Thẩm Thiên thở dài hỏi: “Thứ gì?”
“Điện hạ đừng vội, để lão nô xem thử một chút.
Quế công công lật sách đến trang cuối cùng, xé tấm bìa cứng cuối cùng xuống.
Ông khẽ vận dụng linh lực, tờ giấy bìa cứng rắn kia rách ra, hóa ra đây là một tấm bìa kép.
Một tấm lụa lớn chừng bằng bàn tay từ giữa hai tờ bìa rơi xuống, trong tấm lụa còn bọc một miếng ngọc bội tỏa ra ánh sáng yếu ớt.
“Qủa nhiên là có cái gì đó. Đây là ngọc giản truyền công!”
Quế công công không nhìn tấm lụa và nội dung trong ngọc giản mà cung kính đưa cho Thẩm Thiên, nói rằng: “Mời Điện hạ nhìn.”
Thẩm Thiên cố gắng kiềm chế cảm giác kích động và cuồng hỉ trong lòng, mở tấm lụa ra, trải lên mặt bàn.
Ở góc trên bên trái của tấm lụa có viết bốn chữ lớn: “Hướng Nhật Ma Điển.”
Đằng sau bốn chữ lớn này là mấy chữ nhỏ hơn, đỏ tươi nổi bật.
“Muốn luyện thần công, rút đao tự cung!”
…
Xem đến đây, trái tim của Thẩm Thiên nổ bùm một cái.
Mẹ nó chứ!
Cái gì thế này?
Mình mong đợi suốt ba ngày, ôm cuốn sách rách nát chán ngắt này nghiên cứu suốt ba ngày.
Kết quả, ngươi cho ta xem cái này đây hả?
“Không tức giận, không tức giận!”
Thẩm Thiên vỗ vỗ ngực, cố gắng hòa hoãn lại cảm giác muốn nổi điên trong lòng: “Nói không chừng khí vận sẽ thay đổi tốt hơn.”
Hắn móc tấm gương từ trong ngực ra, tràn đầy mong chờ nhìn vào.
…
Chát!
Tấm gương rơi xuống, vỡ tan tành.
Quế công công bên cạnh vội vàng hỏi: “Điện hạ làm sao vậy? Bí tịch này có vấn đề gì sao?”
Thẩm Thiên đen mặt nói: “Quế bá, ngươi tự xem đi.”
Quế công công vội vàng lắc đầu từ chối: “Đây là cơ duyên của Điện hạ, lão nô làm sao có thể nhìn được. Không được không được.”
Sắc mặt Thẩm Thiên lại càng đen thui: “Đây không phải cơ duyên của ta. Là cơ duyên của ngươi!”
Nói xong, hắn kéo Quế công công đến trước bàn.
“Hướng Nhật Ma Điển.”
Quế công công xem hết phần giới thiệu vắn tắt về công pháp ghi trên tấm lụa, kinh ngạc hô lên: “Cái này… Đây chẳng lẽ là ma công do Hướng Nhật Ma Tôn ngày xưa hoành hành khắp đông hoang sáng tạo ra sao?”
…
“Hướng Nhật Ma Tôn?”
Thẩm Thiên lại hỏi: “Quế bá, ngươi từng nghe nói đến người náy ao?”
“Lão nô đã từng đọc được trong một bản cổ thư, Hướng Nhật Ma Tôn là một vị tuyệt thế hung nhân vào ba ngàn năm trước.”
Quế công công nhớ lại nội dung mình đọc được lần trước và những truyền thuyết liên quan đến Hướng Nhật Ma Tôn.
Hướng Nhật Ma Tôn vốn là một tiểu thái giám cực kỳ bình thường trong hoàng cung của nước Đại Côn ở Đông Hoang, địa vị thấp, căn cốt tu tiên cũng cực kém.
Nhưng người này lại có khí vận hơn người, không ngờ đã tìm được một phần của “Thái Dương Đế Kinh” thất truyền đã lâu trong ngự thư phòng trong cung.
Vì thiếu quá nhiều bộ phận, đặc biệt là tâm quyết quan trọng nhất, cho nên người bình thường không thể tu luyện theo phần sách này được.
Người bình thường cố gắng tu luyện sẽ chỉ sinh ra tâm ma dục niệm vô tận, rồi tự nhóm lửa tự thiêu mà chết.
Nhưng Hướng Nhật Ma Tôn chẳng những có vận khí hơn người, mà còn có ngộ tính và nghị lực đặc biệt cao.
Không ngờ lão ta lại dùng chính bản thân mình để thí nghiệm, dung hợp mấy môn công pháp ma đạo, sửa lại “Thái Dương Đế Kinh”.
Sau khi thay đổi, công pháp được đổi tên thành “Hướng Nhật Ma Điển”, thiếu đi ba phần hạo đãng đường hoàng, mà thêm vào bảy phần quỷ quyệt khó lường.
Một khi thi triển môn ma công này, chẳng những sẽ có tôc độ tấn công cực nhanh mà còn có thể tác động đến dục niệm, tâm ma trong lòng đối phương.
Từ đó, phá được đạo tâm của địch, tìm được sơ hở trí mạng trong đòn tấn công của đối phương, một đòn giết gọn!
Đây có thể nói là một trong những tà công quỷ dị nhất của ma đạo.
Càng quan trọng hơn là, môn công pháp này yêu cầu về căn cốt tư chất cực kỳ thấp, tốc độ tu luyện lại cực nhanh.
Ma Tôn xưa kia căn cốt cực kém, ấy vậy mà dựa vào môn ma công này đã có thể tu luyện được đến cảnh giới Nguyên Anh chỉ trong vòng năm mươi năm ngắn ngủi.
Lão ta lại dám xưng “tôn” trong các đồng lứa, khó gặp được đối thủ.
Nên nhớ, năm mươi năm, nghe thì tưởng rất dài, nhưng với tu tiên giả thì nó ngắn lắm.
Cho dù có thể tu luyện bản “Thái Dương Đế Kinh” hoàn chỉnh, có thể toái đan thành anh trong vòng năm mươi năm cũng đã có thể được coi như thiên tài hiếm thấy trong giới tu tiên ròi.
Chớ nói chi là Ma Tôn xưa kia căn cốt tư chất còn kém đến dọa người.
Bởi vậy, có thể thấy được, môn công pháp này xứng đáng được xưng tụng là tuyệt thế ma công.
…
“Điện hạ, đây là một môn công pháp truyền thừa kinh hãi thế tục, không hề tầm thường đâu!”
“Mặc dù không phải Đế Kinh, nhưng với người có căn cốt tư chất bình thường thì môn công pháp này còn trân quý hơn cả Đế Kinh!”
“Không ngờ ngài có thể tìm được ma công cái thế này trong một cuốn sách cổ bình thường.”
“Điện hạ, rốt cuộc ngài đã chuyển vận rồi!|
“Nếu Lan phi nương nương dưới suối vàng có biết, nhất định sẽ mỉm cười nơi cửu tuyền!”
Quế công công vuốt ve tấm lụa, toàn thân đang kích động đến run rẩy.
Nên nhớ, Hướng Nhật Ma Tôn chính là một truyền kỳ trong giới thái giám.
Mà “Hướng Nhật Ma Điển” chính là môn công pháp tuyệt thế mà mỗi một tên thái giám đều tha thiết mơ ước.
Nói câu không dễ nghe, có ma điển trong tay, cả bộ Đế Kinh cũng không đổi.
Nghe Quế công công thổi phồng bộ “Hướng Nhật Ma Điển” này ngưu bức cỡ nào, trong lòng Thẩm Thiên lại càng thêm khó chịu.
Công pháp ngưu bức thế này mà bổn Điện hạ lại không thể luyện.
Con mẹ nó mẹ ta mỉm cười dưới cửu tuyền.
Con mẹ nó chứ bảo ta chuyển vận.
Cái thể chất Phi Tù đáng chết này không thể thay đổi một tí nào sao?
…
“Nếu đã trân quý như vậy thì Quế bá bá thu lấy đi, cố gắng tu luyện!”
Mặc dù mình không thể luyện, nhưng Quế công công tuyệt đối trung thành với mình, để ông luyện cũng vậy.
Nghĩ vậy, trong lòng Thẩm Thiên dễ chịu hơn một chút.
Thấy Thẩm Thiên đưa công pháp trân quý như vậy cho mình, Quế công công ngẩn tò te.
Ông vô thức lắc đầu: “Làm sao có thể được. Đây là cơ duyên của Điện hạ, làm sao có thể cho lão nô chứ! Lão nô có tài đức gì, làm sao có thể xứng với môn công pháp tuyệt thế này?”
Thẩm Thiên trừng mắt: “Ngươi không luyện, chẳng lẽ ta luyện sao?”
Quế công công ngẫm nghĩ một lát, đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, đau lòng khôn xiết.
Đúng vậy, Điện hạ ngài ấy không luyện được.
Điện hạ quá đáng thương. Vất vả lắm mới gặp được cơ duyên tuyệt thế mà lại không dùng được.
Ông trời ơi, sao ông bất công với Điện hạ vậy!
…
Nếu Điện hạ không thể luyện, vậy để lão nô tu luyện thay Điện hạ đi.
Bưng lấy tấm lụa nhẹ tênh mà Quế công công cảm thấy như nặng tựa Thái Sơn, lệ già doanh tròng.
Đây là sự tín nhiệm và chờ mong của Thập Tam Hoàng Tử dành cho ông!
“Hai mươi năm trước, lão nô từng bị người ta vu cáo trộm cắp bảo vật cung đình, là Lan phi nương nương đã cứu một mạng của lão nô!”
Chương 5: Suýt nữa thì đi lĩnh cơm hộp (*) (1)
(*) Nghĩa bóng là chết
“Mặc dù lão nô đọc không nhiều sách, nhưng cũng hiểu có ơn phải báo. Lan phi nương nương còn tại thế, mệnh của lão nô là của Lan phi nương nương. Lan phi nương nương qua đời, mệnh của lão nô là của Điện hạ.”
“Điện hạ ban cho lão nô “Hướng Nhật Ma Điển”, lão nô nhất định sẽ khổ tu ngày đêm, tuyệt đối không dám sơ sài.”
“Lão nô thề với trời, chỉ cần còn có một hơi thở, lão nô sẽ dùng cả tính mệnh này để bảo vệ cho Điện hạ an toàn!”
Với người tu tiên thì trong trời đất này thực sự có tồn tại nhân quả tuần hoàn.
Lời thề không thể nói bừa, nhất là thề với trời, thiên đạo sẽ có cảm ứng.
Căn cứ theo những gì điều tra được, những ma đầu dám tùy tiện phát lời thề loạn cuối cùng đều chết thảm.
Quế công công nhận hai đời đại ân của Lan phi và Thẩm Thiên, nên thề lấy tính mạng mình bảo vệ Thẩm Thiên, thực sự là tha thiết thật lòng.
Như vậy càng cho Thẩm Thiên thấy rằng mình không tin lầm người.
…
“Ôi, mặc dù đã có được “Hướng Nhật Ma Điển” nhưng ta vẫn còn là một đống nấm mốc!”
Thẩm Thiên thở dài, tràn đầy không nỡ.
“Đúng rồi, ta đã cướp đi cơ duyên vốn thuộc về Tần Cao, vậy Tần Cao thì sao?”
Đột nhiên hắn nhớ ra tên tiểu thái giám gầy yếu Tần Cao kia.
Tần Cao là người có khí vận mạnh nhất mà hắn đã từng thấy, cũng là chủ nhân vốn có của “Hướng Nhật Ma Điển.”
Bây giờ “Hướng Nhật Ma Điển” đã thuộc về Thẩm Thiên, vậy Tần Cao sẽ thế nào?
Y sẽ gặp được cơ duyên mới, hay sẽ xảy ra biến hóa gì khác?
Nói thật, Thẩm Thiên rất tò mò!
Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên quyết định đi tìm Tần Cao.
Trong hoàng cung lớn như vậy, muốn tìm một người cũng không dễ dàng.
Nhưng nếu như ngươi quen với đại thái giám chủ quản nội vụ phủ thì tất cả đều không thành vấn đề.
Nhưng thật trùng hợp, Thẩm Thiên lại không quen biết với nội vụ phủ.
Nhưng như vậy cũng không sao, bởi vì trong toàn bộ đại nội hoàng cung này chưa có ai dám chọc vào Thẩm Thiên.
Sau khi biết được mục đích của hắn, đại thái giám chỉ mất mấy phút đã điều tra ra tất cả ban biểu trực ban của các thái giám, sau đó nói cho Thẩm Thiên biết Tần Cao ở đâu.
Sau đó, y cung cung kính kính tiễn Thẩm Thiên ra khỏi nội vụ phủ như tiễn tài thần vậy.
Cũng chịu thôi, y chỉ sợ nội vụ phủ cũng sẽ sập như Quốc Tử Giám vậy.
…
Thật bất ngờ, Tần Cao lại là người trong cung Lục Hoàng Tử.
Mà Lục Hoàng Tử Thẩm Ngạo này lại chính là người có thiên phú tu tiên cao nhất trong số các Hoàng Tử.
Năm nay, Lục Hoàng Tử mới mười tám tuổi, đã tu luyện tới Luyện Khí cửu trọng thiên, sắp xây được căn cơ tiên đạo, chính là thiên tài trăm năm khó gặp của nước Đại Viêm.
Nghe nói y đã lọt vào mắt xanh của một vị trưởng lão Tôn giả nào đó của Thái Bạch Động Thiên, thu làm đệ tử thân truyền.
Đến đây cần nói rõ, các môn phái tu tiên của Đông Hoang chia làm ba mươi sáu động thiên, bảy mươi hai phúc địa, mà Thái Bạch Động Thiên chính là nằm trong top mười vị trí đầu trong số các động thiên.
Được lọt vào mắt xanh của Tôn giả Thái Bạch Động Thiên chính là một cơ duyên lớn lao.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sau này thành tự thấp nhất của Thẩm Ngạo cũng là chân nhân Kim Đan Kỳ rồi.
Nếu may mắn gặp được cơ duyên lớn nữa, thậm chí còn có một tia hy vọng có thể toái đan thành anh, trước năm trăm tuổi trở thành Tôn giả được vạn người kính ngưỡng.
Đến lúc đó, dù là vị trí Viêm Hoàng cũng chẳng là cai đinh gì.
Dù sao thì Tôn giả yếu nhất cũng có thọ nguyên ngàn năm trở lên, phất tay một cái là sơn băng địa liệt, phần thiên chử hải.
So ra, hoàng quyền thế tục đúng là quá yếu ớt.
Cũng chính vì vậy mà địa vị của Thẩm Ngạo trong Hoàng cung nước Đại Viêm cực kỳ siêu nhiên.
Dù Viêm Hoàng có ân sủng y đến mức nào đi nữa cũng không khiến các Hoàng Tử khác ghen tị và tính toán, bởi vì không cần thiết.
Thẩm Ngạo nhất định sẽ bước lên con đường tu tiên, dùng cả đời để hỏi tiên nhân đạo trường sinh.
Với y, Hoàng vị không đáng để quan tâm tranh đoạt.
…
“Không biết vầng sáng khí vận trên đầu Lục ca như thế nào nhỉ.”
Men theo con đường nhỏ trong ngự hoa viên, chẳng mấy chốc Thẩm Thiên đã tới gần cung điện của Lục Hoàng Tử.
Đúng lúc này, từng tiếng kêu thảm thiết vang lên bên tai Thẩm Thiên, đều là tiếng mắng chửi không chút lưu tình.
“Cái mắt chó mù của ngươi kia, nô tài đáng chết!”
“Ngươi có biết bồn cửu diệp tiên chi thảo kia trân quý cỡ nào không? Dù ngươi có chín cái mệnh cũng không bằng một cái rễ của nó đâu!”
“Những người khác nhìn kỹ cho ta, lần sau nếu ai dám làm việc lơ là không cẩn thận, thì đây chính là tấm gương!”
…
Thẩm Thiên nương theo tiếng mắng đi tới tìm, thì thấy bên giếng nước cạnh ngự hoa viên có một đám người đang xúm lại.
Giữa nhóm người này có một cây thập tự giá, trên đó trói một tiểu thái giám toàn thân chồng chất vết thương, không phải Tần Cao thì là ai?
Nhưng có một điều đáng lưu ý, lúc này quang hoàn trên đỉnh đầu Tần Cao đã thay đổi.
Mặc dù vẫn là màu đỏ, nhưng ánh sáng ảm đạm hơn trước đó rất nhiều, thậm chí nhiều nơi còn có cả màu lục nhạt.
Sắc màu pha tạp, xem ra rất tiêu điều.
“Không phải Tần Cao là người có khí vận cực tốt sao? Vậy mà cũng gặp phải kiếp nạn sao?”
Nhìn Tần Cao bị đánh, Thẩm Thiên hơi sững sờ.
Cũng phải.
Ngẫm lại những cuốn tiểu thuyết kiếp trước mình đã đọc, lịch sử trưởng thành của nhân vật chính cũng không hoàn toàn thuận buồm xuôi gió mà.
Có lúc bọn họ cũng sẽ gặp phải kiếp nạn, sau đó đại nạn không chết, giết lại…
Chờ chút!
Đại nạn không chết, giết hết kẻ thù!
…
Bỗng nhiên da đầu Thẩm Thiên tê dại. Kẻ thù của Tần Cao là ai?
Là thái giám quản sự đang đánh y, hay là Thẩm Ngạo chủ tử sau lưng, hay là…
Là toàn bộ hoàng thất nước Đại Viêm?
Thẩm Thiên vẫn nhớ vị Hướng Nhật Ma Tôn mà Quế công công đã kể.
Cuối cùng, vị Ma Tôn này đối phó với nước Đại Côn thế nào?
Bởi vì từng bị một vị chủ tử nào đó của nước Đại Côn ức hiếp, nên sau khi tu thành địa vụ Ma Tôn, vị Ma Tôn kia đã tru diệt toàn bộ hoàng thất nước Đại Côn.
Ngày đó, hoa quỳ đỏ sẫm màu máu nở khắp hoàng cung nước Đại Côn.
Thây ngang khắp đồng, máu chảy thành sông!
…
“Thẩm Ngạo, ngươi đang tìm đường chết à!”
Khóe miệng Thẩm Thiên khẽ giật giật. Hắn thử tính toán một chút.
Nếu mình không đoạt trước được cơ duyên của Tần Cao, tiếp theo kịch bản sẽ phát triển thế nào đây?
Tần Cao bị đánh đập dã man, vì một nguyên nhân nào đó mà trở về được từ cõi chết.
Sau đó, cơ duyên xảo hợp, y đã tìm được cuốn “Lịch Đại Viêm” từ trong ngự thư phòng, đồng thời phát hiện “Hướng Nhật Ma Điển” giấu trong đó.
Chương 6: Suýt nữa thì đi lĩnh cơm hộp (2)
Lòng mang cừu hận, Tần Cao trốn khỏi hoàng cung, bắt đầu khổ tu ma công.
Sau khi tu luyện có được thành tựu, Tần Cao quân lâm hoàng cung nước Đại Viêm, giết Thẩm Ngạo, thậm chí còn tàn sát tất cả mọi người trong hoàng cung.
Mà Thẩm Thiên vốn mang sẵn quầng sáng đen thui xui xẻo trên đầu, gần như một trăm phần trăm sẽ bị tai bay vạ gió mà lĩnh cơm hộp.
Tỷ lệ phần trăm cao đến 99,99999%
Có chắc là sau khi có được thần công Tần Cao sẽ báo thù không ư?
Câu trả lời là: chắc chắn không cần nghi ngờ. Nếu y không báo thù thực có lỗi với cái tên của y.
…
“Ta đã chó má vậy rồi, suýt nữa thì bị chết oan. Thẩm Ngạo ngươi là đồng đội heo sao?”
Nghĩ đến đây, Thẩm Thiên nhịn không được mà chửi mắng mười tám đời tổ tông Thẩm Ngạo.
Thiên tài tu tiên thực vô dụng!
Người được trưởng lão Thái Bạch Động Thiên thu làm đồ đệ thực vô dụng!
Dám chọc người có khí vận siêu tốt, cả tông môn đều phải đi theo ngươi!
Ngươi tự tìm đường chết, đừng có kéo theo cả huynh đệ được không?
“Làm sao bây giờ!”
Nhìn Thần Cao bị trói trên thập tự giá, Thẩm Thiên cảm thấy hơi hoảng.
Hay là cứ làm như không thấy quay lưng bỏ đi?
Không đáng tin. Đã dính vào nhân quả làm sao có thể dễ dàng tránh né như vậy.
Hay chờ bọn họ đánh Tần Cao xong đã rồi xem. Nếu Tần Cao không chết, mình bổ thêm một đao?
Cũng không đáng tin!
Nếu chết dễ dàng như thế còn gọi là người có đại khí vận sao?
Nhất là khi bản thân Thẩm Thiên hắn vẫn là một đống mốc đen thui.
Hắn nghi ngờ cực kỳ sâu sắc là nếu mình ra tay giết Tần Cao, không biết sẽ có cao nhân nào đó nhảy ra từ trong xó cứu Tần Cao đi không.
Nghĩ thêm một tí, nhỡ cao thủ tuyệt thế kia coi trọng Tần Cao muốn thu y làm đồ đệ, nên muốn xả giận thay cho y, giết sạch những người ở đây diệt khẩu.
Mặc dù xác suất xảy ra chuyện như vậy ít tới gần tiệm cận đến 0.
Nhưng người ta là u Hoàng, còn Thẩm Thiên là Phi Tù!
*u Hoàng chỉ khí vận của một người cực kỳ may mắn. Phi Tù thì ngược lại
Đối mặt với u Hoàng và Phi Tù, xác suất học chỉ là trò cười.
“Được rồi, cứu y ra đã rồi tính sau!”
Nghĩ một hồi, Thẩm Thiên vẫn quyết định cứu Tần Cao, kết một thiện duyên.
Dù sao, chờ sau này Tần Cao có được cơ duyên khác, phát đạt mạnh mẽ quay về báo thù cũng sẽ tha cho hắn.
Ừm….
Chắc là sẽ đi!
…
Nghĩ vậy, Thẩm Thiên bèn đi tới chỗ đám người kia, hét lớn: “Dừng tay!”
Thẩm Thiên quát lớn một câu, những thái giám kia vội vàng hành lễ.
Hành lễ xong xuôi cả bọn bỏ chạy hết, có vẻ như họ sợ bị Thẩm Thiên hỏi tội.
Chỉ có thái giám đánh người kia vì có mệnh lệnh bên người nên đi không được ở cũng không xong.
Nhìn Thẩm Thiên bước từng bước tới gần, sắc mặt gã đầy chấn động, kinh hoảng, sợ hãi, e ngại, khó xử…
Đủ loại tâm trạng!
“Thập Tam Điện Hạ, ngài… có chuyện gì sao?”
Thẩm Thiên chỉ vào Tần Cao đang bị trói trên giá, bình tĩnh nói: “Hôm nay ta muốn đưa y đi!”
Thái giám kia có vẻ khó xử đáp: “Y làm rơi hỏng mất cửu diệp tiên chi thảo của Lục Hoàng Tử, đây là tội chết. Thập Tam Hoàng Tử, xin ngài đừng làm khó nô tài!”
Thẩm Thiên ngẩn người. Cửu diệp tiên chi thảo là một trong những dược liệu chủ yếu để luyện chế trúc cơ đan thượng phẩm, giá trị quả thực rất cao.
Với người tu tiên, mạng của một tiểu thái giám quả thật không đáng tiền bằng cửu diệp tiên chi thảo.
“Thì ra là vậy. Vậy ta sẽ tự mình đi tìm Lục ca cầu tình!”
“Nói tới mới nhớ, đã lâu rồi không gặp Lục ca, ta rất nhớ huynh ấy.”
Thẩm Thiên vừa dứt lời, từ sâu trong cung điện vang lên một tiếng nói nhàn nhạt, uy nghiêm mà trang trọng.
“Không cần, Thập Tam đệ đã lên tiếng cầu tình thì dẫn y đi đi!”
“Gặp mặt thì thôi miễn, vi huynh đang bế quan, không thể quấy nhiễu.”
“Tiểu Lý Tử, tiễn khách!”
Giọng nói của Thẩm Ngạo nghe rất trẻ tuổi, giọng điệu cũng cao cao tại thượng.
Ở thế giới tu tiên, thiên tài vốn có vị trí hơn hẳn người thường.
Có điều Thẩm Thiên không nghĩ tới Lục ca thường cao ngạo và xuất sắc lại dễ nói chuyện như vậy.
Dựa theo diễn biến thường thấy trong tiểu thuyết, lúc này Thẩm Ngạo phải ra ngăn cản Thẩm Thiên cứu người.
Tiếp đó, Thẩm Thiên đánh một trận nhiệt huyết với Thẩm Ngạo, cuối cùng gian nan cứu Tần Cao ra.
Hoặc là giống trong phim hoạt hình.
Thẩm Thiên tranh cãi một hồi với Thẩm Ngạo, dựa vào lời nói cho hắn ta biết ỷ thế hiếp người là không đúng, để hắn ta thấy tự xấu hổ mà thả người.
Tại sao hiện tại còn chưa thấy mặt mà Thẩm Ngạo đã chịu thua vậy?
Thế này không khoa học nha!
Những người trong cung hay truyền tai nhau rằng Lục hoàng tử không phải là chủ nhân dễ nói chuyện.
...
"Lục ca, cái đó, tiểu thái giám này bị đánh đến thê thảm như vậy, chắc không chết đi!"
"Hay là Lục Ca người cho chút tiên dược để chữa vết thương đi!"
Thẩm Thiên quan sát Tần Cao một chút, âm thầm sợ hãi.
Xem những vết thương trên người này thì đã trúng ít nhất bảy, tám chục roi, đến cả đầu khớp xương đều lộ ra, nhìn thôi đã thấy đau.
Cái này là hận thù đến cỡ nào!
Thái giám đứng bên cạnh thấy Thẩm Thiên đòi thuốc, theo bản năng nói: "Tiên dược chữa trị của Lục điện hạ vô cùng quý giá, sao có thể sử dụng trên người nô tài thấp kém được?"
Thẩm Thiên bĩu môi: "Không biết tốt xấu."
Bản điện hạ không phải đang giải nạn thay cho chủ nhân nhà ngươi sao!
Gửi chút thuốc chữa trị để hóa giải nhân quả, không chừng sau đó người ta chỉ đánh ngươi một trăm tám mươi roi để trút giận một chút.
Nếu không làm thế, tên này về sau sẽ là siêu thần ngược gió, tro cốt đều bay lên cao!
Lục hoàng tử đang ở sâu trong cung điện không nghĩ tới Thẩm Thiên lại còn không biết xấu hổ đến mức mở miệng đòi tiên dược chữa trị.
Hắn ta im lặng một hồi, mở miệng nói: "Cũng được!"
Một cái bình ngọc bắn ra từ chỗ sâu trong cung điện, đưa tới tay Thẩm Thiên.
Bình ngọc này được chế tạo từ lọai ngọc thượng hạng, ấm áp nhẵn nhụi, bên trong có hơn mười viên đan dược màu đỏ thắm.
Còn chưa kịp mở nắp mà mùi thuốc nhàn nhạt đã bốc lên, thấm vào trong người.
Chắc chắn đây là đan dược cực phẩm!
"Đây là linh dược Hồi Xuân Tán chữa vết thương, cầm lấy đi!"
"Tiểu Lý tử, tiễn khách!"
...
Tiểu Lý tử mắt trừng lớn, vẻ mặt không tin được.
Người ta không biết sự quý giá của Hồi Xuân Tán, nhưng ông ta là người hiểu rõ.
Hồi Xuân Tán được chế từ những dược liệu quý như nhân sâm trăm năm trong núi sâu, cỏ linh chi quý giá… Lục hoàng tử đã dùng linh hỏa luyện chế nó suốt bảy bảy bốn mươi chín ngày mới thành.
Người thường cho dù bị thương nặng, chỉ cần ăn một viên là trong chốc lát đã hoàn toàn khỏe mạnh.
Ở thế giời người phàm, cho dù bỏ nghìn lượng vàng cũng khó mà mua được một viên.
Kết quả Thập tam điện hạ vừa mở lời, Lục hoàng tử đã tặng một lọ ngay.
Từ khi nào mà mối quan hệ giữa hai vị điện hạ lại trở nên tốt như vậy?
Trong lòng Tiểu Lý tử đầy nghi hoặc, tiễn đám người Thẩm Thiên đi rồi mới trở lại trong viện và đến trước một tòa cung điện.
Chương 7: Điện hạ, nô tài thật sự không làm được!
Cửa chính của cung điện khép chặt, Tiểu Lý tử đứng bên ngoài với vẻ mặt rối rắm.
Một lát sau, ông ta cuối cùng vẫn không nhịn được: "Điện hạ, nô tài có thắc mắc, không biết có nên hỏi hay không?"
Bên trong điện, giọng nói thản nhiên của Thẩm Ngạo vang lên lần hai: "Hỏi!"
Tiểu Lý tử nói: "Nô tài Tần Cao kia phạm phải tội chết, điện hạ lại bỏ qua cho hắn ta một cách dễ dàng, đã vậy còn tặng linh dược chữa trị, nô tài thật không hiểu được."
Thẩm Ngạo bình tĩnh nói: "Trên con đường tu tiên này, mỗi người đều sẽ gặp phải khí vận của mình trong cõi u minh, huyền diệu khó giải thích."
"Bản điện hạ sắp đột phá Trúc Cơ, đến khi thành công thì có thể bái nhập vào Thái Bạch động, con đường tu tiên sẽ dễ dàng bằng phẳng hơn nhiều."
"Thập tam đệ có số mệnh đặc biệt, ngay thời điểm quyết định này không nên phát sinh tranh cãi với hắn thì tốt hơn."
Đơn giản mà nói... chẳng qua là do Thẩm Thiên quá xui xẻo.
Hiện tại Thẩm Ngạo đang ở thời điểm quyết định, sợ ở gần hắn thì sẽ bị lây nhiễm, tẩu hỏa nhập ma giống Thẩm Thiên.
Tiểu Lý Tử lại nói: "Nhưng chuyện này truyền đi, nô tài sợ ảnh hưởng đến uy nghiêm của điện hạ ạ!"
Thẩm Ngạo mỉm cười nói: "So sánh với tiên lộ dài đằng đẵng kia, tranh đấu trên thế gian và uy nghiêm của hoàng đề chỉ là nhất thời, sao cần lưu ý?"
Tiểu Lý tử bái phục: "Tầm nhìn của điện hạ thật sâu rộng, nô tài cực kì khâm phục, nô tài đã hiểu!"
Thẩm Ngạo gật đầu: "Nếu đã hiểu thì lui ra đi!"
"Trở về tắm rửa, đừng đến gần đây trước khi bản điện hạ xuất quan."
...
Thẩm Thiên không biết mọi chuyện xảy ra trong cung Lục hoàng tử.
Hắn hiện đang phân vân, không biết thu xếp Tần Cao ra sao.
Nhận y làm người hầu hạ mình?
Không thích hợp, người tự mang ánh sáng nhân vật chính đều kéo theo ánh sáng thù hận.
Không thấy sư phụ, môn phái hay người yêu của nhân vật chính đều đụng xíu là bị thương, bỏ mạng, bị tiêu diệt sao?!
Nhân vật chính không khắc cha, khắc mẹ, khắc chủ nhân, khắc môn phái thì sao còn gọi là nhân vật chính chứ.
Thẩm Thiên cảm thấy số mệnh tàn tàn của mình không thể chịu nổi sự giày vò của người có khí vận.
Không bị khắc chết mới lạ!
Hay là cứ mặc kệ y không quan tâm?
Cũng không được, bản thân lấy đi cơ duyên của người ta, nếu nói theo ngôn ngữ của giới tu tiên là đã kết nhân quả.
Nói không chừng sau này sẽ có chuyện gì đến.
Hơn nữa Tần Cao là người duy nhất có khí vận lớn mà Thẩm Thiên từng gặp, do đó rất có giá trị nghiên cứu với Thẩm Thiên.
Dù sao ngoại trừ Tần Cao, Thẩm Thiên chưa từng thấy trên đỉnh đầu một người lại biểu hiện cơ duyên rõ ràng như vậy.
Nếu như vậy mà tha cho y thì Thẩm Thiên biết đi đâu tìm biện pháp cải thiện vận mệnh bản thân?
...
Cùng lúc đó, Tần Cao ăn một viên Hồi Xuân Tán, vết thương trên cơ thể đã hồi phục được bảy phần.
Đối với việc Thập tam hoàng tử Thẩm Thiên cứu sống mình trong lúc sống chết, trong lòng Tần Cao tràn đầy cảm kích.
Có điều, việc Thẩm Thiên cứ nhìn chằm chằm vào y như vậy khiến trong lòng Tần Cao luống cuống.
Chẳng lẽ Thập tam hoàng tử là “loại người kia”?
Tần Cao là người trọng ân nghĩa, hoàng tử điện hạ đã cứu mạng y thì chính là đại ân nhân của y.
Cho dù phải phục vụ hoàng tử điện hạ suốt đời, vì hoàng tử điện hạ nhảy vào nước sôi lửa bỏng, thậm chí là chết thì Tần Cao cũng dứt khoát không nói “Không”!
Nhưng mà bảo y làm “chuyện kia” thì Tần Cao thực sự không làm được.
Tuy Thập tam điện hạ có vẻ ngoài đẹp trai phi phàm, không dính bụi trần làm điên đảo hàng chục nghìn thiếu nữ.
Nhưng Tần Cao không phải thiếu nữ, y là thiếu nam đó!
Hơn thế nữa, Tần Cao còn là một thẳng nam thà bị gãy chứ không chịu cong.
Y tuyệt đối sẽ không đồng ý làm loại “chuyện kia”.
"Nhưng nếu điện hạ cưỡng ép thì ta nên làm gì?"
Không thể không nói, Tần Cao đang rối rắm.
Y do dự chốc lát, hỏi tiếp: "Điện hạ, sao ngài lại cứu ta vậy?"
Thẩm Thiên nghe vấn đề Tần Cao hỏi, khôi phục tinh thần lặp lại: "Vì sao cứu ngươi ư?"
"Ừ, có lẽ ta và ngươi có duyên."
Điện hạ nói có duyên với mình?
Thẩm Thiên nói xong thì nét mặt của Tần Cao càng kỳ lạ hơn: "Điện hạ, người đang nói đùa sao?"
"Ai đùa giỡn với ngươi." Thẩm Thiên khoát tay áo: "Sau này ngươi sẽ ở Lan Tâm cung! Không cần phải làm việc, chỉ cần ngây ngốc ở đó, bất cứ khi nào ta muốn cũng có thể tìm thấy ngươi là được."
Suy nghĩ một lát, Thẩm Thiên quyết định trước tiên cứ để Tần Cao ở lại, thuận tiện tiếp tục quan sát.
Còn vấn đề số mệnh tương khắc, Tần Cao không làm việc thì sẽ không bị gọi là nô tài.
Như vậy hào quang của nhân vật chính cũng không bị khắc chết nhỉ?
Thẩm Thiên nghĩ rất đơn giản, nhưng Tần Cao thì lại không như vậy.
Không cần làm việc, chỉ ở yên đó, còn để lúc nào điện hạ muốn cũng tìm tới được.
Đây không phải là đãi ngộ của thái giám!
Tần Cao suýt khóc, y vừa thoát hang hổ lại sa vào ổ sói sao?
Điện hạ, nô tài...
Nô tài thật sự không làm được!
Thẩm Thiên không hề biết trong lòng Tần Cao có suy nghĩ phong phú thế.
Hắn suy nghĩ một chút rồi bổ sung: "Còn nữa, Quế bá, hãy chép một phần “Hướng Nhật Ma Điển” để đưa cho tiểu Cao tu luyện."
"Vâng, điện hạ."
Quế công công cũng không có ý kiến, ông biết “Hướng Nhật Ma Điển” vốn là của điện hạ.
Ông tu luyện “Hướng Nhật Ma Điển” là để sau này trở nên mạnh mẽ, có thể trở thành người bảo vệ điện hạ thật tốt mà thôi.
Nếu điện hạ đồng ý cho Tần Cao tu luyện công pháp thì ông đương nhiên cũng sẽ không nghi vấn.
"Ngoài ra, ngươi chuẩn bị một căn phòng ở trong đây cho tiểu Cao đi."
Thẩm Thiên nói xong liền chuẩn bị xoay người rời khỏi.
Hắn thấy Hướng Nhật Ma Điển vốn là cơ duyên của Tần Cao, cho dù bây giờ hắn không đưa thì sau này Tần Cao cũng sẽ gặp được cơ duyên khác.
Thà hắn tiện tay tiễn phật đến Tây Thiên, thuận nước đẩy thuyền.
Như vậy sau này Tần Cao vùng lên thì mình cũng có thêm một người bạn “trâu bò”, còn có thể chăm sóc lẫn nhau.
...
Thẩm Thiên suy nghĩ đơn giản, nhưng sau khi hắn nói xong câu đó…
Chuyện thần kỳ xảy ra!
Trong nháy mắt, Thẩm Thiên cảm thấy người mình nhẹ hơn, tựa như cảm giác thoát khỏi xiềng xích.
Loại cảm giác này vừa kỳ diệu nhưng cũng cực kỳ chân thực.
Hắn dường như nghĩ tới gì đó, vội vàng xoay đầu nhìn về phía Tần Cao.
Nhìn thấy quầng sáng trên đỉnh đầu Tần Cao thay đổi, những điểm xanh trộn lẫn trước đây đã biến mất, hoàn toàn hóa thành màu đỏ rực rỡ.
Giống hệt như lần đầu tiên gặp mặt.
Thẩm Thiên lấy cái gương từ trong lòng ra và cẩn thận quan sát quầng sáng trên đỉnh đầu mình.
Tuy vẫn còn màu đen, nhưng khí đen phía trên đã nhạt đi không ít, nhìn không còn suy yếu nữa.
"Lẽ nào là do ta trả cơ duyên lại cho Tần Cao? Hay nói cách khác là ta chia lợi ích với Tần Cao?"
Thẩm Thiên suy nghĩ một lát rồi quyết định thử nghiệm.
Hắn nhìn chằm chằm hào quang trên đầu Tần Cao, bỗng nhiên nói: "Bỏ đi Quế bá, đừng truyền dạy “Hướng Nhật Ma Điển” nữa."
Hắn vừa nói xong, cảm giác cả ngươi hơi nặng nề.
Mà trên đỉnh đầu Tần Cao quầng sáng lần nữa trở nên ảm đạm, phát sinh thêm ánh sáng màu xanh biếc.