Ngày 24 tháng 08, 01:30. Thành phố Hải Phàm, bên trong quán bar ngầm của tiệm đồ cổ Lão Ô.
Lúc này chiến cục giữa Hồ Liệp và phe Niên Thú đã kết thúc được một thời gian, mà mọi người của Bạch Nha Lữ Đoàn cũng đều đã trở về cứ điểm tại địa phương.
Đã là đêm khuya, kim đồng hồ trên tường tích tắc quay, cả quán bar tĩnh mịch, bảng hiệu đèn neon lúc sáng lúc tắt, mùi rượu nhàn nhạt thoang thoảng trong không khí, Hạ Bình Trú và Ayase Origami ngồi trên ghế sofa chơi cờ caro.
Urushihara Ri thì ngồi ở quầy bar, vừa cho quạ ăn, vừa lơ đãng nghịch những lá bài tây.
Những lá bài tây xếp chồng lên nhau, chất thành một kim tự tháp có cấu trúc tinh vi. Con quạ kêu khàn khàn, thả một chiếc lông vũ xuống đỉnh kim tự tháp, kim tự tháp ầm ầm sụp đổ.
Allens lúc này đang tự mình đánh bida, Hacker thì ngồi trên ghế xoay, vừa xoay ghế vừa dùng điện thoại hack vào hệ thống camera giám sát của thành phố, quan sát động tĩnh của Hồ Liệp.
Enma Rin ngồi trên ghế xoay, cúi đầu dùng giẻ lau đao, Andrew ngửa cổ tu ừng ực rượu mạnh, hai chân rung bần bật, giày da đập lạch cạch xuống sàn nhà.
Trên tivi đang chiếu một bộ phim điện ảnh mang tên "Léon: The Professional", Huyết Duệ ngẩng đầu nhìn màn hình phim, Rukawa Chiba thì mỉm cười xem một cuốn tạp chí y khoa.
Một lát sau, Hacker lên tiếng phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm bên trong quán bar.
“Xem ra chúng ta đã coi thường sức chiến đấu của con trai Niên Thú đó rồi, vốn tưởng bên phía ác ma đã thảm bại, kết quả đột nhiên lòi ra một đứa hack game,” Hacker nhún vai, “Nhưng mà… dù sao lúc đó vẫn chưa xác định được đám người Lam Hồ và Quỷ Chung có ở gần đó hay không, chúng ta quả thực không tiện ra tay.”
Cậu ta trong lòng cũng biết, đoàn trưởng sẽ chỉ ra tay trong tình huống nắm chắc mười mươi.
Và trong tình huống vừa nãy, Urushihara Ri không thể nào để họ ra tay — suy cho cùng sức chiến đấu của Hồ Liệp vẫn còn nguyên vẹn, lập trường của con trai Niên Thú chưa rõ, người của Cố gia không thấy bóng dáng, rất có thể vẫn còn mai phục ở gần đó.
Yếu tố không chắc chắn quá nhiều, hành động liều lĩnh trong tình huống đó, xác suất lớn sẽ phải trả một cái giá thảm khốc.
“Vậy phải làm sao?” Andrew đặt ly rượu xuống, chợt cười khẩy u ám, gân xanh giật giật trên trán, “Chẳng lẽ chúng ta cứ thế bỏ cuộc sao?”
“Vậy thì có cách nào khác?” Hacker lườm hắn, “Ngoài cái Cứu Thế Hội gì đó ra, trên đời này có tổ chức nào dám đối đầu trực diện với Hồ Liệp?”
Cậu ta vừa nghịch điện thoại vừa thở dài, “Sự thật là chúng ta đã bỏ lỡ thời cơ hoàn hảo nhất. Nhưng chuyện này cũng hết cách, ai bảo tên chuột lang sấm sét và người tháp chuông đó đột nhiên chui ra chứ.”
Robert gãi gãi cái đầu máy móc, “Bình tĩnh một chút đi, Andrew, bên phía ác ma vẫn đang dưỡng thương, huống hồ chúng còn thiếu mất vài viên đại tướng. Chúng ta đụng độ Hồ Liệp vào thời điểm mấu chốt này, kết cục tốt nhất cũng là lưỡng bại câu thương.”
Hắn khựng lại: “Vì để báo thù cho Lam Đa Đa, ngược lại làm chết thêm vài người bên cạnh, như vậy anh đã hài lòng chưa?”
“Đầu củ cải, mày nói thêm một câu nữa, tao sẽ bắn nát cái đầu máy móc rách nát của mày.”
Nói rồi, Andrew ngẩng đầu lên quét mắt một vòng, gần như gằn từng chữ trầm giọng nói, “Các người lẽ nào không tức giận sao? Lam Đa Đa và ông chú Takikage đã bị tên súc sinh đó ngược sát ngay trước mặt chúng ta!” Hắn đập mạnh xuống bàn.
“Ồn ào quá ồn ào quá… biết thế tôi đi thẳng đến sòng bạc cho rồi.” Allens nói, mặt không cảm xúc cúi người xuống. Tầm nhìn của hắn song song với cây cơ bida trong tay, đẩy đuôi cơ về phía trước, chọc đầu cơ tới, đánh bay quả bida.
Quán bar ngầm bị một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm, chỉ có tiếng bi da va đập vào thành bàn liên tục vang lên. Lách cách nảy bật đủ mấy chục lần, cuối cùng rơi vào lỗ.
“Nếu muốn tôi lâm trận bỏ chạy ở đây, tôi không ngại dùng viên ‘Long Tẫn’ cuối cùng lên người phe mình đâu.” Andrew khàn giọng nói, lấy viên đạn màu đỏ sẫm đó từ trong túi ra.
Enma Rin nghe vậy, nháy mắt rút đao ra khỏi vỏ.
“Keng”, một tiếng ngân trong trẻo vang lên, yêu đao kề lên cổ Andrew.
“Yên lặng một chút, tôi không nói lần thứ hai.” Cô mặt không cảm xúc nói, “Nếu không đầu anh sẽ rơi xuống đất trước viên đạn của anh đấy.”
“Xùy…”
Khuôn mặt Andrew hơi co giật, quay đầu liếc cô một cái, ngay sau đó dời ánh mắt đi.
Huyết Duệ khoanh tay, tựa người ngồi trên quầy bar, cô không ngẩng đầu xem hết cảnh cô bé và ông chú sát thủ chia tay trong phim, đáy mắt xẹt qua một tia ảm đạm, cúi đầu nhìn hình ảnh phản chiếu của bảng hiệu quán bar trên mặt đất mà ngẩn ngơ.
“Đoàn trưởng, Bạch Tham Lang sao rồi?” Im lặng một lát, cô lên tiếng hỏi.
“Bạch Tham Lang rất an toàn, anh ta đang dưỡng thương ở núi Hải Phàm.” Urushihara Ri cúi đầu, lơ đãng nghịch một lá bài tây, hờ hững đáp.
“Đừng lo, bà cô già, quạ của đoàn trưởng đang canh chừng Bạch Tham Lang mà.” Hacker lẩm bẩm, “Bên phía thành phố có mạng lưới giám sát của tôi, trên núi có quạ của đoàn trưởng, kiểu gì cũng không thể xảy ra chuyện được.”
“Vậy thì tôi yên tâm rồi.” Huyết Duệ dang tay, “Mặc dù trong chúng ta có một kẻ phản bội rời đi, nhưng ít nhất những người khác vẫn bình an vô sự.”
Urushihara Ri cúi đầu nhìn hoa văn biến ảo trên lá bài tây, chợt mở miệng, “Đúng rồi, Chiba, chuyện cậu vừa nói với tôi là chuyện gì vậy?”
“Ừm… Đoàn trưởng, anh chỉ chuyện gì?” Rukawa Chiba đẩy gọng kính không viền, ngẩng đầu hỏi.
“Chỉ là…” Ngón tay nghịch bài tây của Urushihara Ri hơi khựng lại, quay đầu, dùng khóe mắt nhìn Rukawa Chiba, “Ký ức mà cậu lấy được từ cô bé tên là Tô Tử Mạch đó.”
Nghe đến đây, Hạ Bình Trú đang ngồi trên ghế sofa đằng xa chơi cờ caro với Ayase Origami chợt hơi giật mình.
“Ký ức… của Tô Tử Mạch?”
Hạ Bình Trú vô thanh lẩm bẩm trong lòng, ký ức sâu trong não bộ như thủy triều ùa về.
Trong nháy mắt, toàn thân hắn nổi da gà. Khoảnh khắc này hắn mãnh liệt nhớ lại một chuyện, một chuyện vô cùng quan trọng!
Đó là trước khi buổi đấu giá Tokyo bắt đầu, hắn điều khiển cơ thể số 1 “Hắc Dũng”, gặp mặt hai người Kha Kỳ Nhuế và Tô Tử Mạch.
Lúc đó, hắn đã đích thân tiết lộ thân phận nội gián của Hạ Bình Trú cho Tô Tử Mạch.
Đúng vậy, từ hơn một tháng trước, Tô Tử Mạch đã biết chuyện “Hạ Bình Trú là nội gián của Bạch Nha Lữ Đoàn” từ chỗ Hắc Dũng rồi!
Giả sử Bác sĩ thực sự đã lục lọi ký ức của Tô Tử Mạch trong thế giới điện ảnh, vậy thì hắn tiêu đời rồi!
Rukawa Chiba im lặng, khóe miệng nở một nụ cười đầy ẩn ý.
“Tiêu rồi, phải lật mặt ở đây sao?” Hạ Bình Trú cúi đầu nhìn chằm chằm vào ô cờ đen trắng, trên trán rịn mồ hôi lạnh.
Hắn thầm nghĩ, “Nếu nhân lúc này kéo Jack the Ripper vào Hắc Vương Lĩnh Vực, thì mọi kế hoạch vẫn có thể tiến hành như thường, chẳng qua là từ bỏ các nhiệm vụ chính tuyến khác mà thôi, ít nhất cũng hoàn thành được nhiệm vụ cốt lõi nhất.”
Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn lập tức lạnh đi một phần.
Một lát sau, Hạ Bình Trú từ từ ngẩng đầu lên, nhìn về phía Rukawa Chiba.
Bác sĩ mỉm cười, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ xuống mặt bàn. Hắn vô thanh chạm phải ánh mắt của Hạ Bình Trú, rồi nhanh chóng né tránh.
“Không muốn nói sao?” Urushihara Ri hỏi, “Hay là nói, đối phương đã dùng thủ đoạn khiến cậu không thể mở miệng?”
Rukawa Chiba lắc đầu, lên tiếng nói: “Đoàn trưởng, thực ra cũng không phải chuyện gì quan trọng, tôi hơi ngạc nhiên thái quá thôi.”
Urushihara Ri im lặng một lát: “Vậy sao?”
Lúc này, một con quạ sinh ra từ mu bàn tay hắn, vỗ cánh bay vút lên, từ từ đậu xuống vai Rukawa Chiba.
Rukawa Chiba rũ mắt nhìn con quạ trên vai, chạm phải đôi đồng tử đỏ ngầu của nó, vẫn không hề dao động.
“Bác sĩ, anh sẽ không giấu giếm tình báo quan trọng gì chứ?” Hacker híp mắt, hồ nghi hỏi, “Thái độ của anh thực sự rất đáng ngờ đấy, tôi khuyên anh tốt nhất nên mau chóng thanh minh cho bản thân đi.”
Allens hứng thú nhếch khóe môi, lại một lần nữa dùng cơ đánh bida.
Bida vang lên lách cách, mọi người trong Lữ Đoàn thi nhau ngoái nhìn, nhìn về phía Rukawa Chiba đang im lặng không nói.
Enma Rin cúi đầu mài trường đao, không ngẩng đầu lên hỏi: “Nói… hay không nói?”
“Này, Đồng Tử Trúc một kẻ phản bội là đủ rồi, anh sẽ không cũng muốn làm kẻ phản bội chứ?” Andrew giơ súng bắn tỉa lên, chĩa nòng súng vào đầu Rukawa Chiba, lạnh lùng hỏi.
“Các người thực sự muốn nghe sao?”
“Đương nhiên rồi, đừng ép tôi cạy miệng anh ra.” Huyết Duệ mỉm cười nói, trong không khí lan ra từng sợi tơ máu vô hình, đan xen như mạng nhện phía sau Rukawa Chiba.
Ayase Origami rũ mắt, cầm bút chì, vẽ một vòng tròn lên ô cờ caro.
Hạ Bình Trú nhận lấy bút chì từ tay cô, thấp thỏm đánh một dấu tích, ngay sau đó liền ngẩng đầu lên.
“Thực ra… thân phận thật của Hắc Dũng là một nam sinh trung học, tên cậu ta là ‘Cố Văn Dụ’, đồng thời cậu ta cũng là anh trai của cô bé tên là Tô Tử Mạch đó.” Rukawa Chiba nói, “Đây chính là tình báo tôi lấy được từ ký ức của cô bé.”
Hắn khựng lại: “Từ trước đến nay, các người đều bị một học sinh trung học xoay mòng mòng, đây chính là sự thật, rất khó nghe… đúng không?”
Hạ Bình Trú hơi sửng sốt.
Hắn trước tiên là khó hiểu suy nghĩ một lúc, sau đó âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Thực ra hắn căn bản không hiểu nổi, tại sao Rukawa Chiba không mượn cơ hội này vạch trần thân phận nội gián của hắn, giúp hắn che giấu thân phận, đối với Rukawa Chiba mà nói, lẽ nào có lợi ích gì sao?
Hạ Bình Trú trăm tư không giải được, dứt khoát không nghĩ nữa, cúi đầu tiếp tục nhìn bàn cờ trên trang giấy.
Ayase Origami một chút cũng không quan tâm những người khác đang nói gì, cô chỉ lặng lẽ nhìn trang giấy vẽ ô cờ caro.
“Tiểu Miêu, lại ngẩn ngơ rồi.” Cô chợt nghiêng đầu, mái tóc thanh tú rủ xuống mang tai.
“Thân phận của Hắc Dũng sao?” Hacker sửng sốt, “Làm nửa ngày, hóa ra Bác sĩ anh nói là chuyện này à.”
“Nếu không thì sao?” Rukawa Chiba nói, “Tôi sợ nói ra sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của các người, suy cho cùng các người hận tên Hắc Dũng đó thấu xương.”
Hacker bĩu môi: “Xùy, tôi đã sớm nói với đoàn trưởng rồi, lúc đó tôi nghe lén điện thoại của tam hoàng tử, nghe được cuộc đối thoại của họ trong đám tang của Hắc Dũng, đã làm rõ mối quan hệ giữa Hắc Dũng và họ rồi.”
Cậu ta khựng lại: “Nhưng tôi quả thực không hiểu lắm, tại sao Hắc Dũng lại phải giả chết trước mặt người nhà cậu ta, là để đối phó với Cứu Thế Hội sao?”
Urushihara Ri im lặng không nói.
Hắn chợt nhớ lại ngày hôm đó ở Tokyo, hắn cầm súng từng bước đi về phía Urushihara Ruri, bóp cò vào đầu cô, đó là lần cuối cùng hắn và Hắc Dũng gặp nhau.
“Đoàn trưởng, có cần tôi giả danh Hắc Dũng, tìm cách gửi một tin nhắn cho đám người Lam Hồ và Quỷ Chung, dụ họ rời khỏi thành phố này không?” Hacker hỏi.
Lúc này, Urushihara Ri chợt cầm điện thoại lên, nhìn lướt qua màn hình.
[Hắc Dũng: Hello, ngài đoàn trưởng, lâu rồi không gặp.]
[Hắc Dũng: Nể tình tôi đã giúp anh tìm thấy em gái anh, thì đừng để đoàn viên của anh làm loạn nữa, được không?]
[Hắc Dũng: Đúng rồi, nếu anh có hứng thú, có thể định vị vị trí của tôi, nhưng tôi không khuyến khích các anh chạy tới đâu, bởi vì nơi này rất nguy hiểm rất nguy hiểm.]
[Hắc Dũng: Mặc dù nguy hiểm, nhưng có liên quan đến em gái anh đấy.]
[Hắc Dũng: Cụ thể tôi chỉ có thể tiết lộ đến đây thôi, phần còn lại tùy anh suy đoán vậy.]
Urushihara Ri đối mặt với dòng chữ trên màn hình, cúi đầu trầm tư một lúc, ngay sau đó giơ tay, gõ chữ.
[Urushihara Ri: Tối qua, là cậu bảo người nhà cậu đến cản đường chúng tôi?]
[Hắc Dũng: Không không không, tôi sẽ không làm loại chuyện qua cầu rút ván này đâu, suy cho cùng chúng ta vẫn đang trong mối quan hệ hợp tác mà.]
[Hắc Dũng: Tôi không hề hay biết chuyện này, là Hồ Liệp nhờ họ tóm các anh đấy.]
[Hắc Dũng: Nhân tiện nhắc nhở, cẩn thận tên ‘Bác sĩ’ trong Lữ Đoàn các anh nhé, lời hắn nói chưa chắc đã là thật đâu, đừng để hắn dắt mũi, Bác sĩ rất có thể đã tiếp xúc với ai đó trong nhà tù, điều này dẫn đến động cơ của hắn không trong sáng.]
[Hắc Dũng: Lưu ý người bên cạnh mình một chút đi.]
Nói đến đây, avatar của Hắc Dũng liền tối đen, Urushihara Ri mặt không cảm xúc nhìn màn hình một cái, sau đó liền tắt điện thoại, rũ mắt nhìn những lá bài tây vương vãi trên mặt đất.
Cách đó không xa, Hạ Bình Trú ngước mắt khỏi trang giấy, âm thầm quan sát thần sắc của Urushihara Ri.
Hắn dùng thân phận Hắc Dũng nói hươu nói vượn một hồi, làm xáo trộn tầm nhìn của Urushihara Ri, như vậy cho dù Rukawa Chiba có vạch trần sự thật hắn là nội gián, đoàn trưởng cũng chưa chắc đã tin tưởng đối phương ngay lập tức, vẫn còn đường lùi.
“Đang nghĩ gì vậy?” Ayase Origami chợt hỏi.
Hạ Bình Trú lắc đầu, “Đang nghĩ cờ caro.”
“Nói dối.”
“Đang nghĩ cô.”
Thiếu nữ mặc kimono sửng sốt.
Cô ngẩn người, sau đó từ trong ống tay áo bay ra một mảnh giấy, gãi gãi mũi hắn.
“Đánh cờ.” Cô nói.
“Ồ.”
Vài giờ sau, trời đã sáng, núi Hải Phàm vang lên tiếng gà gáy dài.
Bên trong hang động phía sau thác nước, Niên Thú Đại Quân đang nằm rạp trên chiếc bồ đoàn khổng lồ nhắm mắt ngủ say.
Lúc này, Tiểu Niên Thú vượt qua dòng thác chảy xiết, lao thẳng vào hang động, lắc đầu rũ sạch nước dính trên lông sư tử, ngay sau đó ngẩng đầu nhìn Đại Quân một cái.
Bờm của Niên Thú Đại Quân chỉ sau một đêm đã bạc trắng toàn bộ, trông già đi không chỉ một phần. Trầm ngâm một lát, ông từ từ mở mắt ra, ngước mắt nhìn Tiểu Niên Thú.
“Con đến rồi à…” Nửa ngày sau, ông mở miệng, giọng nói đã khàn đặc không thành tiếng.
Tiểu Niên Thú lặng lẽ nhìn bờm trắng của ông, cũng như ngọn lửa yếu ớt như ánh nến trên đỉnh đầu, dường như có thể tắt ngấm bất cứ lúc nào, ngay sau đó im lặng gật đầu.
“Lại đây…”
Tiểu Niên Thú tiến lại gần ông, ngồi xổm xuống chiếc bồ đoàn nhỏ mà Ác ma Long Miêu thường nằm sấp. Nó suy nghĩ một chút, rồi hỏi:
“Có chuyện gì sao? Lão điệp?”
“Tối qua ta đều nhìn thấy rồi.” Niên Thú Đại Quân im lặng rất lâu, sau đó hỏi, “Con đã có thực lực như vậy, tại sao ngay từ đầu không cùng chúng ta xuất chiến?”
“Bởi vì tôi không thích phân tranh nha.” Tiểu Niên Thú thản nhiên nói, “Ngay từ đầu tôi đã không muốn đánh sống đánh chết với con người, cho nên mới rời khỏi núi Hải Phàm, ra ngoài lang thang.”
Nó khựng lại: “Tôi không giống cha đâu, tôi chẳng có dã vọng gì, suy nghĩ duy nhất là ăn uống vui chơi ngoạn thủy du sơn, sống những ngày tháng tiêu dao, đây chẳng phải là nghe tin các người sắp khai chiến, tôi biết ông chắc chắn không thắng nổi mới quay về sao.”
“Ngay từ đầu con đã biết, ta không thắng nổi?” Niên Thú Đại Quân rũ mắt nhìn mặt đất, trầm ngâm hỏi.
“Lão điệp, chính ông cũng biết mà, biết ông không thắng nổi.” Tiểu Niên Thú nói, “Ông già rồi, cũng bệnh rồi, không còn dũng mãnh như năm xưa nữa, nhưng ông chính là không cam tâm…”
“Đúng vậy… muốn buông bỏ thực sự quá khó.” Niên Thú Đại Quân hạ thấp giọng, “Cứ nghĩ đến sau khi ta đi rồi, đám ác ma trên núi này, chúng có thể cả đời đều phải rúc trong ngọn núi sâu này, ta lại cảm thấy một sự phiền muộn không tên, thậm chí là… sợ hãi.”
Ông khựng lại: “Cho nên, muốn nhân lúc hơi tàn này chưa đứt, làm chút gì đó cho chúng… Hài tử, ta làm sai sao?”
Tiểu Niên Thú im lặng một lát, lắc đầu, “Trước đây ông kiêu ngạo biết bao, đâu có hỏi tôi loại câu hỏi này chứ?”
Hai con sư tử một lớn một nhỏ hướng mặt ra cửa hang, nhìn dòng thác chảy xiết đổ xuống im lặng một khoảng thời gian rất dài.
Một lát sau, Niên Thú Đại Quân chậm rãi nói: “Con nhìn ra được, ta đã không kiên trì được bao lâu nữa rồi, mà núi Hải Phàm cần một thủ lĩnh.”
Tiểu Niên Thú không chút suy nghĩ nói: “Giao cho con chuột đó đi, trong số ác ma, nó ít ra cũng coi như là có chút não.” Nó nghĩ nghĩ, “Còn hơn là giao vị trí của ông cho Cuồng Ngưu, Linh Hầu gì đó… Cùng lắm thì đưa cho Bạch Tham Lang cũng thích hợp hơn một chút.”
“Không, chúng không được.” Niên Thú Đại Quân ngắt lời.
“Vậy ai được?”
Niên Thú Đại Quân im lặng rất lâu, rất lâu, “Con là con trai ta, ta tin con.”
“Tôi không gánh nổi cái gánh nặng nề này đâu.” Tiểu Niên Thú nghiêng đầu.
“Vậy coi như là vì ta… con có thể thay ta quản lý tốt chúng không?”
“Vậy giả sử sau khi tôi tiếp quản vị trí của ông, lại có suy nghĩ khác thì sao?”
“Suy nghĩ gì?”
“Người và ác ma cũng đâu nhất thiết phải đánh sống đánh chết chứ?” Tiểu Niên Thú nói, “Tôi và Lâm Tỉnh Sư là bạn, chúng ta có thể…”
“Hồ đồ!” Đại Quân chấn nộ gầm thấp.
“Đã nói rồi, ông sẽ không nghe đâu.” Tiểu Niên Thú đảo mắt, “Vậy tôi đi đây, sau này không có việc gì đừng tìm tôi.”
“Đợi đã…”
“Lại sao nữa?”
Niên Thú Đại Quân im lặng rất lâu, rất lâu, “Tùy con đi… làm theo những gì con nghĩ.”
“Ồ ồ, cuối cùng ông cũng thông suốt rồi sao?” Tiểu Niên Thú nói, “Vậy lão điệp ông cứ yên tâm nghỉ ngơi đi, sống được ngày nào hay ngày đó, đừng có mù quáng dằn vặt nữa… những chuyện còn lại tôi sẽ giúp ông lo liệu ổn thỏa.”
Nói đến đây, Tiểu Niên Thú chợt hơi sửng sốt, sắc mặt kịch biến.
“Sao vậy?” Đại Quân ngẩng đầu hỏi.
Tiểu Niên Thú há miệng, nhưng không nói gì, chỉ im lặng suy nghĩ, nó cuối cùng cũng hiểu cảm giác bất an mà nó mang trong lòng đêm qua rốt cuộc bắt nguồn từ đâu rồi.
Đúng, nó nhớ ra rồi, khoảng nửa tháng trước, trong căn cứ của Cứu Thế Hội, Đạo Sư từng nói với nó.
“Nói đến chuyện này, chúng ta dự định sắp tới sẽ cử Khổng Hữu Linh ra ngoài một chuyến, cậu có ý kiến gì về việc này không?” Đạo Sư nói.
“Tình huống gì đây? Các người muốn một con chim cánh cụt đi làm gì? Đây không chỉ là ngược đãi động vật, mà còn là sử dụng lao động trẻ em.” Cơ Minh Hoan hỏi.
“Rất đơn giản, hiện tại Hồng Dực vẫn nằm trong phạm vi kiểm soát của chúng ta, nhưng Hồ Liệp thì khác, họ rất nguy hiểm đối với chúng ta. Nếu đổi lại là trước đây chúng ta còn có thể tạm thời mặc kệ, nhưng nay thế đạo không ổn, chúng ta phải áp dụng một số biện pháp phòng ngừa.”
“Thế là sao?” Cơ Minh Hoan bình tĩnh hỏi.
Đạo Sư chậm rãi nói: “Thế là, chúng ta liền nghĩ đến việc lợi dụng dị năng của Khổng Hữu Linh, gieo một dấu ấn tư tưởng vào trong não của bốn người ‘Lâm Tỉnh Sư’, ‘Chu Cửu Nha’, ‘Gia Cát Hối’, ‘Chung Vô Cữu’ của Hồ Liệp, để đảm bảo họ sẽ không vượt quá giới hạn.”
Ông ta khựng lại, ngước mắt chạm phải ánh mắt của Cơ Minh Hoan:
“Cậu nghĩ sao, Cơ Minh Hoan?”
Thực ra nếu chỉ có một chuyện này, căn bản không đủ để chứng minh điều gì, điều thực sự khiến Cơ Minh Hoan tinh thần chấn động là:
Ngày hôm đó trong thang máy của căn cứ Cứu Thế Hội, hắn đã hỏi Khổng Hữu Linh một câu hỏi như thế này: “Cậu cảm thấy căn cứ Cứu Thế Hội có thể ở nơi nào?”
Và lúc đó, Khổng Hữu Linh cúi đầu suy nghĩ một lúc, sau đó vẽ ra một mặt trăng trên bảng vẽ.
Đúng vậy, mặt trăng!
Không lâu sau đó, Đạo Sư dẫn họ đi thang máy, đến không gian mô phỏng mặt trăng bên trong căn cứ, và nói với họ:
Mặt trăng, chính là vị trí của căn cứ Cứu Thế Hội.
Đạo Sư xác suất lớn là muốn khiến họ tin điều này là thật, từ đó làm họ từ bỏ ý định trốn khỏi Cứu Thế Hội.
Chính vì vậy, sở dĩ Khổng Hữu Linh trả lời hai chữ “mặt trăng” trên bảng vẽ, tuyệt đối không phải là sự ngẫu nhiên nào đó, giữa chuyện này tuyệt đối tồn tại mối liên hệ nào đó.
Nghĩ đến đây, một ý nghĩ kinh hãi xuất hiện trong não bộ của Tiểu Niên Thú:
Khổng Hữu Linh, từng rời khỏi căn cứ Cứu Thế Hội một lần! Cho nên cô bé mới biết câu trả lời này!
Khoảnh khắc này, Tiểu Niên Thú mãnh liệt bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ rối rắm. Nó lẩm bẩm nói:
“Đạo Sư đã đưa cô bé rời khỏi Cứu Thế Hội một lần… nhưng lúc đó, Đạo Sư đã để lại một tâm nhãn, ông ta không cho Khổng Hữu Linh nhìn thấy vị trí thực sự của căn cứ, mà là cho cô bé nhìn thấy không gian mô phỏng mặt trăng đó, sau đó, ông ta liền để Khổng Hữu Linh tạm thời ngất đi, cho đến khoảnh khắc cần cô bé tiếp xúc với thành viên Hồ Liệp, mới đánh thức cô bé.”
Nó khựng lại: “Chính vì như vậy, cho nên Khổng Hữu Linh mới lầm tưởng bên ngoài căn cứ Cứu Thế Hội chính là mặt trăng, sau đó lén lút viết câu trả lời đó cho tôi trên bảng vẽ.”
Khoảnh khắc này, mọi manh mối trong đầu Tiểu Niên Thú đều kết nối lại với nhau, nó dựng đứng lông tơ, đồng tử hơi co rụt lại.
“Thảo nào khoảng thời gian đó, tôi liên tục ba bốn ngày đều không nhìn thấy Đạo Sư và Khổng Hữu Linh, Đạo Sư lúc đó đã đưa Khổng Hữu Linh rời khỏi Cứu Thế Hội, để Kha Áo Khiết Na thay ca của ông ta.”
“Và chính trong khoảng thời gian Khổng Hữu Linh rời khỏi Cứu Thế Hội, Đạo Sư đã đưa cô bé tiếp xúc với người của Hồ Liệp, người của Hồ Liệp tính cách đều khá phóng khoáng, đâu có phòng bị một cô bé chứ.”
“Nói cách khác… trong số Gia Cát Hối, Chung Vô Cữu bọn họ, rất có thể trong não của ai đó đã bị Khổng Hữu Linh gieo dấu ấn tư tưởng! Cụ thể hiệu quả là gì thì không rõ, nhưng điều đó nhất định sẽ dẫn dắt cục diện đến viễn cảnh mà Đạo Sư muốn nhìn thấy.”
“Tiêu rồi, Lâm Tỉnh Sư gặp nguy hiểm… cô ấy bây giờ đang trọng thương nằm viện, là lúc thiếu phòng bị nhất.” Nghĩ đến đây, Tiểu Niên Thú hít một ngụm khí lạnh.
Niên Thú Đại Quân nhìn sắc mặt tái nhợt của Tiểu Niên Thú, lên tiếng hỏi:
“Sao vậy, con trai?”
“Tôi có việc, lão điệp, chúng ta nói chuyện sau.” Nó lập tức quay người, tốc độ nói cực nhanh.
Niên Thú Đại Quân vội vàng gọi nó lại, ho vài tiếng, gấp gáp hỏi:
“Đợi đã, con nói rốt cuộc là chuyện gì?”
“Tôi không rảnh ở đây giải thích với ông nữa, không đi nữa có thể sẽ muộn mất! Nói chuyện sau!” Tiểu Niên Thú nói xong, lòng bàn chân bùng phát một luồng ma diễm, không quay đầu lại mà bay vọt ra khỏi hang động.