Virtus's Reader
Ta Là Thần Cấp Đại Phản Phái

Chương 4: CHƯƠNG 4: CHƠI CHẾT NGƯƠI

Mà những người khi nghe đến câu này, cảm xúc của mỗi người đều không giống nhau.

Vạn Đạo Thánh chủ nghe thấy, hai mắt hơi híp lại nhìn vẻ mặt Cung chủ Tiên Vân cung.

Hắn là công tử thuộc Cổ tộc.

Mà vị công tử này lại còn là nhân vật thông thiên trong Cổ tộc kia.

Công tử bảo hắn làm cái gì thì hắn sẽ không chút do dự làm cái đó.

Dù đó có là cướp đoạt một Thánh nữ để làm thị nữ ấm giường cho công tử.

Mà vào lúc này, khi Cung chủ Tiên Vân cung nghe thấy những lời đó, tuy là trong lòng hơi tức giận tên công tử này nói trắng những lời đó ra.

Đây có khác gì nói thẳng trước chốn đông người rằng ta nhắm trúng cô con gái này của ngươi rồi đấy đâu.

Chẳng qua trong lòng hắn chẳng hiểu sao lại thấy khá vui vẻ.

Dẫu gì, nếu có thể tạo dựng quan hệ với nhân vật trên Thượng giới thì sẽ rất có lợi với hắn.

Tuy vậy, nói ra như thế khiến hắn thật sự cảm thấy hơi khó chịu.

Lỡ… nếu hắn không đồng ý, nói không chừng hôm nay hắn sẽ phải nằm xuống tại chỗ này.

Cung chủ Tiên Vân cung liếc mắt nhìn sang Vạn Đạo Thánh chủ, vị này không chỉ đạo thống phía sau cường đại hơn Tiên Vân đạo cung của hắn mà thực lực cũng mạnh mẽ hơn hẳn, lại thêm bối cảnh vị công tử Thượng giới kia sâu không lường được.

Hắn ngẫm lại những điều này mà trong lòng thầm sợ hãi.

Những kẻ thuộc đạo thống Cổ tộc có thể từ Thượng giới xuống đều không cần phải nói thêm, nhất định đều là loại người thuộc đạo thống Cổ tộc cường đại trên Thượng giới.

Dù gì các đạo thống Cổ tộc nhỏ yếu đâu thể phá vỡ giới vực của hai giới chứ.

Việc này ũng chỉ có đạo thống Cổ tộc cường đại mới có thể làm được.

“Công tử đã… đã vừa ý Thanh Dao, tự nhiên đó là phúc khí của Thanh Dao, tại hạ chắc chắn đồng ý rồi.”

Cung chủ Tiên Vân cung trầm mặc một hồi lâu, mắt không nhìn về phía Thanh Dao đã lộ vẻ mặt van xin kia nữa.

Hắn… hắn cũng chẳng còn cách nào khác.

Hơn nữa, hắn cảm thấy có lẽ vẫn được, dù gì người ta cũng là quý công tử Thượng giới, muốn đòi một Thánh nữ của đạo thống dưới Hạ giới là chuyện rất dễ dàng.

Nếu còn không đồng ý, Cung chủ Tiên Vân cung cảm thấy hôm nay mình sẽ không thể đi ra khỏi tòa đại điện này được nữa.

Tiên Vân đạo cung chắc chắn cũng sẽ bị hủy diệt.

Cơ nghiệp của tổ tông cứ thế chôn vùi trong tay mình.

Đây là điều hắn không muốn nhìn thấy.

“Nếu Cung chủ Tiên Vân cung đã đồng ý, vậy tối nay Thanh Dao Thánh nữ đến cung điện của ta một chuyến đi.”

Trên mặt Tần Cửu Ca nở nụ cười nhạt, nhìn Cung chủ Tiên Vân cung, tiếp đến mới nheo mắt nhìn một bóng người khác đang ngồi trong góc.

Ta muốn chơi khí vận nữ chủ của ngươi đấy.

Ngươi có thể làm gì ta không?

Trong lúc Tần Cửu Ca nói những lời này, Thanh Dao đang khiêu vũ ở ngay đối diện đột nhiên bị hắn kéo vào lòng, sau đó bắt đầu vuốt ve.

“A.”

Thanh Dao hoảng hồn, đây là bên trong đại điện đạo thống của mình, Cung chủ phụ thân và một vài trưởng lão bằng hữu đều đang có mặt.

Sao hắn dám chứ.

Có bối cảnh có thực lực thì có thể muốn làm gì thì làm sao?

Giờ phút này vẻ mặt Thanh Dao trở nên tuyệt vọng, bởi vì nàng ta nhìn thấy phụ thân và các trưởng lão vẫn luôn rất thân thiện với mình đều im lặng.

Mà quần áo mỏng manh vốn mặc trên người nàng chỉ thoáng một cái đã bị kẻ vừa đến từ Thượng giới kia chậm rãi kéo xuống một lớp .

Nàng ta sắp bật khóc đến nơi rồi.

Tuy lúc này chỉ lộ ra cho mỗi mình hắn nhìn thấy, còn những người khác không nhìn thấy được, nhưng lộ thì cũng là lộ thôi.

Chính nàng ta còn bị hắn ôm siết trong lòng, không tránh né được.

Bây giờ, phụ thân và mấy trưởng lão bình thường vẫn hay đối xử tốt với nàng có mặt trên đại diện đều đang im lặng.

Dường như đang sợ hãi điều gì đó.

Đột nhiên!

Rắc!

m thanh ly rượu bị bóp nát!

m thanh này vang lên bên trong đại điện yên tĩnh chợt trở nên chói tai.

Khiến tất cả mọi người đều phải quay sang nhìn theo hướng đó.

“Ngươi buông nàng ra cho ta.”

Một giọng nói vang lên ở nơi vừa xuất hiện tiếng ly rượu vỡ nát, giọng nói này dường như tràn đầy lửa giận vô tận.

Ngay sau khi giọng nói đó vang lên, một nam tử tướng mạo tuấn dật bước từng bước một đi ra, sau lưng hắn dường như mang theo cả vực sâu vạn trượng.

Trong ánh mắt của hắn tràn đầy vẻ kiên nghị và bất khuất, sống lưng thẳng tắp, tựa như một thanh Thái Cổ Thần thương chọc thủng thiên không.

“Đây chính là ánh mắt ngập tràn ngọn lửa bất khuất trong truyền thuyết.”

Tần Cửu Ca buồn cười nhìn xuống Lâm Phàm không biết trời cao đất rộng kia, không màng thời gian địa điểm hợp lý đã diễn màn mạnh mẽ không khuất phục của mình rồi. Tiểu thuyết mạng quả nhiên không làm ta thất vọng.

Nói xong, Tần Cửu Ca liền vùi sâu mặt mình vào bộ ngực của Thanh Dao, hít vào một hơi thật sâu, sau đó quay về phía Lâm Phàm thở ra một hơi.

Trên mặt là nụ cười, dường như đang muốn nói ngươi có thể làm gì được ta nào.

Mà vào lúc này, trong hốc mắt Thanh Dao đã xuất hiện từng dòng nước mắt chảy xuôi ra ngoài.

Nàng cảm thấy đây là khoảnh khắc đen tối nhất cuộc đời nàng.

“Ta nói ngươi buông nàng ra.”

Lâm Phàm tiến về trước một bước, sự tức giận trong mắt như sắp bùng nổ.

Lúc này, sau lưng Lâm Phàm dường như có khí tức dao động.

Có thể nhận ra hắn muốn xuất thủ, nhưng lại đang cố gắng ép xuống, bởi vì hắn vẫn còn chút lý trí, bởi vì hiện giờ chắc chắn hắn không phải là đối thủ của kẻ mới đến từ Thượng giới kia.

“Thú vị, việc ta muốn nàng thì liên quan gì đến ngươi?”

“Chẳng lẽ… ngươi và nàng có một chân?”

“Nếu thế, Cung chủ… hôm nay ngươi phải cho ta một lời giải thích đấy.”

Bên khoé miệng Tần Cửu Ca là nụ cười thản nhiên nhìn vào Cung chủ Tiên Vân cung, giọng nói của hắn đã dần trở nên lạnh lẽo.

Hắn nói rất rõ ràng, nếu con gái của ngươi có mối quan hệ đặc biệt gì với người kia, vậy chẳng phải là mang hắn ra đùa giỡn à?

Mà cái giá phải trả khi đùa giỡn hắn cũng rất đơn giản, diệt đạo thống, diệt tộc, cái khác thì chẳng có gì để nói.

“Không có, không có.”

Nghe thấy lời vị công tử Thượng giới này nói, trên mặt Cung chủ Tiên Vân cung lập tức ứa ra một ít mồ hôi, tâm trạng lo lắng, vội vàng đáp lời. Nếu bị vị công tử này khẳng định như thế thì Tiên Vân đạo cung và tộc nhân của hắn sẽ không thấy ngày mai nữa. Đây là chuyện rất có thể sẽ xảy ra, không, là đương nhiên sẽ xảy ra.

Người đến từ Thượng giới muốn diệt trừ đạo thống Hạ giới vô cùng đơn giản.

Đây là chuyện không thể nào phủ nhận được.

“Hôm nay trục xuất Lâm Phàm khỏi Tiên Vân đạo thống, nhốt vào ngục giam, mãi mãi không được tự do.”

Cung chủ Tiên Vân cung nhắm mắt lại, tiếp đó mở mắt ra, lạnh giọng nói với các trưởng lão trong đại điện.

Bây giờ hắn chẳng có cách nào khác,

Hắn chưa muốn chết.

“Ngươi có tình nguyện theo ta không?”

Tần Cửu Ca hơi cúi đầu xuống trông như đang thì thầm thân mật với Thanh Dao.

Dáng vẻ khinh thường, rõ ràng không thèm để tâm đến hắn, trong lòng Lâm Phàm nổi giận một cách lạ thường.

“Ta tình nguyện theo ngươi.” Lúc này đột nhiên Thanh Dao đáp lời Lâm Phàm.

“Thanh Dao, ngươi.” Giờ khắc này Lâm Phạm phải chịu đả kích trước nay chưa từng có, người trong lòng đồng ý làm một người làm ấm giường cho một tên nam tử khác ngay trước mặt mình.

Đạo tâm của Lâm Phàm lúc này phải chịu một vạn điểm bạo kích thương tổn.

Tần Cửu Ca cười giễu, giết người lấy công tâm là thượng sách, vừa rồi hắn nhìn như đang thân mật với Thanh Dao thật ra là truyền âm cho nàng.

“Không đồng ý, ngày mai Tiên Vân đạo cung chó gà không tha.”

Hắn không có thời gian từ từ làm loạn với đám người này, bản thân ta có thực lực có người cần gì chơi trò quá trình tiếp cận từng bước với ngươi, bây giờ ta chỉ muốn ngươi đấy, thì sao nào?

Còn về trái tim của ngươi, ta cần hay không cũng chẳng quan trọng.

Nếu lâm vào tình huống không làm tổn thất khí vận được, chỉ cần có thể quấy nhiễu đạo tâm của Lâm Phàm, giết Thanh Dao cũng được.

Chẳng qua là nhìn thấy nữ thần của mình lên đỉnh Vu Sơn với một nam tử khác, ngẫm lại kiểu gì cũng càng khiến Lâm Phàm nổi điên hơn so với việc giết chết Thanh Dao?

Không phải sao?

Hắn muốn giết người tru tâm.

Phá hủy tâm của khí vận chi tử, khiến ngươi mất mặt, giành nữ thần của ngươi.

Ngươi có cách gì chứ?

Vẻ mặt Thanh Dao trở nên khó coi, nàng ta có hảo cảm với Lâm Phàm, nhưng không đến mức ái mộ, có hảo cảm phần lớn cũng chỉ vì khâm phục nghị lực của hắn.

Tuy rằng nàng ta rất chán ghét loại hành vi này của Tần Cửu Ca, nhưng vừa nghĩ đến việc hắn dùng tính mạng của tất cả mọi người ở Tiên Vân đạo cung để uy hiếp, trong lòng Thanh Dao trở nên lạnh lẽo.

Nam tử khiến nàng ta chán ghét là người có tư cách quyết định sống chết các nàng.

“Yên tâm, ta nhìn ra trên người ngươi có đạo thương, chờ lúc nữa đến phòng ta một chuyến, ta chữa thương giúp ngươi, xem như tạ lễ Cung chủ đã khoản đãi.”

“Hôm nay đến đây kết thúc, đa tạ Cung chủ khoản đãi.”

Nói xong, Tần Cửu Ca thoáng nhìn về phía Lâm Phàm, không có sự khinh thường, không có cái nhìn chuyên chú, cứ như Lâm Phàm không hề tồn tại, không thèm để ý đến chút nào.

Nhưng thái độ như thế càng khiến Lâm Phàm cảm thấy bị sỉ nhục, Lâm Phàm nhìn chòng chọc vào Tần Cửu Ca, ánh mắt như muốn giết người.

“Cung chủ, ngày mai ta muốn nhìn thấy hắn đã bị chặt đứt một chân.”

Tần Cửu Ca thản nhiên nói với Cung chủ Tiên Vân đạo cung. Hắn có quyền có thế, Cung chủ đạo cung của ngươi cũng chỉ là chân chạy vặt của ta mà thôi, ta còn chẳng chơi chết được ngươi chắc?

Chương 5: Đan dược thần bí

Không ít Chủ thánh địa đạo cung đều thông qua tin tức ngầm biết được có một đại nhân vật ở Thượng giới đến Tiên Vân đạo cung.

Thượng giới đó! Đó là thế giới mà không biết bao nhiêu tu sĩ muốn đến.

Nơi đó thiên kiêu như mây, yêu nghiệt như mưa, đại yêu cái thế vung tay hái sao, Cổ Ma diệt sạch cả một giới đều tồn tại.

Bên trong suối nước nóng nào đó ở Tiên Vân đạo cung.

“Ting! Chúc mừng chủ nhân thu được ba trăm điểm khí vận.”

Cuối cùng cũng có điểm khí vận, Tần Cửu Ca cảm thấy hơi đau đầu, điểm khí vận này tại sao lại khó lấy như thế, điểm khí vận của hắn gia tăng, trái lại điểm khí vận của Lâm Phàm sẽ hạ xuống.

“Xoẹt xoẹt.”

Cửa được mở ra!

“Ngươi đến rồi.” Tần Cửu Ca liếc nhìn về phía nữ tử tuyệt mỹ đứng ở xa xa, chân nàng mang giày trắng vô cùng xinh đẹp, tóc đen phủ xuống vòng eo thon nhỏ không đến một vòng ôm, bạch y tung bay, tựa như tiên nữ trên trời.

Dĩ nhiên là một người vô cùng tuyệt mỹ.

Vẻ mặt Thanh Dao lạnh lẽo, dù là ai bị người khác lôi cha mẹ người thân ra uy hiếp cũng không vui nổi.

Nam tử này hở chút dùng tính mạng của cha mẹ ra uy hiếp nàng ta, lại còn là kiểu trắng trợn như thế.

“Ta không cần ngươi chữa trị.” Thanh Dao lạnh lùng nói với Tần Cửu Ca. Nàng ta vốn không muốn đến, nhưng nàng ta lại nghĩ đến những lời Tần Cửu Ca nói bên tai lúc sáng, trong lòng Thanh Dao tràn ngập tuyệt vọng.

Nam nhân trước mặt đây có tư cách quyết định sống chết của nàng và Tiên Vân đạo cung.

Nàng ta không thể không nghe theo!

“Không cần phải vội từ chối.” Tần Cửu Ca chậm rãi đứng dậy, suối nước linh khí trên cơ thể bốc hơi, hắn mỉm cười.

“Ngươi cảm thấy ta rất xấu à?” Tần Cửu Ca đi đến bên cạnh Thanh Dao, tay vuốt mái tóc đen, giọng nói gần gũi như kẻ hay đồng cảm với người khác. Nói: “Sau này cách tên đệ tử kia xa một chút, nếu không hậu quả ngươi tự hiểu.”

“À, không đúng, cũng không cần nữa đâu. Chắc hẳn ngay sau khi ngươi bước chân vào căn phòng này của ta, tất cả mọi người đều sẽ cho rằng ngươi là người của ta.” Tần Cửu Ca nhẹ nhàng nói bên tai Thanh Dao.

Sẽ không ai cho rằng Tần Cửu Ca gọi một đại mỹ nữ tuyệt sắc vào trong điện của mình mà chẳng làm gì. Chữa trị đạo thương chỉ là thứ yếu, chuyện khác mới là chính yếu, bao gồm cả khí vận chi tử Lâm Phàm.

Chỉ cần là một nam nhân ưu tú thì sẽ không làm chuyện tàn hoa bại liễu nữa, nhất là những kẻ có khí vận nhân vật chính kia.

Toàn thân Thanh Dao run lên, đôi môi đỏ hơi mím lại. Nàng ta rất muốn rời khỏi nơi này, nhưng nàng ta không muốn bởi vì mình mà dẫn đến chuyện đạo cung bị diệt. Nơi này chính là nơi nàng sống từ nhỏ, có quá nhiều tình cảm với nàng.

Thanh Dao cảm thấy tuyệt vọng.

“Yên tâm, bây giờ ta sẽ không làm gì với ngươi cả.” Tần Cửu Ca nhìn nữ tử xinh đẹp tuyệt trần trước mặt, thản nhiên nói. Nàng ta rất đẹp, là nam tử thì sẽ không cưỡng lại được. Nhưng hắn không háo sắc.

“Sau này ngươi cứ theo bên cạnh ta, bưng trà rót nước, phụ trách chuyện sinh hoạt thường ngày của ta.”

“Ta cũng không muốn thị nữ của ta có thiên phú kém như thế.”

“Uống viên đan dược kia chữa trị đạo thương của ngươi đi.” Nói xong Tần Cửu Ca lấy ra một viên đan dược màu trắng. Đây là loại đan dược hàng đầu ở Tiên Cổ Tần tộc, chẳng qua hắn còn cho vào thêm một ít thứ khác.

“Có uống hay không thì tự ngươi lựa chọn, mọi thứ đều do ngươi tự quyết định.”

“Đúng rồi, tối nay ngươi cứ ở lại đây nghỉ ngơi, đừng chạy loạn.”

Mắt của Thanh Dao dần nhòe đi, nàng ta rất muốn vứt viên đan dược Tần Cửu Ca cho trong tay, nhưng vừa nghĩ tới Tần Cửu Ca, Thanh Dao từ từ bỏ viên đan dược cầm trong tay vào trong miệng, nhai kỹ…

Ngày hôm sau, tin tức đệ tử nội môn Tiên Vân đạo cung Lâm Phàm bị trục xuất khỏi đạo cung, đồng thời bị đánh gãy một chân lưu truyền giữa các đệ tử khắp cung.

Có người nhìn có vẻ hả hê, cũng có người thương cảm cho Lâm Phàm.

Nhưng tất cả mọi người đều cảm thấy cơ hội của mình đến rồi. Các trưởng bối của bọn họ đều âm thầm nói cho bọn họ biết chỉ cần có thể được đại nhân vật kia ngắm trúng thì đặt chân lên đỉnh Đông Hoang không phải là chuyện không thể nữa.

Lần này, Tiên Vân đạo cung sôi trào hẳn lên, ai ai cũng đều muốn thể hiện mặt tốt nhất của mình ra.

Bên trong ngục giam Tiên Vân đạo cung.

“Nghe nói đêm qua Thanh Dao sư tỷ ở lại trong điện của vị công tử kia cả đêm.”

“Đúng rồi, thậm chí có người nghe nói qua hôm sau sư tỷ còn không bước đi nổi.” Một tên đệ tử giọng điệu hơi chua ngoa nói. Thanh Dao Tiên Vân đạo cung nổi danh là tiên tử đất Đông Hoang, tiên tử đứng đầu bảng cứ thế bị túm mất rồi. Nhưng phẫn nộ nhất vẫn là các sư tỷ sư muội khác trong cung đều muốn thay vị kia mà lại bị cự tuyệt hết.

“Chuyện này không phải sự thật, không phải là thật, nói cho ta không phải là thật đi.” Lâm Phàm nắm chặt rào chắn, đôi mắt chuyển sang đỏ ngầu như dã thú gào thét với bên ngoài. Hắn không tin đây là sự thật, Thanh Dao trong lòng hắn không phải như thế.

“Cần gạt ngươi à.” Một đệ tử khác khinh thường nhìn Lâm Phàm. Thứ gì cho rằng mình đạt được hạng nhất đệ tử nội môn là ghê gớm, nữ tử mình ái mộ chẳng phải ở cùng người khác rồi sao.

“Không, không.” Lâm Phàm ôm đầu ngồi thụp xuống, đôi mắt phiếm hồng. Không được, ta muốn ra ngoài tìm nàng hỏi cho rõ ràng, hắn không thể bị nhốt mãi trong này được.

“Sư tôn, ta cầu xin ngài giúp ta ra ngoài, có được không?” Lâm Phàm lẳng lặng hỏi thầm vị sư tôn cường đại dị thường nhất trong mắt mình. Hắn cảm thấy cho dù là Cung chủ Tiên Vân cung cũng chưa chắc đã là đối thủ của vị sư tôn thần bí này.

“Haizzz, ngu ngốc, ngươi có biết hôm qua đã đắc tội ai không?” Lão giả thở dài. Mặc dù lão cũng không biết người kia là ai, nhưng lão cảm nhận được tu vi của hắn cường đại.

Tuổi tác tương đương với Lâm Phàm, nhưng nếu không cảm nhận sai thì tu vi của hắn đã là Nhân Hoàng, bước lên con đường Nhân Hoàng, thiếu niên Nhân Hoàng. Nhân Hoàng ở độ tuổi này không biết ở thời Thượng cổ có hay không nữa, dù sao thì lão chưa từng thấy.

Nếu không đoán sai, người kia không phải là Thái tử của Hoàng tộc Thái Cổ thì chính là đạo tử của thế gia Tiên Cổ vọng tộc. Chỉ những thế lực hàng đầu mới có khả năng có cơ hội bồi dưỡng ra yêu nghiệt thế này.

Đừng nói lão bây giờ, cho dù là lão ở thời kỳ đỉnh phong cũng không thể là đối thủ của con quái vật khổng lồ kia.

“Phàm Nhi, chúng ta bỏ trốn trước. Chúng ta không thể ở lại tiên thổ Đông Hoang này nữa. Chúng ta đến Bắc Yêu, ở nơi đó, vi sư biết có một thiên đại cơ duyên.” Ánh mắt lão giả nhìn về phương xa, nơi đó là thành hoàng của hắn, hắn đã để lại ở nơi kia một cái đạo thống.

“Sư tôn, là đệ tử liên lụy đến người.” Lâm Phàm cảm thấy áy náy với sư tôn của mình, là do sự vọng động của mình đã hại bọn họ bị giam cầm trong lao ngục.

“Không sao, lần sau chú ý hơn là được. Chỉ cần sau này trở thành cường giả đỉnh cao sợ gì không có nữ nhân?” Trong lòng Huyền Lân vô cùng lo lắng, trong mắt hắn, Lâm Phàm không có gì tệ, nhưng lại xử trí quá cảm tính, quá để tâm đến nữ tử mình thích. Đây chính là ưu điểm, cũng là khuyết điểm.

Nhưng chuyện cũng đã xảy ra rồi, chỉ có thể nghĩ cách giải quyết. Huyền Lân chỉ hy vọng người kia sẽ không để ý đến bọn họ, nếu không hai người bọn họ sẽ xong đời.

“Công tử, việc ngài yêu cầu chúng ta đã làm xong.” Ở đỉnh núi nọ, có ba người, hai người trong đó chính là người đã nói chuyện ở trước cửa nhà giam của Lâm Phàm. Hai người này chính là đệ tử thủ vệ ở ngục giam bị hắn dùng Trọng Đồng Nhãn tùy tiện khống chế.

“Làm tốt lắm.” Tần Cửu Ca híp mắt, lạnh nhạt nhìn Lâm Phàm trong ngục giam. Hắn không tin Lâm Phàm còn nhịn được.

Tần Cửu Ca quay đầu nhìn về phía hai người đang cúi đầu, con mắt màu đỏ sậm xoay một vòng, hai người kia đều ngã ra đất. Hắn không muốn xảy ra chút sơ sót nào, không trực tiếp giết chết hai người này là may rồi, xóa ký ức của bọn hắn đã là vô cùng nhân từ.

Chương 6: Vạn Đạo Thánh nữ Sở U Cơ

“Công tử, Đông Hoang tiên thổ có dấu vết của ấu tể Thánh Linh.”

Bên trong cung điện, một nam tử trung niên trên đầu có hai sừng quỳ trên mặt đất cung kính nói. Khí tức của nam tử trung niên như vực sâu biển lớn, khủng bố vô cùng, nếu có yêu thú ở đây chắc chắn sẽ bị hù dọa đến mức nằm rạp xuống đất.

Đây là Giao Long thuần huyết, là Giao Long sắp hóa thành Chân Long, cường đại vô cùng.

“Ta biết nơi này chắc chắn sẽ có đại cơ duyên mà.” Tần Cửu Ca chậm rãi dời mắt nhìn về phía xa. Hắn đến nơi này là để Lăng Giao dạo chơi khắp Đông Hoang, không ngờ là thật sự phát hiện ra đồ tốt.

Cái gọi là Thánh Linh, thiên sinh chí tôn, dù là ở Thượng giới cũng là một sự tồn tại cường đại. Thánh Linh thiên sinh địa dưỡng, từng vị đều hiếm có vô cùng.

“Công tử, bây giờ chúng ta đi bắt nó sao?” Lăng Giao cung kính hỏi, Thánh Linh đáng để làm thú cưng của đạo tử!

“Không gấp, qua một khoảng thời gian nữa rồi chúng ta tìm sau.” Tần Cửu Ca nhắm hai mắt lại. Một con Thánh Linh, Thánh Linh ở nơi này chắc chắn không mạnh, dù gì hạn chế của thế giới vẫn còn đó, trừ phi Thánh Linh vô cùng mạnh, mạnh đến mức có thể xem thường cả hạn chế của thế giới. Nhưng chuyện đó lại không có khả năng lắm.

Chẳng qua mục tiêu bây giờ của hắn là “bào mòn” khí vận chi tử, cướp khí vận của hắn.

“Công tử có ở trong điện không?”

Một giọng nói kiều mị vang lên, người nói chuyện mặc váy đỏ, dung nhan tuyệt mĩ. Nếu nói Thanh Dao là kiểu tựa như tiên nữ trên trời, vậy nữ tử này lại như yêu nữ mê hoặc hoàng đế không thể tảo triều.

Trên người nàng mặc bộ váy áo đỏ như lửa, cổ áo dùng sợi chỉ màu vàng thêu hình phượng hoàng. Đôi mắt phượng kiều mị đong đầy ý cười, tua nhẹ nhàng rũ xuống, tăng thêm vẻ mỹ lệ, vũ mị.

Nàng là Vạn Đạo Thánh nữ Sở U Cơ, vào lúc Tần Cửu Ca vừa hạ giới, nàng còn đang bế quan, sau này được Vạn Đạo Thánh chủ truyền âm cách nghìn dặm bảo nàng mau đến đây.

Trên đường nàng tới đây, Vạn Đạo Thánh chủ đã nói rõ về tình hình và thân phận của Tần Cửu Ca.

Là Thánh nữ của thánh địa Đông Hoang tiên thổ này, Sở U Cơ tất nhiên biết Thượng giới là sự tồn tại thế nào. Nơi đó là vùng đất trường sinh, vĩnh hằng, nàng vẫn luôn suy nghĩ về nơi đó rất nhiều.

Mặc dù Vạn Đạo Thánh địa các nàng là thế lực dưới trướng Tiên Cổ Tần tộc, nhưng Tiên Cổ Tần tộc cũng không quá coi trọng Vạn Đạo Thánh địa. Chỉ khi nào Vạn Đạo Thánh địa xuất hiện yêu nghiệt tuyệt thế mới được Tiên Cổ Tần tộc đưa lên Thượng giới, trở thành người của Tần tộc.

“Ngươi là ai?” Tần Cửu Ca liếc nhìn yêu tinh mê người này, trông rất xinh đẹp, nhưng hắn cũng không phải chưa từng nhìn thấy người nào tuyệt sắc, không đến mức vì nhìn thấy mỹ nhân mà kìm lòng không được.

“Vạn Đạo Thánh nữ Sở U Cơ, Thánh chủ nói một mình công tử ở đây sẽ buồn chán, bảo ta đến ở bên ngươi.” Giọng nói kiều mị đến mức có thể khiến xương cốt người ta phải nhũn ra.

“Không cần.”

“Quay về nói với Kiền Lăng, nếu là ngươi thì sẽ là ngươi, nghiêm túc làm tốt chuyện ta đã phân phó vẫn tốt hơn, đừng có ôm ý đồ xấu gì đó.”

“Vâng, thưa công tử.”

Sở U Cơ rất hiểu chuyện, lần này không được thì lần sau lại tới, nhưng ngàn vạn lần không thể không nghe theo Tần Cửu Ca.

Ngục giam trong Tiên Vân đạo cung.

“Sư phụ, bây giờ người có thể phát huy được mấy phần thực lực.” Lâm Phàm đang hỏi thầm sư phụ hắn trong đầu. Hắn biết sư phụ thần bí của mình có thực lực cường đại, nhưng bây giờ trong lòng không chắc lắm, dù gì kẻ mà họ đối mặt là thế lực hàng đầu Đông Hoang tiên thổ – Tiên Vân đạo cung, và cả Tần Cửu Ca mà sư phụ của hắn vô cùng kiêng kỵ.

“Mạnh hơn Cung chủ Tiên Vân đạo cung một chút.” Huyền Lân thở dài, đáp. Năm xưa bản thân bị thương nặng, linh hồn đã tiêu tan đi rất nhiều, nếu không phải trước đó hắn có được một món chí bảo bảo vệ hoàn mỹ phần tàn hồn, thì hắn đã chết từ sớm.

“Mạnh thế sao.” Con người Lâm Phàm hơi co lại. Hắn biết sư phụ của mình rất mạnh, vậy thì vào thời điểm thực lực sư tôn ở đỉnh phong còn mạnh đến cỡ nào nữa.

“Được, nhân lúc người kia không chú ý đến chúng ta, phải trốn nhanh thôi.”

“Nhưng, sư phụ, Thanh Dao…” Lâm Phàm muốn nói lại thôi, hắn vẫn chưa tin rằng Thanh Dao là loại nữ tử thế kia.

“Haizzz, đã là lúc nào rồi mà còn tơ tưởng đến nữ nhân, chờ đến khi thực lực ngươi mạnh mẽ rồi muốn nữ tử thế nào mà chẳng có. Chỉ là một nữ tử, đừng quá đặt nặng nàng ta.” Huyền Lân dùng ánh mắt tiếc rẻ rèn sắt không thành thép nhìn Lâm Phàm. Trong thế giới này, chỉ cần ngươi có thực lực còn sợ không có nữ nhân hay sao?

“Mau lấy Không Linh Thạch trong giới chỉ ra.” Huyền Lân không tiếp tục để ý đến sắc mặt khó coi của Lâm Phàm nữa, đợi đến khi Lâm Phàm đạt đến cảnh giới đó thì tự nhiên hiểu ra thôi.

Trong vòng mấy tháng Lâm Phàm trở mình từng chiếm được không ít đồ tốt, trong đó bao gồm cả Không Linh Thạch có năng lực xây dựng nên truyền tống trận không gian.

“Cũng không biết có thể truyền tống ra ngoài không nữa.” Huyền Lân luôn ôm lòng phòng bị cực kỳ lớn với Tần Cửu Ca. Đây cũng chính là lý do hắn hối thúc Lâm Phàm nhanh chóng ra ngoài, người kia thật sự quá khủng khiếp.

Ngay khi Huyền Lân định đưa Lâm Phàm bước vào đại trận, một luồng khí tức kinh khủng cuốn đến.

“Không được, đi nhanh.” Trong lòng Huyền Lân quát to với Lâm Phàm. Tại sao kẻ kia lại chú ý đến bọn họ chứ.

Bình thường loại người trời sinh quý tử như Tần Cửu Ca đáng nhẽ chẳng thèm ngó ngàng gì đến tiểu nhân vật như Lâm Phàm mới phải, giết bọn họ sẽ cảm thấy bẩn tay, tại sao người này lại không giống như bình thường thế.

“Chạy à, ngươi chạy đi đâu hả? Lăng Giao, ngăn bọn họ lại cho ta.” Tần Cửu Ca thản nhiên nhìn thân ảnh lão giả mờ ảo kia. Hóa ra bàn tay vàng chỉ là một ông lão thôi.

Bản mẫu của Tiêu Viêm?

Tần Cửu Ca cảm thụ sơ qua tu vi của lão, Thái Hư cửu trọng, đúng là không tệ, xem ra là linh hồn ông ta bị trọng thương.

Thời điểm lúc ông ta đạt đỉnh phong hẳn còn vượt qua khỏi cảnh giới Nhân Hoàng, nhưng thế thì có làm sao?

Đối phó với khí vận chi tử, cẩn thận mọi mặt cũng không quá đáng. Tu vi tọa kỵ Lăng Giao của hắn đang ở Nhân Hoàng đỉnh phong, có thể nói là bước nửa bước vào cảnh giới Thiên Tôn, còn tu vi cao nhất có thể ở Thanh Vân giới này cũng chỉ đến Nhân Hoàng đỉnh phong.

“Sư phụ, phải làm sao đây.” Lâm Phàm rất khó chịu, bây giờ hắn chỉ mới ở cảnh giới Hóa Thần, nếu không có sư phụ che chở, Lâm Phàm cảm thấy mình sẽ bị khí tức đánh chết.

“Các hạ, hà tất phải thế?” Huyền Lân biểu cảm nặng nề nhìn vào nam tử tuấn dật trước mặt. Trốn? Không trốn được.

Hắm mới vừa cảm nhận được không gian xung quanh đều đã bị phong tỏa, hơn nữa tuyệt đối không phải chỉ vừa được bố trí. Nơi này đã bị khóa chết rồi.

“Xem tu vi của các hạ nhất định là yêu nghiệt đỉnh cấp ở Thái Cổ Tiên Vực, cần gì phải so đo với người của Hạ giới.”

Tần Cửu Ca lạnh nhạt liếc nhìn Lâm Phàm được bảo vệ sau lưng Huyền Lân, nói: “Ta cũng chả phải người nhỏ mọn gì, cứ để người ở sau lưng ngươi quỳ gối xuống xin lỗi ta thì chuyện này cứ thế cho qua.”

Giết chết Lâm Phàm?

Bây giờ vẫn chưa được, khí vận của hắn vẫn còn rất nhiều, nếu bây giờ không chờ giá trị khí vận của Lâm Phàm tiêu hao phần lớn mà giết chết ngay thì Tần Cửu Ca sẽ bị khí vận phản phệ. Hậu quả của việc bị khí vận phản phệ, Tần Cửu Ca không chống đỡ nổi.

Nhưng sao có thể dễ dàng thả Lâm Phàm đi được?

Làm sao có thể thế được!

Tần Cửu Ca trước giờ chưa từng dùng ma chủng của hắn!

Chỉ quỳ xuống nói xin lỗi là được?

Đùa cợt hắn mà thôi, ma diệt đạo tâm của hắn chẳng phải là tiêu trừ khí vận của hắn sao.

Huyền Lân chậm rãi nhìn sang Lâm Phàm, vẻ mặt ngưng trọng. Hắn biết Lâm Phàm có tính cách thế nào, thà chết chứ không chịu nhục. Muốn Lâm Phàm để người ta vũ nhục lại đòi hắn xin lỗi chắc chắn không có khả năng xảy ra, hơn nữa còn phải quỳ xuống.

“Phàm Nhi…”

Chương 7: Tình cảm sư đồ rạn nứt

“Sư phụ, thật sự không còn cách nào sao?” Lâm Phàm kinh ngạc nhìn sư phụ trước mặt mình, dù vào thời điểm hắn yếu đuối nhất cũng chưa từng khuất phục trước bất kỳ ai, càng đừng nói là quỳ xuống với người khác.

Hắn có sự kiêu ngạo của mình, sao có thể khuất phục trước người khác được?

“Không còn cách nào khác.” Huyền Lân lắc đầu. Bây giờ hắn chỉ là tàn hồn, khoảng thời gian gần đây còn phải quán thể cho Lâm Phàm, đã không còn là nhân vật có tu vi cấp bậc Thiên Tôn ở Tiên Vực nữa. Dù muốn trốn được ra ngoài, điều kiện đầu tiên là phải phá được phong tỏa không gian.

Dù có phá được phong tỏa không gian thì cũng phải tránh bị Tần Cửu Ca và con Giao Long kia quấy nhiễu, đây mới chính là trở ngại lớn nhất.

“Núi xanh vẫn còn lo gì không có củi đốt…” Huyền Lân do dự nhìn Lâm Phàm. Ý của hắn rất rõ ràng, nhận lỗi rời đi trước, sau này báo thù cũng không muộn.

Bấy giờ Lâm Phàm mới dùng ánh mắt xa lạ nhìn sư phụ của mình, sư phụ của hắn sao lại sợ chết như thế, sư phụ của hắn cường đại thế mà, dù gì cũng có thể xẻo được một miếng thịt trên người Tần Cửu Ca xuống chứ.

Nhưng sư phụ của hắn lại vì sợ chết mà để hắn, người chưa từng chịu vũ nhục phải quỳ xuống. Đây mà là phong phạm cường giả mà sư phụ từng nói tới hay sao.

Lần đầu tiên, Lâm Phàm cảm thấy cố gắng tu luyện để làm gì, dù có cường đại đến mức như sư phụ cũng sẽ vì mạng sống mà từ bỏ tôn nghiêm. Có lẽ trong lòng sư phụ, tôn nghiêm của Lâm Phàm có thể tùy tiện nói vứt là vứt.

Lâm Phàm càng nghĩ càng thấy lòng lạnh lẽo.

“Đệ tử… không nguyện ý.” Ánh mắt Lâm Phàm trở nên hung tợn. Lần đầu tiên hắn từ chối yêu cầu của sư phụ, dù cho sau khi hắn quỳ xuống và được sống tiếp thì sao, sau này minh đạo của hắn phải làm sao đây, tham sống sợ chết không phải là điều hắn sẽ làm.

Huyền Lân cười khổ, Lâm Phàm quá cứng đầu. Nếu hắn một đường xuôi chèo mát mái còn đỡ, nhưng nếu là tình huống đòi mạng như thế này thì nên biết nghe theo câu quân tử báo thù mười năm chưa muộn.

“Lão tiền bối, không biết tên tuổi ngươi là gì.”

“Lão phu là Cổ Lân.” Huyền Lân thoáng do dự, sau đó vẫn không nói thẳng đạo hiệu của mình ra.

“Cổ Lân tiền bối, ngươi cũng chẳng nợ gì Lâm Phàm. Nếu lão tiền bối hiếu kỳ về thân phận của ta, ta cũng không ngại nói cho ngươi biết. Ta là đạo tử của Tiên Cổ Tần tộc ở Thái Cổ Tiên Vực.”

“Tại hạ và lão tiền bối cũng không thù oán gì. Thấy dáng vẻ lão tiền bối cũng chỉ là tàn hồn, chỉ thánh phẩm chữa thương mới có thể chữa trị khỏi cho lão tiền bối. Ta nguyện ý đại diện cho Tiên Cổ Tần tộc trao thân phận khách khanh Tần tộc cho lão tiền bối. Đồng thời, ta sẽ tận lực tận sức mình chữa khỏi cho lão tiền bối, lão tiền bối cảm thấy thế nào?”

Tần Cửu Ca vừa mỉm cười nhìn hư ảnh linh hồn đang bay lơ lửng trong không trung vừa lấy Ôn Đạo Thần Liên từ trong Nhẫn Trữ Vật ra đưa đến trước mặt Huyền Lân.

Trong lòng Huyền Lân thoáng dao động, nếu như hắn không gặp Lâm Phàm trước, loại dụ hoặc thế này, hắn sẽ vội vàng đồng ý ngay, thậm chí còn sợ Tần Cửu Ca sẽ hối hận. Hắn từng nghe nói đến Tiên Cổ Tần tộc, đó là chủng tộc chân chính đứng trên đỉnh ở Thái Cổ Tiên Vực.

Chỉ cần trở thành khách khanh của Tiên Cổ Tần tộc, thù oán trước đây của Huyền Lân nhất định có thể báo. Nhưng bây giờ, thứ khiến Huyền Lân dao động không phải là vị trí khách khanh của Tần tộc mà là Ôn Đạo Thần Liên. Ôn Đạo Thần Liên này là một trong linh dược trị liệu tốt nhất hiện nay.

Nếu hắn có thể phục dụng Ôn Đạo Thần Liên, trong vòng nghìn năm nữa chắc chắn hắn sẽ lại bước lên cảnh giới Thiên Tôn lần nữa. Thậm chí nếu có Tần tộc tương trợ, chưa chắc không thể đặt chân lên cảnh giới Thần Ma, trở thành cự đầu vạn cổ lúc sinh thời, sống trăm vạn năm mà không chết, trải qua nghìn trượng kiếp mà không diệt.

“Đúng rồi, xét thấy Lâm Phàm có ân đức với lão tiền bối là nguyên nhân khiến lão tiền bối tình nguyện ở bên dạy dỗ hắn. Vì để chấm dứt ân tình giữa lão tiền bối với Lâm Phàm, ta có thể bỏ qua cho Lâm Phàm, không biết lão tiền bối nghĩ thế nào.”

Tần Cửu Ca bình tĩnh nhìn Huyền Lân, hai tay chắp phía sau lưng, biểu cảm bình thản, giống như nóng lòng không đợi được mới cho hắn cơ hội.

Thật ra cũng đúng, người có thân phận như Tần Cửu Ca đây dù muốn chiêu mộ Nhân Hoàng dễ như trở bàn tay. Chỉ cần Tần Cửu Ca mở miệng ở Thái Cổ Tiên Vực, không biết có biết bao nhiêu Nhân Hoàng tình nguyện vứt bỏ đạo thống của mình để đến dưới trướng Tần Cửu Ca cống hiến sức lực.

Huyền Lân cũng hiểu rõ, chính hắn có lẽ cũng chỉ là do Tần Cửu Ca nóng lòng không đợi được mới nguyện ý tiếp nhận.

Hơn nữa, Tần Cửu Ca đã đưa ra cái giá rất đủ, rất có thành ý.

Tần Cửu Ca đã nói đúng một điều, Lâm Phàm có ân đức cới hắn, vì chính hắn đã hấp thụ linh khí trên người Lâm Phàm mấy năm nay mới khiến Lâm Phàm trong mấy năm đó làm phế vật không thể tu luyện. Vì cớ đó, khi Huyền Lân tỉnh lại, có lẽ vì áy náy hoặc là vì thấy Lâm Phàm có thiên phú không tệ nên đã chủ động nhận Lâm Phàm làm đệ tử.

Một bên là sự cám dỗ của đại đạo, một bên khác là ngõ cụt. Nếu không phải hắn còn chút tình cảm với Lâm Phàm thì đã sớm đầu quân đến dưới trướng Tần Cửu Ca ngay.

Lâm Phàm trông thấy dáng vẻ dao động của sư phụ, trong lòng đột nhiên xuất hiện một loại phản ứng tâm lý gọi là “oán hận”.

“Ngươi thật sự đảm bảo có thể bỏ qua cho Lâm Phàm ư?” Huyền Lân dường như đang tìm cho bản thân một cái cớ.

“Cũng không nhìn lại xem công tử nhà ta có thân phận thế nào, cần gì phải lừa gạt ngươi. Này lão già, nếu thân thể ngươi vẫn còn thì ta sẽ sợ ngươi chút ít, lúc đó ngươi vẫn xứng đi theo công tử bọn ta. Nhưng ngươi cũng không nhìn lại một chút xem bây giờ ngươi có giá trị gì để công tử ta thèm thuồng chứ.” Lăng Giao hóa thân thành người khinh thường nhìn Huyền Lân.

Thứ gì chứ?

Cũng không soi gương lại xem bản thân mình bây giờ có dáng vẻ gì!

Huyền Lân hơi nổi giận, nhưng lại không thể phủ nhận Lăng Giao nói đúng, bây giờ mình đúng thật không có bất cứ thứ gì để đạo tử Tiên Cổ Tần tộc thèm muốn.

Nhưng Tần Cửu Ca đã cho mình cơ hội lựa chọn, ở một mức độ nào đó có thể xem là nể mặt mũi mình rồi.

“Ta không cần ngươi cứu.” Đột nhiên, Lâm Phàm đứng ở bên cạnh tức giận nhìn sư phụ mà mình vẫn luôn tôn kính cùng kẻ thù của mình ngươi một câu ta một câu với nhau. Nhớ đến Thanh Dao trong sạch bị kẻ trước mặt làm bẩn, trong lòng Lâm Phàm càng dâng lên cảm giác khó chịu.

“Lão tiền bối, ngươi vất vả muốn cứu hắn, hắn còn chẳng thèm.” Tần Cửu Ca thoáng nhìn sang Lâm Phàm, đôi mắt chợt lóe lên, dường như Lâm Phàm là con kiến, hắn muốn giết là giết, không có bất kỳ giá trị nào đáng để tâm.

Huyền Lân nhìn đệ tử mà bình thường mình cảm thấy rất hài lòng, bây giờ trong lòng tràn đầy cảm xúc thất vọng. Không những hành động quá cảm tính mà còn quá đặt nặng nữ nhân.

“Lão tiền bối không tình nguyện chọn, vậy ta liền đưa ra lựa chọn giúp tiền bối.”

“Lăng Giao, đánh tan tu vi của hắn sau đó ném ra ngoài.” Tần Cửu Ca híp mắt lại nhìn chằm chằm vào Huyền Lân, dường như chỉ cần Huyền Lân dám động tay thì hắn sẽ xử lý luôn thể.

Lúc này sắc mặt Huyền Lân đã lúc trắng lúc xanh, ai cũng không biết hắn đang nghĩ gì.

“Lão tiền bối cân nhắc cẩn thận đi.” Thấy Huyền Lân rục rịch, Tần Cửu Ca lãnh đạm nhìn hắn.

“Tuân mệnh.” Ánh mắt Lăng Giao trở nên hung ác bước về phía Lâm Phàm, khớp ngón tay vang lên rắc rắc, xem ra Lâm Phàm không chết cũng bị lột một lớp da.

“Sư phụ.” Lâm Phàm hơi hé miệng, cặp mắt nhìn về phía Huyền Lân cách đó không xa. Sư phụ không thật sự nhẫn tâm để người khác phế bỏ tu vi của hắn ngay trước mắt đấy chứ.

Nhìn Lâm Phàm mà mình dần dần có tình cảm, ánh mắt Huyền Lân hiện lên sự áy náy với Tần Cửu Ca, nói: “Tần công tử, xin lỗi, đa tạ đã nâng đỡ.” Nói xong, Huyền Lân dời bước vươn tay ôm lấy Lâm Phàm, linh hồn chi lực bạo phát, hắn thăng hoa đến cực điểm.

Đốt cháy linh hồn bản nguyên của chính mình, đây là lực lượng cuối cùng của hắn. Vào lúc nhục thân của hắn vẫn còn có tu vi cảnh giới Thiên Tôn, vì thế bản nguyên linh hồn của hắn là chính quả Thiên Tôn của hắn.

Chính quả Thiên Tôn này một khi bốc cháy thì cả đời hắn sẽ không còn cơ hội trở về Thiên Tôn được nữa, cũng có nghĩa là con đường đại đạo của hắn đã đến hồi kết.

“Quả nhiên, khí vận chi tử thì không có lý lẽ như thế.” Tần Cửu Ca nhìn Huyền Lân thà rằng đốt cháy chính quả Thiên Tôn của mình cũng muốn cứu Lâm Phàm, trong lòng hơi ngộ ra lý do vì sao khí vận chi tử trong tiểu thuyết lần nào cũng có thể biến nguy thành an.

Không nhắc đến những lần khác, xem hôm nay thôi, điều kiện mà Tần Cửu Ca đưa ra còn chưa đủ dụ hoặc à?

Chương 8: Luận xem nên thu hoạch rau hẹ như thế nào

Một bên là đường lớn trải sẵn, một bên là ngõ cụt, dù là ai cũng đều biết phải chọn thế nào. Nhưng người bên cạnh khí vận chi tử làm gì sót ai không hết mình vì hắn chứ.

Dù cho chỉ là sư phụ mới quen biết mấy tháng, người ta cũng sẽ bỏ qua mạng sống của mình cứu lấy khí vận chi tử trong lúc nguy cơ sớm tối.

Nói một cách đúng hơn, đây chính là khí vận ảo diệu chỉ khí vận chi tử có.

Nhưng khí vận kiểu này có thể có được bao nhiêu?

“Đánh bọn họ tới khi gần chết, nhưng nhớ kỹ không được tổn thương đến tính mạng của bọn họ, thả bọn họ đi.” Tần Cửu Ca âm thầm truyền âm cho Lăng Giao.

Tuy Lăng Giao cảm thấy hoài nghi nhưng cũng không hỏi nhiều, công tử làm như thế chắc chắn có lý do.

Lăng Giao nhìn Huyền Lân đang thiêu cháy chính quả Thiên Tôn, trong lòng cảm thấy xem thường. Huyền Lân này đúng là quá nhu nhược, dù có thiêu cháy chính quả Thiên Tôn cũng mới chỉ có thể đạt đến dáng vẻ Nhân Hoàng lục thất trọng mà thôi. Nếu không phải công tử đã truyền âm cho hắn, với cái bộ này, hắn có thể đánh luôn mười người.

Đừng tưởng rằng hắn đang nói khoác, đừng quên hắn chính là Giao Long thuần huyết. Hơn nữa, chỉ một thời gian ngắn nữa là hắn có thể hóa thành Chân Long.

Bất kể là ở đâu, Long tộc là một danh từ đại diện cho sự cường đại.

Lăng Giao theo lệnh nương tay, chỉ đánh Huyền Lân nửa sống nửa chết, khí tức của hắn trên người Lâm Phàm trở nên suy yếu.

“Lão tiền bối, quả nhiên tư cách làm người đáng nể.”

“Nếu như hôm nay lão tiền bối vẫn không chết có thể đến tìm ta. Ta vẫn nguyện ý dùng tài nguyên trong tộc cho lão tiền bối trị liệu.” Tần Cửu Ca đứng nhìn Huyền Lân từ xa, mỉm cười rồi nói. Châm ngòi ly gián, khá thú vị.

Chẳng qua là hắn không thể nào không chết, vì từ đầu đến cuối Tần Cửu Ca không hề có ý nghĩ muốn giúp đỡ hắn.

Chỉ là lừa gạt lão già người ta mà thôi.

Không phải người nào cũng có tư cách làm tùy tùng của hắn.

“Công tử, tại sao lại thả bọn họ?” Lăng Giao hòa thành người, cung kính hỏi Tần Cửu Ca. Hắn không hiểu, bọn họ đã bất kính với công tử, nhưng công tử lại muốn thả bọn họ đi.

“Ngươi không hiểu.” Tần Cửu Ca nheo mắt, nhìn theo bóng dáng Lâm Phàm đi xa, con ngươi ửng đỏ. Quả nhiên ma chủng không thể khống chế khí vận chi tử khi vẫn còn được khí vận ưu ái. Vừa nãy hắn thừa lúc Lăng Giao đại chiến với bọn họ, định thử xem có thể dùng ma chủng khống chế Lâm Phàm được hay không.

Tất nhiên kết quả là không thể, chẳng qua ma chủng vẫn còn bám trên người Lâm Phàm, hắn vẫn có thể quan sát nhất cử nhất động của Lâm Phàm.

Còn về phần tại sao muốn thả Lâm Phàm đi thì có nhiều lý do. Quan trọng nhất là hiện giờ chưa thể giết khí vận chi tử được, giết rồi sẽ bị khí vận phản phệ, Tần Cửu Ca phải từ từ xén bớt khí vận của hắn.

Còn một nguyên nhân nữa là để khí vận chi tử tìm cơ duyên cho mình. Khí vận của khí vận chi tử là không thể bàn cãi rồi, đi dạo cũng có thể nhặt được thần thú.

Đánh Lâm Phàm nửa sống nửa chết, phế được một cái ngón tay vàng, bước kế tiếp Lâm Phàm sẽ thế nào đây?

Dựa vào sự trâu bò của khí vận chi tử, tất nhiên sẽ có một tràng thiên đại cơ duyên đang chờ đợi Lâm Phàm.

Như vậy, ma chủng mà Tần Cửu Ca thả lên người Lâm Phàm sẽ lập tức thấy được cơ duyên rơi trúng người Lâm Phàm.

Có đôi khi tự mình bồi dưỡng một vài con chuột đào kho báu cũng không tệ lắm.

Rau hẹ phải cắt từ từ mới ngon!

Một nơi trong đại điện.

“Ting, thầy trò Lâm Phàm sinh ra khoảng cách với nhau, chủ nhân nhận được năm trăm điểm khí vận.”

“Quả nhiên, không phí công trước đó ta lấy Ôn Đạo Thần Liên ra mời chào hắn.” Tần Cửu Ca mỉm cười, mọi thứ đều như trong kế hoạch.

Sau sự kiện lần này, nếu nói bọn họ không sinh ra khoảng cách quỷ cũng chẳng tin.”

Cuối cùng cũng chỉ là vì Lâm Phàm sĩ diện nên để lão già người ta mất đi con đường đại đạo đang rộng mở, ân tình có lớn hơn nữa cũng chỉ có thế thôi.

“Hệ thống, mở bảng điều khiển của ta ra.”

“Chủ nhân: Tần Cửu Ca.”

“Thế chất: Đại Đạo Chủng Ma thể!”

“Thiên phú: “Thượng cổ Trọng Đồng Nhãn.”

“Tu vi: Nhân Hoàng nhất trọng.”

“Thân phận: Thiếu chủ Tiên Cổ Tần tộc.”

“Công pháp: Đạo Tâm Ma Chủng, Tiên Lâm Cửu Thiên, Thái Thượng Tiên Quyết…”

“Điểm khí vận: 800 điểm.”

“Hệ thống, hỏi này chút, một khí vận chi tử có bao nhiêu khí vận thế.” Tần Cửu Ca còn lâu mới tin khí vận của khí vận chi tử vô cùng vô tận. Nếu thế thì đánh cái cọng lông gì nữa.

“Ting, khí vận của một khí vận chi tử được chuyển đổi thành khoảng 8000 điểm khí vận, Lâm Phàm thuộc loại khí vận chi tử khá ổn, có 8700 điểm khí vận, người bình thường có 100 điểm khí vận.”

Tần Cửu Ca nín lặng, hóa ra mình trăm phương ngàn kế chèn ép Lâm Phàm mà còn chẳng cướp đủ một phần mười của người ta nữa.

Nữ thần trong lòng trở thành thị nữ của người khác, bị đồn đãi mất đi trong sạch, rồi sư phụ và hắn sinh ra khoảng cách, thế mà chỉ mới có vẻn vẹn tám trăm điểm. Xem ra sau này không cướp lấy đại cơ duyên của Lâm Phàm là không thể gây tổn thương lớn cho Lâm Phàm rồi.

Bên ngoài cấm địa trong Đông Hoang tiên thổ.

“Khụ khụ.”

Một nam tử trên người đầy vết thương chống tay chậm rãi ngồi dậy, quần áo rách rưới, khí tức trên người đã tiêu tán, đôi mắt đỏ ngầu, ngửa đầu thét to.

“Thù này không báo, ta sẽ không làm người.”

Nữ nhân trong lòng bị làm nhục, còn bản thân bị trục xuất khỏi đạo cung, Lâm Phàm chưa từng bi thống thế này bao giờ.

“Sư phụ, sư phụ, ngươi còn sống không?” Lâm Phàm lớn tiếng gào thét gọi sư phụ trong lòng. Nếu hắn muốn báo thù, dựa vào bản thân thôi thì chắc chắn không được, hắn phải cần đến sự trợ giúp của vị sư phụ thần bí kia.

“Ngu ngốc, ngu ngốc.” Một linh hồn vô cùng suy yếu lơ lửng trên đầu Lâm Phàm. Bây giờ Huyền Lân vô cùng đau thương, hắn phân tích kỹ càng nguyên nhân khiến Lâm Phàm và Tần Cửu Ca kết thù, ra cũng chỉ là vì một nữ tử.

Chẳng lẽ ngươi không biết dù là vi sư cũng chẳng phải là cái đinh gỉ gì trong mắt vị kia hay sao?

“Sư phụ, người nói thế là ý gì.” Lúc này Lâm Phàm gần như sắp mất kiểm soát đến nơi, rõ ràng người phải chịu nhục chính là hắn kia mà.

Huyền Lân nhìn Lâm Phàm tự mất kiểm soát, trong lòng thầm thở dài, trái lại còn cảm thấy khá hối hận vì lúc trước đã nhận Lâm Phàm làm đệ tử.

“Ta mệt rồi, ta ngủ đông một quãng thời gian trước đã, trong khoảng thời gian này chính ngươi tự giải quyết cho tốt đi.” Giọng nói chuyện của Huyền Lân trở nên có chút lạ lẫm, không còn là kiểu thân thiết như trước đây nữa.

Con đường đại đạo của mình không còn, lại còn đắc tội đạo tử của Tiên Cổ Tần tộc, lúc này Huyền Lân cảm thấy hơi nản lòng thoái chí.

“Sư phụ, không phải người đã nói người có một món chí bảo và một phần công pháp cường đại hay sao? Bây giờ có thể cho ta không.” Giọng điệu Lâm Phàm trở nên nóng vội. Hắn không phải kẻ ngu, biết hiện giờ mình hoàn toàn không phải là đối thủ của Tần Cửu Ca, muốn rút ngắn khoảng cách giữa hai người thì nhất định phải dựa vào sư phụ của mình.

Huyền Lân nghe thế, cười khổ không thôi. Hắn đã từng nói với Lâm Phàm rằng món đồ chí bảo kia quá mạnh mẽ, công pháp cũng quá tà tính, không phải là thứ mà Lâm Phàm hiện tại có thể nắm giữ.

“Ngu ngốc, đúng là ngu ngốc.” Nói xong, Huyền Lân thở dài một tiếng rồi chìm vào giấc ngủ say, hắn thật sự trở nên quá yếu ớt rồi.

“Sư phụ, người… tại sao không đưa đồ cho ta.”

“Công tử, dạo tới có bằng lòng ra ngoài một chút không, có mỹ nữ làm bạn đấy.” Một bóng người tuyệt mỹ bỗng dưng bay vào, trên mặt còn có ý cười.

“Nghe nói gần đây Đông Hoang tiên thổ xuất hiện một truyền thừa của cường giả Thượng giới, rất nhiều người đều muốn đến đó. Không những yêu nghiệt ở Đông Hoang này muốn tới mà yêu nghiệt ở tận Trung Châu kia cũng đến nữa.” Sở U Cơ bay đến ben cạnh Tần Cửu Ca, mùi hương trên người phả vào mặt hắn.

“Không biết công tử có nguyện ý ra ngoài một chút không. Tuy rằng có lẽ công tử chướng mắt truyền thừa, nhưng ra ngoài thưởng thức thăm thú phong cảnh cũng tốt mà.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!