Bảo Bất Bình cảm thấy mình chẳng trêu ai ghẹo ai mà không hiểu sao lại bị đối xử phân biệt. Người khác ăn lẩu hát ca, còn hắn chỉ được chia cho một bát canh hải sản, đành ngồi một góc u oán nhìn mọi người ăn uống no say.
Ngô Tuấn liếc mắt nhìn hắn một cái, rồi nói với mọi người đang quây quần thành vòng tròn: "Ta vừa nghĩ kỹ rồi, danh tiếng y thuật của ta chưa vang danh thiên hạ, chỉ chữa bệnh miễn phí e là không đủ để mấy vị cao thủ đến tìm tiên kia động lòng."
"Ta định tung ra bảy thanh tuyệt thế thần binh trong truyền thuyết, chỉ cần họ đồng ý giúp đỡ, thần binh sẽ thuộc về họ. Mọi người thấy thế nào?"
Tống Thái giật giật khóe miệng: "Sư phụ, thần binh mà người nói... không phải là mấy cái vòi nước đấy chứ?"
Ngô Tuấn liếc xéo một cái: "Sao có thể, thứ đó chỉ để trêu Họa Thiên thôi, làm sao lừa được... khụ, làm sao qua mắt được đám cao thủ hoang dã kiến thức rộng rãi này.
Lần này ta tung ra là hàng thật giá thật, tuyệt thế thần binh chính hiệu, lần lượt là Tuyệt Thế Hảo Kiếm, Kinh Tịch Đao, Hỏa Lân Kiếm, Anh Hùng Kiếm, Tham Lang, Thiên Nhận song kiếm, và cả Thiên Tội."
Hắc Dương nghe Ngô Tuấn đọc tên các thần binh, tuy chẳng hiểu gì nhưng nghe đã thấy pro rồi, cảm kích nói: "Thúc phụ cao thượng! Có bảy thanh thần binh này, tính mạng của cha ta chắc chắn được đảm bảo!"
Ngô Tuấn gật đầu, nói tiếp: "Các ngươi đi tung tin ra ngoài đi, khoảng chạng vạng tối là ta có thể chế tạo xong mấy món thần binh này."
Niềm cảm động của Hắc Dương bay sạch trong nháy mắt, hắn trợn tròn mắt không thể tin nổi: "...???"
Tuyệt thế thần binh cái quái gì mà chỉ cần một buổi chiều là chế tạo xong, lại còn tận bảy thanh?
Còn chối không phải là tên lừa đảo chuyên nghiệp nữa đi!
Một lát sau, Hắc Dương lòng dạ ngổn ngang đi theo Bảo Bất Bình trở về thành, còn Ngô Tuấn thì dẫn những người còn lại về làng chài, tìm đến tiệm rèn trong làng.
Thợ rèn trong làng họ Vương, khoảng năm sáu mươi tuổi, thân thể cực kỳ rắn chắc, để trần thân trên cường tráng, đang đinh đinh đang đang nện vào một khối thép nung đỏ trong tiệm.
Điều khiến Ngô Tuấn bất ngờ là thanh niên tên Đại Cát cũng ở trong tiệm, đang ngồi xổm một bên, phì phò kéo ống bễ.
Tai Ngô Tuấn bị tiếng đe sắt làm cho ong ong, bèn hét lớn: "Lão gia, ông dừng tay một chút!"
Lão hán vừa nện khối sắt, vừa đáp lại thật to: "Không dừng được! Sắt này mà dừng là hỏng ngay!"
Ngô Tuấn nhức cả răng, bèn nhặt một cây búa sắt, tiến tới kéo lão nhân gia ra, rồi đinh đinh đang đang nện một hồi, rất nhanh đã rèn khối sắt thành một cái cuốc. Hắn ném nó vào thùng nước lạnh để tôi, rồi ngẩng mặt thở ra một hơi: "Hù, thế này là xong rồi nhỉ."
Lão hán kinh ngạc nhìn Ngô Tuấn: "Tay nghề cao cường thật, nhưng mà... lão hán ta muốn rèn là một cái xẻng cơ mà!"
"Ờ..."
Vẻ mặt Ngô Tuấn đanh lại, rồi nghiêm nghị phất tay: "Chuyện đó không quan trọng! Lão gia, ta muốn mượn tiệm của ông dùng nửa ngày, có trả tiền!"
Lão hán cười nói: "Đều là người cùng tổ sư gia, nói chuyện tiền nong khách sáo quá. Cậu cứ dùng tự nhiên, ta bảo Đại Cát phụ một tay cho cậu."
Đại Cát không tình nguyện ngẩng mặt lên: "Cha, con còn có việc..."
Lão hán trừng mắt lườm hắn, mắng: "Mai mới cưới vợ, vội cái gì! Hiếm lắm mới có đại sư phụ tới cái nơi khỉ ho cò gáy này của chúng ta, con phải theo học hỏi cho mở mang tầm mắt!"
Ngô Tuấn lấy ra một thỏi bạc vụn đặt sang một bên, cười nói: "Quý công tử ngày mai thành thân à, chút quà mọn, coi như mừng cưới, lấy chút hơi mừng."
Tiểu Mị Ma mắt sáng rực lên, nhảy cẫng lên ôm lấy đùi Ngô Tuấn: "Ngô Tuấn, ta cũng muốn thành thân, ngươi cũng mừng cưới cho ta đi!"
Ngô Tuấn: "..."
"Ha ha ha!"
Lão hán bị Tiểu Mị Ma chọc cho cười phá lên, nhận lấy thỏi bạc rồi nói với Ngô Tuấn: "Đại sư phụ, ngày mai nhất định phải đến ăn cưới nhé!"
Ngô Tuấn cười nhận lời, sau đó lấy ra vài thứ từ trong bách bảo nang, rồi nhặt mấy khối sắt, đi đến bên lò bắt đầu rèn đúc.
"Hỏa Lân Kiếm dễ làm, cho một ít vảy Hỏa Lân Thú vào là được... Tuyệt Thế Hảo Kiếm, ờm, thêm chút băng linh thạch, tạo hình cho ngầu là xong!"
Rất nhanh, hai thanh bảo kiếm đã nằm trong thùng nước, Đại Cát nhìn thanh kiếm lúc nóng lúc lạnh, tỏa ra khí tức sắc bén mà tròng mắt như muốn lồi cả ra ngoài.
"Bảo kiếm sắc bén quá..."
Hắn bất giác tiến lên, dùng tóc thử độ bén của lưỡi kiếm, sau đó cầm Hỏa Lân Kiếm vung lên một cái, một ngọn lửa đột nhiên bùng lên từ thân kiếm, dọa hắn giật nảy mình, Hỏa Lân Kiếm loảng xoảng rơi xuống đất.
"A! Thằng nhóc này sao mà hậu đậu thế!"
Lão hán hoàn hồn, vỗ cho Đại Cát một phát vào gáy, rồi lo lắng tiến lên nhặt Hỏa Lân Kiếm lên xem xét kỹ lưỡng, tỉ mỉ vuốt ve thân kiếm, mặt đầy kinh ngạc thốt lên: "Kiếm tốt, đúng là kiếm tốt! À, đây là thủ pháp rèn Phật binh sao?"
Ngô Tuấn đang dùng Phượng Hoàng Chân Hỏa nấu chảy hắc kim để cho vào Thiên Tội, vừa làm vừa đáp: "Chắc vậy, tay nghề này của ta học từ một lão già họ Hứa, lão ta là người của Phật môn."
Lão hán lộ vẻ đã hiểu, nói: "Hóa ra ngài là sư thừa từ một binh khí sư của Phật môn, thảo nào kỹ nghệ cao siêu như vậy. Lão hán ta hồi trẻ cũng từng gặp một vị binh khí sư, thủ đoạn thần sầu, còn có thể phong ấn pháp lực vào trong thần binh."
Ngô Tuấn nghe vậy, đột nhiên linh quang lóe lên, quay đầu lại, ánh mắt nóng rực nhìn về phía Cửu Anh: "Ta đột nhiên nhớ ra, trong Họa Thiên Yêu Đao có phong ấn một tàn hồn của thượng cổ hung thú, nếu ta nhớ không lầm, ngươi hình như cũng là hung thú thì phải?"
Cửu Anh giật nảy mình, cảm giác một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, lắp bắp nói: "Không, không, không... Ta tuyệt đối không phải hung thú gì hết! Ta, ta chỉ là một con chim nhỏ bình thường, chẳng qua là tướng mạo hơi hung dữ thôi!"
Thấy Cửu Anh bị dọa cho toàn thân run rẩy, Niệm Nô đứng bên cạnh thích thú chậc chậc hai tiếng.
Có thể dọa vị Thượng Cổ Yêu Hoàng này đến mức này, chuyện này ngay cả Độc Thánh năm xưa cũng không làm được đâu nha.
Ngô Tuấn thở dài một tiếng, từ bỏ ý nghĩ không đáng tin cậy này, tiếp tục chế tạo những binh khí khác.
Một canh giờ sau, bảy bộ thần binh được cắm ngay ngắn trên mặt đất, tỏa ra ánh sáng đủ màu đủ sắc, trông cực kỳ dọa người.
Ngô Tuấn hài lòng gật gù nhìn kiệt tác của mình, sau đó nói với Tiểu Mị Ma: "Lần này vì cứu Thần Long, ta tốn hơn ba ngàn lượng bạc rồi đấy, đến lúc đó ngươi nhớ tìm hắn đòi lại."
Tiểu Mị Ma gật đầu lia lịa, hùng hồn nói: "Yên tâm, nếu hắn không trả tiền, sau này ta theo họ ngươi!"
Ngô Tuấn ngẩn người: "Câu này ngươi học của ai thế?"
Tống Thái liếc mắt nhìn Tiểu Mị Ma, không nhịn được mà bóc mẽ: "Ngươi vốn dĩ đã họ Ngô rồi mà. Sư phụ người còn chưa biết đâu, ở thư viện nó tự đặt cho mình một cái tên, gọi là Ngô Mứt Quả."
Ngô Tuấn giật giật khóe mắt, bất lực chửi thầm: "Cái tên quái quỷ gì vậy, thà gọi là Ngô Phát Tài còn hay hơn."
"@#$#@..."
Tống Thái kinh ngạc đến trợn tròn mắt, bỗng nhiên cảm thấy cái tên Ngô Mứt Quả này... cũng không phải là không thể chấp nhận được.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe