Bên trong Túy Hương Lâu, cửa ra vào và cửa sổ đều đã đóng chặt, ánh sáng trong lầu tức thì trở nên u ám.
Ngô Tuấn dẫn người đến căn phòng xảy ra chuyện, cho người bày hương án, đặt một khúc xương của Thỏ Yêu lên trên, sau đó bày bảy ngọn đèn cầy nhỏ dưới đất theo phương vị của chòm sao Bắc Đẩu.
Thấy bộ dạng ra vẻ chuyên nghiệp của Ngô Tuấn, Điệp Hương không khỏi tò mò đánh giá hắn, cất lời: "Tổ tiên nhà ngươi là cao nhân của môn phái nào vậy, loại pháp đàn này ta mới thấy lần đầu."
Ngô Tuấn chắp tay về phía đông, nói: "Tổ tiên của ta chính là đệ tử thứ tám dưới trướng Thải Dược lão nhân trên núi Hồ Lô!"
Điệp Hương nhíu mày, lục tìm trong đầu những thông tin liên quan đến núi Hồ Lô, rồi tỏ vẻ cung kính, gật đầu nói: "Kính đã lâu."
Lúc này, một vài cô nương nghe tin có người sắp làm phép chiêu hồn thì rối rít chạy tới xem náo nhiệt, vây quanh cửa phòng xì xào bàn tán.
Thấy người xem đã đông đủ, Ngô Tuấn mắt nhìn thẳng, treo một tờ giấy trước hương án, chân đạp cương bộ đi vòng quanh, tay cầm kiếm gỗ đào, miệng lẩm bẩm khấn vái.
"Trên núi Hồ Lô có Chân Tiên, mời đến giúp ta phá kỳ án!"
"Một mời trời đất động, hai thỉnh Quỷ Thần kinh, ba thỉnh Mao lão đạo, bốn thỉnh Khương Thái Công, năm thỉnh Siêu Nhân Điện Quang, sáu thỉnh Tôn Ngộ Không—"
"Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh, Thỏ Yêu còn không mau mau hiện hình!"
Dứt lời, Ngô Tuấn vơ lấy chén nước trong trên bàn ngậm vào miệng, trường kiếm chỉ thẳng về phía trước, phun một ngụm nước thẳng lên tờ giấy.
Vụt một tiếng, ngụm nước trong phun ra lướt qua nén hương đàn đang cháy, bỗng hóa thành một ngọn lửa hừng hực, táp thẳng vào tờ giấy!
Ngọn lửa nhanh chóng lụi tàn. Dưới ánh mắt nín thở của mọi người, trên tờ giấy trắng tinh, sừng sững hiện ra hình ảnh một con Thỏ Yêu!
Con Thỏ Yêu trong tranh tai dài lông trắng, sống động như thật, trông y như đúc con Thỏ Yêu đã chết trong căn phòng này!
Giữa vẻ mặt kinh ngạc của mọi người, Ngô Tuấn chậm rãi xoay người lại, thở ra một hơi dài: "Hù, nghi thức chiêu hồn đã xong, bây giờ chỉ cần chờ thần tiên câu hồn phách của Thỏ Yêu tới là có thể trực tiếp tra hỏi nó."
Điệp Hương thở phào nhẹ nhõm, nói với Ngô Tuấn: "Đa tạ tiểu... tiểu đạo trưởng đã ra tay tương trợ, nếu có thể bắt được yêu nghiệt ẩn trong Túy Hương Lâu, Điệp Hương xin hậu tạ!"
Ngô Tuấn cười nói: "Hương di khách sáo rồi, mọi người lui ra cả đi, yên lặng chờ 7 canh giờ sau, mọi chuyện sẽ rõ. Nhớ đóng kỹ cửa nẻo, nếu để chó mèo lẻn vào lấy mất xương Thỏ Yêu thì pháp thuật này coi như mất linh đấy."
Điệp Hương gật đầu, liền sai người đóng chặt cửa phòng, lại phái hai hộ viện canh giữ ở ngoài, đảm bảo không có gì sai sót.
Ngô Tuấn thì được Điệp Hương mời xuống lầu, bày một bàn tiệc rượu thịnh soạn ở đại sảnh, vừa ăn vừa chờ đợi.
Trong lúc trò chuyện, Ngô Tuấn bâng quơ hỏi: "Hương di, nghe nói dì từ kinh thành đến, kinh thành chắc hẳn phồn hoa hơn nơi này nhiều nhỉ, sao dì lại chạy tới chốn thâm sơn cùng cốc Kim Hoa này?"
Điệp Hương nghe vậy khẽ thở dài: "Kinh thành tốt thì tốt thật, nhưng cũng là nơi thị phi, các thế lực ngư long hỗn tạp, chỉ cần sơ sẩy một chút là chết lúc nào không hay, vẫn là nơi yên tĩnh thế này khiến người ta an tâm hơn."
Ngô Tuấn trầm ngâm: "Tránh nạn à?"
Ngón tay đang cầm đũa của Điệp Hương khẽ run lên, có phần bất đắc dĩ nói: "Không cần phải nói thẳng ra thế chứ, tốt xấu gì cũng chừa cho ta chút mặt mũi."
Ngô Tuấn ngượng ngùng cười: "Vậy ta không nói nữa."
Điệp Hương thoáng vẻ bùi ngùi, nói: "Thật ra bây giờ nói ra cũng chẳng sao, dù gì kẻ mà trước đây ta đắc tội cũng đã bị tru di cửu tộc rồi."
Tần Nguyệt Nhi đang bưng bát canh hạt sen, ngẩng mặt lên hỏi: "Mấy năm gần đây, án tru di cửu tộc chỉ có một vụ, người mà dì đắc tội là cựu tể tướng Triệu Hành?"
Điệp Hương gật đầu: "Năm đó con trai của Triệu Hành để mắt đến ta, muốn bắt ta đi bằng được. Tên khốn đó, những nữ nhân bị hắn bắt đi, không ai sống quá nửa tháng. Ta phải nhờ vả quan hệ, thấp thỏm lo âu trốn đến Kim Hoa, không ngờ mấy tháng sau thì nghe tin cả nhà Triệu Hành bị tru di cửu tộc."
"Tuy nguy cơ đã qua, nhưng ta cũng sợ vỡ mật, không dám quay về nữa."
Tần Nguyệt Nhi nói: "Có thể giúp dì thoát khỏi tay vị tể tướng quyền thế ngập trời, người mà dì tìm chắc hẳn cũng không phải dạng vừa đâu nhỉ."
Điệp Hương cười lắc đầu, dường như nhớ lại quãng thời gian vui vẻ trước kia, che miệng khúc khích: "Người đó chỉ là một gã tú tài nghèo rớt mồng tơi, ngay cả tiền đi thanh lâu cũng phải để ta trả giúp, nói gì đến thế lực."
Tần Nguyệt Nhi khẽ nhíu mày, thắc mắc: "Chẳng lẽ là vị được mệnh danh Ứng tiên sinh tính toán không sai một ly? Nhưng Ứng tiên sinh đã thành danh mấy chục năm, dường như không khớp với người dì nói."
Trong mắt Điệp Hương thoáng hiện nét bi thương: "Đừng nhắc đến hắn nữa, ăn cơm đi."
Tần Nguyệt Nhi gật đầu, cúi xuống ăn tiếp.
Ngô Tuấn khẽ lắc đầu, qua nét mặt của Điệp Hương, hắn đoán được người mà nàng nhắc tới có lẽ đã chết rồi...
Ăn xong bữa cơm, Ngô Tuấn đứng dậy nói: "Ta lên lầu xem sao, đừng để xảy ra sai sót gì." Nói rồi liền sải bước lên lầu, đi đến trước căn phòng có hộ viện canh giữ.
"Mở cửa."
"Vâng!"
Một hộ viện lên tiếng đẩy cửa ra, trong phòng hương án và thất tinh đăng vẫn còn đó, nhưng...
Cái xương Thỏ Yêu đặt trên hương án đã không cánh mà bay!
Điệp Hương đi theo lên, sắc mặt biến đổi, kinh hô một tiếng: "A, xương đâu rồi?"
Ngô Tuấn liếc nhìn nàng, nhếch mép cười: "Chắc là bị trộm rồi, Hương di, đi gọi tất cả mọi người ra đây."
Điệp Hương sắc mặt khó coi gật đầu, vội vàng cho người đi gọi. Chẳng mấy chốc, tất cả các cô nương cùng nha hoàn, tôi tớ đều tập trung dưới đại sảnh, mọi người ghé tai thì thầm, bàn tán xem đã xảy ra chuyện gì.
Thấy mọi người đã đông đủ, Ngô Tuấn cầm kiếm gỗ đào vỗ vào lòng bàn tay, nói: "Ta đã tìm ra yêu quái ẩn mình trong Túy Hương Lâu rồi."
Mọi người nghe vậy lập tức im bặt, ánh mắt đổ dồn về phía Ngô Tuấn, cả Túy Hương Lâu tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Sau đó, dưới ánh mắt của vạn người, Ngô Tuấn vung kiếm gỗ đào trong tay, chỉ thẳng vào một nữ tử mặc váy dài màu vàng nhạt: "Chính là ngươi!"
"Mẫu Đơn!"
"Mẫu Đơn là yêu quái!"
Soạt một tiếng, những người xung quanh lập tức lùi xa khỏi cô gái áo vàng, ai nấy đều lộ vẻ sợ hãi.
Nữ tử tên Mẫu Đơn tỏ vẻ oan ức, nước mắt lưng tròng, khóc lóc với Điệp Hương: "Hương di, con không phải yêu quái!"
Điệp Hương nheo mắt lại, trong con ngươi ánh lên vẻ lạnh lùng, nghiêm giọng quát: "Sắp chết đến nơi rồi còn dám ngụy biện!"
Mẫu Đơn thấy Điệp Hương không thèm nghe mình giải thích, không khỏi ngơ ngác, rồi cắn răng nói với Ngô Tuấn: "Ngươi tên lừa đảo giang hồ này, ăn không nói có mà bảo ta là yêu quái, ngươi có bằng chứng không?"
"Bằng chứng ở ngay trên mặt ngươi kìa."
Ngô Tuấn mỉm cười, lấy từ trong túi bách bảo ra một chiếc gương chiếu thẳng vào Mẫu Đơn.
Mẫu Đơn thoáng sững sờ, ngay sau đó, nàng nhìn thấy trong gương chính là khuôn mặt của mình: da trắng bệch pha sắc đỏ, trong đỏ lại có màu đen, đen sì sì, môi thì xanh lè, một gương mặt biến sắc lung tung rối loạn...