Chương 2204: Mười Thần Khí""
CHƯƠNG 2204: MƯỜI THẦN KHÍ
Chương 2204: Mười Thần Khí
Chương 2204: Mười Thần Khí
Trong tương lai, học viện rèn của nhân tộc cũng sẽ do hậu nhân tiếp bước.
Sau khi Tả Thiên Tuyển rời đi, học viện rèn của nhân tộc cũng đã bước vào thời kỳ phát triển mạnh mẽ.
Học viện rèn từng rơi vào cảnh ảm đạm nay đã trở thành chuyên ngành hàng đầu của Tinh Thành, đồng thời yêu cầu tuyển sinh hàng năm cũng rất cao, tỷ lệ trúng tuyển lại rất thấp, mục đích chính là phục vụ cho những chiến binh hàng đầu, chế tạo vũ khí hàng đầu.
Như vậy, nhược điểm của nhân tộc về vũ khí hàng đầu đã được bù đắp hoàn toàn, thậm chí còn có thể tạo ra lợi nhuận về tài nguyên trong Mệnh Vận Thành.
Mỗi thời đại đều có những vì sao sáng nhất nhưng Tả Thiên Tuyển chắc chắn là một trong những vì sao sáng nhất đi đầu trong thời đại này.
Trước đây, việc nhân tộc có được vũ khí trang bị bị hạn chế bởi bên ngoài, đồng thời không có kênh chế tạo vũ khí trang bị phù hợp với thời đại mới, môi trường ngày càng khắc nghiệt trong tương lai cũng khiến nhân tộc có yêu cầu ngày càng cao đối với chất lượng vũ khí trang bị, điều này chắc chắn đã trở thành một nhược điểm của nhân tộc, nếu không giải quyết được vấn đề này, nhân tộc sẽ không thể thích ứng với môi trường thời đại mới trong tương lai.
Sự xuất hiện của Tả Thiên Tuyển chắc chắn đã bù đắp được một nhược điểm của nhân tộc trên con đường tiến tới chiến trường tương lai.
Những ngày tháng nghỉ hưu, Tả Thiên Tuyển vẫn không ngừng tiến bước, chỉ là từ trước màn chuyển ra sau màn, giao nhiệm vụ rèn vũ khí trang bị cho những người kế thừa, còn hắn quyết định kết hợp những gì đã học được cả đời, biên soạn một cuốn sách về học viện rèn chỉ dành riêng cho nhân tộc. Thời gian trôi qua, năm tháng vô tình, không từng buông tha bất kỳ một người kiên trì tiến bước nào.
Năm 147 tuổi, Tả Thiên Tuyển hoàn thành tác phẩm "Học viện rèn tương lai”, cũng trong năm này, cơ thể Tả Thiên Tuyển do làm việc quá sức trong thời gian dài trước đó đã xảy ra vấn đề, được đưa vào bệnh viện Tinh Thành cấp cứu.
Khi hắn Tả Thiên Tuyển tỉnh lại, nhìn thấy trần nhà trắng xóa, bên tai truyền đến tiếng "Tít tít" của máy kiểm tra sự sống, hắn quay đầu nhìn sang bên cạnh, chỉ thấy bên giường bệnh có Tiểu U đang ngồi ăn vặt.
"Khụ khụ... Thầy Tiểu U." Tả Thiên Tuyển sắc mặt tái nhợt muốn thử ngồi dậy nhưng phát hiện cơ thể mình vô cùng suy yếu, căn bản không dùng được sức, giãy giụa hồi lâu bắt đầu thở hổn hen.
"Nằm nói đi, chúng ta quen nhau lâu như vậy rồi, sao ngươi vẫn khách sáo thế. "
Tiểu U không để ý nói, vừa nói vừa đưa đồ ăn vặt trong tay cho Tả Thiên Tuyển, sau đó dường như nhận ra điều gì, hơi bực bội thu tay lại:
"Suýt quên mất bây giờ ngươi không ăn vặt được rồi, bác sĩ nói ngươi chỉ có thể tiêm gen để duy trì sự sống, cơ thể bị ngươi làm việc quá sức làm hỏng rồi, vốn dĩ ngươi còn có thể sống thêm mấy năm nữa.”
Nghe xong lời này, Tả Thiên Tuyển cười lắc đầu:
"Thầy Tiểu U, sứ mệnh của ta đã hoàn thành, sống thêm mấy năm hay ít đi mấy năm với ta mà nói không có gì khác biệt, thời đại của ta... đã kết thúc, tương lai của học viện rèn ta đã giao cho bọn họ rồi."
"Đại ca bảo ta nói với ngươi, cảm ơn ngươi đã đóng góp cho sự phát triển của học viện rèn nhân tộc."
"Ta nên cảm ơn hắn, là hẳn khiến cuộc đời vốn bình đạm của ta trở nên đầy màu sắc, nếu không có hắn, ta căn bản không thể có được thành tựu như bây giờ."
Nói xong những lời này một cách khó khăn, Tả Thiên Tuyển không nhịn được lại ho thêm lần nữa.
Nhìn thấy vẻ đau đớn hiện lên trên mặt Tả Thiên Tuyển, Tiểu U không nhịn được thở dài:
“Trong lòng ta có chút khó chịu, các ngươi lần lượt ra đi, rất nhiều người là ta tận mắt chứng kiến rời đi."
Nói xong, Tiểu U chỉ vào vị trí ngực của mình.
Nhìn vẻ mặt buồn bã của Tiểu U, Tả Thiên Tuyển không nhịn được lên tiếng an ủi.
Ban đầu đến để an ủi Tả Thiên Tuyển, Tiểu U ngược lại trở thành người được an ủi, trong lúc đó vẻ mặt buồn bã gật đầu nhưng dường như căn bản không nghe lọt tai, vẫn tỏ ra rất khó chịu.
Lâu sau, Tả Thiên Tuyển quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đang vào mùa thu, bên ngoài cửa sổ lá vàng rơi đầy, giống như hắn sắp đi đến hồi kết của cuộc đời.
Hai người sau đó không nói chuyện nữa, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giờ phút cuối đời, trong đầu Tả Thiên Tuyển hiện lên những chuyện đã qua.
Gặp được thầy Tiểu U là bước ngoat trong cuộc đời bình thường của hắn, cũng trong năm đó hắn có một mục tiêu lớn, trở thành một thợ rèn huyền thoại.
Vì mục tiêu lớn này, hắn vẫn luôn bôn ba, không ngừng nghỉ.
Tinh Thành, tiền tuyến, Mệnh Vận Thành... hắn đã không nhớ rõ mình đã rèn bao nhiêu vũ khí trang bị, kỹ thuật cũng được nâng cao trong vô số lần rèn, đến nay, hắn đã là thợ rèn huyền thoại trong mắt người Tinh Thành.
Cuối cùng trong đầu hắn hiện lên hình ảnh người vợ đã sớm rời xa, trên mặt nở nụ cười.