Thục Trung là đại bản doanh của Gia Cát gia, vừa phát hiện từ đường xảy ra chuyện, người của Gia Cát gia lập tức tức tốc chạy tới.
Khi Ngô Tuấn và mọi người đến nơi, Gia Cát Phi đã được đặt trên một tấm chăn bông, miệng há hốc không thốt nên lời.
Nhìn thấy Ngô Tuấn, đồng tử hắn co rụt lại, dồn chút sức tàn, run rẩy chỉ tay về phía Ngô Tuấn.
Ánh mắt của mọi người "vèo" một tiếng đổ dồn về phía Ngô Tuấn, hắn hơi sững sờ, rồi nghiêm mặt nói: "Tại hạ là thần y Kim Hoa, Ngô Ngạn Tổ, Gia Cát gia chủ có lẽ nhận ra ta nên muốn tại hạ chữa trị cho ngài ấy."
Đám người Gia Cát gia nghe vậy, ai nấy đều thở dài.
Tạng phủ, kinh mạch và xương cốt trong người Gia Cát Phi đã nát bét, ngay cả hồn phách cũng bị tổn thương, cho dù Y Thánh sống lại e rằng cũng bó tay.
Có một y sư ở đây, nhiều nhất cũng chỉ có thể giúp ông ta bớt đau đớn trước khi chết mà thôi.
Mọi người thầm nghĩ như vậy, bất giác tránh ra một con đường cho Ngô Tuấn.
Ngô Tuấn đi xuyên qua đám đông, đến thẳng trước mặt Gia Cát Phi, châm một kim xuống, Gia Cát Phi lập tức run lên, dùng một ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm Ngô Tuấn, mấp máy môi: "Ngươi thật..."
Chữ "độc" còn chưa kịp thốt ra, Ngô Tuấn đã gật đầu đầy lễ phép, đáp lại: "Ồ, chào ngươi, nhưng bây giờ không phải lúc chào hỏi đâu! Có di ngôn gì thì mau nói đi."
Gia Cát Phi tức đến hộc ra một ngụm máu tươi sẫm màu, cố gắng mở miệng: "Gia Cát gia... gia chủ... truyền cho... Gia Cát..."
Ngô Tuấn dùng ngón cái ấn mạnh lên cánh tay ông ta, cổ họng Gia Cát Phi phát ra một tiếng "ngang", rồi hai chân duỗi thẳng, trợn trừng mắt nghẹo đầu tắt thở.
Ngô Tuấn đứng dậy, nhìn một vòng đám người đang ngơ ngác xung quanh, cất cao giọng: "Chư vị ở đây đều nghe rõ cả rồi đấy, di ngôn lúc lâm chung của Gia Cát lão gia chủ là muốn truyền vị trí gia chủ cho Gia Cát Cương!"
Lời vừa dứt, đám người Gia Cát gia lập tức xôn xao.
"Sao lại là Gia Cát Cương?"
"Khổng Phương đường huynh tài năng ngút trời, lại còn là cháu ruột của lão tộc trưởng, sao lão tộc trưởng không truyền vị cho huynh ấy?"
"Mấy đứa tiểu bối sao gánh nổi trọng trách tộc trưởng, theo ta thấy, nên mời một vị trưởng bối đức cao vọng trọng lên làm! Ta thấy Nhị trưởng lão là được đấy!"
"Ha ha, Nhị trưởng lão là cha ngươi, dĩ nhiên ngươi muốn ông ấy làm tộc trưởng rồi."
"Khoan đã các vị, sao ta lại nghe tộc trưởng nói là truyền vị cho Gia Cát Ngang nhỉ? Nhà chúng ta có ai tên Gia Cát Ngang à?"
"Đường huynh, con trai tiểu đệ tên là Gia Cát Ngang, năm nay vừa tròn ba tuổi, có sức mạnh vạn người không địch nổi, có thể kế thừa vị trí gia chủ!"
"..."
"..."
Giữa những tiếng ồn ào của đám người Gia Cát gia, một giọng nói già nua đột nhiên vang lên: "Yên lặng."
Mọi người có mặt tại đây nghe thấy âm thanh như sấm nổ bên tai, đầu óc không khỏi ong lên một tiếng, lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Ngay sau đó, dưới sự dìu dắt của một cô bé, một lão nhân tóc bạc trắng, dáng vẻ tiều tụy từ xa chậm rãi bước tới.
"Đại trưởng lão!"
Nhìn thấy lão nhân này, tất cả mọi người có mặt lập tức hành lễ chào hỏi.
Vị Đại trưởng lão này có vai vế cực cao trong tộc, ngay cả thế hệ của Gia Cát Phi cũng phải gọi ông một tiếng thúc tổ. Lúc này, ông ta tay chống trượng đầu rồng vừa xuất hiện, lập tức dẹp tan những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng mọi người.
Đại trưởng lão được cháu gái dìu đến trước mặt Gia Cát Cương, nhìn lướt qua gương mặt vẫn còn đang mờ mịt của hắn, gật đầu nói: "Cảnh giới Chân Nhân, tu vi cũng tàm tạm, chỉ không biết ngươi lĩnh ngộ được bao nhiêu về Bát Trận Đồ của Gia Cát gia ta."
"Tuy Gia Cát Phi truyền vị cho ngươi, nhưng cuối cùng có kế thừa được vị trí gia chủ hay không, còn phải xem biểu hiện của chính ngươi."
Đại trưởng lão nói xong, quay sang nhìn vào trong đám người: "Nhị trưởng lão có ở đây không?"
Một tráng hán khôi ngô tóc hoa râm, mặt trắng không râu bước ra, chắp tay nói: "Thúc tổ!"
Đại trưởng lão khẽ gật đầu: "Mở Bát Trận Đồ, nếu Gia Cát Cương có thể đi xuyên qua Bát Trận Đồ để lấy được lệnh bài, thì cứ để hắn kế thừa vị trí tộc trưởng, ta nghĩ mọi người không có ý kiến gì chứ?"
Mọi người có mặt xì xào bàn tán một hồi, lần lượt có người đồng ý với đề nghị của Đại trưởng lão.
Bát Trận Đồ là nền tảng vững chắc của Gia Cát gia, nếu có thể hoàn toàn nắm giữ Bát Trận Đồ thì có thể đứng ở thế bất bại.
Nếu Gia Cát Cương thật sự có thể khống chế Bát Trận Đồ, cho dù cao thủ cảnh giới thứ năm tấn công cũng không thể phá vỡ phòng ngự của Gia Cát gia, để hắn làm tộc trưởng cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Thấy phần lớn tộc nhân đều đã đồng ý, Đại trưởng lão gật gù nói: "Nếu tất cả mọi người không có ý kiến, vậy sáng sớm mai, tất cả cùng nhau quan sát Gia Cát Cương xông trận!"
Gia Cát Cương thân thể khẽ run, sắc mặt khó coi chắp tay nói: "Tiểu tử nhất định không phụ sự kỳ vọng của Đại trưởng lão." Nói xong, hắn liền dẫn theo hai người Ngô Tuấn nhanh chóng rời đi.
Trở lại Ngọa Long sơn trang, Gia Cát Cương lập tức bắt đầu thu dọn hành lý, vừa thu dọn vừa phàn nàn: "Lão già chết tiệt Đại trưởng lão đó, tâm địa thật là độc ác."
"Bát Trận Đồ là trận pháp át chủ bài của Gia Cát thế gia chúng ta, ngay cả cường giả cảnh giới thứ năm cũng không qua nổi, mười cái mạng ta đi vào cũng chắc chắn phải chết. Hai người các ngươi cũng mau thu dọn đồ đạc, cùng ta chạy trốn đi!"
Ngô Tuấn thản nhiên nói: "Bát Trận Đồ, lấy bốn phương Càn Khôn Tốn Cấn làm bốn gian địa, là thiên địa phong vân chính trận, làm chính binh. Hướng Tây Bắc là Càn địa, Càn là thiên trận. Hướng Tây Nam là Khôn địa, Khôn là địa trận. Hướng Đông Nam là Tốn vị, Tốn là phong trận. Hướng Đông Bắc là Cấn vị, Cấn là núi, sông núi sinh mây, là vân trận. Lấy thủy hỏa kim mộc làm bốn kỳ trận Long Hổ Điểu Xà, làm kỳ binh."
Gia Cát Cương sững sờ, mắt đăm đăm nhìn Ngô Tuấn, vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Sao ngươi lại biết?"
Ngô Tuấn cười nói: "Ta nghe nói Bát Trận Đồ của Gia Cát gia các ngươi được suy diễn theo bát quái đồ, nếu đã vậy thì trong trận ắt có sinh môn, chỉ cần tìm được sinh môn là có thể phá trận mà ra."
Gia Cát Cương mắt sáng rực lên: "Ngươi có thể tìm ra sinh môn của Bát Trận Đồ ở đâu ư?"
Ngô Tuấn khẽ cười, hất cằm nói: "Dĩ nhiên là không thể rồi, ta chỉ nhớ mang máng cương lĩnh trận pháp từng học năm xưa, thuận miệng nói vậy thôi."
Gia Cát Cương: "..."
Chuyện này có gì đáng tự hào chứ!
Sững sờ một lúc, Gia Cát Cương tức giận lườm hắn một cái, chửi bới: "Trông mong ngươi phá được Bát Trận Đồ, đúng là ta điên rồi..."
Ngô Tuấn nhìn hắn, an ủi: "Thật ra Bát Trận Đồ không đáng sợ như ngươi nghĩ đâu, chỉ cần vận may của ngươi đủ tốt thì vẫn có thể bình an đi ra. Ngươi nghĩ kỹ lại xem, gần đây có phải ngươi đặc biệt may mắn không?"
Gia Cát Cương phiền muộn nói: "Mấy ngày nay ta suýt mất mạng mấy lần, thế mà cũng gọi là may mắn à?"
Ngô Tuấn giải thích: "Mấy ngày nay ngươi đòi lại được gia sản bị người ta chiếm đoạt, không công mà có được một tòa Bách Hoa viên, lại còn có cơ hội làm tộc trưởng, thế này mà còn không phải là may mắn sao?"
Gia Cát Cương hơi ngẩn ra, có chút thất thần nói: "Bị ngươi nói như vậy, hình như ta đúng là vận may ập tới thật..."
Ngô Tuấn khẽ gật đầu, nói: "Không sai! Theo như ta dùng Thiên Tinh tướng thuật quan sát, gần đây ngươi có phúc tinh chiếu rọi, gặp dữ hóa lành, giờ chỉ cần cúi đầu lạy Quan Nhị Gia, cầu được ngài phù hộ, nhất định có thể thần cản giết thần, phật cản giết phật!"
Gia Cát Cương ngớ người: "Quan Nhị Gia là ai?"
Ngô Tuấn lộ ra vẻ mặt đầy cảm khái, giải thích: "Quan Nhị Gia chính là Chiến Thần thời thượng cổ, tại ải Tỷ Thủy, hâm rượu chém Hoa Đà, trước ải Hổ Lao, tam anh chiến Hoa Đà, chém Hoa Đà, tru Văn Sú, qua năm ải chém Hoa Đà, cuối cùng thành tựu Võ Tài Thần, được vạn dân kính ngưỡng!"
"..."
Gia Cát Cương trợn mắt há mồm nhìn Ngô Tuấn, nửa ngày không nói nên lời.
Quan Nhị Gia có lợi hại hay không hắn không biết, hắn chỉ muốn biết rốt cuộc dưới gầm trời này có bao nhiêu Hoa Đà mà thôi