## Chương 446: Hệ thống chó chết cuối cùng cũng biến thành "mỡ bò" chân chính! (2)
Hắn tự cho là chính mình đã đủ hiểu Hệ thống chó chết, không ngờ vẫn đánh giá cao giới hạn của tên này.
Không thể hoàn thành nhiệm vụ, không thể nhận lấy phần thưởng, để hắn dù sao cũng hơi tiếc nuối.
Mang tâm tình như vậy, Tô Nguyên nhắm mắt lại, chuẩn bị ngủ một giấc.
Đến Kim Đan kỳ, hắn tất nhiên không cần đi ngủ, nhưng ngủ liền cùng ăn cơm đồng dạng, đã thành một loại yêu thích cùng tiêu khiển, cũng là phương thức hữu hiệu làm dịu tinh thần mệt mỏi.
Nhưng vào lúc này, điện thoại của Tô Nguyên đột nhiên rung lên.
Muộn như vậy ai gọi điện thoại cho mình?
Tô Nguyên khó chịu mở mắt ra, cầm điện thoại di động lên trước mắt.
Nhưng khi nhìn đến tên người liên hệ hiển thị trên điện thoại, lông mày đang nhíu chặt của hắn lập tức giãn ra.
Trần Nặc Y.
Tô Nguyên nhẹ nhàng trượt nút nghe, có chút nghi ngờ hỏi:
"Nặc Y, muộn như vậy, đột nhiên gọi điện thoại cho ta làm gì?"
"Dạ tập ta."
"Tốt... Khụ khụ, khoan đã, cậu mới vừa nói cái gì?"
Nghe được thiếu nữ đầu dây bên kia nói ra lời nói kinh người, Tô Nguyên suýt chút nữa bị nước miếng của mình sặc chết.
Tựa hồ ý thức được lời nói của mình không ổn, Trần Nặc Y có chút ngượng ngùng giải thích:
"Ý của tớ là, dùng thần thông Dạ Tập Tất Thành của cậu tới phòng tớ, tớ... tớ có một số việc muốn thương lượng với cậu."
Nguyên lai là như vậy a, nói sớm đi, dọa ta một hồi.
Tô Nguyên tiếc nuối thở phào nhẹ nhõm.
Tâm niệm vừa động, Dạ Tập Tất Thành phát động.
Mục tiêu khóa chặt thiếu nữ tóc lam ở phòng cách vách, trong vòng trăm mét, thuấn di không trở ngại bắt đầu!
Tiếp theo một cái chớp mắt, Tô Nguyên nguyên bản còn nằm trên giường, nháy mắt xuất hiện tại một căn phòng tràn ngập cảm giác ấm áp, xuất hiện sau lưng thiếu nữ tóc lam.
Đối với thao tác thuấn di đến sau lưng này của Tô Nguyên, Trần Nặc Y một chút cũng không xa lạ.
Nàng đầu tiên là đặt điện thoại di động lên bàn bên cạnh, quay người đối mặt với Tô Nguyên.
Mà bộ dáng lúc này của thiếu nữ, cũng làm cho trong lòng Tô Nguyên thình thịch.
Nàng mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng tinh rộng rãi, mái tóc dài màu xanh lam hơi ướt xõa sau đầu, tháo xuống hết thảy phòng bị, tràn ngập cảm giác ở nhà.
Trên làn da óng ánh còn vương lại những giọt nước lấm tấm, dưới ánh đèn chiếu rọi giống như từng viên kim cương điểm xuyết trên da thịt trắng nõn, xương quai xanh mê người lộ ra trong không khí, lộ ra một đoạn đầu vai nhỏ hiện ra màu hồng nhàn nhạt.
Thấy ánh mắt Tô Nguyên trở nên có chút kỳ quái, thiếu nữ có chút mất tự nhiên ôm lấy cánh tay, kiếm chuyện để nói:
"Tắm rửa xem như sở thích của tớ a, tớ nhớ lúc mới dọn ra ngoài, không có tiền, sữa tắm đều phải pha thêm nước dùng..."
"Khụ khụ, ta trước kia cũng làm như vậy qua."
Tô Nguyên ho nhẹ một tiếng, cũng tranh thủ thời gian chuyển chủ đề, mới khiến không khí quái dị trong phòng trở nên bình thường một chút.
"Cái kia, gọi ta tới cụ thể là chuyện gì a."
Tô Nguyên chính sắc hỏi.
Hắn suy đoán Trần Nặc Y gọi mình tới, hẳn là có chuyện rất quan trọng muốn thương lượng, nếu không đã nói trực tiếp trong điện thoại rồi.
Thiếu nữ hơi nghiêng đầu, nhẹ giọng nói:
"Kỳ thực cũng không phải chuyện lớn gì, nhưng chính là muốn nói trước mặt cậu."
"Cái kia, ngày mai có thể cùng tớ đi tảo mộ cho mẹ tớ không? Hai năm không về nhà, tớ có chút nhớ bà ấy."
Nghe nói như thế, Tô Nguyên giật mình gật đầu.
Đối với người khác mà nói, chuyện này không tính là gì, nhưng đối với Trần Nặc Y mà nói, có lẽ là đại sự hàng đầu.
Hơn nữa... Tảo mộ lại muốn mang theo mình ư?
Có loại cảm giác được tín nhiệm a.
Trong lòng Tô Nguyên hơi ấm áp, gật đầu nói:
"Thật vất vả về Thái Hoa Thị một chuyến, chính xác nên đi tế bái bá mẫu một chút, sáng mai chúng ta liền đi."
"Ừm."
Nói ra tâm sự thiếu nữ thở phào nhẹ nhõm.
Tiếp đó, nàng đứng tại chỗ đợi một hồi, thấy Tô Nguyên không có lời nào muốn nói với mình, cũng không nói muốn đi, khuôn mặt hơi ửng hồng nói:
"Tớ... tớ tìm cậu tới chỉ vì chuyện này, thời gian không còn sớm, cậu có phải nên về đi ngủ rồi không?"
Tô Nguyên không trả lời ngay, ngược lại như ý thức được điều gì, vẻ mặt cổ quái nhìn chằm chằm thiếu nữ trước mắt.
Trần Nặc Y bị nhìn đến cực kỳ ngượng ngùng, lại thêm Tô Nguyên xem ra không chuẩn bị rời đi, thế là thận trọng nói:
"Cậu muốn ở phòng tớ? Nhưng... nhưng ông ngoại tớ còn ở nhà a, như vậy không tốt lắm đâu."
Tô Nguyên: "..."
Không phải, nha đầu cậu não bổ thế nào mà lớn như vậy chứ.
Phòng khách lớn như thế ta không ở, tại sao muốn chen chúc một phòng với cậu?
"Không phải muốn ở phòng cậu, chỉ là ta đột nhiên có cái thí nghiệm nhỏ muốn làm, cần Nặc Y cậu phối hợp một chút."
Tô Nguyên ho nhẹ một tiếng nói.
"Thí nghiệm gì?"
Tô Nguyên: "Ách, cái kia, cậu biết giữa người và người như thế nào mới tính là tiếp xúc phụ khoảng cách (khoảng cách âm) không?"
Trần Nặc Y: "? ? ?"
Là một thiếu nữ nghiện net cường độ cao lướt sóng trên mạng, Trần Nặc Y cũng không phải khuê phòng đại tiểu thư cái gì cũng không hiểu.
Đột nhiên nói cái gì tiếp xúc phụ khoảng cách, Tô Nguyên tiểu tử cậu vấn đề rất lớn a!
No cơm ấm cật dâm dục sinh có phải hay không!
Trầm mặc mấy giây sau, Trần Nặc Y nâng tay lên vỗ vỗ bả vai Tô Nguyên:
"Tô Nguyên, loại vấn đề này hỏi tớ thì được, nhưng nếu nói với người khác giới khác, cậu sẽ bị bắt đấy."
Nghe nói như thế, Tô Nguyên cạn lời nói:
"Nặc Y, cậu bớt xem những nội dung không tốt trên mạng đi được không, ta đây là vấn đề học thuật nghiêm túc."
"Không có ai quy định tiếp xúc phụ khoảng cách giữa hai giới nhất định phải là chuyện cấm kỵ a."
"A?"
Thiếu nữ tóc lam chớp chớp đôi mắt đẹp, trong lúc nhất thời dĩ nhiên không nghĩ ra phương pháp tiếp xúc phụ khoảng cách nào khác giữa người với người.
Trần Nặc Y a Trần Nặc Y, ngắt mạng lâu như vậy tại Thiên Luật thế giới đều không thanh lọc được tâm linh bẩn thỉu của cậu ư? Xem ra cậu đã hết thuốc chữa rồi!
Tô Nguyên vươn một ngón tay:
"Nặc Y, làm phiền cậu há miệng ra một chút, ta muốn tiến hành một lần thí nghiệm tiếp xúc phụ khoảng cách... Yên tâm, tay ta rửa sạch rồi."
Tuy không hiểu lắm Tô Nguyên hơn nửa đêm vì sao đột nhiên muốn làm màn này, nhưng thiếu nữ vẫn nghe lời há miệng ra.
Cái lưỡi phấn nộn cùng khoang miệng trơn ướt hiện ra trước mắt Tô Nguyên.
Tô Nguyên hít sâu một hơi, mang tâm tình thấp thỏm, đưa ngón tay vào trong miệng thiếu nữ.
**[Tiến độ nhiệm vụ: Số lần tiếp xúc phụ khoảng cách với khác giới (1/3)]**