Rời khỏi chùa Di Đà, Ngô Tuấn thấy không mổ xẻ được lão hòa thượng nên trên đường về, tâm trạng có hơi sa sút.
Còn Tần Nguyệt Nhi thì cúi đầu ra vẻ đăm chiêu, vào trong thành rồi mới đột nhiên mở miệng hỏi: "Ngươi nói xem, rốt cuộc ngôi chùa kia làm thế nào mà chạy tới đây được?"
Ngô Tuấn uể oải đáp: "Chắc là tự bay đến thôi..."
Tần Nguyệt Nhi ngẩn ra: "Chùa miếu mà cũng tự bay được à?"
Ngô Tuấn lười biếng ừ một tiếng, đáp cho có lệ: "Trước đây ta từng nghe một câu chuyện, nói rằng có một ngọn núi bỗng dưng bay đến, được người ta đặt tên là Phi Lai Phong, ngôi chùa này chắc cũng tương tự thôi."
Tần Nguyệt Nhi ra chiều suy tư: "Có thể di chuyển cả một ngọn núi, ít nhất cũng phải là cường giả võ đạo cảnh giới Tông Sư."
"Nhưng ngươi nói vậy lại nhắc nhở ta, con trùng yêu kia chắc hẳn còn có đồng bọn, nếu không chỉ bằng một mình nó thì không thể nào dời được cả ngôi chùa... Haiz, sớm biết thế đã giữ lại mạng nó."
Ngô Tuấn không nhịn được liếc xéo nàng một cái: "Ngươi quên nó có thể khống chế tâm thần người khác à? Tra hỏi nó chẳng phải là trúng kế nó rồi sao?"
Tần Nguyệt Nhi nghe vậy bèn khẽ thở dài, rồi đột nhiên nhận ra Ngô Tuấn dường như không bị ảnh hưởng bởi pháp thuật của trùng yêu, bèn tò mò đánh giá hắn: "Trên người ngươi có pháp bảo hộ thân nào phải không, nên mới không bị tà thuật ảnh hưởng."
Ngô Tuấn cười nhạt: "Có pháp bảo cũng bán lấy tiền từ lâu rồi. Còn về yêu thuật kia tại sao vô dụng với ta, ta nghĩ chắc là do ta trời sinh Phật tâm, yêu tà bất xâm."
Tần Nguyệt Nhi: "..."
Tuy ít đọc sách không biết trời sinh Phật tâm là cái của nợ gì, nhưng nàng biết chắc một người có Phật tâm sẽ không bao giờ cả ngày chỉ nghĩ cách chia chác tiền công đức với Phật Tổ!
Trong lúc nói chuyện, hai người đã quay về phố Chu Tước, cùng dừng bước trước cửa Nhân Tâm Đường.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau một lúc, Tần Nguyệt Nhi vẫn không có vẻ gì là muốn rời đi. Nàng hơi ngẩng đầu nhìn ráng chiều nơi chân trời, nhíu mày nói: "Trời tối thế này rồi, không mời ta vào ăn bữa cơm à?"
Ngô Tuấn bật cười: "Chẳng phải chỉ mời cô vào ngồi uống chén trà thôi sao, sao lại thành ăn cơm rồi? Thôi được, dù sao thịt hổ vẫn còn nhiều, thêm cô một đôi đũa cũng chẳng sao."
Thấy Ngô Tuấn không từ chối, đôi mày đang nhíu lại của Tần Nguyệt Nhi lập tức giãn ra: "Ăn cơm vẫn tốt hơn, trà của ngươi... hơi khó uống."
Ngô Tuấn lộ vẻ mặt "biết sao giờ": "Uống không quen bản lam căn à, vậy ta đổi cho cô loại khác." Nói rồi hắn mở cửa mời Tần Nguyệt Nhi vào nhà, sau đó đi đun nước pha cho nàng một chén Bồ lam.
Không lâu sau, Ngô Tuấn hâm nóng thịt hổ, dùng một cái nồi lớn bưng ra đặt lên bàn bát tiên.
Tần Nguyệt Nhi đã sớm không chờ nổi, liền múc ngay một bát thịt đầy, lịch sự đặt xuống trước mặt Ngô Tuấn.
Sau đó liền ngồi phịch xuống một cách tự nhiên như ruồi, kéo nồi sắt về phía mình rồi cắm đầu ăn ngấu nghiến.
Ngô Tuấn vừa nhận lấy bát cơm, nụ cười lập tức cứng đờ trên mặt. Lời cảm ơn khách sáo cũng nghẹn lại trong họng, biến thành một câu: "Ăn từ từ thôi, không đủ thì vẫn còn."
Mấy ngày sau đó, Tần Nguyệt Nhi trọ lại khách sạn Duyệt Lai đối diện y quán, ban ngày thì đi dạo trên phố Chu Tước, cứ đến bữa lại sang chỗ Ngô Tuấn ăn cơm. Chuyện này khiến Ngô Tuấn cũng không phân biệt nổi rốt cuộc nàng đến đây để bắt yêu hay là chuyên đến để ăn chực nữa.
Mãi đến ngày thứ năm, Tần Nguyệt Nhi mới lần đầu tiên rời khỏi phố Chu Tước... để sang trà lâu ở con phố bên cạnh nghe kể chuyện.
Ngô Tuấn coi như đã triệt để nhìn rõ hiện thực, không còn ôm bất kỳ hy vọng nào với vị thánh ăn chực này nữa.
Vốn hắn còn định nhờ nàng dùng thân phận bắt yêu sư để tuyên truyền giúp y thuật cao siêu của mình, kéo thêm nhiều bệnh nhân đến khám.
Giờ thì hay rồi, đi chung với một nữ bắt yêu sư lầy lội thế này, không bị người ta coi là cá mè một lứa đã là may lắm rồi...
Đang ngồi trên ghế xếp thở ngắn than dài, đột nhiên một người đàn ông trung niên ăn mặc như gia đinh bước tới, đứng ở cửa nhìn vào trong y quán vài lần, sau đó ánh mắt dừng lại trên người Ngô Tuấn.
Ngô Tuấn phe phẩy chiếc quạt xếp, giọng lười biếng cất lên: "Viết thư thuê hay là chép bài giùm?"
Gã gia đinh ngẩn ra, có chút không chắc chắn hỏi: "Đây không phải là y quán sao?"
Ngô Tuấn "vụt" một tiếng bật dậy khỏi ghế, hai mắt sáng rực: "Đúng rồi, ngươi đến khám bệnh à, mau vào đây để ta xem mạch!" Vừa nói hắn vừa đưa tay giữ chặt cổ tay gã gia đinh, mắt liếc về phía cây kim gây tê đặt bên cạnh.
Gã gia đinh giật nảy mình, vội vàng giải thích: "Tôi không có bệnh, là tiểu thư nhà chúng tôi bị bệnh..."
Ngô Tuấn vẫn nắm chặt tay gã không buông, mặt mày hớn hở nói: "Ấy, đừng khách sáo thế, mua một tặng một, ta bắt mạch miễn phí cho ngươi luôn."
Gã gia đinh giằng tay Ngô Tuấn ra, vội xua tay: "Tôi còn vội về bẩm báo, đại phu ngài mau thu dọn đồ đạc, cùng tôi đến Triệu phủ ở phía đông thành một chuyến."
Ngô Tuấn nhanh chóng gật đầu, lách người vào sau quầy thu dọn, vừa hỏi: "Tiểu thư nhà ngươi bị bệnh gì?"
Gã gia đinh mặt mày rầu rĩ: "Tiểu thư nhà tôi cũng không biết bị làm sao, từ bảy ngày trước đã bắt đầu luôn miệng la hét mình là tiên cô chuyển thế, ban đêm cũng không ngủ, cứ nhảy nhót lung tung trong sân, còn cắn chết mấy con gà mái trong nhà nữa..."
"Lão gia đã mời mấy vị đại phu rồi mà cũng không chữa khỏi cho tiểu thư, đành phải mời tiếp, bây giờ chỉ còn thiếu một mình ngài, các đại phu trong thành đều đã mời qua cả rồi."
"Cái gì gọi là còn thiếu một mình ta?"
Nghe những lời mang tính sỉ nhục cực mạnh của gã gia đinh, động tác của Ngô Tuấn hơi khựng lại, hắn nghiến răng nhìn gã, hậm hực nói: "Nếu các ngươi mời ta sớm hơn, bệnh của tiểu thư nhà ngươi đã khỏi từ lâu rồi."
Gã gia đinh ngạc nhiên: "Ngài biết tiểu thư nhà tôi mắc bệnh gì sao?"
Ngô Tuấn tự tin đáp: "Đương nhiên."
Mắt gã gia đinh sáng lên, mặt đầy mong đợi hỏi: "Bệnh này ngài có chữa được không?"
Ngô Tuấn gật đầu: "Chữa được, nhưng còn thiếu một vị thuốc, ngươi ở đây đợi một lát." Nói xong, hắn đặt hòm thuốc đã thu dọn xong lên quầy rồi vội vã bước ra ngoài.
Không lâu sau, Ngô Tuấn dẫn Tần Nguyệt Nhi cùng quay về, trên lưng đeo hòm thuốc và túi bách bảo, vẫy tay với gã gia đinh: "Đi, dẫn đường phía trước!"
Dựa theo lời miêu tả của gã gia đinh, vị Triệu tiểu thư này hẳn là bị kích động gì đó dẫn đến tinh thần rối loạn, vì vậy mới có những hành vi quái dị trong mắt người thường.
Nhưng trong thế giới có yêu ma quỷ quái này, cũng có thể là do gặp phải tà ma.
Để cho an toàn, Ngô Tuấn cảm thấy vẫn nên dắt theo Tần Nguyệt Nhi, cái vị thánh ăn chực này... à không, vị bắt yêu sư này thì sẽ yên tâm hơn, vì vậy hắn liền chạy đến trà lâu kể lại mọi chuyện cho nàng nghe.
Tần Nguyệt Nhi nghe Ngô Tuấn kể xong thì lập tức phấn chấn hẳn lên, không nói hai lời liền chạy về cùng hắn.
Ở một bên khác, nhìn "vị thuốc" mà Ngô Tuấn mang về, gã gia đinh nặn ra một nụ cười cứng đờ, đi trước dẫn đường mà bước chân cứ líu ríu cả lại.
Gã tuyệt đối không ngờ rằng, muốn chữa khỏi quái bệnh của tiểu thư nhà mình, vậy mà lại cần... ăn thịt người