"Haizz... lỗ to rồi."
Trần Linh đi trên đường núi về nhà, cúi đầu nhìn chiếc áo bông bị bắn thủng hai lỗ, trong mắt tràn đầy đau lòng.
Dự bị trong thời gian thi hạch không có lương, quần áo rách tự nhiên cũng không có trợ cấp, tính ra như vậy, trong thời gian làm việc mình vô cớ tổn thất một bộ quần áo... Điều này khiến gia đình vốn không có nguồn thu nhập, lại càng thêm khó khăn.
Đương nhiên, hôm nay hắn vẫn có thu hoạch.
【Độ Mong Đợi hiện tại: 40%】
Kể từ sau khi bị Tiền Phàm sai bảo, tiếp quản Ngô Hữu Đông đi làm điều tra, độ mong đợi của khán giả vẫn luôn tăng trưởng ổn định. Trong lúc đi quán trà tìm Chấp Pháp Giả tăng 5%, giết xuyên tửu quán một hơi tăng 10%.
Vốn dĩ Trần Linh tưởng Chấp Pháp Giả quay lại tửu quán cũng có thể thu hoạch độ mong đợi, thực tế thì không, xem ra chỉ có trong tình huống hắn đích thân có mặt chứng kiến, mới có thể tăng độ mong đợi của khán giả.
Trần Linh cảm thấy, mình đã lờ mờ tìm ra con đường thu hoạch nhanh độ mong đợi rồi.
Hắn men theo đường núi đi hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng về đến phố Hàn Sương, còn chưa bước vào cửa, đã nghe thấy một giọng hát kinh kịch trong trẻo du dương truyền ra từ trong nhà.
"Tiểu ni cô niên phương nhị bát,
Chính thanh xuân, bị sư phụ tước liễu đầu phát.
Mỗi nhật lý, tại phật điện thượng thiêu hương hoán thủy,
Kiến kỷ cá tử đệ du hí tại sơn môn hạ.
Tha bả nhãn nhi tiều trước cha,
Cha bả nhãn nhi thứ trước tha.
Tha dữ cha, cha cộng tha,
Lưỡng hạ lý đa khiên quải..."
Nghe đoạn hí khúc này, lông mày Trần Linh khẽ nhướng lên.
Đoạn 《Tư Phàm》 này, là trích đoạn kinh điển trong hí khúc, ở kiếp trước nhờ bộ phim điện ảnh lừng danh 《Bá Vương Biệt Cơ》 mà được người đời biết đến, Trần Linh cũng nghe không ít, nhưng điều hắn không ngờ là, các vở kịch hí khúc của thế giới này, vậy mà lại giống hệt kiếp trước.
Điều khiến Trần Linh kinh ngạc hơn là, giọng của Trần Yến vậy mà lại hay như thế, kỹ năng hát cũng cực kỳ vững chắc, ngay cả những danh ca biểu diễn trong nhà hát ở kiếp trước so với cậu, cũng kém sắc hơn không ít.
Theo lý mà nói, không có danh sư chỉ dạy, về cơ bản không thể đi đến bước này mới đúng...
Trần Linh vừa nghĩ, vừa bước vào cửa nhà, chỉ thấy Sở Mục Vân vẫn giữ nguyên tư thế ngồi ở phòng khách, nghiêm túc cầm một quyển sách nghiên cứu.
"Anh không phải cả ngày ngồi đây không động đậy đấy chứ?" Trần Linh không nhịn được hỏi.
"Có động chứ, buổi sáng ra ngoài đi dạo một chút, hít thở không khí."
Trần Linh gật đầu, "A Yến không làm ồn đến anh chứ?"
"Không có."
"Vậy thì tốt." Trần Linh ngồi xuống bên bàn, ánh mắt nhìn vào trong phòng ngủ, vừa nhìn vào gương tập kẻ lông mày, vừa mở miệng luyện giọng của Trần Yến, vẻ mặt phức tạp nói,
"A Yến từ nhỏ đã có hứng thú với hí khúc, đáng tiếc, Khu 3 quá nhỏ, không có ai có thể dạy em ấy... Nhà chúng tôi cũng không mời nổi thầy."
"Hí khúc... thời buổi này quả thực không còn mấy người hiểu nữa." Sở Mục Vân nhìn vào phòng ngủ một cái,
"Theo tôi được biết, trong Thành Cực Quang cũng chẳng có mấy người hiểu."
Tiếng hát của Trần Yến dần nhỏ lại, cậu dường như nghe thấy Trần Linh về, lập tức chạy bịch bịch ra phòng khách, kích động hỏi:
"Anh, anh xem em trang điểm có đẹp không?"
Trần Yến chớp chớp mắt, phấn mắt đỏ như hạnh lan sang hai bên, trang nhã nhu hòa, đôi mắt dưới sự phác họa của bút kẻ đen đậm xếch lên, trông đặc biệt có thần.
Trần Linh nhận ra đây là cách trang điểm của "Vai Đào" (Đán giác), tuy nhiên có thể do Trần Yến hoàn toàn tự học, so với kiếp trước vẫn có không ít khác biệt.
Nhưng dù vậy, đây vẫn là một khuôn mặt thiếu niên xinh đẹp hoàn mỹ tuyệt đối không bới ra được lỗi.
"Đẹp." Trần Linh thật lòng trả lời, "Nhưng có chút chi tiết hình như không đúng lắm... Có thời gian, anh sửa lại cho em."
"Anh, anh cũng hiểu về trang điểm hí khúc sao?"
"Một chút thôi."
Trần Yến nhìn về phía hắn trong mắt tràn đầy sùng bái.
"Anh, anh nói xem sau khi em trở lại trường học, có thể biểu diễn trong tiệc tối năm mới không?"
"Đương nhiên là được, cả Khu 3 chỉ có A Yến nhà ta biết hát hí khúc, đến lúc đó em mặc Hí Bào vào, trang điểm xong, đứng đó vừa cất giọng, các bạn học chắc chắn đều sẽ kinh ngạc." Trần Linh cười khẽ nói.
"Cậu ấy còn phải đi học sao?" Sở Mục Vân ngạc nhiên mở miệng.
"Đúng vậy." Trần Linh gật đầu, "Em ấy mới vừa lên lớp 10... Nhưng nhập học chưa được mấy ngày thì bị bệnh, bây giờ bệnh của em ấy đã khỏi, chắc là có thể nhập học cùng với học sinh mới khóa sau."
"Anh, vậy đến lúc đó em hát bài gì thì tốt?"
"Chỉ có một mình em hát thì, 《Tư Phàm》 là được đấy..."
"Vậy em đi tập thêm chút nữa!"
Đáy mắt Trần Yến phát sáng, lập tức khoác chiếc Hí Bào đỏ thẫm đang mở rộng kia, chạy bịch bịch về phòng ngủ, lại muốn bắt đầu luyện tập.
Nói cho cùng, Trần Yến chỉ là một đứa trẻ mười lăm tuổi, độ tuổi này chính là lúc khao khát bạn bè, khao khát được chú ý... Năm xưa lúc Trần Linh đi học, cũng vô số lần ảo tưởng mình cầm đàn guitar bước lên sân khấu, trổ tài trước vô số thầy trò.
Đáng tiếc... hắn căn bản không biết.
Nhưng đối với Trần Yến mà nói, có thể kết hợp sở thích và biểu diễn của mình lại, là một chuyện vô cùng kích động lòng người.
"Không vội." Trần Linh cười bất đắc dĩ, "Dọn dẹp một chút, lát nữa chuẩn bị ăn cơm."
Trần Yến thấy vậy, ngoan ngoãn đến giúp Trần Linh rửa rau, đúng lúc này, khóe mắt cậu liếc thấy hai cái lỗ lớn trên áo bông, đồng tử khẽ co rút.
"Anh, áo của anh sao thế?" Giọng điệu của cậu đột nhiên nghiêm túc hẳn lên.
"Không sao, chỉ là bị quệt vào thôi."
Sở Mục Vân đang đọc sách nghe tiếng nhìn sang, đôi mắt sau tròng kính lập tức nheo lại...
"Cậu trúng đạn?"
Trần Yến mạnh mẽ ngẩng đầu lên.
"Không có, không bắn trúng tôi." Trần Linh cảm nhận được ánh mắt của Trần Yến, lập tức giải thích, "Bọn họ nổ súng quá chậm, bị tôi tránh được... Tôi không bị thương."
Sở Mục Vân đánh giá hắn một cái, khẽ gật đầu, "Quả thực không bị thương."
"Anh, kẻ nào nổ súng bắn anh?" Trần Yến lạnh lùng hỏi.
"Là..."
Trần Linh đang định nói phố Băng Tuyền, nhưng nhìn thấy đôi mắt lóe lên hàn ý thấu xương kia của Trần Yến, do dự một lát, vẫn mở miệng: "Chỉ là hai tên côn đồ... Đã bị Chấp Pháp Giả bắt đi rồi."
Hắn biết Trần Yến là người dung hợp, cũng biết đêm hôm đó, Trần Yến chính là đại khai sát giới ở phố Băng Tuyền... Nếu hắn nói ra ba chữ phố Băng Tuyền, hắn lo lắng tối nay Trần Yến sẽ đi tàn sát cả con phố đó ngay trong đêm.
Phải biết rằng, hiện tại con phố đó xác suất lớn đã bị Chấp Pháp Giả chiếm lĩnh, một khi Trần Yến lại đi, rất có thể sẽ gặp phải Thẩm Phán Quan.
Nghe đến đây, thần sắc Trần Yến mới dịu đi, cậu lẳng lặng ôm lấy chiếc áo bông rách lỗ,
"... Em đi khâu lại cho anh."
Hí Bào của Trần Yến đều là do cậu tự làm, khâu vá một bộ quần áo đối với cậu mà nói, không phải chuyện khó gì.
"Bọn họ cầm súng... Cậu làm thế nào đánh thắng được?" Sở Mục Vân chăm chú nhìn vào mắt Trần Linh, dường như muốn nhìn thấu nội tâm hắn.
"Bọn họ cầm súng, nhưng không biết dùng, bắn liền mấy phát đều bắn vào quần áo... Anh hỏi cái này làm gì?"
Trần Linh tự nhiên không thể nói mình sở hữu 【Sát Lục Vũ Khúc】, chuyện đó liên quan đến sự tồn tại của nhà hát và "Khán Giả".
"... Không có gì."
Sở Mục Vân thu hồi ánh mắt, ngưng thị nhìn bìa sách, không biết đang suy nghĩ gì.
Ba người ăn xong bữa tối, liền ai về phòng nấy, bóng đêm bao trùm cả bầu trời, chỉ có cực quang màu lam lặng lẽ nổi chìm.
Trần Linh chìm vào giấc ngủ, ý thức đã sớm bay vào trong nhà hát,
Trong căn phòng tối tăm tĩnh mịch,
Một bóng người chậm rãi đi tới.
Là Sở Mục Vân.
Tròng kính phản chiếu ánh sáng trắng bệch dưới cực quang, đôi mắt lạnh lùng kia chăm chú nhìn Trần Linh đang ngủ say, đáy mắt hiện lên một tia sát ý.
Tay phải cầm con dao găm ngắn như trăng lạnh của hắn, chậm rãi giơ lên...