Sau khi tuyên bố thời gian hành động trước mặt mọi người trong Lữ Đoàn, Urushihara Ri ngước mắt lướt qua khuôn mặt của bọn họ, cuối cùng ánh mắt hắn dừng lại trên người Hạ Bình Trú một giây.
Hạ Bình Trú nhận ra ánh mắt của hắn, ngẩng đầu lên, mặt không cảm xúc nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt của đoàn trưởng luôn sâu thẳm như vậy, khiến người ta không thể hiểu nổi hắn đang suy nghĩ gì.
Urushihara Ri rũ đầu xuống, tiện tay để lại một lá bài poker trong ly rượu trên quầy bar. Sau đó thân hình hắn liền hóa thành một đám lông quạ, xào xạc tản ra.
Và lúc này, ngoại trừ Bạch Tham Lang đang ở bên cạnh Niên Thú Đại Quân, bên trong quán bar ngầm dưới cửa hàng đồ cổ Lão Ô này còn lại mười người khác của Lữ Đoàn.
Đoàn trưởng vừa đi, Hạ Bình Trú liền ngồi trên sô pha, kiên nhẫn dạy Ayase Origami chơi mấy trò chơi trên điện thoại cơ bản nhất. Thiếu nữ mặc kimono từ nhỏ đến lớn chưa từng tiếp xúc với sản phẩm điện tử nào này, ngay cả trò rắn săn mồi đơn giản nhất cũng không chơi hiểu được.
Trên màn hình, đầu con rắn xanh nhỏ liên tục đâm vào tường.
Mỗi lần rắn săn mồi sắp đâm vào tường, Ayase Origami luôn theo bản năng phóng ra một tờ giấy từ trong tay áo che lấy màn hình, chắn trước mặt con rắn săn mồi, Hạ Bình Trú nhìn mà ngớ người, thầm nghĩ cô làm thế này chẳng phải là bịt tai trộm chuông sao?
Hạ Bình Trú thỉnh thoảng ngước mắt, dùng khóe mắt liếc nhìn số 6 của Lữ Đoàn “Cuồng Thương” Andrew và số 11 của Lữ Đoàn “Tiểu Tử Máy Đánh Bạc” An Luân Tư.
Hai đoàn viên này đều là người được hưởng lợi từ trận chiến Sương Đình, chỉ là Hạ Bình Trú vẫn chưa được chứng kiến thực lực hiện tại của bọn họ.
Trong vương khố Sương Đình, Andrew nhận được một viên đạn uy lực cao được đúc từ Long Huyết;
Còn An Luân Tư thì nhận được một bảo vật mang tên “Găng tay con bạc”, có thể thay đổi khí vận của hắn, cho phép hắn tự do điều khiển số điểm mà máy đánh bạc quay ra.
Hạ Bình Trú rất tò mò, An Luân Tư có thể tự do điều khiển máy đánh bạc thực chiến sẽ mạnh đến mức nào.
Cho đến nay hắn mới chỉ thấy một lần hiệu ứng máy đánh bạc quay ra ba hình ảnh giống nhau liên tiếp, lúc đó trong trận chiến Sương Đình, An Luân Tư dùng máy đánh bạc quay ra ba “súng phóng lựu”, nổ tung “Tháp Babel” của Vương Đình Đội thành bã, thực lực có thể thấy được một phần.
Lúc này, bỗng có người phá vỡ sự tĩnh lặng trong quán bar.
“Nói đi cũng phải nói lại, sao lần nào đoàn trưởng cũng đi vội vàng thế?” Đồng Tử Trúc ngồi xuống quầy bar, tò mò hỏi, “Tôi vào đoàn đến giờ còn chưa gặp hắn được mấy lần, hiếm khi có được khuôn mặt đẹp trai như vậy, không cho người ta nhìn sao?”
“Đoàn trưởng nói những chuyện còn lại để tôi giải thích là được rồi.” Hắc Khách không ngẩng đầu lên hỏi, “Cô có ý kiến gì sao?”
“Có ý kiến, đoàn trưởng không nên tăng cường tình cảm với đoàn viên nhiều hơn sao? Lần nào cũng vứt chúng ta lại rồi chạy.” Đồng Tử Trúc nhạt nhẽo nói.
Hắc Khách trả lời, “Suy cho cùng đoàn trưởng đâu giống như tiểu miêu tình thánh đi đâu cũng tìm mẹ. Hắn rất bận rộn đấy, mặc dù tôi cũng không biết đang bận gì.”
“Cô thử gọi tôi một tiếng mẹ nữa xem.” Đồng Tử Trúc mỉm cười nói, trong tay đã nắn ra chiếc mặt nạ hồ ly hư ảo.
“Mẹ… gọi thì sao nào?”
Huyết Duệ cợt nhả nói, bỗng đặt ly rượu xuống quầy bar, sáp tới say khướt ôm lấy vai Đồng Tử Trúc, áp sát khuôn mặt vào cổ cô. Sau đó giống như ma cà rồng kiểm tra chất lượng máu của con người vậy, hít sâu một hơi mùi hương trên cổ cô.
Đồng Tử Trúc rùng mình một cái, lỗ chân lông nở to, khí thế kiêu ngạo ban đầu lập tức tan biến.
Cô nhìn ra được Huyết Duệ đã say rồi, thế là chép miệng, “Làm ơn đi, bị một bà lão một trăm tuổi gọi là mẹ đúng là một trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ đấy.”
Huyết Duệ tựa đầu lên vai Đồng Tử Trúc, uống một ngụm rượu, sau đó nghiêng khuôn mặt, “Người mới, đến uống rượu với tôi nào, từ lúc vào đoàn đến giờ tôi còn chưa nói chuyện với cô nhiều đâu.”
Diêm Ma Lẫm lạnh nhạt châm chọc một câu: “Hai người vào đoàn tìm người đúng là nên trò chuyện trao đổi kinh nghiệm một chút, thêm Bạch Tham Lang và một con mèo nữa là có thể lập thành một bàn mạt chược rồi.”
“Vào đoàn tìm người thì làm sao? Tôi thấy trong đoàn cứ tính mấy người tìm người chúng ta là đánh nhau giỏi nhất rồi, cô nói xem có đúng không, em gái Tiểu Đồng.” Huyết Duệ lơ đãng nói, nhếch mép nghiêng đầu, lại tự rót cho mình một ly rượu.
“Đừng kéo tôi vào, tôi không giỏi đánh nhau.” Đồng Tử Trúc thở dài, nhẹ nhàng đẩy Huyết Duệ trên vai ra, sau đó cầm ly rượu lên, uống cùng cô ta một ly.
“Nói đi cũng phải nói lại, người mới, cô đã tìm thấy Tô Dĩnh đó chưa?” Hạ Bình Trú bỗng hỏi một câu.
Đồng Tử Trúc im lặng một lát, hung hăng tu ực một ngụm rượu vào họng, “Coi như là tìm thấy rồi đi.”
Hạ Bình Trú nhướng mày.
“Tìm thấy thế nào?” Hắn hỏi.
“Tôi nhờ thằng nhóc Hắc Khách giúp đỡ, mất một thời gian, cơ bản đã biết bà ấy là ai rồi.” Đồng Tử Trúc khẽ nói, “Buồn cười là… bà ấy lại là con gái của người nhận nuôi tôi.”
“Người nhận nuôi cô?”
“Đúng, một người đàn ông nói dối mình tên là ‘Kha Úy’, thực ra ông ta họ Tô, tên là ‘Tô Úy’.” Đồng Tử Trúc trầm giọng nói, “Lúc đó Tô Dĩnh khi tôi còn nhỏ, đã bỏ đi một mạch, giao tôi cho người đàn ông đó, cũng không nói người đàn ông đó có quan hệ gì với bà ấy.”
Cô khựng lại: “Mỗi lần tôi nói mình muốn gặp Tô Dĩnh, người đàn ông đó đều ngậm miệng không nhắc đến. Ông ta cũng không chịu nói mình có quan hệ gì với Tô Dĩnh, lúc đó tôi còn tưởng ông ta là người xấu gì đó, rồi liền bỏ nhà ra đi. Sau này lúc quay lại, tôi đã không tìm thấy người đàn ông đó nữa… cho đến tận bây giờ, thông qua sự giúp đỡ của thằng nhóc Hắc Khách tôi mới biết, hóa ra ông ta là cha của Tô Dĩnh, cũng tức là ông nội của tôi.”
Hạ Bình Trú bỗng sửng sốt.
Lúc này hắn mới biết, hóa ra Tô Dĩnh ban đầu sau khi nhận nuôi Đồng Tử Trúc, không phải là bỏ mặc Đồng Tử Trúc không quan tâm, mà là giao Đồng Tử Trúc cho Tô Úy chăm sóc, chỉ là bản thân Đồng Tử Trúc đã chọn cách bỏ nhà ra đi.
Nhưng với tính cách của Tô Úy, cho dù Đồng Tử Trúc bỏ nhà ra đi, chắc hẳn cũng đang âm thầm sắp xếp cuộc sống cho cô. Giống như ông ta âm thầm bảo vệ Tô Tử Mạch vậy.
May mà người của Cố gia sẽ không tham gia vào sự kiện Niên Thú lần này, Tô Úy cũng đã hoàn toàn nghỉ hưu rồi, nếu không Đồng Tử Trúc nếu gặp Tô Úy trên chiến trường, có khi lại bắt đầu nghi ngờ nhân sinh mất, Hạ Bình Trú nhấp một ngụm nước cam, thầm nghĩ.
Hắn đang suy nghĩ, Hắc Khách ở đằng xa nhìn điện thoại, lên tiếng nói:
“Sợ mọi người không nắm rõ tình hình, tôi xin bổ sung giải thích một chút, đoàn trưởng đã nhận được tin tức của Bạch Tham Lang, ngày 24 tháng 8, tức là ba ngày sau, Niên Thú Đại Quân sẽ khai chiến với Hồ Liệp ở thành phố Hải Phàm, lúc đó chúng ta chính thức bắt đầu hành động.”
Cậu ta khựng lại: “Mặc dù Hồ Liệp khả năng cao đã biết chúng ta đến rồi, tai mắt của bọn họ trong thành phố rất nhiều. Nhưng trong ba ngày này mọi người tốt nhất vẫn nên cố gắng đừng rút dây động rừng, khiêm tốn một chút.”
Nói rồi Hắc Khách quay đầu đi, vẻ mặt khinh bỉ nhìn Tiểu Tử Máy Đánh Bạc đang tựa lưng vào quầy bar.
Chỉ thấy An Luân Tư lúc này đang trò chuyện với Lưu Xuyên Thiên Diệp, hai người đang nói về mối quan hệ giữa cờ bạc và tâm lý học.
An Luân Tư cho rằng một nhà tâm lý học xuất sắc cũng có tiềm năng trở thành một con bạc xuất sắc, tương tự, một con bạc xuất sắc cũng có thể trở thành một nhà tâm lý học, cho nên bảo Lưu Xuyên Thiên Diệp cùng hắn chơi bài poker một chút, nói không chừng sẽ rất hứng thú.
Lưu Xuyên Thiên Diệp thì nói hắn không giống vậy, hắn ngồi trên bàn bạc chỉ nhịn không được muốn giải phẫu não của những người khác thôi.
“Nghe thấy lời tôi nói chưa, Tiểu Tử Máy Đánh Bạc?” Hắc Khách hỏi.
Nghe thấy lời của Hắc Khách, An Luân Tư lúc này mới quay đầu chạm phải mắt cậu ta.
“Thằng nhóc, cậu nhìn tôi làm gì?” An Luân Tư cầm ly rượu nhấp một ngụm rượu vang đỏ, mỉm cười hỏi, “Tôi giống loại người sẽ rút dây động rừng sao?”
“Cũng không biết lần trước ở Tokyo, là ai đã nổ tung cả một quán bar ngầm của hắc bang, còn lên cả bản tin quốc tế, hại chúng ta lộ tung tích.” Robert gãi gãi cái đầu hộp máy móc.
An Luân Tư dang tay trên quầy bar, không bận tâm cười cười, “Đó hoàn toàn là do máy đánh bạc rút thăm không đúng lắm, hơn nữa có lần hành động nào của chúng ta không phải là lật bài ngửa chứ?”
“Là rút không đúng lắm, nếu máy đánh bạc của anh có thể trực tiếp tiễn anh đi thì tốt biết mấy.” Diêm Ma Lẫm tựa vào góc khác của quầy bar, vừa mài đao vừa nói.
An Luân Tư quay đầu nhìn cô ta.
Hắn nhún vai, thu lại nụ cười nói, “Em gái Jack, có thể đừng có ác ý với tôi như vậy được không?”
Diêm Ma Lẫm nói, “Vậy sao? Vậy lần sau trực tiếp chém anh, anh muốn kiểu thái nào?”
“Gà luộc.” Đồng Tử Trúc bỗng nói.
“Ý kiến hay.” Diêm Ma Lẫm hùa theo nói.
“Chà, sao đến cả người mới cũng bắt đầu bắt nạt tôi rồi?” An Luân Tư nhún vai, uống cạn ly rượu.
Đồng Tử Trúc lườm bọn họ một cái: “Tôi đang nói bữa trưa tôi muốn ăn gà luộc, hiếm khi về Trung Quốc, tất nhiên phải ăn chút ẩm thực bản địa rồi… Ở bên Na Uy đó ăn làm tôi khó chịu chết đi được.”
“Ha… haha…” Huyết Duệ ôm bụng cười khúc khích, điểm cười của người phụ nữ này luôn rất kỳ lạ.
“Tiểu thư ma cà rồng, cho ly rượu.” Lúc này, Andrew đẩy một ly rượu không từ trên quầy bar về phía Huyết Duệ, giọng trầm thấp nói.
“Andrew, dạo này anh có phải hơi tiều tụy quá mức rồi không? Vẫn đang nghĩ đến chuyện của Lam Đa Đa sao?”
Huyết Duệ rót đầy rượu, đẩy ly rượu trả lại cho Andrew, quay đầu nhìn hắn một cái.
“Có sao?” Andrew vuốt râu ria lởm chởm trên mặt, còng lưng uống rượu. Hắn hít sâu một hơi, móc từ trong áo khoác denim ra một chiếc khuyên tai màu xanh lam, trong đồng tử lóe lên hung quang, “Bây giờ tôi đang rất tốt, chưa bao giờ tốt như thế này, cứ nghĩ đến việc sắp có thể làm thịt Chu Cửu Nha, tâm trạng liền vui vẻ đến mức một giây cũng không đợi nổi.”
Nói xong, hắn giơ bàn tay run rẩy lên, uống cạn rượu trong ly, yết hầu lên xuống nhúc nhích.
Huyết Duệ chống cằm, lơ đãng hỏi, “Nói đi cũng phải nói lại, lúc đó anh chẳng phải dùng Long Huyết còn lại đúc thành một viên đạn, hình như gọi là ‘Long Tẫn’ gì đó, viên đạn đó vẫn còn chứ?”
Cổ Long Chi Huyết bọn họ lấy được từ vương khố của Kình Trung Sương Đình, một phần bị Huyết Duệ hấp thụ, làm vật liệu phụ trợ cường hóa bản thân, giúp cô ta nhanh chóng đột phá ngưỡng cửa cấp Thiên Tai, còn một phần khác thì được Andrew làm thành một viên đạn đặc biệt.
“Tất nhiên là vẫn còn, viên đạn đó chính là để dành cho tên tạp chủng đó.” Andrew khàn giọng nói, giơ mu bàn tay lên, sắc mặt u ám lau khóe miệng.
“Vậy thì tốt.” Huyết Duệ khẽ nói, “Em gái Lam Đa Đa nhìn thấy có người quan tâm cô ấy như vậy, nhất định rất vui, thật không biết tôi chết rồi sẽ có ai quan tâm tôi đây.”
Nói rồi, cô ta nhếch mép cầm ly rượu lên, đôi mắt đỏ rực nhìn lên trần nhà.
“Không hổ là bà lão sống lâu theo đuổi tình yêu, bỗng nhiên lại bắt đầu đa sầu đa cảm rồi.” Hắc Khách mặt không cảm xúc, “Nhất định lại đang nghĩ đến anh 1001 của cô ta rồi, dịch ra chính là: ‘A nếu tôi chết rồi, anh 1001 của tôi có đến tìm tôi không, anh ấy có ôm thi thể tôi khóc lóc thảm thiết không’, haha, phụ nữ đúng là tiện.”
Huyết Duệ dường như lười phủ nhận, chỉ một tay ôm vai nhấp một ngụm rượu vang đỏ.
Hạ Bình Trú bỗng quay đầu nhìn Huyết Duệ một cái, “Đợi gặp được 1001 rồi, cô định làm gì?”
Huyết Duệ nghĩ ngợi, chống cằm nói, “Đi theo anh ấy… hoặc là, đưa anh ấy đi.”
“Nếu anh ta không đưa cô đi, cũng không đi theo cô thì sao?” Hạ Bình Trú tiếp tục hỏi.
“Ừm… vậy tôi có hóa thành tro cũng phải bám lấy anh ấy.” Huyết Duệ nhếch mép, “Cái mạng này của tôi là do anh ấy cho, sống đến tuổi này cũng đã đủ rồi. Khó khăn lắm mới gặp được anh ấy, sao có thể để anh ấy chạy thoát khỏi mắt tôi một lần nữa chứ?”
“Giả sử thực sự bị anh ta chạy thoát thì sao?”
“Chuyện này tôi đúng là chưa từng nghĩ tới… nhưng nếu thực sự bị anh ấy chạy thoát, tôi ước chừng cũng không còn sức để tìm anh ấy nữa.” Huyết Duệ nói rồi, cợt nhả liếc nhìn Ayase Origami, rồi lại nhìn Hạ Bình Trú, “Đến lúc đó dứt khoát nhận mệnh, quay về cạnh tranh công bằng với đại tiểu thư giành lấy chú mèo nhỏ hiểu lòng người của chúng ta vậy, dù sao cũng chẳng có việc gì làm.”
Nghe vậy, thiếu nữ mặc kimono bỗng ngẩng đầu lên, lạnh nhạt liếc mắt, chạm phải ánh mắt của cô ta.
“Sao? Không dám cạnh tranh công bằng với tôi à?” Huyết Duệ trêu chọc nhìn cô.
“Tiểu Miêu, là của một mình tôi.” Ayase Origami gần như gằn từng chữ.
“Chỉ có lúc này mới lấy tính trẻ con của cô ra, không hổ là đại tiểu thư loli kimono mới 14 tuổi của chúng ta, bà lão một trăm tuổi như tôi mới lười tranh giành với một đứa trẻ ranh như cô.” Huyết Duệ hai tay ôm má, cười tủm tỉm nói, “Yên tâm đi, tôi chỉ đùa thôi mà… Nếu 1001 lại chạy mất một lần nữa, vậy tôi sẽ lại tìm anh ấy một lần nữa, như vậy cũng rất tốt, ít nhất vẫn còn chút hy vọng.”
Hạ Bình Trú uống một ngụm nước cam, sau đó nói với cấp Hạn Chế 1001 trong đầu, “Người ta Theresa đã nói nhiều như vậy rồi, anh không có chút phản ứng nào, cứ cứng đơ giả chết à?”
Cấp Hạn Chế 1001 im lặng rất lâu rất lâu, bỗng nói, “Cậu muốn tôi có phản ứng gì?”
“Để người ta nhớ thương anh hơn một trăm năm, ngày đêm tơ tưởng đến anh, anh nghe thấy những lời này mà vẫn thờ ơ sao?” Hạ Bình Trú nói trong lòng, “Nhưng cô ta cũng chẳng phải người tốt lành gì.”
“Tôi chỉ cứu cô ta một mạng.” Cấp Hạn Chế 1001 nói, “Nhân tiện đặt cho cô ta một cái tên, tôi cho rằng tôi không làm chuyện gì quá đáng.”
“Đừng có tự bào chữa cho mình nữa.”
“Hơn nữa… lúc đó tôi mất trí nhớ, cũng giống như một đứa trẻ mấy tuổi thôi.” Giọng nói của cấp Hạn Chế 1001 từ trong đầu truyền đến, vẫn lạnh nhạt.
“Ồ, theo cách nói này của anh, vậy bây giờ anh chẳng phải là một ông lão trăm tuổi rồi sao?” Hạ Bình Trú hỏi trong lòng, “Ông lão bà lão các người cũng khá xứng đôi đấy.”
Cấp Hạn Chế 1001 nhạt nhẽo nói: “Cậu muốn gọi tôi như vậy cũng được, nhưng đợi nhân cách của chúng ta dung hợp rồi, tất cả những lời châm chọc của cậu đối với tôi đều sẽ quay trở lại trên người cậu.”
Bỗng nhiên, một giọng người thanh lãnh trên sô pha xen vào cuộc đối thoại của bọn họ, cắt đứt dòng suy nghĩ của Hạ Bình Trú.
“Tiểu Miêu, đang ngẩn ngơ gì vậy?” Ayase Origami hỏi.
Hạ Bình Trú không quay đầu lại hỏi, “Sao lần nào tôi mất tập trung, cô cũng đều bắt quả tang được vậy?”
“Bởi vì rất dễ đoán.” Ayase Origami nói.
“Ồ.”
“Chụp ảnh.” Ayase Origami khẽ nói, bỗng đưa tay kéo ống tay áo của Hạ Bình Trú.
“Chụp ảnh?”
Hạ Bình Trú quay đầu nhìn cô, đôi mắt trống rỗng và tráng lệ của thiếu nữ không chớp mắt nhìn chằm chằm vào hắn.
Hai người chạm mắt, bốn mắt nhìn nhau.
“Ừm, lần trước ở Lê Kinh không có chụp.” Ayase Origami nói, “Vốn dĩ muốn chụp.”
“Được thôi.”
Ayase Origami lấy điện thoại của mình từ trong tay áo kimono ra, mở camera, chuyển sang chế độ camera trước.
Hạ Bình Trú nhìn ra được, những ngày này cô sử dụng điện thoại ngày càng thành thạo rồi, trước đây ngay cả cách mở chế độ camera cũng phải để hắn cầm tay chỉ việc.
Ayase Origami ngước mắt, lặng lẽ nhìn khuôn mặt trắng trẻo hiện ra trên màn hình điện thoại.
Hạ Bình Trú bỗng ghé sát vào ống kính, gần như áp sát vào mặt cô, hai khuôn mặt trên điện thoại đều không có biểu cảm gì. Lúc này, hắn liếc nhìn bàn tay còn lại không biết đặt ở đâu của thiếu nữ mặc kimono. Sau đó nhẹ nhàng cầm lấy tay cô, bẻ các ngón tay ra, để cô giơ ngón trỏ và ngón giữa ra.
“Làm gì vậy?” Ayase Origami nhìn tay mình, rồi lại nhìn hắn.
“Ký hiệu chụp ảnh.” Hạ Bình Trú nói, “Cô trông ngốc quá, giống như một người máy vậy, lần nào tôi chụp ảnh cũng sẽ giơ chữ ‘V’, tôi là cao thủ chụp ảnh đấy.”
Ayase Origami khẽ nhíu mày, thần sắc lại nhanh chóng giãn ra. Cô nhìn bàn tay hình chữ V của mình, từ từ giơ lên quá đầu. Lúc này Hạ Bình Trú cũng giơ một chữ “V” trước ống kính.
“Tách” một tiếng, đèn flash điện thoại sáng lên, chiếu sáng khuôn mặt của hai người trên sô pha, ngay sau đó bức ảnh được cố định trên màn hình.
“Để tôi xem nào.”
Hạ Bình Trú nhận lấy điện thoại của Ayase Origami, cúi đầu nhìn bức ảnh vừa chụp.
Thiếu nữ mặc kimono trong ảnh mặt không cảm xúc giơ tay hình chữ V trước ống kính, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo vẫn còn chút mờ mịt; Hạ Bình Trú cũng giơ một chữ “V”, cũng là mặt không cảm xúc.
Thần thái của hai người quả thực khiến người ta nghi ngờ bức ảnh này có phải do AI tạo ra hay không. Trai tài gái sắc, nhưng lại mang đậm cảm giác người nhân tạo.
“Phụt!”
Hạ Bình Trú bản thân còn chưa kịp lên tiếng phàn nàn, Hắc Khách đang ngồi trên quầy bar ở đằng xa bỗng phun ngụm nước dừa vừa uống vào miệng lên điện thoại, văng đầy bàn.
Ayase Origami và Hạ Bình Trú gần như đồng thời quay đầu, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm vào cậu ta.
Hắc Khách vội vàng móc ra một tờ khăn giấy từ trong “cơ sở dữ liệu”, lau qua loa nước dừa trên bàn.
“Nhìn tôi làm gì?” Cậu ta ho khan hai tiếng.
“Đừng có nhìn lén chúng tôi, được không?” Hạ Bình Trú hỏi, “Thằng nhóc, cậu không có cuộc sống riêng của mình sao?”
“Tôi cũng không muốn cười đâu, nhưng hai người chụp ảnh thực sự rất buồn cười được không? AI còn có tình cảm hơn hai người, có cần tôi giúp hai người photoshop một chút, để hai người nhân tạo các người trông có vẻ có chút cảm giác của con người…” Hắc Khách còn chưa nói xong, Ayase Origami đã dùng một tờ giấy trắng như tuyết bịt miệng cậu ta lại.
Cậu ta hừ lạnh một tiếng bằng mũi, lâu dần cũng lười vùng vẫy.
Hạ Bình Trú cúi đầu nhìn điện thoại của Ayase Origami, vô tình lướt xem album ảnh trước đó, bỗng nhìn thấy một bức ảnh. Đó là lúc còn ở Lê Kinh, Ayase Origami nhờ huấn luyện viên cá heo chụp chung một bức ảnh với cá heo.
Nhưng trong ảnh không có Hạ Bình Trú.
Lúc đó hắn đã đi rồi, chỉ để lại thiếu nữ mặc kimono một mình ngơ ngác đứng trong ống kính, cô quay đầu nhìn dáo dác xung quanh, lơ đãng tìm kiếm bóng lưng hắn rời đi. Cá heo từ dưới nước nhảy vọt lên, bức ảnh dừng lại ở khoảnh khắc đó.
“Lần trước sao không gọi tôi lại.” Hạ Bình Trú hỏi.
“Lần trước anh không đợi tôi đã đi rồi.” Ayase Origami khẽ nói.
Hạ Bình Trú nhìn bức ảnh trên điện thoại, thu hồi ánh mắt, “Lần sau đi thủy cung, tôi lại cùng cô chụp một bức nữa.” Nói xong, hắn trả điện thoại lại cho Ayase Origami.
Ayase Origami gật đầu, cúi đầu nhìn bức ảnh hai người vừa chụp.
“So với tôi, cậu còn hơn thế nữa.” Giọng nói của cấp Hạn Chế 1001 bỗng từ trong đầu truyền đến.
Hạ Bình Trú hỏi trong lòng, “Anh chỉ cái gì?”
“Ở khía cạnh khiến người ta nhớ thương cậu.” Cấp Hạn Chế 1001 bình tĩnh nói, “Rõ ràng biết mình sẽ phản bội Lữ Đoàn, tất cả hành vi của cậu sẽ biến thành sự tổn thương.”
“Sao anh lại chắc chắn đến lúc đó cô ấy sẽ không đi theo tôi?” Hạ Bình Trú hỏi, “Nếu cô ấy đi theo tôi, vậy những gì tôi làm đều có ý nghĩa. Tôi chỉ đang thu phục lòng người, đây là hành vi có mục đích.”
“Tôi là vô tâm, không tồi tệ như cậu.”
“Người đã từng hủy diệt thế giới một lần nói câu này có hơi buồn cười rồi đấy.” Hạ Bình Trú đáp lại trong lòng.
Lúc này, Lưu Xuyên Thiên Diệp bỗng từ quầy bar bước tới, ngồi xuống bên cạnh Hạ Bình Trú, mỉm cười nói, “Thật náo nhiệt, nhớ trước đây lứa đoàn viên chúng tôi tụ tập lại với nhau cũng điên cuồng lắm.”
“Bác sĩ.” Hạ Bình Trú quay đầu nhìn hắn, “Nói đi cũng phải nói lại, tôi có một câu hỏi muốn hỏi anh.”
“Câu hỏi gì?” Lưu Xuyên Thiên Diệp chạm phải ánh mắt của hắn.
Hạ Bình Trú nghĩ ngợi: “Anh có thể khiến người bị năng lực hệ tinh thần khống chế khôi phục bình thường không?”
“Theo lý thuyết thì có thể.” Lưu Xuyên Thiên Diệp nói, “Tôi có tự tin… năng lực hệ tinh thần trên thế giới này không có mấy ai vượt qua được tôi.”
Hạ Bình Trú gật đầu, thầm nghĩ tốt quá rồi, vậy lúc tấn công vào Cứu Thế Hội, nói không chừng có cơ hội để Lưu Xuyên Thiên Diệp giải trừ khống chế tinh thần trên người những đứa trẻ đó, như vậy thì có thể chết ít người hơn một chút, tất nhiên, cũng chỉ là có cơ hội mà thôi.
Hắn biết mình không có cách nào giống như cấp Hạn Chế 1001 xuyên không thời gian, cho nên người đã mất sẽ không trở lại, chết là chết rồi, không có bất kỳ cơ hội vãn hồi nào, cho nên hắn phải làm được đủ cẩn thận, lên kế hoạch đủ toàn diện.
Lúc này, Ayase Origami ngước mắt lên từ màn hình điện thoại, bỗng quay đầu liếc nhìn Diêm Ma Lẫm đang ngồi trên sô pha.
“Sao vậy?” Diêm Ma Lẫm hỏi.
“Jack, chụp ảnh.” Ayase Origami nói.
“Tại sao lại chụp ảnh?” Diêm Ma Lẫm tiếp tục hỏi.
“Có thể là sợ cô biến thành Diêm Đa Đa, lưu lại chút ảnh làm kỷ niệm.” Hắc Khách nhạt nhẽo nói.
Trong nháy mắt, một đường cung sáng xẹt qua không khí, Yêu Đao của Diêm Ma Lẫm đã chém xuống, ngay sau đó chiếc bàn trước mặt Hắc Khách bị chém làm đôi. Cùng lúc đó, Andrew trên quầy bar ở đằng xa gọi ra Thiên Khu, đen mặt quay người lại, chĩa họng súng bắn tỉa vào đầu Hắc Khách.
“Được rồi, mặc dù tôi không nên lấy chuyện này ra đùa.” Hắc Khách giơ tay lên, làm tư thế đầu hàng, “Nhưng mọi người cũng không đến mức hung dữ như vậy chứ?”
Andrew đen mặt, cất súng bắn tỉa đi, giống như một con bò tót miền Tây lạnh lùng nói, “Không có lần sau đâu, nhóc con.”
“Chụp ảnh.” Ayase Origami nhìn Diêm Ma Lẫm, lại nói một lần nữa.
Diêm Ma Lẫm mặt không cảm xúc nhìn cô, chần chừ một lát, “Vậy được thôi, chụp cùng cô một bức.”
“Chụp ảnh sao không gọi tôi?”
An Luân Tư nói rồi sáp tới, đứng ở phía sau sô pha, vừa uống rượu, vừa nhìn màn hình điện thoại của Ayase Origami. Tên con bạc mặc vest này vẫn luôn thích hóng hớt như vậy.
“Anh tránh ra.” Thiếu nữ mặc kimono nhạt nhẽo nói.
“Hơi tổn thương người ta rồi đấy, đại tiểu thư.” An Luân Tư cười híp mắt đỡ lấy ngực.
Huyết Duệ sáp tới, ngồi vào giữa sô pha, ôm lấy Ayase Origami và Hạ Bình Trú, nhìn vào màn hình điện thoại, “Vậy còn tôi thì sao?”
Ayase Origami giơ điện thoại lên, Hạ Bình Trú đưa tay giúp cô điều chỉnh góc độ một chút, cô ngơ ngác bấm nút chụp ảnh, “Tách” một tiếng, bức ảnh hiện ra trên màn hình.
Trong ảnh, Diêm Ma Lẫm ôm vai đứng ở phía sau sô pha, ghét bỏ liếc nhìn An Luân Tư một cái, An Luân Tư mang nụ cười xảo quyệt như hồ ly, quay đầu nhìn chằm chằm vào Diêm Ma Lẫm. Hắc Khách cũng kịp sáp tới vào giây phút cuối cùng, nằm sấp trên sô pha làm mặt quỷ. Lưu Xuyên Thiên Diệp ở rìa ngoài cùng của sô pha, cười mà không nói.
Còn ở hậu cảnh, Andrew và Robert đang uống rượu trên quầy bar, cái đầu hộp máy móc của người sau cho dù ở góc khuất nhất của bức ảnh cũng vô cùng nổi bật, Đồng Tử Trúc không kịp bước vào ống kính, chỉ giơ một chữ “V”, đơn độc thò một bàn tay phải vào khung hình.
Chụp ảnh xong, mọi người đều tản ra, quay lại quầy bar uống rượu.
Chỉ có Hạ Bình Trú và Ayase Origami vẫn ngồi trên sô pha, chụm đầu vào nhau, lặng lẽ nhìn bức ảnh chụp chung đó.
Bỗng nhiên, một tờ giấy như bông tuyết bay lên, che khuất hắn và Ayase Origami.
Hạ Bình Trú nhướng mày, ngẩng đầu lên nhìn tờ giấy này.
Ngay khoảnh khắc vừa ngẩng đầu lên đó, hắn bỗng cảm nhận được trên má truyền đến một xúc cảm ấm áp. Rõ ràng xung quanh ồn ào náo nhiệt, nhưng toàn bộ thế giới lại dường như bỗng nhiên tĩnh lặng lại trong một khoảnh khắc.
Hạ Bình Trú khẽ sửng sốt.
Khi hoàn hồn lại, hắn mới nhận ra, thiếu nữ mặc kimono đã nhẹ nhàng áp môi lên má hắn một cái.
“Đừng đi.” Cô dùng giọng rất nhỏ nói.
Hạ Bình Trú sững sờ.
Hắn chợt hiểu ra, thực ra cô gái mặc kimono này cái gì cũng hiểu.
Bản thân đã ám chỉ cô vô số lần, mình sắp phải rời đi rồi, cho dù cô có không rành thế sự đến đâu, có chậm chạp đến đâu, cũng không thể không nghe hiểu ẩn ý trong lời nói của hắn. Đúng vậy… sao cô có thể không biết chứ?
Đợi đến khi tờ giấy che khuất khuôn mặt hai người rơi xuống, Hạ Bình Trú lặng lẽ cúi đầu, đôi mắt bị mái tóc rủ xuống che khuất.
Ngày 21 tháng 8, núi Hải Phàm.
Đêm hôm đó, không biết tại sao hàng ngàn hàng vạn con ác ma trong rừng đều ló đầu ra.
Những con ác ma không có tâm trí đều trốn ở phần núi sâu của núi Hải Phàm, chỉ có số ít quần thể ác ma có tâm trí, mới xứng đáng sinh tồn trong khu rừng gần hồ Linh Tâm này.
Cho nên những con ác ma ló đầu ra lúc này, đa số đều là ác ma bậc cao, trong đó quần thể mười hai Sinh Tiếu chiếm đa số.
Chính giữa khu rừng, Niên Thú Đại Quân thở ra một ngụm lửa, châm ngòi cho đống củi chất cao như núi đó, lửa trại lập tức bùng cháy dữ dội. Ngay sau đó, những con ác ma đèn lồng giống như những quân cờ domino bị xô đổ, từng ngọn từng ngọn nối tiếp nhau thắp sáng, đung đưa tỏa ra ánh sáng ấm áp, chiếu sáng cả một khu rừng.
Chẳng bao lâu sau, toàn bộ khu rừng đèn đuốc sáng rực, nhìn từ xa giống như một biển sao.
Những con ác ma Thần Kê đứng trên cành cây, đồng thanh ca hát. Lúc này, những con ác ma Linh Hầu trong rừng ló đầu ra, chúng leo trèo trên cành cây, dùng cánh tay thon dài chuyền tay nhau từng bầu rượu ngon và những trái cây tươi rói trong rừng.
Gia tộc ác ma Thanh Xà phụ trách ở bên dưới đỡ lấy rượu và trái cây do Linh Hầu ném xuống, chia cho các ác ma trong rừng.
Những con ác ma Hồng Mã thì phi nước đại từ xa đến, giữa không trung tung ra một dải ánh sáng cầu vồng rực rỡ, bay vút lên bầu trời đêm đen kịt như pháo hoa, lấm tấm rơi xuống, bao trùm trên đỉnh đầu mỗi con ác ma như một cơn mưa.
Đây là bữa tiệc lửa trại mỗi năm một lần của núi Hải Phàm. Tiểu Niên Thú lúc này đang lặng lẽ nằm sấp trên một cành cây, lạc lõng với những con ác ma khác.
Nó lặng lẽ nhìn hàng vạn con ác ma bận rộn qua lại, cũng không biết chúng rốt cuộc đang bận rộn cái gì.
“Chán quá, ta muốn xem máu chảy thành sông cơ.” Tiểu Niên Thú ngáp một cái.
Nó nghiêng đầu bỗng nhớ ra, lần trước mình tham gia đại hội lửa trại đã là chuyện của mười năm trước rồi.
Lúc đó nó còn chưa hiểu chuyện, vì muốn chứng minh bản thân, đã giành trước Đại quân lao về phía đống củi, dồn sức thổi nửa ngày, nhưng thổi thế nào cũng không ra lửa, bị những con ác ma khác trong rừng cười nhạo một trận.
Cuối cùng còn bị Niên Thú Đại Quân dùng móng vuốt tóm sang một bên. Tiểu Niên Thú lúc đó nằm sấp trên mặt đất, tủi thân nhìn ngọn lửa trên đỉnh đầu mình, thầm nghĩ biết thế dùng ngọn lửa trên đầu châm lửa trại, như vậy sẽ không bị mất mặt rồi.
Khi Tiểu Niên Thú hoàn hồn lại, ngẩng đầu lên từ cành cây, nhìn Niên Thú Đại Quân đang đi về phía này. Con sư tử khổng lồ già nua này từ từ bước tới, ngẩng đầu lên, ngưng thị Tiểu Niên Thú trên cành cây.
“Lão điệp, vài ngày nữa là phải khai chiến với Hồ Liệp rồi, chúng ta buông lỏng như vậy thực sự được sao?”
Tiểu Niên Thú nhìn nó, khó hiểu hỏi. Tuy nhiên Niên Thú Đại Quân không hề trả lời.
Ác ma Tý Thử vừa vặn lướt qua cây phong nằm ở vị trí hẻo lánh này, đi về phía lửa trại đang cháy, nghe thấy lời chúng nói.
“Đại hội lửa trại mỗi năm chỉ tổ chức một lần, bao nhiêu ác ma đều mong ngóng đấy.” Ác ma Tý Thử xua tay, nói, “Ây… nếu hủy bỏ đại hội, thì sẽ làm tổn thương trái tim chúng biết bao?”
“Chẳng lẽ không thể hoãn lại sao? Đợi các người tiêu diệt Hồ Liệp xong rồi nói tiếp.” Tiểu Niên Thú tò mò hỏi.
Mặc dù ngoài miệng nói vậy, nhưng nó cảm thấy đợi trận chiến này đánh xong, hoặc là Niên Thú Đại Quân băng hà, hoặc là Đội Sinh Tiếu ít nhất cũng phải mất đi một nửa số người.
Hồ Liệp không thể nghi ngờ chính là trận doanh số một dưới trướng Cứu Thế Hội, trong các tổ chức ngoài sáng của xã hội loài người không có bất kỳ ai có thể chạm trán được, càng đừng nói đến đám ác ma bị đuổi lên núi này.
“Ây, trẻ con như cậu thì biết cái gì, đi đi đi…”
Nói xong, Ác ma Tý Thử thở dài lắc đầu, liền ôm một quả trái cây chuồn về phía nơi đang diễn ra bữa tiệc, để lại hai cha con Niên Thú ở riêng với nhau.
Tiểu Niên Thú cạn lời nhìn bóng lưng Ác ma Tý Thử một cái, sau đó lại cúi đầu nhìn Đại quân.
“Xuống đây nói chuyện.” Niên Thú Đại Quân lên tiếng nói, giọng nói hùng hồn và trầm thấp.
“Ồ, vậy con xuống đây.”
Tiểu Niên Thú nhạt nhẽo nói, đứng dậy từ cành cây lộn vòng rơi xuống, cuốn theo một chiếc lá rụng giẫm xuống đất.
Niên Thú Đại Quân im lặng đi về phía trước, Tiểu Niên Thú đi theo bên cạnh nó, phía sau là một mảnh ồn ào náo nhiệt, ác ma của cả khu rừng đều đang cuồng hoan ở nơi đèn đuốc rã rời, nó và Niên Thú Đại Quân lại ngày càng rời xa thế giới ồn ào đó.
Một lát sau, Niên Thú Đại Quân rốt cuộc đã hỏi ra câu hỏi mà Tiểu Niên Thú đã dự đoán từ lâu.
“Mười năm trước, trên con tàu đó con đã gặp thủ lĩnh hiện tại của Hồ Liệp ‘Lâm Tỉnh Sư’, đúng không?” Niên Thú Đại Quân hỏi.
Tiểu Niên Thú im lặng một lát, nhìn thần sắc của Đại quân, gật đầu, “Đúng, lúc đó trên tàu cô ấy đã giúp con.”
Niên Thú Đại Quân trầm ngâm một lát, “Quả nhiên sao… vậy con có biết năm đó đã xảy ra chuyện gì không?”
“Cha tưởng con chết rồi, xông đến thành phố Hải Phàm làm loạn một trận, Đội Sinh Tiếu và thị tộc Hồ Liệp đều chết không ít người.” Tiểu Niên Thú nghĩ ngợi, sau đó nói.
“Lúc đó ta tưởng lầm con đã bị Khu ma nhân hãm hại.” Niên Thú Đại Quân trầm giọng nói, “Là ta quá kích động… Ta còn tưởng đứa trẻ đó của Hồ Liệp là người do bọn chúng sắp xếp, vì muốn trừ khử con trên con tàu vượt biên đó.”
“Không sao, dù sao có con hay không, các người cũng sẽ đánh nhau thôi. Cha kiêu ngạo biết bao… Lão điệp, sao cha có thể cho phép mình cả đời chui rúc trong khu rừng này chứ? Người khác không hiểu cha, chẳng lẽ con còn không hiểu cha sao?” Tiểu Niên Thú hỏi.
Nó nói là sự thật.
Mặc dù Dị năng giả cấp Hạn Chế sửa đổi lịch sử, khiến “Tiểu Niên Thú bỏ nhà ra đi” trở thành ngòi nổ của trận đại chiến mười một năm trước đó, nhưng cho dù Tiểu Niên Thú không xuất hiện, cuộc chiến tranh giữa người và ma đó khả năng cao cũng sẽ xảy ra.
Giống như cuộc chiến tranh sắp bắt đầu mười năm sau này vậy, Niên Thú Đại Quân không còn thỏa mãn với việc sống tạm bợ trong núi sâu, vì muốn giành lại môi trường sống từ tay loài người, đã chọn cách khai chiến với Hồ Liệp.
Niên Thú Đại Quân lắc đầu, “Nói một chút đi, năm đó giữa con và Lâm Tỉnh Sư rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì…”
“Đã xảy ra chuyện gì à…”
Tiểu Niên Thú lẩm bẩm tự ngữ, ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời đêm, nhớ lại ký ức cuối cùng giữa nó và Lâm Tỉnh Sư mười năm trước.
Ngày 24 tháng 8 mười một năm trước, Tiểu Niên Thú đã thú nhận thân phận của mình trong ngày sinh nhật của Lâm Tỉnh Sư.
Cô biết nó thực ra là con nối dõi của Niên Thú Đại Quân, còn có nó căn bản không tên là Tiểu Niên gì đó, nó là Tiểu Niên Thú. Nhưng Lâm Tỉnh Sư một chút cũng không chán ghét nó. Giữa hai người dường như có gì đó thay đổi, lại dường như chẳng có gì thay đổi cả.
Cứ như vậy, lại qua hai tháng, Lê Kinh đã bắt đầu có tuyết rơi.
Thành phố khoác lên mình lớp áo bạc, mỗi lần mở cửa sổ ra đều có thể nhìn thấy những bông tuyết bay lả tả rơi xuống. Mái hiên và cành cây đều phủ một lớp màu tuyết, trên đường phố là lớp tuyết đọng cao đến mắt cá chân, mỗi lần Tiểu Niên Thú và Lâm Tỉnh Sư rượt đuổi nô đùa trong tuyết đều sẽ có người bị ngã.
Lâm Tỉnh Sư và Tiểu Niên Thú bất tri bất giác đã sống ở tòa chung cư này được nửa năm rồi.
Lúc này tóc của Lâm Tỉnh Sư đã dài đến eo rồi, đồng thời chùm tóc màu đỏ rực sau gáy cô ngày càng rõ ràng, đi trên đường rất dễ thu hút sự chú ý.
Tiểu Niên Thú học theo cách trên sách, giúp cô tết riêng chùm tóc màu đỏ rực đó thành một bím tóc. Lâm Tỉnh Sư thích cực kỳ, mỗi ngày đều bảo nó giúp mình chải chuốt tóc tai.
Cuối tháng mười một, có một ngày vì thức ăn trong tủ lạnh đều đã ăn hết, thế là Tiểu Niên Thú và Lâm Tỉnh Sư theo lệ thường ra khỏi cửa, đến siêu thị gần đó tìm đồ ăn, gọi mỹ miều là “nhập hàng”.
Hai người vẫn như cũ kẻ trước người sau, đi ở nơi tối tăm tránh xa camera giám sát, Lâm Tỉnh Sư ngẩng đầu nhìn bóng lưng Tiểu Niên Thú, rồi lại quay đầu nhìn trên đường phố, đám trẻ con đang đắp người tuyết, cắm củ cà rốt lên mũi nó.
Tiếng cười của bọn chúng lọt vào tai, Lâm Tỉnh Sư bỗng hoảng hốt một chút, cô đang nghĩ, nếu không cần phải trốn chui trốn nhủi, mình có thể cùng Tiểu Niên quang minh chính đại đi trên đường thì tốt biết mấy, nếu không cần phải trốn ngoài phòng học nghe lén, có thể cùng nó đi học thì tốt biết mấy.
Chỉ cần nghĩ thôi, cô đã rất vui rồi, khóe miệng nhịn không được khẽ cong lên.
Lúc này, Lâm Tỉnh Sư bỗng biến sắc, cô dời ánh mắt khỏi người tuyết trên đường phố, bước chậm lại. Tiểu Niên Thú quay đầu lại hỏi cô, “Sao vậy, Tiểu Tinh?”
Lâm Tỉnh Sư im lặng, chỉ lắc đầu ra hiệu cho Tiểu Niên Thú, bảo đối phương đi trước.
Tiểu Niên Thú sửng sốt. Sau đó dừng lại ở góc rẽ của con hẻm phía trước, áp sát vào tường thò đầu ra. Giống như dã thú săn mồi trong rừng vậy, che giấu khí tức của bản thân, lén lút quan sát Lâm Tỉnh Sư.
“Anh đừng đi theo tôi nữa.” Lâm Tỉnh Sư dừng bước, bỗng nghiêng đầu nói với phía sau.
Một lát sau, một người đàn ông đầu đinh, đeo kính râm, mặc áo sơ mi hoa bước tới, rõ ràng là người từng bị Tiểu Niên Thú và Lâm Tỉnh Sư trêu chọc trên đường phố ngày hôm đó, lúc đó Tiểu Niên Thú đã dùng sức mạnh không gian nhổ đi một chùm tóc của hắn.
“Lâm Tỉnh Sư, chúng tôi đã tìm cô rất lâu rồi.” Người đàn ông đầu đinh ngưng thị bóng lưng cô, trầm giọng nói.
“Đừng nói nhảm nữa, nói với lão điệp của tôi, tôi tuyệt đối sẽ không quay về đâu.” Lâm Tỉnh Sư lạnh lùng nói, “Khuyên anh đừng xen vào chuyện của tôi, anh cũng không phải là đối thủ của tôi, tôi đánh ngất anh xong có thể lập tức rời đi… Tôi sẽ lập tức rời khỏi thành phố này, đến một nơi các người không bao giờ tìm thấy tôi nữa.”
“Cô có biết… trong khoảng thời gian cô rời đi, trong nhà đã xảy ra chuyện gì không?”
“Tôi không quan tâm, cút ra.” Lâm Tỉnh Sư gần như gằn từng chữ, bím tóc dài màu đỏ rực sau gáy bay múa trong gió tuyết thổi tới.
Người đàn ông tiếp tục nói, “Niên…”
“Tôi sẽ không nói lần thứ hai, tôi không muốn nghe.” Trong đồng tử Lâm Tỉnh Sư bùng lên ngọn lửa màu đỏ rực, bóng sư tử mờ ảo gợn sóng trong không khí, bao trùm lấy đầu cô.
Tuy nhiên đúng lúc này, người đàn ông đầu đinh gần như hét lớn: “Nửa năm trước, con của Niên Thú đã mất tích!”
Lâm Tỉnh Sư bỗng sững sờ, “Con của Niên Thú?” Nghe thấy cái tên này, cô lập tức nhướng mày, tò mò quay người lại, nhìn người đàn ông đầu đinh.
“Đúng vậy… Tiểu Sư, ngay tại thành phố Hải Phàm, con của Niên Thú đã biến mất.” Người đàn ông khàn giọng nói, “Cho nên Niên Thú Đại Quân nổi trận lôi đình! Nó xông đến thành phố Hải Phàm đòi người! Chúng ta không giao được người, nói con của Niên Thú đã rời khỏi thành phố Hải Phàm…”
Lâm Tỉnh Sư ngây ngốc nghe, “Rồi… rồi sao nữa?”
“Niên Thú Đại Quân không tin. Nó không tin cách nói của chúng ta, cho nên đã dấy lên một cuộc chiến tranh ở thành phố Hải Phàm, trong cuộc chiến tranh đó đã chết rất nhiều người.”
Người đàn ông nói đến đây, yết hầu lên xuống nhúc nhích, ngập ngừng nói, “Tiểu Sư, cha mẹ cô… cha mẹ cô…”
“Bọn họ làm sao?”
“Vì chống lại Niên Thú Đại Quân, bọn họ trong cuộc chiến tranh đó… hy…” Người đàn ông đầu đinh khựng lại, cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt Lâm Tỉnh Sư, cuối cùng khàn giọng nặn ra ba chữ cuối cùng từ cổ họng:
“Hy sinh rồi.”
Lâm Tỉnh Sư sững sờ tại chỗ, bím tóc dài màu đỏ rực bị gió thổi tung từ từ rủ xuống, buông thõng sau gáy. Một lát sau, cô từ từ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào mắt người đàn ông, đôi môi khẽ mấp máy, “Hy sinh… là có ý chết rồi sao?”
Người đàn ông đầu đinh im lặng, khuôn mặt khẽ co giật, không tiếp tục nói nữa. Một lúc sau, hắn cắn răng, dùng sức gật đầu.
Cách đó không xa, Tiểu Niên Thú tựa vào góc tường ngơ ngác nghe cuộc đối thoại của hai người, nó dường như nhận ra điều gì đó, từ từ ngồi xuống.
Không biết tại sao, nó bỗng cảm thấy cơ thể mình rất lạnh rất lạnh. Thế là, ngồi xổm xuống, từ từ ôm chặt lấy đầu gối.
Qua rất lâu, nó ngước mắt lên, ngây ngốc nhìn bông tuyết trong hẻm sượt qua chóp mũi nó, bay lả tả lộn vòng rơi xuống.