Tả Tiểu Niệm nghe vậy thì rùng mình, đột nhiên vụt ra khỏi lòng mẹ, gương mặt nhỏ trầm xuống, trầm mặt không nói.
Đôi lông mày đẹp chậm rãi nhíu lại, lại có khí tức lăng lệ chợt lóe lên.
Sau đó người trong nhà cũng không có nói chuyện nữa, chậm rãi ăn cơm.
Tả Tiểu Đa thầm nghĩ, hắn hoàn toàn không đặt chút tâm tư nào lên chuyện nhi nữ tình trường, cái hắn đang chú ý bây giờ là. . . một triệu đó, nhịn nửa ngày rốt cuộc cũng lấy can đảm hỏi: "Cha, ngài mua đan dược cho tỷ ta, bỏ ra một triệu?"
Tả Trường Lộ cũng đã bình phục tâm tình, thản nhiên nói: "Thế nào, ngươi có ý kiến?"
Tả Tiểu Đa trơ mặt ra nói: "Cha, cha ruột ta, ngài mua đan dược cho tỷ ta là chuyện hợp tình hợp lý, đương nhiên, nhưng cho dù có thích hợp đi nữa thì ta cũng là con trai của ngài, nhìn thấy mà thèm cũng hợp tình hợp lý chứ, đương nhiên. . . ta cũng không dám muốn tới một triệu. . . ngài cho ta một vạn. . . à ừm?"
Tả Trường Lộ nhíu mày, chậm rãi quay đầu lại nhìn: "Hử?"
". . . Nếu không thì tám ngàn. . . năm ngàn, năm ngàn cũng được!" Tả Tiểu Đa yếu ớt nhấc tay, mắt thấy cha mình trừng mắt thì vội vàng đổi giọng: "Cha, hắc hắc. . . ba ngàn, ba ngàn cũng được. . ."
"Bây giờ ông đây một đồng tiền cũng không có!" Tả Trường Lộ chậm rãi kẹp một miếng thịt đưa vào trong miệng, nhấm nuốt say sưa ngon lành: "Ta chỉ cho ngươi một con đường sáng. . . đi xin mẹ ngươi."
Tả Tiểu Đa trưng vẻ mặt cầu xin ra: "Nếu mẹ cho ta thì ta còn tìm ngai làm gì. . . ngài quá không công bằng. . . cho tỷ ta một triệu. . ."
"Ừm, không cho ngươi thì ngươi làm gì được ta." Tả Trường Lộ hờ hững trả lời.
"Địa vị của ta trong gia đình. . ." Tả Tiểu Đa thở dài.
"Hóa ra ngươi còn muốn có địa vị trong nhà này?" Ngô Vũ Đình mỉm cười quay qua con trai một chút: "Nói, ngươi muốn địa vị gì? Xếp hạng thứ tư trong nhà mà còn chưa hài lòng? Nếu không ta nuôi thêm một con chó, để cho ngươi xếp thứ năm?"
". . ."
"Ha ha ha. . ." Tả Tiểu Niệm nhịn không được bật cười, ngửa tới ngửa lui.
"Hình tượng! Nữ hài tử, hình tượng! Thục nữ, thục nữ!" Ngô Vũ Đình trừng mắt nhìn nàng.
Tả Tiểu Niệm le lưỡi một cái, cúi đầu ăn cơm, cũng trung thực lại.
. . .
Tả Tiểu Đa thở dài não nề, cũng không nói thêm gì nữa, trong lòng tính toán chiều nay nên đi đâu kiếm ít tiền? Mặc dù hắn là thiếu niên nhưng đã sống một đời trong thế giới trong mộng; mặc dù một đời đó chết sớm một chút, thậm chí còn không biết những gì đã trải qua thế giới trong giấc mộng đó là thật hay là giả nhưng tâm cảnh của hắn cũng không phải là thiếu niên mười bảy tuổi có thể bì được.
Mười một tuổi bắt đầu nằm mơ, cùng một giấc mộng kéo dài suốt sáu năm. Sáu năm, trở ngại tu hành, chậm trễ Võ Đạo, mỗi ngày đều buồn ngủ. . .
Nếu không, cho dù tư chất có kém nữa thì cũng không tới mức tệ hại như bây giờ!
Cảnh tượng sau cùng trong mộng, toàn bộ tinh to lớn đó nổ tung. . . tựa như trong đầu hắn cũng nổ vang.
Trong nháy mắt vô số ngôi sao nổ tung, một vòng ánh sáng chói mắt xông về phía mình. . . sau đó hắn giật mình tỉnh giấc.
Mà sau giấc mộng đó, trên ngực mình đột nhiên xuất hiện một miếng ngọc bội không toàn vẹn, điều này chứng mình là tất cả những chuyện này tuyệt đối không phải là một giấc mộng.
Bây giờ mình chỉ cần mua được mấy thứ cần thiết thì có thể thí nghiệm một chút, xem xem rốt cuộc thì kỳ ngộ của mình là thật hay là giả?
Nhưng mà phải làm như thế nào mới lấy được tiền!
Thói quen tiết kiệm kéo dài nhiều năm như vậy nhưng tiền tiêu vặt tích lũy được cũng không đủ. . .
. . .
Sau khi ăn xong.
Tả Tiểu Niệm đi về phòng của mình, trước khi đi, còn liếc mắt ra hiệu cho Tả Tiểu Đa một cái.
Tả Trường Lộ cũng đi về tiệm: "Chiều này ta đi nhập ít hàng, không còn Tinh Hồn Thạch. . . lần này ta phải đi kiếm một ít loại chất lượng cao, bổ sung thiếu hụt."
Hai cha con đều đi.
Ngô Vũ Đình thở dài nhìn Tả Tiểu Đa: "Tiểu Đa, ngươi đừng cảm thấy mất mác, đây là một thế giới Võ Đạo. . . tư chất của ngươi và Tiểu Niệm tỷ ngươi chắc chắn là hai thế giới khác biệt. . ."
"Ta biết, ta biết rồi." Tả Tiểu Đa bình tĩnh nói.
Khi mẹ hắn gọi hắn là Tiểu Đa thì là lúc nàng nghiêm túc nói chuyện, Tả Tiểu Đa cũng không dám cười đùa tí tửng.
Thực ra thì sau khi trải qua cuộc sống lang bạt kỳ hồ trong thế giới trong mộng, có thể nói là bây giờ Tả Tiểu Đa đã rất vừa lòng thỏa ý với gia đình của mình, hài lòng đến mức không thể hài lòng hơn được nữa.
Hắn ước gì mình có thể yên lặng, bình thường sống cả đời như thế.
Người sống một đờ, cây cỏ sống một mùa thu, có chuyện gì quan trọng hơn chuyện gia đình hạnh phúc, bình an vui sướng đâu?
Hắn nguyện vĩnh viễn vảo vệ lấy sự bình tĩnh và ấm áp này, mãi mãi cũng sống như vậy.
Đương nhiên là nếu sau này hắn có thể có được lực lượng mạnh mẽ hơn thì tốt hơn.
Nhưng mà trong lòng hắn vẫn nghĩ; khi ta lên sáu tuổi thì ta đã biết đó là vợ ta. . . bây giờ ta mười bảy tuổi, các ngươi nói cho ta biết ta đừng suy nghĩ nhiều, còn kêu ta đừng thấy mất mác, ngài là mẹ ruột của ta thật sao?
May là ngay từ đầu thì ta đã không có cái ý định này. . . Hừ!
. . .
CHƯƠNG 6: ĐÁNH ĐỆ ĐỆ KHÔNG CẦN LÀM SỚM (3)
Ngô Vũ Đình thở dài một hơi.
Trìu mến nhìn con trai.
Nàng cảm thấy con trai mình đúng là số khổ.
Tinh Hồn đại lục, Võ Đạo vi tôn.
Đại lục trải qua mấy cái thời kỳ tuế nguyệt tẩy lễ, từ thế giới Hồng Hoang đi đến thế giới Tiên Thần, sau đó lại tới thời đại của Đế Vương, rồi lại tới thời đại Mạt Võ. Sau đó lại tới thời đại khoa học kỹ thuật, rồi lại tới thời đại Tinh Vẫn, thời kỳ tận thế, thời kỳ khôi phục, cuối cùng bây giờ là thời đại Tinh Võ.
Người bình thường muốn sinh tồn được trong thế giới này cũng không dễ dàng gì.
Bất kỳ một thời kỳ gì của Tinh Hồn đại lục, bất kỳ niên đại nào cũng đều có một thiết luật giống nhau: Luôn là người không có tư chất hoặc là người có tư chất không tốt chiếm đa số. Mà con của mình, chính là một thành viên trong số ngàn ngàn vạn vạn người bình thường. . ..
Tư chất đã định trước, cả đời này hắn khó mà trở mình được trong thời đại Võ Đạo phục hưng này!
Khi Tả Tiểu Niệm thức tỉnh tinh hồn là ba tuổi, tinh hồn phóng lên tận trời tràn ngập thương khung, toàn bộ thân thể từ đầu đến chân, tinh mạch dày đặc như là thiên la địa võng, thậm chí gần như ngưng tụ thành một thể hoàn chỉnh!
Chính là một loại thể chất cực kỳ hiếm thấy, Cửu Cửu Tinh Hồn Chi Thể. Chỉ thiếu chút nữa thì là trời sinh tinh hồn hoàn chỉnh.
Mà con trai Tả Tiểu Đa. . . tám tuổi mới thức tỉnh tinh hồn, tinh hồn ở trong đan điền, nó chỉ là một ngọn lửa nhỏ yếu ớt, hữu khí vô lực.
Như vậy còn không bằng hoàn toàn không có.
Nếu như hoàn toàn không có thì cuộc đời này hắn không có hi vọng trở thành cường giả, có thể yên tâm làm một người bình thường. Nhưng có tinh hồn trong người thì cũng đồng nghĩa với việc hắn có thể trở thành võ giả, mà trở thành võ giả thì phải gánh lấy trách nhiệm của võ giả.
Trách nhiệm của võ giả chẳng khác nào sinh tử.
Trên Võ Đồ là Võ Sĩ, trên Võ Sĩ là Võ Sư, trên Võ Sư mới là Tiên Thiên; trên Tiên Thiên chính là Thai Tức; trên Thai Tức chính là Đan Nguyên. . .
Đạt tới cảnh giới Đan Nguyên thì có thể xưng là tông sư.
Còn về cảnh giới cao hơn nữa thì không nói cũng được.
Nhưng mà bây giờ Tả Tiểu Niệm sắp đột phá cảnh giới Đan Nguyên, với tư chất của con trai thì sợ là ba trăm năm cũng không bò lên nổi. . . A?
"Đi Võ Đạo. . . ngươi không làm gì được cả." Ngô Vũ Đình nhìn con trai, thở dài nói: "Tiểu Đa, nếu không thì ngươi phế tinh hồn bỏ đi. . . làm một người bình thường thì có thể yên ổn mà sống."
Tả Tiểu Đa hé mắt ra, cười hì hì ha ha nói: "Mẹ, đường bình thường không đi được thì cũng không cần phải tuyệt vọng, ta còn có thể đi tả đạo mà."
Ngô Vũ Đình hừ một tiếng, trợn mắt nói: "Tiểu tử ngươi nói cái gì đó? Nếu ngươi dám đi bàng môn tả đạo thì đừng nói là luật pháp không dung, chỉ riêng ải của bà đây ngươi cũng không qua nổi, ngươi có tin ta đánh ngươi thành tàn phế luôn hay không!"
Tả Tiểu Đa rụt cổ một cái, câm như ve mùa đông, trong lòng lại xem thường: Thời đại xán lạn như vậy, ta đâu thể sống bình thường cả đời này?
"Mẹ, ta chỉ thiếu chút tiền thôi. . ." Tả Tiểu Đa thử cố gắng lần chót.
"Xéo đi! Không có!"
Ngô Vũ Đình giận không chỗ phát tiết.
Vừa bỏ ra một triệu mua đan dược, mặc dù không biết chồng mình lấy được ở đâu nhưng Ngô Vũ Đình tự biết, mặc dù nhà mình cũng không phải nghèo khó gì nhưng mà vẫn không bỏ ra nổi một triệu.
Bây giờ đã phải gánh một con số lớn như vậy, tiểu tử này còn không hiểu chuyện, không có ánh mắt như thế, muốn xài tiền bậy bạ!
Phải đánh!
Đừng nói là không có, cho dù có thì cũng không cho hắn!
Nàng thực sự không rõ, tiểu tử này còn nhỏ tuổi nhưng mà từ nhỏ thì đã có chấp niệm sâu đậm với tiền tài như vậy rồi? ! Cho hắn tiền tiêu vặt, tiền mừng tuổi nhiều năm như vậy mà nàng chưa từng nhìn thấy hắn xài tới một xu nào. . .
Đúng là keo kiệt như thần giữ của, thấy tiền sáng mắt. . .
Hoàn toàn không có rộng rãi phóng khoáng như vợ chồng mình. . .
Không những thấy tiền sáng mắt mà còn không biết xấu hổ nữa…
"Hắn là do ta sinh ra thật sao?"
Ngô Vũ Đình nghĩ đến tính cách của Tả Tiểu Đa thì thở dài, cúi đầu nhìn bụng của mình, có chút không rõ ràng cho lắm.
"Ngươi không thừa kế được chút gen và tính cách ưu tú của ta và cha ngươi chút nào, ngược lại thì có bao nhiêu khuyết điểm thì ngươi thu hết bấy nhiều, không tha cho cái nào…”
. . .
Ngô Vũ Đình cũng ra khỏi nhà.
Tả Tiểu Đa thở dài, đang muốn đi về phòng tự nghĩ cách thì đột nhiên mắt tối sầm lại, cảm nhận được cảm giác trời đất quay cuồng quen thuộc, cái gì cũng nhìn không thấy, thân thể lơ lửng, nhanh chóng di động trên không trung. . .
Tả Tiểu Đa kêu thảm một tiếng: "Tả Tiểu Niệm! !"
Từ khi Tả Tiểu Niệm đột phá, có được năng lực hư không nhiếp vật thì mỗi ngày nàng đều bắt Tả Tiểu Đa nhiếp tới nhiếp lui, chỉ cần cha mẹ không có ở nhà thì Tả Tiểu Đa thường xuyên bị nhiếp lên không trung, bay tới bay lui.
Khổ không thể tả.
Làm gì có một người tỷ tỷ nào như thế?
Như vậy mà còn muốn cho ta cưới nàng? ! Đúng là . . . ha ha.
Còn nói đánh đệ đệ phải thừa dịp khi còn sớm?
Tả Tiểu Đa cảm thấy Tả Tiểu Niệm hoàn toàn không cần phải thừa dịp sớm. . . bởi vì nàng có thể đánh suốt. . .
Hô một tiếng, hai mắt tỏa sáng.
Chỉ thấy gương mặt xinh đẹp tràn đầy ý cười của Tả Tiểu Niệm ý xuất hiện trước mặt, vẻ mặt ngạo kiều đắc chí: "Thoải mái không?"
". . ." Tả Tiểu Đa còn chưa hết choáng váng, đứng lắc lư trên đất, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngươi chờ đó, nếu như tu vi của ta vượt qua ngươi. . ."
"Vượt qua ta thì ngươi muốn làm cái gì? !" Tả Tiểu Niệm đi lên một bước, ưỡn ngực, ngạo nghễ ép hỏi.
". . . Ta, ta không làm gì cả." Tả Tiểu Đa sợ.
CHƯƠNG 07: ĐÁNH ĐỆ ĐỆ KHÔNG CẦN LÀM SỚM (4)
Tả Tiểu Niệm đã xông tới, khẽ vươn tay nắm chặt quai hàm của Tả Tiểu Đa, hung thần ác sát hỏi: "Nói, ngươi muốn tiền làm cái gì?"
"Đau đau đau. . ." Tả Tiểu Đa hoàn toàn không có chút sức phản kháng nào dưới tay Tả Tiểu Niệm, hít một hơi khí lạnh, giận dữ nói: "Buông tay! Ta muốn tiền. . . đương nhiên là có chuyện cần dùng tới!”
Tả Tiểu Niệm kề sát mặt hắn, quan sát hắn cả buổi, khoảng cách quá gần, thậm chí Tả Tiểu Đa còn cảm nhận được hơi thở nóng hổi và vị ngọt trong miệng Tả Tiểu Niệm.
Không khỏi choáng váng một cái, cả giận nói: "Đã kêu ta đừng có suy nghĩ nhiều, ngươi đừng có tới chọc ta."
"Hừ. . . ai mà thèm." Một lúc sau, Tả Tiểu Niệm mới buông hắn ra, lật tay một cái, trong tay xuất hiện một viên đan dược màu đỏ, hừ một tiếng, nói: "Ngươi ăn cái này thì tỷ sẽ cho tiền ngươi."
"Ai. . . đã nói với ngươi rồi, vô dụng. . ." Tả Tiểu Đa cầm lấy, nhìn cũng không nhìn, ném vào trong miệng.
Đây là một viên Tẩy Tủy Đan cấp thấp.
Từ khi Tả Tiểu Niệm bộc lộ tài năng đến nay, người đẹp, tư chất lại tốt; người theo đuổi nàng có thể xếp hàng ba vòng quanh Phượng Hoàng Thành. Mà các loại đan dược cấp thấp mà nàng lấy được cũng nhiều vô số.
Nhưng mà mọi người đều biết, Tả Tiểu Niệm chỉ có hứng thú với loại đan dược có thể đề cao tinh hồn, đối với mấy loại khác thì nàng hoàn toàn không thèm nhìn tới.
Mặc dù mọi người không biết rõ cho lắm nhưng mà mấy người theo đuổi nàng cũng vừa lòng, quan trọng là loại đan dược này nó rẻ.
Bọn họ không biết, tất cả đan dược mà Tả Tiểu Niệm lấy được đều đi vào bụng của Tả Tiểu Đa hết.
Loại Tẩy Tủy Đan này, Tả Tiểu Đa đã ăn không dưới hai mươi viên. . .
"Lần này ngươi lại nhặt được?" Tả Tiểu Đa vừa nuốt đan dược vừa hỏi.
"Đương nhiên." Tả Tiểu Niệm nháy mắt mấy cái, hoạt bát nói: "Có người đi trước mặt ta, làm rơi một bình đan dược, ta kêu kiểu gì cũng không thèm quay lại. . . nên ta đành phải cầm về."
". . ." Tả Tiểu Đa im lặng.
"Tỷ, vận may của ngài thật tốt." Tả Tiểu Đa trợn trừng mắt một cái, âm dương quái khí nói: "Đáng thương cho ta từ nhỏ đến lớn ngay cả một đồng tiền xu cũng chưa từng nhặt được, còn ngươi thì cái gì cũng có thể nhặt được, bội phục bội phục."
Bắt đầu từ khi mười ba mười bốn mười lăm tuổi, Tả Tiểu Niệm bắt đầu nhặt được loại đan dược này vô số lần; Tinh Hồn Đan, Tinh Biến Đan, Tỉnh Thần Đan, Tẩy Tủy Đan. . .
Tất cả đều là đan dược có công dụng đặt nền móng, thức tỉnh tinh hồn, lớn mạnh tinh hồn, phụ trợ tinh hồn. . .
"Chắc chắn là đám người theo đuổi ngươi cố ý ném xuống. . . ngươi nhặt thì khác nào thiếu người ta một cái nhân tình?" Tả Tiểu Đa thở dài.
"Thiếu nhân tình gì?"
Tả Tiểu Niệm mở to đôi mắt tròn, nói: "Đây là ta may mắn nhặt được."
Tả Tiểu Đa im lặng: "Nếu người ta không muốn đuổi theo ngươi thì người ta sẽ cố ý làm rớt ngay trước mặt ngươi để ngươi nhặt được? Có ai không biết là ngươi chỉ cần cái này?"
Nàng cau mũi một cái, hừ một tiếng, nói: "Bọn hắn dám ném thì ta dám nhặt; chuyện này thì có liên quan gì đến chuyện theo đuổi ta? Chẳng lẽ còn có chuyện ta nhặt được đan dược của người nào thì phải đồng ý cho người đó theo đuổi ta? Đây là đạo lý hoang đường gì vậy!"
Tả Tiểu Đa nhìn nữ tử mỹ lệ có da mặt dày như tường thành trước mặt mình, trong lòng không nhịn được mà thở dài một tiếng: Nếu để cho những người theo đuổi nàng biết, nữ thần hoàn mỹ ôn nhu hiền lành trong mắt bọn họ (đã lược bỏ một trăm ba mươi sáu lời ca ngợi). . . lại mặt dày vô lại như vậy thì liệu tam quan của bọn họ có bị hủy sạch hay không?
"Vậy tại sao ngươi không nhặt những đan dược khác? Mấy thứ đó quý giá hơn nhiều."
"Những cái đó hoàn toàn không có tác dụng với ngươi thì ta nhặt làm cái gì?" Tả Tiểu Niệm hùng hồn nói.
Tả Tiểu Đa: ". . ."
Ngươi dáng dấp đẹp, ngươi nói cái gì thì là cái đó đi!
Ta không phản bác được!
Một lúc sau, cảm nhận được dược lực của Tẩy Tủy Đan đã tan ra trong cơ thể mình, vẫn giống y như cũ, chỉ ấm áp một chút rồi biến mất, Tả Tiểu Đa thở dài: "Sau này đừng nhặt nữa, mấy năm nay, những đan dược mà ngươi nhặt cho ta ăn có chừng một xe rồi, một chút tác dụng cũng không có. Ngươi đừng có. . ."
Không đợi hắn nói xong thì Tả Tiểu Niệm đã cười lạnh, nói: "À à, hôm nay ngươi bản lãnh lắm, còn dám quản tỷ tỷ này nữa đúng không?"
Tả Tiểu Đa trong nháy mắt bại lui.
Hết cách rồi, địa vị của mình trong nhà quá thấp, hơn nữa võ lực cũng quá thấp, bất kỳ người nào trong nhà cũng có thể đè mình xuống đánh cho tơi bời. Nhất là Tả Tiểu Niệm, bây giờ một mình Tả Tiểu Niệm đánh một sư đoàn mình cũng đơn giản giống như chơi. . .
Lần trước chọc giận nàng, bị nàng ném lên không trung, rơi từ độ cao một trăm mét xuống, sau đó nàng bắt được rồi lại ném lên, liên tục bảy tám lần như vậy, suýt chút nữa hắn bị dọa đến hồn phi phách tán. . . Bạo lực nữ!
"Ngươi muốn bao nhiêu tiền?"
Nghe Tả Tiểu Niệm hỏi như vậy, Tả Tiểu Đa mừng rỡ nói: "Không nhiều. . ."
"Một vạn có đủ hay không?" Tả Tiểu Niệm sờ chiếc nhẫn ngọc trắng noãn của mình, một chồng tiền mặt dày cộm xuất hiện trước mặt.
"Đủ! Đủ!" Tả Tiểu Đa mừng rỡ, hai mắt bắt ra tia sáng long lanh.
Tiền!
Có số tiền này thì mình có thể thuận lợi. . .
"Hừ. . . đây là tiền lương với tiền thưởng suốt cả năm của ta. . ." Tả Tiểu Niệm đảo mắt, đột nhiên để tiền mặt ra sau lưng, sau đó ưỡn ngực lên.
Tả Tiểu Đa đang đưa tay qua muốn cầm lấy tiền, móng vuốt gần như đặt lên trên ngực của Tả Tiểu Niệm, hắn vội vàng rụt tay lại, mặt đỏ tới mang tai gầm nhẹ: "Tả Tiểu Niệm! Ngươi làm gì đó! !"
Tả Tiểu Niệm cười hắc hắc, nghiêng đầu hỏi: "Ta có đẹp không?"
Tả Tiểu Đa cả giận nói: "Xinh đẹp! Đẹp! Được chưa!"
Tả Tiểu Niệm không thèm nhìn sự phẫn nộ của hắn, đưa cổ lại gần, thấp giọng nói: "Vậy ngươi có muốn hay không. . ."
"Không muốn!" Tả Tiểu Đa chật vật nhảy ra sau một bước, xoay người chạy: "Ta không cần tiền nữa không được sao. . . chỉ có một vạn đồng mà lại muốn ta làm chuyện như thế. . . hừ. . ."
Chạy một mạch ra tới ngoài cửa, trái tim nhỏ vẫn còn đang đập bình bịch.
Tiếng cười hì hì của Tả Tiểu Niệm từ trong phòng vọng ra, sau đó là một sấp tiền dày cộp bị ném ra ngoài: "Cầm lấy đi! Hừ. . . Cẩu Cẩu, ngươi trốn không thoát khỏi lòng bàn tay của tỷ tỷ đâu!”
"Còn nữa, tiền này đừng để cho cha mẹ biết."
CHƯƠNG 8: VẠN SỰ SẴN SÀNG
Tả Tiểu Đa nhìn một bó tiền mặt lớn nằm chỉnh tề trên mặt đất, trong lòng lại không cảm thấy vui sướng, cũng không biết hắn đang nghĩ cái gì.
Thật lâu sau, hắn mới xoay người cầm tiền lên, cất vào túi.
Tả Tiểu Đa rất rõ ràng tâm tư của Tả Tiểu Niệm.
Trước khi Tả Tiểu Đa chưa sinh ra, Tả Trường Lộ và Ngô Vũ Đình đã thu dưỡng Tả Tiểu Niệm.
Hai vợ chồng trẻ tuổi, chưa sinh con đã thu dưỡng một nữ hài.
Tả Tiểu Đa cảm thấy nhất định có chuyện xưa, nhưng hắn lại không biết nguyên nhân.
Lúc Tả Tiểu Niệm ba tuổi, kiểm tra đo lường ra thiên phú tinh hồn, Ngô Vũ Đình lại ngoài ý muốn mang thai, có Tả Tiểu Đa.
Đây quả thật là ngoài ý muốn.
Sau khi Tả Tiểu Đa lớn lên đã nghe phụ mẫu nhiều lần nhắc lại chuyện này, hai vợ chồng đều cảm thấy rất thần kỳ. . . Rõ ràng không muốn có. ..
Cho nên cái tên Tả Tiểu Đa, cũng thuận lý thành chương mà có.
Nhưng dù sao đó cũng là con trai mình, mắt thấy từng ngày lớn lên, sao có thể không thích? Lúc Tả Tiểu Đa ba bốn tuổi, Ngô Vũ Đình đột nhiên nghĩ tới: Nếu có một ngày mình và Tả Trường Lộ già đi, một đôi nhi nữ sẽ sống nương tựa vào nhau vĩnh viễn không chia lìa, chẳng phải sẽ là chuyện tốt sao?
Có một lần hai vợ chồng nói chuyện, Tả Tiểu Niệm nghe được.
Vì thế Tả Tiểu Niệm mới biết thân thế của mình, thì ra không phải con ruột của cha mẹ, nhưng từ bảy, tám tuổi ấy, tiểu cô nương này luôn cho rằng mình là con dâu nuôi từ bé của Tả gia. ..
Mỗi năm Tả Tiểu Đa trưởng thành, sao hắn có thể không biết tâm tư của Tả Tiểu Niệm, có lẽ không phải là tình yêu. . . A? Hẳn là Tả Tiểu Niệm thuần túy không nỡ bỏ cái nhà này, càng muốn báo đáp ơn dưỡng dục của cha mẹ. . .
Cho dù dù thiên tư của nàng rất tốt, Tả Tiểu Niệm cũng không đồng ý gia nhập bất cứ tông môn nào tu hành, mặc kệ là tông môn gì, mặc kệ là người tu hành cao cao tại thượng thế nào đến khuyên, Tả Tiểu Niệm đều từ chối.
Ta ở đây, ta thuộc về cái nhà này, ta sẽ không đi!
Ngô Vũ Đình và Tả Trường Lộ đã sớm hối hận đến xanh ruột.
Chậm trễ tiền đồ của nữ nhi a!
Ai có thể ngờ một tiểu nha đầu lại cố chấp như vậy.
Nếu không phải tốc độ tu luyện của Tả Tiểu Niệm không chậm lại, sợ rằng Tả Trường Lộ và Ngô Ngọc Đình sẽ càng cảm thấy tội lỗi.
Cũng chính vì vậy, lúc Tả Tiểu Niệm lần nữa nhắc đến chuyện kết hôn với Tả Tiểu Đa, vẻ mặt Tả Trường Lộ mới nghiêm nghị như vậy!
. ..
Cửa ra vào vang lên một tiếng “bang”.
Tả Tiểu Đa đi ra.
Tả Tiểu Niệm mới thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy trên mặt có chút nóng.
Phía sau cửa, gương mặt xinh đẹp ngượng ngùng, sờ ngực mình, nhớ tới Tả Tiểu Đa suýt chút nữa đã đặt móng vuốt ấn lên, trên mặt càng đỏ, lẩm bẩm nói; “Dám ấn lên, ngươi sẽ chết chắc!”
“Hai thế giới. . . Cái gì mà hai thế giới!” Gương mặt xinh đẹp của Tả Tiểu Niệm càng ngày càng đỏ: “Hừ, đồ hèn nhát!”
Xuất thần một lát, cuối cùng nàng cũng vội vàng đi ra cửa, dù sao cũng là thời khắc mấu chốt đột phá m Dương giới, nàng không được thư giãn; vẫn phải đến Tinh Võ viện khổ tu.
Lúc ra cửa, lại khôi phục thành dáng vẻ hờ hững cự tuyệt người khác ở ngàn dặm, thanh lãnh như ánh trăng.
Ngay cửa ra vào, nàng lóe lên một cái, đã không thấy tăm hơi.
. ..
“Máu trên đầu ngón tay, Vô Hạ Chi Ngọc, m Dương Chi Ngư, Tinh Thần Chi Tâm. . .”
Tả Tiểu Đa lải nhải ra cửa.
Không thể không nói thế giới này rất tốt đẹp.
Ít nhất, Vô Hạ Chi Ngọc không giống đắt đỏ như ở thế giới trong mộng; trên đại lục Tinh Hồn, tảng đá đáng giá nhất chính là Tinh Hồn Thạch; mà vật như ngọc thạch, chỉ đẹp hơn tảng đá một chút, căn bản không đáng tiền.
Về phần Tinh Thần Chi Tâm càng dễ làm hơn, đó chính là Tinh Hồn Ngọc! Trong tiệm của lão cha có rất nhiều.
Mặc dù có phân chia cao giai và thấp giai, nhưng. . . Giai đoạn hiện nay của mình, có vẻ như không cần quá cấp cao.
Hơn nữa, trong tiệm lão cha đều có những thứ này.
Thuận tiện!
Còn máu trên đầu ngón tay? Chỉ là chuyện của một đao! Về phần m Dương Chi Ngư —— Lão tử biết vẽ!
Ha ha ha ha. ..
Có điều tám nghìn Tinh Nguyên, Tả Tiểu Đa đã sớm mua một khối bạch ngọc thượng đẳng trong suốt bằng cái quạt hương bồ mà mình xem trọng, cộng thêm tiền để dành của mình, với mười nghìn Tả Tiểu Niệm cho, Tả Tiểu Đa vẫn còn dư bảy nghìn.
Hắn lập tức cảm thấy tài đại khí thô.
Sau đó định đến cửa hàng Tinh Hồn Thạch của lão cha.
“Trường Lộ Tinh Hồn Thạch Điếm”.
Ừm.
Đây là tên cửa hàng, rất phù hợp với tính cách lười biếng của lão cha —— trực tiếp dùng tên của mình đặt, đơn giản thẳng thắn lại thực dụng.
. ..
“Cẩu Đát?” Tả Trường Lộ đang dỡ hàng, nhìn thấy nhi tử đến có chút kinh hỉ: “Tới thật đúng lúc, mau tới giúp ta khuân vào đi.”
“. . .”
Tả Tiểu Đa bĩu môi, đến thật đúng lúc, vừa khéo gặp dỡ hàng, vận khí này. . . Không có ai bằng a, nhận mệnh làm việc đi!
Ròng rã một xe cường lực lớn, gần ngàn tấn, mật độ Tinh Hồn Thạch còn lớn hơn ngọc thạch cao cấp, một khối bằng nắm tay cũng có trên trăm cân.
Cho nên một xe Tinh Hồn Thạch này nhìn như không nhiều, lại rất nặng.
Các chủ tiệm bên cạnh nhao nhao đến giúp đỡ, Tả Tiểu Đa mồ hôi đầm đìa vác nhiều hơn, cõng toàn bộ vào cửa hàng, cuối cùng là mấy khối Tinh Hồn Thạch siêu cấp lớn, nặng đến mấy vạn cân, hai cha con thở hổn hển cộng thêm mấy người trợ giúp mới chuyển vào được, tất cả mọi người đều mệt mỏi đến le lưỡi.
“Sớm biết để Tiểu Niệm tỷ tới. . .” Tả Tiểu Đa lè lưỡi, nếu Tả Tiểu Niệm ở đây, một bàn tay là có thể nhấc toàn bộ hàng trên xe xuống rồi.
“Ha ha. . .” Tả Trường Lộ mắt trợn trắng với nhi tử: “Nếu ngươi có chút tiền đồ, hiện tại cho dù đến Võ Sĩ, ngươi cũng có thể một mình chuyển hết xuống mà không thở gấp, Võ Đồ sơ cấp đại nhân.”
CHƯƠNG 9: VẠN SỰ SẴN SÀNG (2)
Tả Tiểu Đa chỉ cảm thấy hơi thở đình chỉ, vẻ mặt đau khổ: “Cha, ta cũng muốn mặt.”
“. . . Tu luyện năm năm vẫn là Võ Đồ sơ cấp, còn muốn mặt, có ý tốt a. . .”
Tả Trường Lộ khịt mũi coi thường: “Nói, ngươi đến đây làm gì? Nói trước, ta không có tiền! Đòi tiền thì tìm mẹ ngươi đi.”
Vẻ mặt Tả Tiểu Đa biệt khuất: “Ta chỉ muốn đến giúp đỡ ngài một chút. . . Trông cửa hàng một lát.”
Tả Trường Lộ cười xùy một tiếng: “Hỗ trợ thì không cần. . . Ngày kia ngươi khai giảng rồi, Võ Đồ đại nhân, ngài dậm chân tại Võ Đồ ban lâu rồi, như hạc giữa bầy gà, ta cảm thấy kiêu ngạo về ngươi.”
Tả Tiểu Đa thổ huyết.
Đây là chuyện hắn thương tâm nhất, bình thường Võ Đồ đều là mấy đứa trẻ tám chín tuổi, nhưng Tả Tiểu Đa đã mười bảy tuổi vẫn còn dậm chân tại Võ Đồ ban, lưu ban năm năm, đã trở thành một chuyện cười lớn.
Hạc giữa bầy gà là thật, Tả Tiểu Đa không chỉ có tuổi tác lớn nhất, đồng thời còn là người có vóc dáng cao nhất, đồng học cao nhất cũng chỉ đến vai hắn mà thôi. . . Quá mất mặt.
Bên cạnh, mấy vị chủ tiệm đến giúp đỡ lập tức cười vang đứng lên.
Trong đó một người khích lệ nói: “Ta nhìn Tiểu Đa là người có tài nhưng thành đạt muộn, khẳng định có thể tốt nghiệp! Tiểu Đa, ngươi nói có đúng không?”
Tả Tiểu Đa biểu thị mình đã mất một máng máu, vô lực đậu đen rau muống, giống như thổ huyết nói: “Vừa chuyển xong một xe hàng. . . Tất cả mọi người nghỉ ngơi một chút thì tốt bao nhiêu. . . Ai.”
Trong tiếng cười vang, đám người tán đi.
Tính cách của Tả Trường Lộ vô cùng tốt, dường như từ trước tới giờ không tức giậ, Tả Tiểu Đa cũng là người thích đùa giỡn, mọi người đều rất hòa hợp, hay nói đùa, nhưng mấy vị chủ tiệm cảm thấy rất đáng tiếc vì Tả Tiểu Đa không có khả năng tu luyện.
Nhìn đứa trẻ này lớn lên từ nhỏ, giống như hài tử nhà mình vậy.
Mặc dù cười vang, nhưng mấy vị chủ tiệm cũng âm thầm thở dài: “Đứa trẻ tốt như thế, sao lại không thể tu luyện?”
“Đúng đấy, vừa rồi dỡ hàng, Tiểu Đa vác nhiều nhất, còn không cho chúng ta và ba hắn vác nặng, ngoài miệng lại không nói câu nào. . . Haiz, tiểu tử nhà ta cũng không thể tu luyện, nhưng sao có tâm ý như vậy? Nếu có đứa con trai hiểu chuyện như vậy, cho dù không thể tu luyện, lão tử cũng cao hứng chết.”
“Nói cũng đúng, tất cả mọi người nghĩ biện pháp, âm thầm tìm kiếm phương thuốc dân gian nào đó đi.”
“Đáng tiếc, đứa nhỏ này vừa hiếu thuận, lại thành thật chất phác, chịu được khổ nhọc, ông trời không có mắt a. . .”
. ..
Tả Trường Lộ liếc mắt nhìn nhi tử: “Hiếu thuận. . . Thì không nói, nhưng tính tình ngươi không có lợi thì không dậy sớm, hình tượng trung thực chất phác, chịu được khổ nhọc này của ngươi, sao lại dựng lên được vậy?”
Tả Tiểu Đa xụ mặt: “Cha, ta là con trai ruột của ngài. . .”
“Nếu không nói thì cút đi, ngươi không có mục đích sẽ đến giúp ta làm việc sao?” Tả Trường Lộ rất quen thuộc với con trai mình, một mặt ghét bỏ: “Nói, muốn làm cái gì.”
“Khụ khụ. . . Chỉ lấy một khối Tinh Hồn Ngọc. . . Khụ khụ, lớn cỡ bàn tay là được, lớn hơn một chút thì càng tốt hơn, nếu lớn như mặt bàn lớn xanh như bầu trời vậy thì càng tuyệt. . .” Tả Tiểu Đa trơ mặt ra, chân chó đi ra sau lưng lão ba, ân cần đấm vai.
Đùng!
Tả Trường Lộ đập một khối Tinh Hồng Ngọc tỏa ra ánh sáng lung linh lên mặt bàn: “Cầm lấy, đi!” Là ông chủ của một cửa hàng Tinh Hồn Thạch, không thiếu Tinh Hồn Ngọc, hơn nữa, phẩm chất cũng không tệ.
Cực thượng đẳng!
“Đa tạ phụ hoàng ban thưởng!”
Tả Tiểu Đa xoát một tiếng cầm vào trong tay, khuôn mặt cười như nở hoa: “Nhi thần cáo lui.”
“Cút đi!”
. ..
Cút thì cút.
Đồ đã đầy đủ.
Tả Tiểu Đa hí ha hí hửng ôm khối Tinh Hồn Ngọc và miếng bạch ngọc được cắt gọt gọn gàng vào trong ngực, một đường khải hoàn về nhà.
Đủ rồi!
Một đường trở về.
Thậm chí cảm xúc của Tả Tiểu Đa có chút bành trướng.
Hôm nay lão cha quá hào phóng, hào phóng đến mức khiến hắn có chút không dám tin, lại cứ như vậy cho hắn một khối Tinh Hồn Ngọc trấn cửa hàng, dáng vẻ còn có chút không kiên nhẫn...
Trong lúc nhất thời, Tả Tiểu Đa có cảm giác bản thân được bao vây trong tình thương như núi, như biển của cha.
Hừ hừ. . . Ba ba, ta biết ngài yêu ta mà!
“Mặc dù ngài không nói, nhưng ta hiểu được; chờ ta được kiếm tiền, đổi lão bà cho ngài nhá; ngài muốn mấy người, cứ việc nói thẳng, nếu một người vẫn ngại ít, mười người cũng không nhiều; tìm một trăm tám mươi người, làm công kiếm lời gia nghiệp; một người kiếm lời một nghìn, một tháng hơn mười vạn; chơi mấy chục năm, đều cho Tả Tiểu Đa. . .” Tả Tiểu Đa ngâm nga hát, tiêu sái về nhà.
Buổi chiều cha mẹ không ở nhà, Tiểu Niệm tỷ cũng không ở nhà, đúng là cơ hội tốt để mình làm thí nghiệm, khối ngọc bội không trọn vẹn trong ngực giống như cảm thấy Tả Tiểu Đa có thu hoạch, lại có chút nóng lên.
Về đến nhà.
Tả Tiểu Đa đặt tất cả những vật đã lấy được lên bàn, an tĩnh tâm thần, rửa tay, dùng một cái bút, đoan chính vẽ hình m Dương Ngư mình nhìn thấy trong mộng lên bạch ngọc.
Tỉ mỉ so sánh với mộng cảnh trong trí nhớ, phát hiện không có gì khác biệt, cuối cùng hắn hít sâu một hơi, dùng một thanh chủy thủ, không lưu tình vạch lên đầu ngón tay giữa của mình.
Máu me đầm đìa chảy ra.
“Thật đau.”