Ngày 18 tháng 7.
Đêm hôm đó cơ thể số 2 Hạ Bình Trú rảnh rỗi không có việc gì, bèn ngồi trong quán cà phê cùng các thành viên Bạch Nha Lữ Đoàn chơi vài ván bài poker.
Hạ Bình Trú đánh gọi là tâm hồn treo ngược cành cây, chiêu dở liên tục — bom có thể ném cơ bản đều ném hết lên người đồng đội.
Dù là con bạc huyền thoại nước Anh Lawrence cũng không chịu nổi hắn chơi như vậy, sững sờ làm một lần oan đại đầu, cùng hắn thua hai ván, một đêm phá vỡ kỷ lục bất bại trò chơi bài bạc lập ra trong Lữ Đoàn.
Sau khi thua sạch tiền trên người, Ayase Origami ngồi bên cạnh Hạ Bình Trú thuận lý thành chương tiếp nhận vị trí của hắn, mặt không cảm xúc nói với hắn một câu “Tôi giúp cậu thắng lại, mèo con đi ngủ trước đi”.
Thế là Hạ Bình Trú vỗ mông, thuận nước đẩy thuyền trở về gác xép.
Hắn thầm nghĩ, sau này hoạt động tập thể kiểu này vẫn nên ít tham gia là hơn, làm một thiếu niên khăn quàng đỏ ba tốt, thực ra không phải hắn không muốn thắng, mà là cho dù thân ở trong tập đoàn tội phạm cấp quốc tế cũng ghi nhớ sơ tâm, không muốn tham gia tụ tập cờ bạc, vạch rõ giới hạn với tệ nạn xã hội.
Điều khiển cơ thể số 2 đi về phía cửa sổ, Hạ Bình Trú giẫm một chân lên bệ cửa sổ, nhảy lên mái nhà gác xép.
Tiện thể nhắc tới, sức mạnh cơ thể của Hạ Bình Trú chỉ có cấp D, so với hai thuộc tính khác chênh lệch một trời một vực, cùng lắm chỉ khỏe hơn người bình thường một chút.
Cho nên Hạ Bình Trú không dám lơ là, sơ ý giẫm hụt rơi xuống còn phải để tượng đá Hoàng Hậu vớt hắn một cái — Hoàng Hậu khác với các quân cờ khác, cô có tâm trí, cái mặt mũi này Hạ Bình Trú không mất nổi, sau này còn phải cầm quân đánh giặc.
Sau khi leo lên mái nhà, gió đêm thổi vào mặt, xe cộ trên đường phố giống như đốm lửa, hội tụ thành một dòng ánh sáng qua lại không dứt, Hạ Bình Trú tìm một chỗ ngồi xuống, nhìn cảnh đêm Tokyo ngẩn người một lúc, cục nóng điều hòa kêu vo vo bên tai hắn.
Hắn lại nhớ đến Khổng Hữu Linh rồi. Mỗi lần ngồi trên mái nhà gác xép, đều sẽ nhớ lại quãng thời gian còn ở viện phúc lợi. Hắn rất hy vọng, Khổng Hữu Linh có thể cùng hắn ngồi ở đây, hai người hóng gió đêm, ngắm nhìn Tokyo đèn đuốc sáng trưng dưới màn đêm.
Nếu hắn không phải dị năng giả cấp Hạn Chế gì đó, Khổng Hữu Linh cũng chỉ là một người bình thường, họ có thể ném hết những phiền não Cứu Thế Hội, hủy diệt thế giới gì đó ra sau đầu, bình bình thường thường ngồi ở đây ngắm bầu trời, bình bình thường thường ngắm xe cộ và người qua lại trong thành phố...
Một lát sau, Hạ Bình Trú hoàn hồn, điều ra “Tiến độ Thiên Khu” trong bảng nhân vật.
[Tiến độ thăng cấp Thiên Khu “Cờ Vua Quốc Tế” của nhân vật số 2 hiện tại là: 80%]
Nhìn dòng chữ đỏ trên bảng, Hạ Bình Trú thầm nghĩ trong lòng: “Thiên Khu của cơ thể số 2 sắp thăng lên nhị giai rồi, tranh thủ trước khi buổi đấu giá bắt đầu thăng cấp đi, xem xem có thể mượn cơ hội này nhận được cơ chế trân quý gì không.”
Thế là hắn nằm xuống mái nhà gác xép, ấn vào hình đầu lâu trên điện thoại, mở APP nội bộ của Hiệp hội Khu Ma Nhân, một tấm bản đồ hiện ra trên màn hình điện thoại.
Hắn gối tay phải sau đầu, nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, khoảng một giờ sau tiếng “tít tít tít” truyền đến từ bên tai, đại biểu cho thiết bị của Hiệp hội Khu Ma Nhân phát hiện ác ma xuất hiện gần đó.
Hạ Bình Trú mở mắt ra, nhìn điểm đỏ trên bản đồ, sau đó đứng dậy nhảy xuống từ mái nhà, giẫm lên bệ cửa sổ, rơi vào trong gác xép.
Vừa khéo Ayase Origami đi từ tầng một quán cà phê lên, thiếu nữ mặc kimono này rũ mí mắt, giơ tay áo kimono màu đỏ sẫm che miệng, khẽ ngáp một cái.
Ngay sau đó, số yên Nhật vừa thắng được từ chỗ các thành viên khác, từ từ bay ra từ trong ống tay áo kimono của cô, chui vào trong túi áo hoodie của Hạ Bình Trú — đừng nói, cô thật sự thắng lại số tiền Hạ Bình Trú thua rồi.
“Trên bản đồ xuất hiện ác ma rồi.”
Hạ Bình Trú vừa nói vừa đưa tay sờ xấp yên Nhật dày cộp trong túi, sau đó giơ màn hình điện thoại lên, mặt không cảm xúc chỉ vào điểm đỏ hiển thị trên đó.
Hắn không khỏi nghĩ: Mình đúng là trai bao cực phẩm, vừa muốn phú bà giúp hắn đánh bài thắng tiền, vừa muốn phú bà đưa hắn đi đánh ác ma, ồ không, đây là phú loli, phải tôn trọng một chút.
“Đánh bài, buồn ngủ...” Ayase Origami chép miệng, “Takiage đưa cậu đi.”
Nói xong, người cô nghiêng một cái ngã xuống giường, nhắm mắt lại, sử dụng dị năng tháo rời trang sách của một tập thơ Haiku trên bệ cửa sổ, nối thành một tấm chăn giấy đắp lên người.
Hạ Bình Trú thấy cô tùy tiện như vậy, có chút bất lực cầm một tấm chăn mỏng từ đệm giường của mình, đắp lên người Ayase Origami, sau đó lấy chăn giấy của cô ra, phơi lên giá trong gác xép.
Như vậy, ngày mai khi Ayase Origami muốn đọc sách, còn có thể dùng dị năng khôi phục chăn giấy thành tập thơ Haiku kia.
Sau đó hắn xuống lầu, nhìn thấy Oda Takikage đang dọn dẹp quán cà phê, lập tức mở miệng hỏi: “Số 4, có thể đưa tôi đi giết hai con ác ma không?”
Giọng điệu của hắn đơn giản bình thường như “có thể cùng tôi đi đánh mạt chược một lúc không” vậy.
Oda Takikage cúi mặt xuống, nhìn hắn qua kính lão, sau đó đi vào bếp cởi tạp dề, lại quay lại trước quầy trong quán tháo kính lão xuống, bỏ vào hộp kính, sau đó từ từ mở miệng hỏi:
“Cách đây xa không?”
Hạ Bình Trú lắc đầu: “Không xa lắm, nhưng chưa biết là ác ma cấp bậc gì, hệ thống Hiệp hội Khu Ma Nhân cần trễ nửa giờ mới đo được cấp bậc ác ma, đợi đến lúc đó đã bị Khu ma nhân khác nhanh chân đến trước rồi.”
“Được, vậy chúng ta đi thôi.” Oda Takikage gật đầu, “Cho tôi xem bản đồ trước đã.”
Hạ Bình Trú đưa điện thoại đang mở APP cho ông, Oda Takikage nhìn thoáng qua vị trí điểm đỏ nhấp nháy trên bản đồ, ngay sau đó đặt tay phải lên vai Hạ Bình Trú.
Giờ khắc này Hạ Bình Trú chỉ cảm thấy mặt đất dưới chân bỗng nhiên như biến thành một đầm lầy, một lực hút quỷ dị truyền đến, khiến cả cơ thể hắn không thể ngăn cản chìm xuống dưới, phảng phất bị cái bóng há miệng máu nuốt chửng.
Rất nhanh, cơ thể số 2 Hạ Bình Trú liền cùng Oda Takikage độn vào trong hồ bóng tối dưới chân.
Trong quán cà phê trống rỗng, không thấy bóng người.
Vì tốc độ di chuyển có thể nói là cực nhanh, cho nên Hạ Bình Trú cái gì cũng không nhìn rõ, cũng cái gì cũng không nghe thấy, chỉ có thể nheo mắt miễn cưỡng nhìn thấy một màn xám kỳ quái.
Oda Takikage kéo cơ thể Hạ Bình Trú, đưa hắn xuyên qua thế giới bóng tối với tốc độ cao.
Chỉ chưa đến một phút đồng hồ, hai người đã đến bên trong một trung tâm thương mại lớn.
Sau khi Hạ Bình Trú thoát ra khỏi bóng tối, dựa lưng vào lan can, còng lưng thở một hơi, thầm nghĩ vẫn là rồng giấy của đại tiểu thư trải nghiệm tốt hơn, cảm giác đi trong bóng tối, e rằng cũng chỉ có ninja được huấn luyện bài bản như bác Takiage mới có thể chấp nhận.
“Chiêu này của ông, tối đa cùng lúc đưa đi được mấy người?” Hạ Bình Trú từ từ ngẩng đầu lên, thuận miệng hỏi.
“Hiện tại giới hạn của tôi là đưa một người vào trong bóng tối, nếu không rất có thể mọi người đều sẽ lạc lối trong thế giới bóng tối.” Oda Takikage thành thật trả lời.
Hạ Bình Trú quay đầu nhìn quanh bốn phía, thời điểm này trong trung tâm thương mại đã không thấy bất kỳ cửa hàng nào còn mở cửa, đèn hành lang đều tắt.
Chỉ có một cửa hàng thời trang đặc biệt khác loài, một đám cháy quy mô không nhỏ đang lan tràn trong đó, ánh lửa rực rỡ truyền ra từ trong đó chiếu sáng hành lang, phun ra lưỡi lửa vù vù ra ngoài. Trận đại hỏa hoạn này thiêu rụi tất cả quần áo và người mẫu trong cửa hàng thời trang thành than cốc. Thỉnh thoảng từ sâu trong ngọn lửa truyền đến một hai tiếng cười quỷ dị.
“Số 12, cậu đợi tôi ở đây.”
Nói xong, Oda Takikage xắn tay áo lên, ngưng tụ một thanh thái đao bóng tối trên tay phải, đi trước một bước về phía cửa hàng thời trang.
Hạ Bình Trú thì giải phóng Thiên Khu, đưa tay chạm vào đường vành đai đen trắng bao quanh người, gọi tượng đá Hoàng Hậu ra.
Tượng đá Hoàng Hậu khoác lên mình một màu trắng bạc hoa quý đi theo Oda Takikage bước vào bên trong cửa hàng thời trang.
Bên trong cửa hàng thời trang là một trận lửa lớn hừng hực, trong đó có ba ngọn lửa màu đỏ tươi đặc biệt đang truyền ra tiếng cười quỷ dị ra bên ngoài.
Quỷ dị hơn là ba ngọn lửa này đều có một đôi mắt và cái miệng, chúng lè lưỡi với Oda Takikage và tượng đá Hoàng Hậu, điều này khiến Hạ Bình Trú nhớ tới Calcifer trong "Lâu đài bay của pháp sư Howl".
Chiến đấu một chạm tức phát, Oda Takikage và ba con ác ma lửa giằng co.
Thái đao ngưng tụ bằng bóng tối của ông không thể chạm vào cơ thể ba con ác ma, thủ đoạn vật lý dường như vô dụng với chúng.
Con ác ma lửa đầu tiên há miệng liền có thể phun ra một cột lửa;
Con ác ma thứ hai khuấy ngọn lửa thành vòng xoáy cuốn về phía Oda Takikage; con ác ma cuối cùng vừa nuốt chửng ngọn lửa vừa nhe nanh múa vuốt lao về phía Oda Takikage.
Tốc độ của Oda Takikage cực nhanh, ông xuyên qua trong cửa hàng thời trang, hai chân đạp lên tường bật lại liên tục.
Thế công của ác ma lửa không thể chạm vào cơ thể ông, nhưng lửa trong cửa hàng thời trang càng cháy càng to, khí thế của ba con ác ma lửa kia cũng càng ngày càng hung hãn, thể hình không ngừng phình to.
Nếu ngọn lửa do chúng gây ra lan ra cả trung tâm thương mại, thì nói không chừng ba con ác ma này sẽ biến thành người khổng lồ lửa sánh ngang tòa nhà chọc trời.
Ba con ác ma lửa đồng thanh hít khí, phun ra từng màn lửa về phía Oda Takikage.
Oda Takikage dường như muốn đánh cược một lần thử xem, xem kiếm bóng tối sau khi bám lửa có thể làm bị thương ác ma hay không. Thế là ông khuấy kiếm bóng tối và ngọn lửa vào nhau, hình thành một loại vật chất quỷ dị màu đỏ đen nhảy nhót, vừa giống lửa, lại vừa giống bóng tối.
Ngay sau đó, sau lưng Oda Takikage bỗng nhiên mọc ra một đôi cánh dài được đúc bằng bóng tối. Ông hơi khuỵu người, mạnh mẽ vỗ cánh bóng tối, dường như muốn trực diện phá vỡ màn lửa đón đánh ba con ác ma lửa.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc này, tượng đá Hoàng Hậu bên cạnh ông lại đột nhiên đặt tay lên vai ông, giải phóng “Hư vô hóa”. Thế là cơ thể Oda Takikage và tượng đá Hoàng Hậu đồng thời trở nên trong suốt.
Màn lửa ác ma phun tới đánh vào khoảng không, đốt cháy mặt đất thành một vệt đen kịt.
Oda Takikage thu lại cánh bóng tối sau lưng, hơi nhướng mày, quay đầu nhìn về phía tượng đá Hoàng Hậu. Tượng đá Hoàng Hậu khẽ gật đầu với ông, dường như đang nói “ông không cần mạo hiểm”, trong hốc mắt thon dài cháy lên ngọn lửa xanh lạnh lẽo.
Lúc này, ba tên lính bạch ngân của Hạ Bình Trú mang theo bình chữa cháy đã đến hiện trường.
Binh lính mở van bình chữa cháy, sương nước màu trắng từ vòi phun phun ra phía trước, giống như một đài phun nước cầm tay, dập tắt ngọn lửa lớn trong cửa hàng với xu thế mắt thường có thể thấy được.
Ba con ác ma lửa đồng thanh gào thét, chúng che mặt, thần sắc hoảng hốt, dường như muốn trốn ra khỏi cửa hàng, nhưng Oda Takikage dùng kiếm bóng tối vung ra một trận cuồng phong, thổi ngược cơ thể chúng trở lại, khiến chúng trực diện phơi bày dưới sương nước của bình chữa cháy.
Chỉ chốc lát sau, ngọn lửa trên cơ thể chúng đã bị dập tắt, chỉ lộ ra một cái đầu ác ma cỡ bàn tay. Ba cái đầu đen thui giống như hạt giống khô héo rũ xuống đất, mặc người chém giết.
Tượng đá Hoàng Hậu cúi người, một bước lao tới, dao găm ngắn và dao găm dài trong tay cùng dùng, trong nháy mắt chém nát ba cái đầu trên mặt đất thành vô số mảnh.
Ngay sau đó một loạt khung thông báo chi chít hiện ra trước mắt Hạ Bình Trú.
Hắn dựa vào lan can, lẳng lặng kiểm tra thu hoạch của trận chiến này.
[Phát hiện đã giết chết ba con ác ma cấp C trở lên, số lượng tiêu diệt tích lũy của hệ thống “Cuồng Liệp Chi Đông” đã cập nhật: 17/18 cái (còn thiếu 1 cái tiêu diệt nữa là có thể hoàn thành nhiệm vụ này)]
[Tiến độ thăng cấp Thiên Khu “Cờ Vua Quốc Tế” của cơ thể số 2 hiện tại là: 80% → 100%]
[Chúc mừng, Thiên Khu “Cờ Vua Quốc Tế” của cơ thể số 2 Hạ Bình Trú đã thăng cấp lên nhị giai!]
[Phần thưởng thăng cấp 1: Nhận được một kỹ năng mới: “Vương Xa Dịch Vị” (Nhập thành).]
[Phần thưởng thăng cấp 2: Nhận được một quân cờ mới: “Tượng” (Giám mục).]
[Phần thưởng thăng cấp 3: Nhận được một khe cắm Thiên Khu có thể ký khế ước với ác ma.]
[Số lượng ác ma có thể ký khế ước của Thiên Khu hiện tại là: 1 con (Đã ký khế ước ác ma: Ác ma Bóng Tối)]
Nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên bảng, Hạ Bình Trú hài lòng nghĩ: “Không chỉ có kỹ năng mới, còn có quân cờ mới... vậy tiếp theo, phải nghĩ xem nên đi đâu tìm kiếm một con ác ma ký khế ước rồi.”