Hạ Bình Trú mặt không cảm xúc nói: "Số 10, ký kết khế ước với tôi, trở thành ác ma thứ hai của tôi thì sao?"
Lời nói vừa dứt, một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm trong phòng bao của quán rượu, càng làm nổi bật lên động tĩnh náo nhiệt phi thường bên ngoài.
Ngay sau đó một tràng cười dần không kìm nén được vang lên trong phòng bao, phá vỡ sự tĩnh mịch.
Gân xanh nổi lên trên trán Bạch Tham Lang, hắn ta đầy đầu vạch đen, từ từ mở con mắt có màng trắng đục kia ra, cách một cái bàn, sát khí đằng đằng nhìn chằm chằm vào Hạ Bình Trú.
"Tiểu tử... Cẩn thận ta làm thịt ngươi đấy." Hắn ta gằn từng chữ.
"Chỉ là một đề nghị, anh có thể không tiếp nhận." Hạ Bình Trú tìm một chỗ ngồi xuống trên ghế sofa, khá gần Huyết Duệ, khá xa Bạch Tham Lang.
Andrew vỗ bàn cười lớn, cười đến mức thở hổn hển, vỏ chai rượu trên bàn rung bần bật, "Ha ha ha ha ha ha! Thằng nhóc này, đúng là hết thuốc chữa rồi, mạch não cũng kỳ diệu thật đấy..."
Bernardo đưa tay che miệng, lắc đầu khẽ cười một tiếng, kính một tròng cũng sắp rơi xuống.
Huyết Duệ cười ngặt nghẽo, hoa chân múa tay, "Không có đại tiểu thư nhà cậu ở đây bảo kê, vậy mà cũng dám mở loại trò đùa này... Chú mèo nhỏ trong đoàn chúng ta cũng đến thời kỳ nổi loạn rồi."
Hạ Bình Trú nhấp một ngụm nước đá, không quan tâm chuyển chủ đề: "Nói mới nhớ, Bernardo huynh, anh lại vì sao mà gia nhập Bạch Nha Lữ Đoàn?"
Nói rồi, hắn quay đầu nhìn Bernardo.
Bernardo nghĩ ngợi, tự giễu nói: "Đều là một số quá khứ không chịu nổi, không cần thiết phải nhắc lại."
"Tôi rất tò mò." Hạ Bình Trú nói.
"Vậy được rồi," Bernardo ấp ủ ngôn từ một chút, "Tôi từng là một thành viên của Kình Trung Sương Đình, sau đó vì không quỳ lạy vương tộc, và lạm dụng một số mảnh vỡ Kỳ văn cấm kỵ mà bị trục xuất. Lúc đó tôi chịu đủ mọi nhục nhã, trong lòng đầy uất hận, sau này tôi có được mảnh vỡ 'Black Death', có sức mạnh... Tôi muốn quay về, chứng minh bản thân với đám vương tộc kiêu ngạo đó."
Hắn ta khựng lại: "Vừa hay... Tôi nghe nói Đoàn trưởng của Bạch Nha Lữ Đoàn cũng hứng thú với tài bảo của Kình Trung Sương Đình, cho nên đã trăm phương ngàn kế tìm đến anh ta."
"Ra là vậy." Hạ Bình Trú gật đầu, thầm nghĩ câu chuyện này anh bịa cũng giả quá rồi đấy.
"Người anh em, anh sẽ không lây truyền Black Death cho chúng tôi chứ?" Andrew gãi gãi tóc hỏi.
"Trái tim của tôi vẫn đang ở chỗ Jack the Ripper mà." Bernardo ôn hòa cười, "Sao có thể làm loại chuyện này?"
"Nói cũng đúng." Andrew nói, "Nói mới nhớ Jack the Ripper đâu rồi?"
"Cô bé đi tìm con mồi rồi." Huyết Duệ đặt ly thủy tinh xuống, "Cô bé chắc cũng sắp đột phá tam giai rồi, cho nên dạo này về phương diện tu luyện ngược lại khá là chăm chỉ."
Jack the Ripper đã tiếp cận Khu ma nhân tam giai rồi sao... Cũng phải, cơ chế Thiên Khu của cô ta bày ra đó, không cần thời gian lắng đọng, chỉ cần giết đủ nhiều con người và ác ma là đủ rồi.
Nghĩ đến đây, Hạ Bình Trú đột nhiên nói: "Vậy còn tôi thì sao?"
Huyết Duệ quay đầu liếc nhìn hắn một cái, nhếch khóe miệng nói: "Đi, tỷ tỷ dẫn cậu đi đánh ác ma."
"Không được lắm." Hạ Bình Trú lắc đầu.
Huyết Duệ nghiêng đầu, trêu chọc nói: "Sao, sợ đại tiểu thư tỉnh dậy sẽ không vui? Không sao, cứ coi như tôi mượn cậu từ chỗ cô bé một đêm. Tôi viết cho cô bé một tờ giấy vay nợ, đợi lúc cô bé ngủ dậy cậu lại đưa cho cô bé."
Andrew trêu chọc: "Đồ trả lại rồi viết giấy vay nợ còn ý nghĩa gì nữa?"
"Bỏ đi... Đi thôi."
Hạ Bình Trú mở APP, liếc nhìn bản đồ Venice của Hiệp hội Khu Ma Nhân, trên bản đồ đang nhấp nháy rất nhiều chấm đỏ. Dường như cứ đến đêm, ác ma ở Venice lại xuất hiện thành từng đàn.
Hai ngày nữa hắn phải khởi hành đến London, tham gia vào chuyện của "Hồng Lộ Đăng", hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến số 3 của cơ thể này. Thời gian cấp bách, cho nên bắt buộc phải tranh thủ trong thời hạn hai ngày này, cố gắng hết sức nâng cao thực lực của bản thân.
Bạch Tham Lang lạnh lùng nói: "Đi đi đi, mau khiêng cái thứ xui xẻo này khỏi mặt ta."
Huyết Duệ đứng dậy đi ra ngoài quán rượu, sau đó quay đầu liếc nhìn Hạ Bình Trú. Hạ Bình Trú đứng dậy đi theo, hai người cùng nhau rời khỏi phòng bao, tiếp đó lách qua đám đông bước ra khỏi quán rượu.
Ánh trăng u ám, trên những con hẻm nước của Venice vắng tanh, chỉ có hoa tử đằng bên tường vẫn đang tỏa ra hương thơm say lòng người.
Hạ Bình Trú và Huyết Duệ sóng vai đi trên phố, người trước nhìn bản đồ trên điện thoại, người sau nhìn bầu trời đêm ngẩn ngơ.
Một lát sau, Hạ Bình Trú đột nhiên mở miệng nói: "Đúng rồi, có lẽ tôi có thể giúp cô tìm thấy manh mối của 1001."
Huyết Duệ sững sờ, sau đó quay đầu nhìn hắn: "Chính tôi còn không tìm thấy, cậu dựa vào đâu mà giúp tôi tìm thấy?"
"Nếu cô biết mình không tìm thấy, vậy cô đang tìm cái gì?"
"Ai mà biết được? Có thể là tìm một ảo ảnh, một chấp niệm, lại có thể tôi chỉ đang tìm kiếm chính bản thân tôi trong quá khứ... Sống bao nhiêu năm như vậy, có lúc chỉ có nhớ được một chút gì đó, mới có thể không đánh mất linh hồn của mình trong năm tháng đằng đẵng." Huyết Duệ khựng lại, "Chỉ cần còn nhớ cái tên anh ấy đặt cho tôi, tôi vẫn là tôi."
"Vậy tại sao cô không muốn nói cái tên đó cho người khác biết?" Hạ Bình Trú nói, "Lỡ như ngày nào đó cô quên mất cái tên này, chẳng phải sẽ vĩnh viễn không nhớ ra được sao?"
Huyết Duệ nhạt nhẽo nói: "Thứ trân quý thì nên giữ trong lòng, thứ nói ra khỏi miệng sớm muộn gì cũng sẽ biến mất."
"Không hổ là bà lão sống lâu theo đuổi tình yêu." Hạ Bình Trú nói, "Nhưng một trăm năm trôi qua rồi, 1001 hoặc là đã già chết, hoặc là đã chết trong một cuộc chiến tranh nào đó trong quá khứ rồi..."
"Anh ấy cũng giống tôi là người bất lão bất tử." Huyết Duệ nói, "Cho nên tôi tin anh ấy vẫn chưa chết."
"Tại sao lại nói như vậy?" Hạ Bình Trú nghĩ ngợi, "Bất tử có thể nhìn ra được, nhưng thời gian cô và anh ta ở chung chắc không dài, tại sao lại cho rằng anh ta là 'bất lão'?"
"Đương nhiên là anh ấy đích thân nói với tôi." Huyết Duệ khẽ nói, "Anh ấy nói kể từ khi mất đi ký ức, anh ấy đã lang thang rất lâu, nhưng từ đầu đến cuối vẫn duy trì ngoại hình giống nhau. Cơ thể anh ấy chưa từng lớn lên, cũng giống như tôi vậy."
Chỉ khi nhắc đến chuỗi số này, vẻ mặt của Huyết Duệ mới ôn hòa, bình tĩnh, giống như biến thành một thiếu nữ; những lúc khác, cô ta luôn thanh lịch, cợt nhả, khiến người ta không thể nắm bắt.
Hạ Bình Trú im lặng một lát, trong lòng suy nghĩ: Nếu 1001 thật sự giống như lời Huyết Duệ nói, là một năng lực giả bất lão bất tử, vậy anh ta bây giờ xác suất cao vẫn còn sống, nhưng Đạo Sư lại nói với mình 1001 đã chết ở thế kỷ trước...
Rốt cuộc cách nói của bên nào mới là chính xác?
Tiên Tri bí ẩn trực tiếp dẫn đến việc bản thể của mình bị nhốt vào Cứu Thế Hội, Dị năng giả cấp Hạn Chế số 1001, bố mẹ vứt bỏ mình năm bốn tuổi, giữa những người này có tồn tại mối liên hệ nào không?
Những bí ẩn chờ được giải đáp trong Cứu Thế Hội thực sự quá nhiều, mình phải lần lượt vuốt rõ những manh mối này, sau đó giải đáp toàn bộ bí ẩn.
Cho dù đến lúc đó trốn thoát khỏi Cứu Thế Hội, mình cũng bắt buộc phải tìm được tên Tiên Tri chưa rõ thân phận kia. Bắt lấy hắn, sau đó hỏi rõ xem lời tiên tri của hắn rốt cuộc là chuyện gì...
Nghĩ đến đây, Hạ Bình Trú mở miệng hỏi: "Giả sử tìm được 1001, cô định làm gì?"
"Còn có thể làm gì? Ôn lại chuyện cũ với anh ấy thôi, trò chuyện xem một trăm năm nay đã xảy ra chuyện gì, trong hành trình tìm kiếm anh ấy tôi đã nhìn thấy bao nhiêu quang cảnh."
Huyết Duệ rũ mắt, nhếch khóe miệng, dường như tự giễu: "Còn hỏi một chút, anh ấy đã tìm thấy cô bé tóc trắng kia chưa... Nghĩ như vậy tôi và anh ấy thực ra khá giống nhau, điểm khác biệt chỉ là tôi đang tìm anh ấy, còn anh ấy đang tìm một người nào đó khác."
"Nghe có vẻ hơi giống chó nhà có tang."
"Câm miệng."
"Vừa hay đã đến rồi, chính là chỗ này." Hạ Bình Trú nói.
Hai người dừng chân ở phía trước Kênh đào Grand của Venice.
Phóng tầm mắt nhìn lại, một cây cầu đá cổ kính bắc ngang qua con kênh uốn lượn. "Cầu Rialto", đây là tên của cây cầu cổ này. Thân cầu được xây dựng giống như một hành lang. Mái nhà đổ bóng xuống mặt cầu, trong bóng tối có một hai đôi mắt màu đỏ đang bơi lội.
Canh ba, cập nhật vạn chữ xin vé tháng!