hơn nữa, hắn vừa có được pháp bảo mạnh mẽ như Huyền Hỏa Kiếm, Tô Thần còn muốn dùng thực chiến để kiểm tra uy lực thật sự của nó.

Thật ra, đối mặt với loại kẻ địch số lượng lớn thế này, dùng Hỏa Long Chiến Đao có khi hiệu quả còn tốt hơn. Nếu tung ra được Hỏa Long Bào Hao, không chừng một chiêu là có thể "đoàn diệt" cả đám Tu La kỵ binh này.

Nhưng làm vậy tuy sướng tay, lại chẳng có gì thú vị.

Dù sao bây giờ Tô Thần đã nắm chắc phần thắng, đương nhiên phải chơi đùa với chúng một phen cho đã.

"Ba ba nhìn kìa, lạ quá, đám Tu La kỵ binh này không phải đang chạy đến thành Hồn Đăng sao, sao có vẻ như đang hướng về phía chúng ta thì phải?" Tô Tiểu Yêu bỗng nhiên nghi hoặc hỏi.

Tô Thần nhìn kỹ lại, quả thật phát hiện ra vấn đề.

Ban đầu, lộ trình xung kích của Tu La kỵ binh là một đường thẳng tắp đến thành Hồn Đăng, không hề lệch một li.

Nhưng khi Tô Thần và Tô Tiểu Yêu đến gần, lộ trình của đoàn Tu La kỵ binh rõ ràng đã lệch đi, nhắm thẳng về phía hai người.

Là trùng hợp sao?

Tô Thần không vội ra tay, mà mang theo Tô Tiểu Yêu trực tiếp dịch chuyển tức thời sang một bên khác.

Và cùng lúc đó, lộ trình của đoàn Tu La kỵ binh cũng lập tức bẻ hướng về phía vị trí mới của Tô Thần.

Cái này...

Chẳng lẽ mục tiêu của đám Tu La kỵ binh này thật ra không phải thành Hồn Đăng, mà là hắn?

Nhưng hắn và đám Tu La kỵ binh kia có nửa xu quan hệ nào đâu?

Khoan đã.

Tô Thần bỗng nghĩ đến điều gì đó, liền triệu hồi chiếc hồn đăng đã ảm đạm phai màu ra.

"Ba ba..."

Tô Tiểu Yêu theo bản năng rụt đầu lại, nàng vẫn còn nỗi sợ hãi bản năng với hồn đăng, nhưng lúc này nó lại chẳng có chút phản ứng nào với nàng.

Tô Thần xoa đầu Tô Tiểu Yêu: "Không sao đâu, nó sẽ không làm con bị thương."

Được Tô Thần trấn an, Tô Tiểu Yêu dần bình tĩnh lại, cô bé lấy hết dũng khí nhìn thẳng vào hồn đăng, kiêu ngạo nói: "Tiểu yêu không sợ."

"Ngoan lắm."

Tô Thần dùng thần văn quấn quanh hồn đăng rồi thả nó ra ngoài.

Quả nhiên, hướng di chuyển của đám Tu La kỵ binh lại chuyển về phía hồn đăng.

Hồn đăng mới là mục tiêu của chúng.

Thì ra nãy giờ, đám du hồn lúc trước và đoàn Tu La kỵ binh trước mắt, thật ra căn bản không phải muốn tấn công thành Hồn Đăng, mà là bị chiếc hồn đăng trong tay Tô Thần hấp dẫn tới.

Thật xấu hổ, hóa ra mình mới là kẻ đầu sỏ.

Tạm gác chuyện đó qua một bên, Tô Thần càng tò mò hơn là, tại sao đám Tu La kỵ binh này lại hứng thú với hồn đăng.

Chẳng phải chúng nên sợ hãi hồn đăng mới đúng sao? Gặp hồn đăng phải tránh như tránh tà, tại sao lại ùn ùn kéo đến như thiêu thân lao đầu vào lửa để chịu chết chứ?

Tuy hồn đăng bây giờ đã ảm đạm vô quang, nhưng suy cho cùng đây cũng là một món đỉnh cấp thánh khí, dù không phát sáng nữa, dùng nó làm búa mà nện, đám Tu La kỵ binh này không một kẻ nào đỡ nổi.

Hửm?

Đây có lẽ thật sự là một phương thức tấn công không tồi.

Đỉnh cấp thánh khí như hồn đăng, dù đã mất đi lực lượng, nhưng bản thân chất liệu cũng đủ cứng rắn, dùng làm vũ khí tấn công, biết đâu lại phát huy hiệu quả không ngờ tới, hơn nữa gần như không cần lo lắng vấn đề hao tổn. Đỉnh cấp thánh khí mà dễ dàng hư hại như vậy thì đã không được gọi là đỉnh cấp.

Tô Thần nhất thời ngứa ngáy tay chân, liền thật sự định dùng hồn đăng làm búa thử một phen.

Thần văn khẽ động, dưới sự điều khiển của Tô Thần, hồn đăng vẽ một đường vòng cung tuyệt đẹp giữa không trung, lao thẳng về phía đoàn Tu La kỵ binh.

"Bốp!"

Một tên Tu La kỵ binh bị đập trúng ngay tức khắc, hồn đăng xuyên thủng lớp khôi giáp trên người nó, trực tiếp nghiền nát linh thể của Tu La kỵ binh thành vô số mảnh vụn.

Tô Thần vui mừng, hiệu quả còn tốt hơn hắn tưởng.

Đây chỉ là một cú đập bình thường, bản thân Tô Thần gần như không hề dùng sức, hoàn toàn dựa vào sức phá hoại từ chất liệu của hồn đăng.

Hiệu quả rất khả quan.

Đúng lúc này, Tô Thần chợt phát hiện, Tu La kỵ binh bị đánh tan đã hóa thành một luồng hồn lực, bị hồn đăng thôn phệ.

Hồn đăng sẽ chủ động thôn phệ hồn lực?

Đây lại là một phát hiện vô cùng bất ngờ.

Lúc này, những Tu La kỵ binh khác cũng bao vây tấn công hồn đăng, Tô Thần thấy vậy, lập tức điều khiển thần văn, kéo hồn đăng xoay tròn tít mù, giống như một con quay khổng lồ đang quay với tốc độ cao. Tu La kỵ binh vừa chạm vào hồn đăng liền bị tốc độ quay kinh người xé thành mảnh vụn.

Nhưng dù vậy, đám Tu La kỵ binh này vẫn cứ như thiêu thân lao đầu vào lửa, điên cuồng lao về phía hồn đăng.

Trong nháy mắt, mấy chục Tu La kỵ binh đã bị nghiền thành mảnh vụn. Sau khi hấp thu hồn lực của chúng, Tô Thần mơ hồ cảm nhận được lực lượng của hồn đăng dường như đã khôi phục đôi chút.

Có điều, trước đó lực lượng của hồn đăng bị Tô Thần vắt kiệt quá mức, e rằng muốn hồi phục hoàn toàn không phải là chuyện dễ.

Nhưng hồn đăng đã có thể thôn phệ hồn lực của đám Tu La kỵ binh này, vậy có nghĩa là nó vẫn còn hy vọng phục hồi, cứ giết nhiều một chút là được, có gì to tát đâu.

Tô Thần chơi đùa thỏa thích, Tô Tiểu Yêu lại không chịu: "Ba ba, ba đừng giết hết chúng nó, con cũng muốn chơi."

Tô Thần cười nói: "Vậy chúng ta thi xem ai giết được nhiều Tu La kỵ binh hơn nhé."

"Được ạ, được ạ! Nếu tiểu yêu thắng, ba ba phải nướng cá cho con ăn. Cá ba ba nướng là ngon nhất thiên hạ, tiểu yêu nghĩ đến thôi đã không kìm được mà chảy nước miếng rồi."

"Con bé ham ăn này, được rồi, ba ba đồng ý với con. Cuộc thi bắt đầu!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!