## Chương 161: Kịch bản này không đúng à nha!
"Chu Nhan Bạch Cốt Quan? Xem ra em thực sự biết chút ít đồ vật."
Diệp Mộc Vũ khẽ gật đầu, cũng không hỏi Tô Nguyên biết tin tức từ đâu, nói thẳng:
"Vậy lát nữa em đi theo cô, chuyến này sẽ dò đường ở ngoại vi trước, cũng không có tính nguy hiểm gì."
"Còn em Trần Nặc Y, muốn thì cũng có thể đi theo cùng, coi như có cơ hội luyện tập."
Nghe Diệp Mộc Vũ đồng ý dứt khoát như vậy, Tô Nguyên và Trần Nặc Y nhìn nhau, cùng gật đầu.
Mấy người Tô Nguyên cũng không đợi quá lâu, mới qua ba giờ sáng, thành viên đội cứu viện liền đã lục tục có mặt.
Hai học sinh cấp ba ngồi trong đình nghỉ mát tò mò đánh giá cảnh tượng này.
Sau một hồi quan sát, Tô Nguyên phát hiện thành viên đội cứu viện lần này khá tinh nhuệ.
Ngoại trừ một bộ phận nhân viên văn phòng mang theo máy quay phim, sổ ghi chép, các thành viên còn lại thuần một sắc là cường giả Trúc Cơ.
Mà trang bị của bọn họ càng vô cùng hoàn mỹ, đủ loại đồng phục chiến đấu, kính lọc quang chiến thuật, pháp bảo quân dụng treo đầy người.
Dưới sự gia trì của công nghệ tu tiên hiện đại, cho dù tu vi bình quân của bọn họ chỉ có Trúc Cơ sơ trung kỳ, nhưng chiến lực thực tế phỏng chừng có thể va chạm với lão tổ Trúc Cơ đỉnh phong của tu tiên giới Thượng Cổ.
Trong lúc đội cứu viện tụ tập, Diệp Mộc Vũ gọi một cuộc điện thoại, chốc lát liền có nhân viên đưa hai cái rương tới.
Cô chỉ vào rương đặt trước mặt hai người nói:
"Đây là trang bị của nhân viên văn phòng Luyện Khí kỳ, các em mặc tạm đi."
Hai người mở rương ra, bên trong là nguyên bộ trang bị, trang phục phòng hộ bó sát người, kính bảo hộ, hệ thống lọc dưỡng khí và linh khí đầy đủ mọi thứ.
Không có gì để nói, hai người lập tức tìm phòng thay đồ cởi đồng phục ra, thay trang bị vào.
Khi đi ra khỏi phòng thay đồ, hai người ngược lại cũng không nhìn ra khí chất học sinh nữa.
Đi theo sau mông Diệp Mộc Vũ, như là hai thực tập sinh.
Bốn giờ năm mươi phút sáng, tổng cộng hai mươi lăm người đội cứu viện chỉnh đốn đội ngũ trước đình nghỉ mát.
Ở phía trước đội ngũ, có một tráng hán thô kệch cao gần hai mét, trang bị đầy đủ.
Ánh mắt hung lệ, một thân tu vi Kim Đan sơ kỳ tạo cho người ta cảm giác áp bách cực lớn.
"Đội trưởng Vương, người đã đông đủ thì lên đường đi."
Diệp Mộc Vũ chậm rãi đứng lên từ trong đình nghỉ mát, bình tĩnh mở miệng.
Với tư cách là đội trưởng đội cứu viện, vị Tiến sĩ Kim Đan xuất thân từ Quan Thiên Các này vẫn mặc thường phục, so với những người khác vũ trang đầy đủ, quả thực như là đi du lịch.
Nhưng tất cả mọi người đều không có dị nghị gì về điều này, nhiều nhất chỉ kinh ngạc nhìn hai "thư ký" sau lưng Diệp Mộc Vũ một chút.
"Rõ!"
Phó đội trưởng họ Vương lập tức đáp lời, ra lệnh một tiếng, đội cứu viện chính thức di chuyển.
Tô Nguyên và Trần Nặc Y đi theo đại bộ phận đội, đi vào cái hang động âm lãnh kia.
Lần đầu tiên thực sự tiến vào bí cảnh Thượng Cổ, hai người đều có chút xúc động.
Căn cứ theo khảo cổ học tuyến đầu của tu tiên giới hiện nay, nguồn gốc của bí cảnh Thượng Cổ, khả năng có liên quan mật thiết đến thời đại mạt pháp thời kỳ Thượng Cổ.
Vào một thời kỳ nào đó, các tông môn cường đại rải rác khắp nơi trong tu tiên giới để tránh né tai kiếp nào đó, không hẹn mà cùng vận dụng thần thông gấp nếp không gian nào đó.
Bọn họ đem tổ địa tông môn, cùng một số khu vực sản xuất tài nguyên quan trọng gấp nếp không gian lại, ngăn cách với chủ thế giới.
Căn cứ suy luận, dưới sự gấp nếp không gian quy mô lớn này, diện tích Lam Tinh hiện tại so với thời kỳ Thượng Cổ, có thể nhỏ hơn trọn vẹn hai phần ba!
Có lẽ các tông môn tu tiên Thượng Cổ chính là muốn thông qua thủ đoạn như vậy, để chống qua thời đại mạt pháp, chờ đợi một vòng linh khí khôi phục mới.
Nhưng cái chờ này lại chờ chừng mười vạn năm, văn minh phàm nhân đều đã phát triển mấy vòng.
Mãi đến ba trăm năm trước, linh khí rốt cục khôi phục, những không gian gấp nếp này sau khi trải qua linh khí thôi hóa, lục tục lộ ra lối vào.
Nhưng đại đa số tông môn tu tiên trong không gian gấp nếp cũng đã sớm biến mất.
Nhưng qua không ngừng khảo cổ phát hiện, rất nhiều tông môn tu tiên cũng không phải vì cạn kiệt tài nguyên mà biến mất, ngược lại như là mới trốn vào không gian gấp nếp không bao lâu, liền vì đại tai kiếp nào đó mà tập thể ngã xuống.
Giới khảo cổ không chỉ một lần phát hiện qua một số di hài tu sĩ Thượng Cổ còn đang ăn cơm, tu luyện, thậm chí là đang song tu trong một số bí cảnh.
Bọn họ vẫn duy trì động tác hoặc là ăn cơm hoặc là tu luyện, cứ như vậy ngã xuống tại chỗ, vô cùng quỷ dị.
Nhưng mặc kệ sự quỷ dị này xảy ra như thế nào, lúc này bọn họ đều đã biến mất.
Cũng bởi vì tu sĩ Thượng Cổ chết quá nhanh, quá vội trong không gian gấp nếp, khá nhiều bí cảnh rất có giá trị khảo cổ.
Rất nhiều linh thực, linh quả, thậm chí linh thú, công pháp điển tịch, phương pháp luyện đan luyện khí, đều là được cấy ghép từ từng tòa bí cảnh ra.
Tuy nhiên sinh linh Thượng Cổ cũng không phải tất cả đều ngã xuống.
Có cực ít bộ phận bí cảnh, sẽ xuất hiện sinh linh Thượng Cổ còn sống.
Sở dĩ có thể còn sống, không phải bọn chúng có thể từ thời kỳ Thượng Cổ vẫn luôn "cẩu" đến hiện tại, mà là bởi vì một số bí cảnh tự thành một tiểu thế giới, có thể cung cấp cho sinh linh phát triển sinh sôi.
Trong đó sống dai nhất tự nhiên là yêu thú, hung thú có sinh mệnh lực cường hãn.
Tu vi căn cứ vào giới hạn chịu đựng của bí cảnh, từ Luyện Khí kỳ đến Nguyên Anh kỳ, thậm chí Hóa Thần kỳ không giống nhau.
Bọn chúng là nguồn gốc gây ra mối đe dọa to lớn đối với văn minh nhân loại vào thời kỳ đầu linh khí khôi phục, cũng là nguồn gốc huyết mạch yêu thú cấp cao sau khi linh khí khôi phục.
Bí cảnh xuất hiện sinh linh Thượng Cổ còn sống, cũng được giới khảo cổ gọi là "Bí cảnh sống".
Vậy có tu sĩ Thượng Cổ tồn tại đến nay, hoặc là Nhân tộc bí cảnh do bọn họ sinh sôi trong bí cảnh không?
Có lẽ có, có lẽ không.
Bởi vì đây không phải chuyện Tô Nguyên có khả năng tiếp xúc đến.
Trở lại trước mắt, bí cảnh Kim Hoa Sơn có thể vây khốn đại tu sĩ Kim Đan đỉnh phong như Thái Bạch Thiên Cơ, hiển nhiên nguy hiểm trong bí cảnh không ít.
Không loại trừ khả năng là bí cảnh sống.
Xuyên qua hang động tối tăm chỉ có thể dùng đèn mỏ chiếu sáng, Tô Nguyên đi theo đại bộ phận đội rẽ một cái, trước mắt lập tức sáng tỏ thông suốt.
Một không gian rộng lớn xuất hiện trước mặt bọn họ.
Nhưng không gian này cũng không nằm trong ngọn núi Kim Hoa Sơn, mà là không gian gấp nếp độc lập với hiện thực bên ngoài.
Đây chính là bí cảnh Kim Hoa Sơn.
Hoặc nói chính xác hơn, là di chỉ Chu Nhan Bạch Cốt Quan.
Bầu trời nơi bí cảnh này tựa như chân thực, có nguồn sáng mặt trời, luôn ở trạng thái rực rỡ.
Vì vậy phong cảnh bên trong cũng nhìn một cái không sót gì.
Đập vào mắt Tô Nguyên đầu tiên, chính là một ngọn núi đá màu nâu xanh phía trước, từ chân núi đến đỉnh núi, đều có khu kiến trúc liên miên bất tuyệt.
Ngay phía trước chân núi, có một cái cổng lầu hùng vĩ giống như bạch ngọc khắc thành, phía trên dùng linh văn thời kỳ Thượng Cổ viết năm chữ lớn lạnh lùng trang nghiêm.
Chu Nhan Bạch Cốt Quan!
Nhìn thấy sơn môn một khắc này, Tô Nguyên ngứa chân, đã không nhịn được muốn trực tiếp đạp đổ nó.
Còn chưa đợi hắn thực hiện ý nghĩ này, vị Đội trưởng Vương hung thần ác sát kia liền gân cổ quát:
"Đều nhớ kỹ cho ông đây, chúng ta tới khảo cổ, là tới cứu người, không phải tới trộm bí cảnh!"
"Tất cả những gì các ngươi nhìn thấy trước mắt đều là văn vật, có giá trị nghiên cứu quan trọng, nếu ai dám làm hỏng văn vật, ông đây cho hắn biết tay!"
Đội cứu viện đồng thanh hô rõ.
Tô Nguyên chậm rãi bỏ cái chân đang giơ lên xuống, rơi vào trầm mặc.
Cái này... Cái này không đúng à nha!
Mình cầm không phải là kịch bản Hệ Thống Nghịch Tập Đại Thừa Kỳ mới tới sao?
Không phải nên đơn giản bắt nạt người chết, dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ Hệ Thống sao?
Sao nhìn bộ dạng hiện tại, độ khó nhiệm vụ Hệ Thống ngược lại tăng lên thế?