“Bây giờ,” Caesar nói, “Nói cho ta biết... rốt cuộc là ai phái ngươi tới?”
Nói rồi sắc mặt cậu lạnh lẽo, trầm mặc tiến lên một bước. Mũi dao chạm đến yết hầu thích khách, vạch ra vệt máu. Thích khách toàn thân run rẩy, chất lỏng màu đỏ như máu men theo thân dao chảy xuống.
“Là Vương hậu điện hạ!” Thích khách gào thét, “Là Vương hậu!”
Con ngươi Caesar đột nhiên co rút, tay cầm dao hơi khựng lại, trong miệng ngẩn ngơ lẩm bẩm:
“Mẫu... hậu?”
Agubaru nghiêng đầu, hơi sững sờ, đuôi cũng không vểnh lên nữa, nó thầm nghĩ tình huống gì đây, hóa ra không chỉ là huynh hữu đệ cung, còn có mẫu từ tử hiếu à?
“Ngươi lừa ta...” Caesar nhíu mày.
“Ta không lừa ngươi!”
“Ta ghét nhìn thấy người khác chảy máu, ta thật sự... thật sự rất ghét,” Caesar khàn giọng gầm nhẹ, giọng điệu từng chữ tăng thêm, “Cho nên xin ngươi đừng ép ta!”
Nói như vậy, dao của Caesar lại không dừng lại, vệt máu trên cổ họng thích khách càng ngày càng rõ ràng.
Thích khách run giọng gào thét, trong giọng nói tràn đầy sợ hãi: “Ta thật sự không có lừa ngươi! Là Vương hậu, chính là Vương hậu phái chúng ta tới!”
Caesar triệt để ngẩn người tại chỗ, chậm rãi buông lỏng đoản đao trong tay, ngẩn ra một lát, sau đó vừa lẩm bẩm “Không, ngươi lừa ta”, vừa lảo đảo lùi về phía sau, giống như con búp bê đứt dây.
Cho đến khi lưng dựa vào giá sách, không còn đường lui, cậu mới chậm rãi dừng lại.
Một cuốn album ảnh ở góc lật xoay rơi xuống, một trang lộ ra trong đó là hình ảnh ba vị hoàng tử, cùng Quốc vương và Vương hậu cùng nhau đi săn trên biển.
Ánh nắng ngày hôm đó rực rỡ, gió biển rất lớn.
Trên boong tàu lộ thiên, Caesar đứng ở giữa Lorenzo và Cosimo, nhắm mắt lại, mí mắt màu trắng che khuất đôi mắt màu xanh.
Cậu nỗ lực muốn mở mắt, hướng về phía ống kính, lại không làm được. Lorenzo và Cosimo đặt tay lên vai cậu, các anh trai rũ mắt nhìn cậu, trên mặt mang theo nụ cười.
Carlina đứng ở phía sau bọn họ, trên mặt mang theo một nụ cười hiền hòa.
Caesar dựa lưng vào giá sách, chậm rãi trượt xuống đất. Cậu quỳ ngồi dưới đất, cúi đầu xuống, ánh mắt trống rỗng nhìn chăm chú vào sàn nhà.
“Hóa ra là như vậy... Vương hậu cũng là đứng về phía hai anh trai của cậu, cho nên không muốn nhìn thấy cậu kế thừa ngôi vua.” Agubaru chợt hiểu, “Tôi nói hai anh trai của cậu tại sao lại trắng trợn làm bậy như vậy, dù sao Quốc vương hôn mê bất tỉnh, bây giờ người có quyền thế nhất cả Sương Đình chính là mẹ của cậu rồi.”
Nó thầm nghĩ: Vậy Vương hậu sắp xếp Caesar rời khỏi nơi này là vì cái gì?
Chẳng lẽ nói... bà ta muốn nhân lúc Caesar rời khỏi Kình Trung Sương Đình, ở thế giới bên ngoài xóa sổ cậu một cách không một tiếng động?
Caesar trầm mặc.
“Đã đáp án hỏi cũng hỏi ra rồi,” Agubaru hỏi: “Muốn giết hắn không?”
“Agubaru... ăn hắn đi.” Caesar trầm mặc một lát, mở miệng nói.
“Cá mập không ăn thịt người nha.”
Nghe cuộc đối thoại của một người một cá mập, thích khách trước tiên là sững sờ, ngay sau đó gào thét lên:
“Ngươi đã nói sẽ tha cho ta!”
“Ta nói lúc nào?” Caesar chậm rãi ngẩng đầu, “Để ngươi chết muộn chút thôi, đừng được đằng chân lân đằng đầu.”
Cậu dừng một chút, ngay sau đó sắc mặt băng lãnh nhìn về phía Agubaru:
“Ăn hắn.”
Agubaru thở dài, ngay sau đó giống như nhân vật hoạt hình khoa trương há to miệng, định nuốt thích khách vào trong đó. Cái bóng của cá mập trong nháy mắt này đột nhiên bành trướng, che đi tất cả ánh trăng, gần như bao trùm hoàn toàn thích khách vào trong đó.
Thích khách hoảng sợ hét lớn, run rẩy ôm chặt đầu.
Kết quả giây tiếp theo, Agubaru lại bỗng nhiên rụt miệng về, “Người anh em tốt, rũ hết thẻ bài trong Kỳ Văn Đồ Lục của ngươi ra đi. Nói không chừng tôi ăn mảnh vỡ ăn no rồi, sẽ không ăn ngươi.”
“Thật sao?” Thích khách vui mừng quá đỗi hỏi, khóe miệng gã chảy bọt trắng, cả người đã bị dọa cho ngu người rồi.
“Thật đó... Cá mập chưa bao giờ lừa người.” Agubaru gật đầu.
Thích khách gọi ra Kỳ Văn Đồ Lục, rũ hết những mảnh vỡ Kỳ văn duy nhất của mình xuống đất.
Agubaru trong nháy mắt thò đầu qua, há miệng đón lấy năm tấm mảnh vỡ, “ực ực” nuốt vào trong cổ họng.
[Đã nuốt chửng 5 mảnh vỡ Kỳ văn “cấp Phổ Biến”, kích hoạt hiệu quả hệ thống bồi dưỡng chuyên thuộc “Kỳ Văn Thao Thiết”, thể hình thực tế của ngươi tăng lên 2.5 mét.]
[Sự thay đổi thể hình của Cơ thể số 3 Cá mập Vĩnh Uyên “Agubaru”: 122 mét -> 124.5 mét.]
“Còn nữa không?”
Agubaru liếm liếm răng nhọn, hai mắt phát sáng.
“Còn... đương nhiên còn, tiễn con quái vật ngươi xuống địa ngục!” Thích khách hét lớn, bỗng nhiên lộ ra một nụ cười điên cuồng.
Gã đột nhiên từ trang cuối cùng của Đồ Lục móc ra một tấm thẻ bài vân sáng màu bạc, bóp nát, trong sát na ánh lửa dập dờn, một quả cầu lửa cuốn theo cuồng phong gào thét bắn mạnh về phía Agubaru.
Nó há miệng, ngao một tiếng nuốt quả cầu lửa vào trong cổ họng.
“Cầu lửa, ngon.” Nó ợ một cái, “Nhưng cái tôi muốn là mảnh vỡ.”
“Quái vật...”
Thích khách triệt để tuyệt vọng, hai mắt hoàn toàn mất đi màu sắc.
Gã bó tay chịu trói, chậm rãi nhặt thanh đoản đao Caesar vừa rơi trên mặt đất lên, do dự một hồi, đảo ngược thân dao đâm về phía cổ họng của mình, kết thúc tính mạng của mình.
“Gà quá đi...” Agubaru bĩu môi, “Còn cần tôi ăn hắn không, Caesar.”
Nói rồi, cá mập quay đầu nhìn về phía thiếu niên tóc trắng đang ngẩn ngơ ngồi trước giá sách.
Caesar không trả lời.
Agubaru hít mũi một cái: “Vậy tôi dọn dẹp đống xác chết này đây... thối quá, thuận tiện lau nhà giúp cậu, thật ra Cá mập tôi mắc bệnh sạch sẽ.”
Nó điều khiển dòng nước màu tối, nâng xác chết trong phòng ngủ lên, ném bọn họ từ mép sân thượng xuống biển.
Sau đó dòng nước màu đen bắt đầu cọ rửa phòng ngủ, trước tiên là xóa đi vết máu trên tường và sàn nhà, lại rút khô nước trên rèm giường.
Không khí trong phòng ngủ lập tức lại trong lành trở lại, Agubaru hài lòng vẫy vẫy đuôi, thầm nghĩ mình đi ứng tuyển quản gia cũng rất đắt hàng.
Thấy Caesar trầm mặc không nói, chỉ lẳng lặng ôm quả cầu thủy tinh, Agubaru liền thu nhỏ thể hình đến kích cỡ bàn tay.
Nó lại biến trở về con cá mập Nobe nhân súc vô hại kia. Cuốn theo dòng nước màu tối, cơ thể tròn vo rơi vào bên trong quả cầu thủy tinh, lại điều khiển dòng nước đậy nắp lại.
Cá mập nhỏ uống hai ngụm nước biển, yên lặng nhìn chăm chú vào bóng người trong phòng ngủ.
Tiếng nức nở ẩn ước truyền đến từ trong bóng tối, Caesar quỳ ngồi dưới đất, nhăn mũi, hốc mắt đỏ hoe.
Cậu ôm chặt quả cầu thủy tinh, giống như ôm chặt sự ấm áp cuối cùng. Đây là quà tặng của Phụ vương, là người cuối cùng quan tâm cậu trong thế giới Sương Đình tặng cho cậu.
Cá mập nhỏ ngẩng đầu, đôi mắt long lanh thương hại nhìn cậu.
Nó thầm nói chung quy vẫn là một thằng nhóc con thôi, cho dù có cậy mạnh thế nào, cho dù có căng một gương mặt lạnh lùng giả bộ dáng vẻ lạnh lùng thế nào, nhóc con chính là nhóc con.
Cho dù trong miệng lẩm bẩm một vạn lần “Tôi hắc hóa rồi”, bắt chước những nhân vật lớn lợi hại trong phim hoạt hình, để bản thân cố gắng trở nên thần khí, lập tức ngầu đến mức giống như vô pháp vô thiên, cũng có khả năng vào ngày hôm sau bị hiện thực tàn khốc đánh về nguyên hình.
Ngay cả người lớn chung quy cũng sẽ có lúc không chịu đựng nổi... huống chi chỉ là một cậu bé mười hai tuổi.
Sự chết chóc bao trùm trong phòng ngủ, ánh trăng tịch liêu xuyên qua bệ cửa sổ rải vào, chiếu sáng đôi mắt màu xanh trống rỗng của cậu bé tóc trắng.
Một lát sau, cậu mở miệng phá vỡ sự trầm mặc.
“Tại sao... tại sao anh trai của tôi, thậm chí ngay cả Mẫu hậu đều muốn giết chết tôi?”
“Ách, có lẽ cậu không phải con ruột?” Agubaru nghĩ nghĩ, “Đây là nguyên nhân duy nhất tôi có thể nghĩ tới. Quốc vương mà... ở bên ngoài có ngoại tình gì đó cũng không lạ.”
Caesar hơi sững sờ.
Cậu bỗng nhiên nhớ tới lúc nhỏ, mình luôn có thể mơ hồ cảm nhận được ánh mắt chán ghét mẹ ném về phía cậu, chỉ là mỗi khi cậu quay đầu lại, trên mặt Carlina đã đổi thành một nụ cười hiền từ.
“Người đầu độc Quốc vương cũng có khả năng không phải là huynh trưởng của cậu, mà là mẹ cậu.” Agubaru nói, “Bà ta mới là người thân cận nhất bên cạnh Quốc vương, như vậy cũng có thể giải thích thông, tại sao bà ta không phái người đến bảo vệ cậu.”
Nó dừng một chút: “Tên quản gia mới kia cũng phải cẩn thận một chút, ông ta chưa chắc là do Quốc vương phái tới.”
Caesar bỗng nhiên cười thấp, tiếng cười mang theo tiếng khóc nức nở ẩn ước, giống như một con chó con bị người ta rút mất xương sống.
Cậu hỏi: “Agubaru, tôi rốt cuộc đã làm sai điều gì... tôi có phải ngay từ đầu đã không nên sinh ra?”
“Cậu không làm sai gì cả... cậu chỉ là vận may không tốt mà thôi.”
Agubaru vẫy vẫy đuôi, tiếp tục nói: “Thuận tiện nhắc tới, bọn họ sở dĩ không ra tay độc ác với Quốc vương, là cảm thấy chỉ cần cậu chết, ngôi vua chính là của bọn họ... cho nên, mạng của Lão Quốc vương còn có thể giữ lại.”
Nó hạ thấp giọng: “Nhưng mà, nếu bọn họ phát hiện mình không cách nào âm thầm giết chết cậu, vậy bọn họ sẽ chuyển sang ra tay với Quốc vương.”
“Chỉ cần tôi chết, Phụ vương sẽ không sao chứ?” Caesar trầm giọng hỏi.
“Không, Phụ vương của cậu yêu cậu như vậy, ông ấy sau khi tỉnh lại sớm muộn gì cũng sẽ rõ ràng người bên cạnh đã làm gì... đến lúc đó ông ấy vẫn phải chết, chỉ cần bệnh Cái Chết Đen còn chưa hoàn toàn khỏi hẳn... ông ấy cho dù không chết, cũng chỉ sẽ trở thành con rối của mẹ và huynh trưởng cậu.”
“Vậy sao, ngay cả Phụ vương cũng... bởi vì tôi mà bị liên lụy.”
“Chúng ta đã không còn đường lui nữa rồi, Caesar.” Agubaru nói, “Quốc vương chú định sẽ chết, cậu cứu không được ông ấy... mà những kẻ xấu đó nhất định sẽ ra tay với cậu, ngày một tháng tám hôm đó chính là thời hạn cuối cùng của bọn họ.”
Nó nghĩ nghĩ: “Mẫu hậu của cậu giả ý muốn đưa cậu rời khỏi Sương Đình, thực chất muốn ở một nơi tất cả mọi người đều không nhìn thấy ra tay độc ác với cậu... Quốc vương hôn mê bất tỉnh, Vương Đình Đội tự nhiên chỉ sẽ chịu sự sai khiến của Vương hậu, ngay cả Vương Đình Đội đều là kẻ địch của chúng ta.”
Caesar rũ mắt xuống, mệt mỏi và khàn giọng nói: “Agubaru, nói cho tôi biết... tại sao... tại sao cả thế giới đều phải đối xử với tôi như vậy?”
Agubaru trầm mặc một lát, giọng nói dần dần lạnh xuống: “Caesar, cùng tôi... ăn sạch cái quốc gia vặn vẹo này đi.”
Hắn hạ thấp giọng: “Cậu cũng không cô độc... nếu toàn thế giới đều là kẻ địch của cậu, vậy chúng ta liền cùng nhau thiêu rụi cả thế giới.”
“Nhưng mà... chỉ có hai người chúng ta, phải phản kháng bọn họ thế nào?” Caesar hỏi, “Cậu nói rồi, Vương Đình Đội cũng là đứng về phía Mẫu hậu.”
“Không, chúng ta không chỉ hai người. Tôi có một số người bạn, tên của bọn họ gọi là ‘Bạch Nha Lữ Đoàn’.”
Nói đến đây, Cá mập nhỏ dữ tợn nhếch khóe miệng, lộ ra răng nanh nhỏ, “Mà những người bạn này của tôi, chuyện am hiểu nhất chính là phá hoại và cướp bóc rồi. Nếu là bọn họ, nhất định sẽ rất vui lòng đến giúp cậu quấy cho cái thế giới này nát bét.”
“Bọn họ khi nào sẽ đến?”
“Ngày một tháng tám hôm đó, ngày Cá voi Truyền Thuyết hạ cánh, người của Bạch Nha Lữ Đoàn sẽ đến đúng hẹn. Vương hậu tưởng rằng cậu trúng bẫy của bà ta, thực tế điều này ngược lại cho chúng ta một cơ hội.”
Trầm mặc hồi lâu, Caesar mở miệng:
“Tôi tin cậu, Agubaru. Đã cái chết của Phụ vương không thể tránh khỏi, người bên cạnh tôi toàn bộ bỏ tôi mà đi, vậy tôi đối với nơi này đã không còn chỗ nào lưu luyến nữa rồi.”
“Thật tốt, tôi còn tưởng cậu sẽ từ chối tôi.”
Caesar rũ mắt, nhìn về phía Cá mập nhỏ trong quả cầu thủy tinh: “Tôi chỉ có cậu có thể tin tưởng rồi, cậu sẽ lừa gạt tôi sao?”
“Tôi cam kết với cậu,” Agubaru từng chữ từng câu nói, “Chỉ cần cậu không phản bội tôi, vậy tôi cũng vĩnh viễn sẽ không vứt bỏ cậu.”
Dưới ánh trăng, Caesar chậm rãi ngẩng đầu lên. Nước mắt trượt xuống từ khóe mắt cậu, con ngươi cậu chứa đầy phẫn uất, thần tình dữ tợn, “Được, vậy tôi đồng ý với cậu... chúng ta cùng nhau thiêu rụi cái thế giới này, sạch sành sanh.”
Muộn chút còn có một chương, cầu nguyệt phiếu.