Chương 2382: Chiến Đấu""
CHƯƠNG 2382: CHIẾN ĐẤU
Chương 2382: Chiến Đấu
Chương 2382: Chiến Đấu
Nắm tay nhẹ nhàng, Chuông Mộng Yểm vỡ vụn.
Một tia sức mạnh màu tím từ Chuông Mộng Yểm bùng phát, Thái Hành bên cạnh Phong Kỳ lúc này niệm niệm có từ, chỉ tay về phía Lữ Việt.
Lập tức tia sức mạnh đó tiếp xúc với da của Lữ Việt, thấm vào cơ thể hắn.
Lữ Việt lúc này ngẩng đầu nhìn xa xăm lên bầu trời, màu xám trong mắt dần bị màu tím bao phủ, mái tóc xám trắng không gió mà bay, trên khuôn mặt lạnh lùng dần hiện lên nụ cười điên cuồng. Hắn lúc này chỉ tay về phía Kiếm Lan.
Kiếm Lan theo đó xoay tròn, bắn thẳng đến trước ngực hắn, từ từ tiếp xúc với cơ thể hắn.
Cảnh tượng này Phong Kỳ rất quen thuộc, chính là chiêu thức khi Kiếm Tịch và Phần Thiên Kiếm hợp nhất, nhân kiếm hợp nhất.
Đây là chiêu thức mạnh nhất của Kiếm Tịch trước khi hẳn có được sức mạnh cảm xúc tiêu cực, khi đó hắn cùng Mộc Tinh và Mộ Trảo ba người hợp lực chiến đấu với Kiếm Tịch, đều không đánh bại được nhân kiếm hợp nhất, và có sự trợ giúp của hàng triệu kiếm linh.
Tuyệt chiêu của Kiếm Tịch, tái hiện trong tay Lữ Việt.
Khi Kiếm Lan hoàn toàn hợp nhất với cơ thể Lữ Việt, bề mặt cơ thể hắn được bao phủ bởi một lớp năng lượng màu tím và xám hòa quyện, cường độ cơ thể được tăng cường đáng kể.
Phía sau Lữ Việt, một đóa kiếm liên tiêu cực do vô số kiếm thể cảm xúc tiêu cực tụ hợp từ từ nở rộ, khí thế trên người hắn theo đó mà tăng lên từng bậc.
Lữ Việt lúc này đưa tay ra phía trước, sương mù xám bao quanh cơ thể hắn tụ lại trong lòng bàn tay, tạo thành một thanh kiếm cảm xúc tiêu cực không ngừng kéo dài. Cái chết, sự phan nộ, tuyệt vọng, sợ hãi... Lúc này Lữ Việt bị cảm xúc tiêu cực bao quanh, giống như ác quỷ sinh ra từ địa ngục, tràn ngập khí tức không lành.
Phong Kỳ có thể cảm nhận được, Lữ Việt đã ở ranh giới mất kiểm soát.
Cảm xúc tiêu cực không ngừng tấn công tâm trí của Lữ Việt, muốn thoát khỏi nhà tù tỉnh thần, trở thành ý thức chủ đạo của Lữ Việt.
May mắn thay, sức mạnh của Chuông Mộng Yểm đã áp chế cảm xúc tiêu cực, và khiến cảm xúc tiêu cực tồn tại độc lập với ý thức chủ thể, không ngừng cung cấp sức mạnh cho Lữ Việt. Thấy sự thay đổi của Lữ Việt, chiến sĩ địa ngục Vô Gian treo lơ lửng trên cao lộ ra một tia nghiêm trọng trong mắt.
Hắn đã từng đến địa ngục, nên rất rõ ràng Lữ Việt đang điều khiển loại sức mạnh gì.
Nhìn vào đôi mắt tím đầy khát vọng giết chóc của Lữ Việt, máu trong cơ thể chiến sĩ Vô Gian sôi lên.
Hắn hiểu rằng Lữ Việt và vài người đến sau là cùng một nhóm, nhưng thì sao, hắn đã từng đến địa ngục, cái chết có gì đáng sợ.
Lúc này, máu chiến đấu của chiến sĩ Vô Gian đã được kích hoạt. Ac Sát Thể!
Trong tiếng gầm thét, lỗ chân lông trên toàn thân chiến sĩ Vô Gian mở ra, chất lỏng màu đen phun ra từ đó, bao phủ cơ thể hắn.
Trong chớp mắt, cơ thể hắn đã biến thành màu đen, dưới ánh mặt trời lấp lánh ánh kim loại.
Lúc này, chiến sĩ Vô Gian cũng không còn giữ lại, kích hoạt lõi năng lượng trong cơ thể, mở ra trạng thái chiến đấu tối thượng của mình, chiều cao ngay lập tức tăng lên ba mét.
Hắn lúc này vung tay chỉ về phía Lữ Việt, trong lòng bàn tay hiện ra vài đường vân xoắn. Bùm!
Mặt đất lấy Lữ Việt làm trung tâm đột ngột sụp đổ, áp lực vô hình khủng khiếp từ trên cao như sóng trào không ngừng cuốn tới.
Bùm! Bùm! Bùm!
Mặt đất không ngừng sụp đổ, nhưng Lữ Việt vẫn tiếp tục đứng ngạo nghễ trên không, cơ thể mạnh mẽ dưới trạng thái nhân kiếm hợp nhất chịu đựng sự tẩy lễ của áp lực vô hình.
Hắn lúc này ngẩng đầu lên, thanh kiếm cảm xúc tiêu cực trong tay chỉ về phía chiến sĩ Vô Gian.
Lập tức kiếm liên phía sau xoay tròn, từng thanh kiếm cảm xúc tiêu cực nhanh chóng tách ra từ kiếm liên, bắn về phía chiến sĩ Vô Gian.
Trong chớp mắt, vạn kiếm xuất vỏ, bầu trời bị kiếm cảm xúc tiêu cực bao phủ.
Bùm!
Sức mạnh vô hình va chạm với vạn kiếm bắn ra, sóng xung kích khủng khiếp lan tỏa từng lớp, các đỉnh núi gần đó không chịu nổi sự tấn công của cơn bão, lần lượt biến thành đá vụn, rồi thành bụi bay xa.
Lúc này chiến sĩ Vô Gian đã di chuyển, thân hình đột nhiên biến mất tại chỗ.
Từ bên cạnh đến bên cạnh Lữ Việt, nắm đấm phá vỡ âm thanh, mang theo luồng khí nóng đánh vào eo của Lữ Việt.
Trên khuôn mặt Lữ Việt hiện lên nụ cười điên cuồng, tay phải thành hình kiếm chỉ về phía nắm đấm của chiến sĩ Vô Gian.
Khoảnh khắc nắm đấm và kiếm chỉ tiếp xúc, một vết nứt không gian màu đen ngay lập tức xuất hiện, kéo dài hơn mười mét, lâu không tan.
Bùm!
Sức mạnh sinh ra trong chớp mắt khiến mặt đất đột ngột sụp xuống, tạo thành một hố tròn khổng lồ.
Dưới lực va chạm khủng khiếp, xung quanh hố khổng lồ lan tỏa ra các vết nứt, không ngừng lan rộng, sau đó mặt đất lại đột ngột sụp xuống.
Khoảnh khắc chiến sĩ Vô Gian tiếp xúc với kiếm chỉ của Lữ Việt, sức mạnh cảm xúc tiêu cực của Lữ Việt đã thuận thế xâm nhập vào cơ thể chiến sĩ Vô Gian.