“Đại Quân đã về!” Tiếng rít gào bất ngờ vang lên trong rừng, phá vỡ sự tĩnh lặng đằng đẵng. Đám ác ma Thần Kê khi nói chuyện decibel chói tai đến dọa người, nhưng nói đến báo tin phạm vi lớn, không ác ma nào thích hợp hơn chúng.
“Lão điệp về rồi?” Tiểu Niên Thú lúc này đang nằm một mình trên cành cây ngẩn người, nghe thấy tiếng truyền tin của đám ác ma Thần Kê, nó liền tò mò ngẩng đầu lên, nhìn về phía khu rừng đèn đuốc sáng trưng.
Lúc này một cơn gió sớm bất ngờ quét tới từ phía chân trời, lướt qua đầu cành cây, thổi bay bờm lông màu đỏ tím của Tiểu Niên Thú.
Dưới màn trời tờ mờ sáng, hàng ngàn hàng vạn chiếc đèn lồng đung đưa trong gió, tỏa ra một vầng sáng ấm áp, nhìn từ xa giống như một cơn thủy triều màu cam vàng lan ra.
Những cánh hoa vô danh bay theo gió, trong không khí tràn ngập mùi hương hoa đàn nhàn nhạt, mũi Tiểu Niên Thú khẽ động đậy, trong lòng hơi thấp thỏm.
Niên Thú Đại Quân đã về.
Nó sắp phải gặp mặt người cha đã xa cách mười năm này rồi, diễn một màn kịch cửu biệt trùng phùng cảm động, Niên Thú Đại Quân nói không chừng sẽ rửa mặt bằng nước mắt nhỉ? Cũng không biết loài sinh vật như ác ma có chảy nước mắt không nữa.
Nhưng sau cuộc trùng phùng cảm động này, Tiểu Niên Thú phải nghiêm túc suy nghĩ xem nên mưu quyền soán vị thế nào rồi.
Đạo Sư đang âm thầm mưu tính chuyện gì đó, hành động của Cứu Thế Hội gần đây ngày càng thường xuyên, huống hồ bọn họ còn tìm được em trai của Cơ Minh Hoan, và coi đây là mấu chốt để phá cục.
Hiển nhiên, thời gian dành cho Cơ Minh Hoan không còn nhiều nữa.
Nếu muốn dụ dỗ cả “Hồ Liệp” và “Đại quân ác ma” trên núi Hải Phàm đến căn cứ “Băng đảo” của Cứu Thế Hội, để bọn họ trong lúc không hay biết trở thành trợ lực giúp mình công phá phòng tuyến của Cứu Thế Hội…
Thì việc đầu tiên hắn phải làm, tất nhiên là đặt nền móng và củng cố địa vị thống trị của Tiểu Niên Thú trong giới ác ma.
Nghĩa là, Tiểu Niên Thú phải trở thành Niên Thú Đại Quân mới, để lão cha của mình ngoan ngoãn thoái vị.
Một khi sở hữu quyền thống trị ác ma, thì muốn lợi dụng chúng sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Hiện tại Cơ Minh Hoan đã thông qua Cơ thể số 1 “Hắc Dũng”, moi được vị trí căn cứ Cứu Thế Hội từ miệng Urushihara Ruri, đó chính là dưới đáy “Sông băng Hofsjökull ở Băng đảo”.
Mà giữa Tiểu Niên Thú và Lâm Tỉnh Sư, vốn đã có một đoạn tình nghĩa ngày xưa.
Nay cửu biệt trùng phùng, nó có thể thử giao tiếp với vị đội trưởng Hồ Liệp này một phen, vừa hay định địa điểm quyết chiến của hai bên tại “Sông băng Hofsjökull ở Băng đảo”.
Cái cớ mà Tiểu Niên Thú dùng là “Không làm hại đến ác ma bình thường trên núi Hải Phàm, cũng không gây nguy hiểm cho người dân bình thường trong thành phố Hải Phàm, làm một trận chiến tranh đường đường chính chính quang minh chính đại”.
Làm như vậy, với tính cách thẳng thắn của Lâm Tỉnh Sư thì rất khó mà không đồng ý, cộng thêm hai người vốn đã quen biết từ nhỏ, nể tình nghĩa ngày xưa, thì xác suất thành công càng cao hơn.
Thế là, đến lúc đó Khu ma nhân đệ nhất thế giới và đụng độ với quân đoàn ác ma mạnh nhất thế giới, sẽ đánh trận ngay trước cửa nhà Cứu Thế Hội. Trận thế lớn thế này, bất kể Cứu Thế Hội có muốn giả chết đến đâu, cũng không thể làm ngơ được.
Và điều này vừa hay đạt được mục đích của Cơ Minh Hoan.
Dù sao đến lúc đó, những người sẽ xuất hiện trên Băng đảo, không chỉ có bốn người Hồ Liệp, cùng đám ác ma núi Hải Phàm… Mười kẻ ác nhân của Bạch Nha Lữ Đoàn, Tam hoàng tử của Sương Đình, người nhà họ Cố, cho đến Hồng Dực đã gãy mất một nửa, những người này sẽ tụ tập một chỗ, cùng trở thành trợ lực cho Cơ Minh Hoan.
Mà bốn cơ thể game trong tay Cơ Minh Hoan, đến lúc đó cũng sẽ được khai thác đến trạng thái đỉnh cao mà “dưới trạng thái thuốc ức chế” có thể đạt được.
E rằng chỉ xét về thực lực, cơ thể của hắn chỉ đứng sau đám quái vật con nít cấp Thần Thoại trong Cứu Thế Tiểu Đội, phối hợp với các thế lực đến giúp đỡ, một lần thông quan phòng tuyến Cứu Thế Hội không thành vấn đề.
Nhưng lý tưởng cuối cùng vẫn là tươi đẹp, hiện tại hắn còn phải đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng và thực tế.
Đó là cho đến hiện tại, hắn vẫn chưa xác định được địa điểm mà Urushihara Ruri nói rốt cuộc là thật hay giả.
Người phụ nữ đầy bụng ý xấu này, nói không chừng chết đến nơi rồi còn đầy miệng dối trá, muốn kéo hắn cùng xuống địa ngục, thế là để đề phòng vạn nhất, Cơ Minh Hoan phải làm tốt công tác điều tra cần thiết trước.
Cho nên trong những ngày Hắc Dũng giả chết, Cơ thể số 1 này sẽ đảm nhận một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm.
Đó là đơn thương độc mã đi đến Băng đảo, âm thầm điều tra vị trí chính xác của căn cứ Cứu Thế Hội.
Lúc đó Hắc Dũng sẽ treo ngược trong trời băng đất tuyết của sông băng Hofsjökull, lẳng lặng quan sát từng tòa sông băng trong thế giới trắng xóa.
Hắn đương nhiên không dám hành động bừa bãi, nhưng dù bóng dáng người của Cứu Thế Hội chỉ xuất hiện trong tầm mắt Hắc Dũng một lần, cũng đã đủ để Cơ Minh Hoan xác nhận địa điểm chính xác của căn cứ.
Đương nhiên rồi, tất cả những điều này hiện tại vẫn chỉ là lý tưởng, nếu Cơ Minh Hoan không thể dùng Hắc Dũng tìm ra vị trí chính xác của căn cứ Cứu Thế Hội, thì kế hoạch của hắn sẽ bị xáo trộn rất lớn, thời cơ tấn công Cứu Thế Hội cũng bắt buộc phải hoãn lại.
Mặc dù hắn có lòng tin vào năng lực trinh sát của Hắc Dũng, nhưng đó là địa bàn của Cứu Thế Hội, đại bản doanh của bọn họ, cũng không biết Đạo Sư có đặt bẫy gì dọc đường hay không.
Nói là nói vậy, nhưng đối với Cơ Minh Hoan mà nói, hắn cũng chỉ có thể cố gắng đi bước nào tính bước ấy, chuẩn bị vẹn toàn trước khi quyết chiến đến.
Cho đến nay tất cả hành động của hắn đều hướng về cùng một mục tiêu, vớt bản thể của mình ra khỏi phòng giam.
Chỉ cần giải trừ thuốc ức chế, với tư cách là Dị năng giả cấp Hạn Chế duy nhất, hắn chính là sự tồn tại mạnh nhất, không thể ngăn cản nhất thế giới này, người sở hữu Kỳ văn cấp Thần Thoại có thể một mình địch một nước, mà Dị năng giả cấp Hạn Chế còn vượt xa trên đó, có thể một mình địch một hành tinh cũng không quá đáng chứ?
Ít nhất dùng sức một người san bằng thế lực Cứu Thế Hội, đối với hắn lúc đó hoàn toàn không phải vấn đề gì.
“Cho nên… vì kế hoạch vượt ngục của tôi, Đại Quân à Đại Quân, ông mau mau nhận già đi, nhường ngôi vị của ông cho tôi kế thừa nhé.” Nghĩ đến đây, Tiểu Niên Thú khẽ thở dài.
Nó nheo mắt lại, lẳng lặng nhìn về phía xa của khu rừng.
Từ lúc đám ác ma Thần Kê bắt đầu báo tin, đã qua một lúc rồi, lúc này nó đã có thể lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của Niên Thú Đại Quân.
Dù sao thì thể hình của Niên Thú Đại Quân cũng to lớn như vậy, thậm chí còn cao hơn những cái cây khổng lồ trong rừng một cái đầu.
Nhìn từ xa, đó là một con sư tử khổng lồ màu đỏ tím, bước đi chậm rãi mà kiên định, đôi mắt lấp lánh trong ánh mắt trời, xương lông mày hơi hạ xuống toát lên vẻ uy nghiêm.
Nhưng trên người Đại Quân lại có một mảng bờm màu đen sẫm, đây là thứ mà Tiểu Niên Thú chưa từng thấy trước đây.
“Bị bệnh sao?” Tiểu Niên Thú nhướng mày, nhìn chằm chằm vào mảng bờm đen đó, “Hay là già rồi?”
“Bất kể nó bệnh hay già đều được, miễn là có thể kế thừa ngôi vị cho tôi là được.” Nó lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ lung tung, tiếp tục ngước mắt nhìn.
Chỉ thấy lúc này sau lưng Đại Quân, còn có một con rắn màu xanh đen, cùng một con sói trắng to lớn đi theo. Thể hình của sói trắng không kém cạnh Đại Quân là bao, trong mắt trái của nó có một mảng mây trắng, trong đồng tử tuôn trào ánh sáng như cực ban ngày.
Đập vào mắt rõ ràng là hình thái ác ma của Bạch Tham Lang, “Thiên Trú Chi Lang”.
Lúc đó ở đấu trường gương trong buổi đấu giá Tokyo, Cơ Minh Hoan từng thấy hình thái này của Bạch Tham Lang, có điều lúc đó Lý Thanh Bình đã đánh cho hắn một trận tơi bời.
Lý Thanh Bình dù sao cũng là một Kỳ văn sứ cấp Thiên Tai, nếu không phải bắt buộc bảo vệ Nhị hoàng tử gánh nặng kia, lúc đó anh ta một mình cân một nửa thành viên Lữ Đoàn không thành vấn đề.
Có điều Bạch Nha Lữ Đoàn ngày nay đã khác xưa, cấp Thiên Tai chiếm một nửa, Lý Thanh Bình có làm lại lần nữa cũng phải rơi vào thế hạ phong.
Và cũng đúng như lời mọi người trong Bạch Nha Lữ Đoàn nói, Bạch Tham Lang hôm nay đã chính thức gặp mặt Niên Thú Đại Quân rồi, cho nên lúc này hắn mới xuất hiện trong tầm mắt của Tiểu Niên Thú.
Cũng không biết Bạch Tham Lang sẽ thuyết phục Đại Quân thế nào, để bọn họ hợp tác với người của Bạch Nha Lữ Đoàn, đương nhiên khả năng cao hơn là cứ giấu nhẹm thông tin này đi, trong ứng ngoài hợp, làm một màn “hợp tác” mà Niên Thú Đại Quân từ đầu đến cuối không hay biết gì.
Tiểu Niên Thú nhìn xa hơn nữa, thì có thể nhìn thấy sau lưng Đại Quân và Bạch Tham Lang là ba con ác ma có hình thái quỷ dị, không ăn nhập gì với môi trường xung quanh.
Đây chính là ác ma Thất Tông Tội đến từ Bắc Âu.
Chúng lần lượt là “Bạo Nộ”, “Đãi Đọa”, “Bạo Thực”, ba kẻ sống sót cuối cùng trong Thất Tông Tội.
“Bạo Nộ” là một bóng người như bộ xương khô, trên người gần như không có một tấc da thịt hoàn chỉnh, nó bị trói trên một cây thánh giá màu trắng bạc lơ lửng, mắt trợn trừng trừng, cây thánh giá đó mang theo nó bay giữa không trung, đi theo sau lưng Đại Quân;
“Đãi Đọa” là một thiếu nữ tóc xanh mặc đồ vu nữ sẫm màu, cô ta ngồi trên cây chổi bay, khóe mắt có phấn mắt sẫm màu hướng lên trên, quầng thâm mắt nặng như bôi một mảng đen lên mặt;
“Bạo Thực” thì là một đống núi thịt có đường nét như bùn nhão, hàng ngàn hàng vạn thịt người thối rữa chồng chất lên nhau, liền hình thành nên cơ thể của con ác ma này, trong đó còn lẫn xương cốt con người, nhưng bắt mắt nhất là cái đầu của nó, hai con mắt một to một nhỏ, khóe miệng một bên trễ xuống, một bên nhếch lên dữ tợn.
“Xấu đau xấu đớn.” Tiểu Niên Thú tặc lưỡi, “Xem ra Đại Quân cũng thực sự không xong rồi, mới đi chung với đám ác ma nước ngoài này… nhưng cũng có khả năng là Hồ Liệp đời này mạnh quá mức quy định, lão điệp bất đắc dĩ mới phải hạ sách này.”
Niên Thú Đại Quân và Bạch Tham Lang ngày càng gần, tiếng bước chân ầm ầm của chúng vang vọng trong rừng, chấn động khiến lá cây đa bay múa, như đang rơi một trận tuyết đỏ.
Chúng bước qua lá đỏ bay lả tả, từng bước đi tới, mỗi bước đều vang như sấm rền.
Địch không động ta không động, Tiểu Niên Thú dứt khoát cứ nằm bất động trên cành cây như thế.
Nó như lão tăng nhập định, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Đại Quân, trong lòng tính toán xem nên bảo nó nhường ngôi thế nào, chẳng lẽ trực tiếp xông lên nói, lão già, ông đã già thế này rồi thì đừng có không biết điều nữa, mau truyền ngôi cho tôi?
Tiểu Niên Thú cảm thấy như vậy tuyệt đối không được.
Đầu tiên nó phải ngụy trang bản thân thành một con sư tử chín chắn vững vàng, thể hiện đủ định lực trước mặt Đại Quân, lại thể hiện khí phách đủ để thống lĩnh thiên binh vạn mã.
Sự đã đến nước này, hay là cứ ngủ một giấc đã.
Nghĩ đến đây, Tiểu Niên Thú ngáp một cái, khép mi mắt, cơn buồn ngủ dâng lên trong lòng.
Tiếng bước chân của Đại Quân ngày càng gần trong bóng tối. Chẳng bao lâu sau, Niên Thú Đại Quân đã đến gần thác nước kia, dừng lại dưới gốc cây đa đó.
Nó hơi ngẩng đầu lên, nheo mắt, tầm mắt xuyên qua lá cây đỏ rực đang bay, nhìn về phía Tiểu Niên Thú đang ngủ khì trên cành cây.
Ác ma Rắn Xanh cũng dừng lại, nó ngước đôi mắt xanh băng, kinh ngạc nhìn Tiểu Niên Thú đang nằm trên cây, một lát sau lại than ai oán một tiếng, cúi đầu nhìn mặt đất.
Dường như đã không nỡ quan sát phản ứng của Đại Quân nữa rồi.
Đứa con trai mười năm không gặp, lại chẳng quan tâm gì đến cha, cứ thế vô tâm vô phế ngủ trên cây, là ai cũng sẽ cảm thấy đây là một màn không thể tin nổi.
Trong sự tĩnh lặng chết chóc, Niên Thú Đại Quân ngẩng đầu, trầm tĩnh không tiếng động nhìn chăm chú Tiểu Niên Thú.
Hàng ngàn hàng vạn ác ma trong rừng cũng theo đó mà trầm lặng, ngay cả Bạo Nộ, Bạo Thực và Đãi Đọa đều lẳng lặng dừng lại sau lưng Đại Quân, lúc này chỉ có một cơn gió hồ lạnh lẽo thổi qua, thổi lá phong xoay tròn rơi xuống, vang lên tiếng xào xạc trong khu rừng rộng lớn.
“Đây là… con của Niên Thú Đại Quân?” Ác ma Đãi Đọa ngước mắt lên từ dưới mũ phù thủy.
“Xem ra không sai.” Bóng người ác ma Bạo Nộ bỗng ngẩng đầu lên từ trên thánh giá.
“Con của Niên Thú, thực sự tồn tại…” Giọng nói khàn khàn truyền ra từ đống thịt của ác ma Bạo Thực, đó vừa là giọng của một người, lại giống như tiếng vọng của hàng ngàn hàng vạn người trong núi thịt.
Đáy mắt Bạch Tham Lang cũng có chút kinh ngạc, hắn vốn tưởng Tiểu Niên Thú đã bị hại, chết trong tay Khu ma nhân mười năm trước, không ngờ thực sự như ác ma Rắn Xanh nói, Tiểu Niên Thú cách biệt mười năm bỗng trở về núi.
Nó kinh ngạc nhìn Tiểu Niên Thú, lại dùng khóe mắt nhìn Đại Quân, còn tưởng Đại Quân sẽ nổi trận lôi đình, bắt con sư tử nhỏ này từ trên cây xuống mắng cho một trận.
Nhưng Đại Quân cứ thế lẳng lặng nhìn Tiểu Niên Thú, đôi mắt màu xanh đen kia nhất thời suy nghĩ miên man, nhưng lại trầm tĩnh như hư không.
Qua một lúc lâu, Niên Thú Đại Quân bỗng khẽ cười nhạo một tiếng, trong miệng phát ra giọng nói khàn khàn, “Thằng nhóc này… vẫn giống hệt ngày xưa.”
Nó thu hồi ánh mắt, hơi hạ thấp tiếng bước chân, từ từ bước tới từ dưới gốc cây, thân hình vẫn trầm tĩnh mà uy nghiêm, dường như không hề bị dao động chút nào.
Bạch Tham Lang và ác ma Rắn Xanh thấy thế cũng không nói gì thêm, chúng chỉ nhìn nhau một cái, liền đi theo Đại Quân; ba kẻ Thất Tông Tội cũng vậy, người ngoài nào có tư cách bình phẩm.
Một lát sau, chúng liền xuyên qua thác nước chảy xiết kia, đi vào bên trong ngôi chùa cổ xưa đó.
Tiếng bước chân như sấm rền biến mất, trong rừng lại khôi phục một mảnh tĩnh lặng chết chóc, như được phủ một lớp sương mù yên tĩnh, chỉ là trong sương mù có thể nghe thấy tiếng thì thầm to nhỏ của đám ác ma.
Tiểu Niên Thú ngủ say sưa.
Nước miếng chảy ra từ khóe miệng nó, nhỏ xuống đỉnh đầu ác ma Đèn Lồng đang treo trên cây, khiến đối phương giống như cái đèn pin bị hỏng cứ chớp tắt liên hồi, lắc lư qua lại.
Cùng lúc đó, Lê Kinh, Trung Quốc.
Trời đã sáng hẳn, mặt trời mọc lên từ đường chân trời thành phố, tường kính của những tòa nhà cao tầng phản chiếu một vầng thái dương khổng lồ, trên đường phố ngõ hẻm có xe điện chạy qua.
Giờ Trung Quốc đã là ngày 18 tháng 8, tầm này học sinh lớp 12 để ôn thi đại học đã khai giảng trước rồi, thế là có thể nhìn thấy những học sinh mặc đồng phục xanh đậm cúi đầu xem sổ từ vựng, đeo cặp sách đi qua đường lớn.
Lúc này Caesar đang mặc một bộ áo phông và quần dài, ngồi ở quán ăn vặt ven đường, ăn quẩy chấm sữa đậu nành.
Còn trong túi áo của cậu, con cá mập nhỏ thò nửa cái đầu ra, vung vẩy vây cá chỉ trỏ một cách nghiêm túc, ra vẻ dạy cậu cách ăn quẩy thế nào.
Caesar vừa gật đầu “ồ ồ”, vừa nghiêm túc và yên lặng xé quẩy thành từng miếng, cẩn thận ngâm vào sữa đậu nành đá, rồi dùng thìa ăn.
“Ngon quá, giống như đang ăn kem vậy!” Caesar mắt sáng lên, liếm môi.
“Đúng không đúng không, Cá mập thích nhất là quẩy ngâm sữa đậu nành đá đấy.” Con cá mập nhỏ trong túi hừ hừ.
“Vậy, chúng ta tiếp theo làm gì đây, Agubaru?” Caesar hỏi.
“Không cần làm gì cả.” Con cá mập nhỏ ôm vây cá, thản nhiên nói, “Cậu cứ chuyên tâm tu hành trước, chuẩn bị sẵn sàng, đợi đến lúc cậu trở thành một Kỳ văn sứ cấp cao nhất, trực tiếp mang năm Kỳ văn cấp Thế Hệ đến căn cứ Cứu Thế Hội đại náo một trận là được, đến lúc đó cái gì mà Titanic, Quái vật hồ Loch Ness, Bất Tử Điểu ném hết ra, bọn họ chẳng bị dọa cho chạy tán loạn?”
Nó có nghĩ qua, chỉ riêng việc liên kết hai Kỳ văn cấp Thế Hệ, đội trưởng Vương Đình Đội “Ruth” đã có thực lực cấp Thiên Tai, vậy nếu đồng thời sử dụng năm mảnh vỡ Kỳ văn cấp Thế Hệ, thì thực lực của Caesar còn mạnh đến mức nào?
Người bình thường không có cách nào cộng hưởng với nhiều Kỳ văn cấp Thế Hệ như vậy, nhưng Caesar cũng là kỳ tài ngàn năm có một, con của Kỳ văn, e rằng trên thế giới không có bất kỳ mảnh vỡ Kỳ văn nào từ chối cậu.
Đương nhiên, mảnh vỡ Kỳ văn cấp Thần Thoại thì không biết, dù sao thứ này quá khó tìm.
“Nói đi cũng phải nói lại, đợi đến lúc đó, ngài Lam Hồ và ngài Quỷ Chung bọn họ sẽ đến giúp chúng ta chứ?” Caesar uống một ngụm sữa đậu nành đá lạnh trơn tuột, sau đó khẽ hỏi.
“Đương nhiên sẽ, Cá mập có thể đảm bảo.”
“Vậy thì tốt, người của Cứu Thế Hội lợi hại như vậy, chỉ có hai chúng ta thì còn lâu mới đủ, ngài Quỷ Chung là năng lực giả hệ thời gian, ngài Lam Hồ cũng rất lợi hại, chưa kể ngài Tô Úy nữa…”
Caesar ngừng một chút, thần sắc bỗng có chút mất mát, “Nếu ngài Hắc Dũng còn ở đây thì tốt rồi, anh ấy thông minh lợi hại như vậy, có anh ấy ở đây luôn cảm thấy làm gì cũng thuận lợi.”
“Đại bướm đêm cũng chỉ thế thôi, không bằng một cái răng của Cá mập.” Con cá mập nhỏ nhe hàm răng sáng lấp lánh, Caesar dùng đũa gắp một miếng quẩy vụn đưa vào miệng nó.
“Nhưng mà… tại sao ngài Lam Hồ bọn họ lại giúp chúng ta?” Caesar do dự nói, “Bọn họ đã báo thù thành công rồi.”
“Lấy đâu ra báo thù thành công, Hắc Dũng không phải chết rồi sao?” Agubaru vừa gặm quẩy vừa nói, “Sự báo thù của bọn họ vẫn chưa kết thúc đâu, vừa chết một người nhà, tốt lắm.”
“Nhưng ngài Lam Hồ nói trong tang lễ, bọn họ đã muốn buông bỏ rồi, nói cũng phải… nếu vì báo thù mà mất đi nhiều người thân hơn, thì ý nghĩa của báo thù là gì?” Caesar khẽ nói, “Tôi cho rằng anh ấy nói đúng, chúng ta không nên ép buộc bọn họ mạo hiểm thay chúng ta.”
“Chuyện người lớn cậu đừng quản, dù sao bọn họ nhất định sẽ đến giúp chúng ta.”
“Tại sao…”
“Làm gì có nhiều tại sao thế?!” Con cá mập nhỏ cuống lên, “Bạn của Cá mập còn chưa được cứu ra khỏi Cứu Thế Hội kìa! Cá mập phải cầm roi nhỏ quất bọn họ, bắt người đồng hồ kinh dị và con chuột điện kinh dị tiếp tục làm việc.”
Caesar im lặng một lát, áy náy cúi đầu, nhìn váng dầu nổi trong sữa đậu nành ngẩn người.
Một lát sau, cậu khẽ gật đầu, “Ừm, được rồi, vậy chúng ta đi thăm hỏi ngài Lam Hồ bọn họ trước, hỏi ý kiến của bọn họ, sau đó đi gặp người của Bạch Nha Lữ Đoàn.”
“Lữ Đoàn?” Con cá mập nhỏ nheo mắt, “Tại sao lại có Lữ Đoàn?”
“Ngài Đoàn trưởng gửi tin nhắn cho tôi, nói người của bọn họ đã đến Lê Kinh, chúng ta rảnh có thể đi gặp bọn họ một lần, chị Jack the Ripper lần trước cho tôi rất nhiều tiền, đến giờ vẫn chưa tiêu hết.”
“Bọn họ chẳng phải người tốt gì đâu, cẩn thận con mụ Jack the Ripper đó băm vằm cậu ra đấy.” Con cá mập nhỏ u ám nói, “Bọn họ nhất định là muốn lợi dụng cậu làm chuyện xấu, chúng ta không thể mắc lừa.”
“Không sao đâu, tôi cũng không phải người tốt.” Caesar mỉm cười, “Cùng lắm thì giết hết là được.”
Con cá mập nhỏ rùng mình một cái, lẳng lặng rụt đầu vào trong túi của Caesar.
“Đi thôi, tôi cũng ăn no rồi.”
Caesar đứng dậy khỏi ghế gỗ, dùng Wechat quét mã trả tiền cho ông chủ quán ăn vặt, gió sớm mang theo hơi nóng mùa hè thổi tới, mái tóc trắng như tuyết của cậu bay lên.
Cậu kéo áo phông, cúi đầu thở ra một hơi, bước qua khu phố không người màu lạnh, đi về phía trạm xe buýt.
Dựa vào cột điện đợi một lát, sau đó liền lên xe buýt.
Trên xe buýt lắc lư, cậu tựa đầu vào cửa sổ xe nhắm mắt lại, ánh sáng loang lổ rơi trên mặt cậu, hàng mi rũ xuống như một bông tuyết.
Chẳng bao lâu sau, xe buýt đã đến trạm.
Caesar cảm ơn tài xế, xuống xe, đi bộ không lâu sau thì dừng lại trước một tòa nhà dân cư cao ba tầng.
“Chính là chỗ này rồi.” Caesar nói.
Cậu cúi đầu nhìn địa chỉ trên giấy, lại ngẩng đầu nhìn “dây cảnh báo” được thiết lập bên cạnh tòa nhà dân cư này, kể từ sau sự kiện đảo không người, Cố Khởi Dã liền trở thành một tên tội phạm truy nã chính hiệu, người của Hồng Dực hiển nhiên đã tìm đến cửa, và phong tỏa tòa nhà dân cư bọn họ từng sống này.
Nhưng hôm nay Caesar nhận được tin nhắn, gia đình ba người Cố Khởi Dã đi nhờ ác ma Hỏa Xa của cô Kha, trở về Lê Kinh một chuyến, bọn họ muốn mang đi một số di vật của Cố Văn Dụ từ trong nhà.
Thế là, lúc này bọn họ có vẻ đã lẻn vào bên trong tòa nhà dân cư rồi.
Chỉ cần mở cửa nhà, đi qua huyền quan, là có thể nhìn thấy bóng dáng bọn họ.
Caesar lo mình bị nhận nhầm thành cảnh sát đến bắt người, thế là sau khi gửi tin nhắn cho Cố Khởi Dã, cậu dừng trước cửa nhà ho khan mấy tiếng.
Đợi một lúc, cậu khẽ gõ cửa mấy cái, coi như đối ám hiệu một chút, sau đó mới để con cá mập nhỏ trong túi dùng răng cạy cửa ra.
Ngay sau đó cậu đẩy cửa bước vào, đi qua huyền quan trống trải, ngẩng đầu nhìn phòng khách tối tăm.
Lúc này trong nhà không có một ai, tivi tắt, rèm cửa rũ xuống cũng che khuất ánh sáng ngoài cửa sổ.
“Kỳ lạ, người đâu rồi…” Caesar lẩm bẩm nói.
Bỗng nhiên, một tia điện màu xanh thẫm dâng lên từ góc phòng khách, Caesar đột ngột quay đầu, nhìn thấy một tia chớp cuồng bạo ập vào mặt, nhưng lại dừng lại trước chóp mũi cậu một chút, tiếng nổ trầm thấp xé toạc không khí rót vào tai cậu.
“Anh có ý gì hả, con chuột điện kinh dị! Muốn bắt nạt Caesar trước mặt Cá mập sao?” Con cá mập nhỏ thò đầu ra từ trong túi.
Caesar sững sờ, lúc này mới từ sự kinh ngạc trong chốc lát hoàn hồn lại.
Cậu ngước mắt từ năm ngón tay đang tỏa ra ánh chớp, bất lực nhìn khuôn mặt đối phương.
“Hóa ra là cậu…” Thanh niên để tóc đen dài vừa phải nhướng mày, hạ cánh tay phải đang treo giữa không trung xuống, ánh điện nơi đầu ngón tay cũng theo đó tan đi, “Trước khi đến sao không nói một tiếng?”
“Tôi đã gửi tin nhắn rồi được không? Chỉ là anh không trả lời thôi, ngài Lam Hồ.” Caesar nói xong, ôm ngực thở phào nhẹ nhõm, bực mình nhìn hồ quang điện còn sót lại trong không khí.
“Xin lỗi, gần đây người đến tìm chúng tôi hơi nhiều.” Cố Khởi Dã cười xin lỗi.
“Hừ, Cá mập tạm tha thứ cho anh đấy.” Con cá mập nhỏ ôm vây cá nói.
Caesar nhìn quanh bốn phía, “Ngài Lam Hồ, cô Tô Tử Mạch và ngài Quỷ Chung không ở đây sao?”
“Bọn họ đang ở trên tầng hai, cậu đến làm gì?” Cố Khởi Dã vừa nói, vừa ngồi xuống ghế sô pha.
“Tôi đến là muốn thảo luận với anh một chút, về chuyện bạn của Agubaru.”
“Bạn của con cá mập này?” Cố Khởi Dã liếc mắt từ ghế sô pha, nhìn về phía túi áo của Caesar.
“Ừm.” Caesar nghĩ ngợi, cúi đầu dùng ngón tay chọc chọc đầu con cá mập nhỏ, “Bạn của nó tên là ‘Cơ Minh Hoan’, chúng tôi đang định cùng đi đến đại bản doanh của Cứu Thế Hội cứu cậu ấy.”