"Phu tử, cuối cùng con cũng hiểu được hàm ý thực sự của câu 'trong sách có nhà vàng, trong sách có mặt ngọc' rồi."
"Đây là lý do ngươi bán hết sách ta cất giữ, đổi lấy tiền để đến đây uống rượu hoa à?"
Trước cửa Túy Hương Lâu, Trần phu tử hung hăng nhìn chằm chằm Ngô Tuấn đang trưng ra bộ mặt đầy chính khí, tức đến nỗi mặt mày xanh mét.
Trần phu tử là hàng xóm của Ngô Tuấn trên phố Chu Tước, hồi nhỏ còn từng dạy Ngô Tuấn học hai năm. Về sau, sách trong nhà ông ngày một nhiều, sắp chất không hết nên đã mang sang nhà Ngô Tuấn gửi tạm.
Thế nhưng, điều ông không ngờ tới là, hôm qua khi đến y quán tìm một cuốn cổ tịch, ông lại phát hiện toàn bộ số sách mình gửi đều không thấy đâu nữa. Ngô Tuấn còn nói năng vớ vẩn rằng mình mơ thấy đám sách đó hóa thành bươm bướm bay đi mất, khiến ông tức đến nỗi cầm thước đuổi hắn chạy qua hai con phố.
Hôm nay gặp lại Ngô Tuấn trước cửa Túy Hương Lâu, ông mới đột nhiên bừng tỉnh —
Hóa ra thằng nhãi này đã bán sách của ông lấy tiền tiêu xài, chạy đến Túy Hương Lâu uống rượu hoa!
Nhìn Trần phu tử đang nổi trận lôi đình, Ngô Tuấn vẻ mặt vô tội chỉ vào Tần Nguyệt Nhi bên cạnh, giải thích: "Phu tử, người biết con mà, con vốn không uống rượu, lần này đến Túy Hương Lâu chủ yếu là để đi cùng bằng hữu thôi."
Trần phu tử sắc mặt âm trầm liếc qua Tần Nguyệt Nhi đang giả trai, ánh mắt không khỏi dừng lại một chút: "Bạn của ngươi... bộ ngực này nổi bật thật!"
Ngô Tuấn vội ho một tiếng: "Là nữ."
Vẻ mặt Trần phu tử lập tức trở nên quái lạ, sau khi quan sát Tần Nguyệt Nhi tỉ mỉ vài lần, ông quay sang Ngô Tuấn cười một tiếng đầy ẩn ý: "Hê, ngươi cũng được lắm..."
Ngô Tuấn nghiêm mặt nói: "Nàng tên là Tần Nguyệt Nhi, là người bắt yêu đến từ Kinh thành. Lần này chúng con đến Túy Hương Lâu thực ra... là để bắt yêu!"
Mấy ngày trước, sau khi Tần Nguyệt Nhi xuống giếng, mọi chuyện đúng như Ngô Tuấn dự đoán, thi thể Giao Long đã sớm phân hủy.
Tần Nguyệt Nhi phí công vô ích, có chút buồn bực không vui. Vừa hay tin tức ở trà lâu cũng thu thập gần đủ, nàng liền đề nghị đổi địa điểm thu thập tin tức sang thanh lâu.
Ngô Tuấn lập tức hưng phấn hẳn lên, sợ không đủ tiền, hắn vội vàng bán quách đống sách cũ nát trong nhà đi đổi lấy tiền, dắt Tần Nguyệt Nhi cùng đến Túy Hương Lâu, lại không để ý rằng sách của Trần phu tử gửi cũng bị kẹp trong đó.
Mấy cuốn sách đó là chuyện nhỏ, chuộc về là được, điều khiến hắn bất ngờ nhất chính là, Trần phu tử ngày thường trông đạo mạo nghiêm túc thế mà cũng đi dạo Túy Hương Lâu, lại còn bị hắn bắt gặp tại trận, chuyện này coi như thú vị rồi đây.
Trần phu tử thấy Ngô Tuấn dùng ánh mắt đầy ẩn ý đánh giá mình thì lập tức đoán được suy nghĩ trong lòng hắn, bực bội nói: "Một người bạn cũ hẹn ta gặp mặt ở đây."
Ngô Tuấn vội thu lại nụ cười gian xảo nơi khóe miệng, lễ phép nói: "Phu tử mời đi trước!"
Trần phu tử hừ một tiếng, sải bước vào Túy Hương Lâu: "Lát nữa quay lại xử lý ngươi sau."
Ngô Tuấn lặng lẽ cười thầm, vẫy tay với Tần Nguyệt Nhi, hai người cùng theo chân Trần phu tử đi vào.
Vừa bước qua cửa, Ngô Tuấn lập tức ngửi thấy mùi son phấn nồng nặc.
Liếc mắt nhìn quanh, các cô nương mặc váy lụa mỏng manh, khêu gợi, người thì ngồi trên bàn hầu rượu khách, kẻ thì để lộ bầu ngực nửa kín nửa hở tựa vào lan can lầu hai, dùng ánh mắt say đắm quyến rũ nhìn xuống cảnh tượng bên dưới, không khí xa hoa trụy lạc bao trùm khắp nơi.
Trong lúc Ngô Tuấn đang tò mò đánh giá khung cảnh bên trong Túy Hương Lâu, một phụ nhân trạc bốn mươi tuổi vẫn còn nét phong vận bước tới đón, trên mặt vẫn lờ mờ thấy được dung mạo tuyệt sắc thời trẻ. Theo sau bà là bốn nha hoàn, phô trương thanh thế.
Phụ nhân nhanh chóng đi tới trước mặt Trần phu tử, khẽ cười nói: "Trần phu tử, thật đúng là khách quý hiếm gặp, đêm nay để Điệp Hương hầu hạ ngài thật tốt nhé ~"
Trần phu tử lắc lắc chiếc quạt xếp trong tay, rồi chỉ về phía Ngô Tuấn: "Ta đến đây có hẹn, ngươi cứ chăm sóc tốt cho hai người họ là được, à, đừng cho ở lại qua đêm."
Phụ nhân nhìn về phía Ngô Tuấn và Tần Nguyệt Nhi, không khỏi che miệng cười khúc khích: "Phu tử yên tâm, Điệp Hương biết chừng mực."
Trần phu tử khẽ gật đầu, đi lên lầu hai, đẩy thẳng cửa một căn khuê phòng rồi bước vào.
Phụ nhân tự xưng là Điệp Hương dẫn hai người đến một chiếc bàn trống, mỉm cười hỏi: "Uống chút gì không?"
Ngô Tuấn lịch sự cười đáp: "Cho ta một ly sữa bò."
Nụ cười của Điệp Hương hơi cứng lại, khóe miệng giật giật vài cái rồi ra lệnh: "Đi mua một thùng sữa bò về đây."
Một nha hoàn sau lưng vội vàng vâng dạ, nhanh chân chạy ra ngoài.
Điệp Hương lòng đầy cạn lời liếc Ngô Tuấn một cái, rồi quay sang Tần Nguyệt Nhi: "Còn cô nương?"
Tần Nguyệt Nhi mắt sáng rực nói: "Ta muốn ăn vịt quay, gà quay, ngỗng quay, heo Bát Bảo hầm, vịt nhồi gạo nếp!"
Điệp Hương: "..."
Thấy Điệp Hương á khẩu, trưng ra vẻ mặt hoài nghi nhân sinh, Tần Nguyệt Nhi không khỏi nhíu mày, chỉ vào Ngô Tuấn nói: "Hắn gọi được đồ, tại sao ta lại không thể? Ngươi đang xem thường ta à?"
Điệp Hương ôm ngực làm ra vẻ đau tim, một lúc sau mới hít sâu một hơi, vẫy tay với nha hoàn bên phải: "Tiểu Thúy, đến Bát Bảo Lâu đặt món đi!"
Bà ta coi như đã hiểu, hai người này đến thanh lâu thuần túy là để tìm thú vui, mà lại còn là loại thú vui tao nhã...
Điệp Hương buồn bực nhìn hai người, nói: "Hai vị còn muốn gì nữa không, ta một lần mang đủ cho các vị."
Ngô Tuấn suýt buột miệng "cho con hai cô nương", nhưng lời đến bên mép lại vội vàng nuốt xuống, hắn hắng giọng nói: "Không cần gì đâu ạ, Hương di ngồi xuống trò chuyện với chúng con là được rồi."
Điệp Hương khẽ nhướng mày, ừ một tiếng, cảm thấy hắn cũng biết điều, bèn thở dài nói: "Từ khi ta đến Kim Hoa mở Túy Hương Lâu này, đến nay đã hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên ta thấy kiểu khách như các vị."
Tần Nguyệt Nhi nói: "Quen là được thôi, sau này chúng ta sẽ thường xuyên đến ủng hộ."
Điệp Hương: "..."
Sau một hồi im lặng, Điệp Hương nở một nụ cười bất đắc dĩ: "Cô nương à, cách nói chuyện này của cô làm ta nhớ đến một vị cố nhân. Năm đó khi ta quen biết người ấy, chàng vẫn là một hiệp khách bình thường vô danh tiểu tốt, cũng thẳng thắn như cô vậy, khiến người ta đối đáp vô cùng vất vả."
"Haiz, thoáng cái đã hơn hai mươi năm trôi qua, giờ chàng đã là Hiệp Khôi thiên hạ không ai không biết, không người không hay, tiếc là năm xưa ta lại quên hỏi tên chàng..."
Tần Nguyệt Nhi mặt không đổi sắc nói: "Ông ấy tên Tần Đại Hải, một cái tên rất bình thường."
Điệp Hương thần sắc có chút hoảng hốt: "Hóa ra chàng tên Tần Đại Hải, cái tên này đúng là rất bình thường..."
Ngô Tuấn chậc chậc lưỡi: "Quả nhiên danh hiệu Hiệp Khôi vẫn oách hơn nhiều." Đoạn, hắn nhìn sang Tần Nguyệt Nhi, "Tần cô nương, cô có danh hiệu chưa, có muốn ta đặt cho một cái không?"
Tần Nguyệt Nhi sáng mắt lên: "Được!"
Ngô Tuấn suy nghĩ một lát, đang định mở miệng thì đột nhiên, trên lầu hai vang lên một tiếng thét chói tai xé toang mây xanh.
"A—"
Thời gian trong toàn bộ Túy Hương Lâu như ngưng đọng, tất cả mọi người đều dừng lại, cả tòa lầu lập tức trở nên lặng ngắt như tờ.
Ngay sau đó, một nữ tử y phục xộc xệch từ một căn phòng trên lầu hai lao ra, loạng choạng chạy đến trước lan can, hoảng hốt la lên: "Có người chết!"
Không đợi mọi người kịp phản ứng, Tần Nguyệt Nhi đã phi thân lên, mũi chân điểm nhẹ lên mặt bàn, vọt lên lầu hai rồi lao vào căn phòng xảy ra chuyện.
Cùng lúc đó, Trần phu tử và một văn sĩ râu tóc hoa râm từ một căn phòng khác bước ra, vừa hay trông thấy khoảnh khắc Tần Nguyệt Nhi nhảy vọt lên.
Nhìn thấy Tần Nguyệt Nhi, văn sĩ khẽ nheo mắt: "Con gái của Hiệp Khôi, ngươi và sư tổ của nàng ta hình như là bạn bè sinh tử thì phải?"
Trần phu tử có chút thổn thức thở dài: "Trước kia thì phải, sau này ta hỏi mượn hắn năm văn tiền, hắn không cho, thế là bọn ta cạch mặt nhau luôn."
Văn sĩ: "..."