Virtus's Reader
Ta là Trù Thần, Cả Tông Môn Quỳ Xin Ta Nấu Cơm!

Chương 17: CHƯƠNG 17: TỪNG ƯỚT MƯA, NÊN PHẢI XÉ NÁT DÙ CỦA NGƯỜI KHÁC

Băng sư tỷ và Tiểu Linh Đang sau khi lấy được Bún ốc, lập tức thi triển võ kỹ, điên cuồng lùa Bún ốc vào miệng mình.

Hai tu sĩ Kim Đan có sự lý giải về võ kỹ vượt xa tu sĩ Luyện Khí một bậc lớn.

Cho nên tốc độ hút bún của hai người bọn họ còn nhanh hơn Trương sư huynh và Lý sư huynh vài phần.

Bởi vì bọn họ từng bị ướt mưa, cho nên phải xé nát dù của người khác.

Bốn người chẳng nói chẳng rằng, cắm đầu cắm cổ ăn như hổ đói.

Bát Bún ốc to hơn cả đầu bọn họ, chỉ trong chốc lát đã bị bọn họ chén sạch sành sanh.

Từ Tranh Phong đang cảm nhận sự tốt đẹp mà Bún ốc mang lại, không ngờ vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tiểu Linh Đang chén sạch cả một chậu Bún ốc to tướng.

"Tiểu sư muội, tướng ăn của muội cũng kém tao nhã quá rồi."

"Muội là con gái con đứa, ăn cơm không phải nên nhai kỹ nuốt chậm sao?"

"Hơn nữa chúng ta đang ăn mỹ thực như thế này, sao có thể thô bạo ăn hết sạch như vậy chứ?"

Tiểu Linh Đang mang theo cái chậu cơm của mình, xếp vào cuối hàng.

Đợi chiếm được chỗ rồi, nàng mới thong thả nói một câu.

"Nói gì vậy sư huynh, muội là con gái thì ăn uống hào sảng một chút có sao đâu."

"Sư tôn đã dạy rồi, chúng ta nên tuân theo nội tâm của chính mình."

"Muội đây gọi là giải phóng thiên tính."

"Sư huynh, nếu huynh nhìn không quen thì huynh cứ ăn từ từ đi."

"Đừng có học theo muội, ăn một bữa cơm mà thô lỗ như vậy."

Từ sư huynh nghe xong, vốn định hút một ngụm lớn, lập tức đổi thành một ngụm nhỏ.

"Tiểu sư muội, sư huynh ăn cơm đương nhiên phải từ từ rồi."

Tiểu Linh Đang cười mà không nói, lẳng lặng đi theo hàng ngũ tiến lên.

Các sư đệ khác tự nhiên cũng nghe thấy những lời này, mỹ thực bực này, tự nhiên là phải hảo hảo thưởng thức mới đúng.

Không hẹn mà cùng, bọn họ đều giảm chậm tốc độ hút bún.

Dù sao Bún ốc vẫn ở đây, bọn họ ăn từ từ, Bún ốc cũng đâu có mọc chân chạy mất được.

Ba người Băng sư tỷ chú ý tới tình huống này, âm thầm giơ ngón tay cái lên với Tiểu Linh Đang.

Cái dù này, tuyệt đối là bị xé nát bươm rồi.

Tốc độ ra món của Bún ốc vẫn rất nhanh, Lâm Trường Chi trụng bún một hồi đã phục vụ xong một lượt cho cả trăm người.

Mãi đến khi hắn nhìn thấy Băng sư tỷ ở cuối hàng, Lâm Trường Chi biết, đám sư huynh đệ mới đến này đều đã có một bát Bún ốc rồi.

Băng sư tỷ đưa cái chậu cơm ra, không cần nói, Lâm Trường Chi cũng hiểu ý là gì.

Vừa khéo còn dư vài chục phần, sắp xếp cho mấy vị sư huynh sư tỷ vẫn được.

Tuy nhiên Lâm Trường Chi vẫn tiêm trước một liều thuốc phòng bệnh.

"Sư huynh sư tỷ, Bún ốc còn không nhiều lắm, ước chừng chia cho các vị xong thì chỉ còn lại mười bát thôi."

Mắt Tiểu Linh Đang sáng lên: "Trường Chi sư đệ, hay là đệ cho bọn ta hết chỗ Bún ốc còn lại đi."

"Mấy sư đệ này ta đều quen cả, từng người một đều là bụng nhỏ mà mắt to, bọn họ có thể ăn hết bát trên tay mình đã là khá lắm rồi."

"Thật sao?"

"Ừ ừ ừ, thật mà, Trường Chi sư đệ, đệ nhìn cái tên Từ sư huynh kia là biết, đã lâu như vậy rồi mà ngay cả bát Bún ốc đầu tiên hắn cũng chưa ăn xong, hắn chính là ăn không nổi nữa rồi."

Tiểu Linh Đang nói rất chân thành, đôi mắt to tròn chớp chớp của nàng rất dễ khiến người ta tin phục.

Lâm Trường Chi kinh ngạc, hắn còn tưởng ai cũng ăn khỏe như bốn người bọn họ chứ.

Hắn nhìn về phía Từ sư huynh, quả nhiên, Từ sư huynh ăn uống từ tốn chậm rãi, chẳng có vẻ gì là đói cả.

Ngược lại giống như sắp ăn no đến nơi rồi.

Có một ví dụ sống sờ sờ ở đó, Lâm Trường Chi lập tức tin ngay.

Xem ra là hắn nghĩ nhiều rồi, mỗi người một bát mới là lượng cơm bình thường.

Giống như Trương sư huynh, Lý sư huynh, Băng sư tỷ và Tiểu Linh Đang, ăn cơm phải dùng chậu, chắc là số ít đại dạ dày vương thôi.

Lâm Trường Chi cảm thấy mình đã hiểu, đã những người khác không ăn được nhiều như vậy, thì đem mười phần còn lại chia thêm cho bốn người kia mỗi người hai phần.

Hiện tại trong tay hắn cũng chỉ còn lại hai bát Bún ốc.

Bốn người mang theo chậu cơm, vui vẻ hớn hở rời đi.

Phần cuối cùng này của bọn họ cũng gọi biến thái lạt.

Phải nói là, cái vị biến thái lạt này ăn một miếng xuống, quả thực khiến người ta sướng đến bay lên.

Hiếm khi, mấy người tìm một vị trí gần bếp lò nhất ngồi xuống.

Không dùng võ kỹ nữa, mà bắt đầu ăn từ từ.

"Băng sư tỷ, Bún ốc ngon thật đấy, tối nay muội còn muốn đến ăn nữa."

"Đến, chúng ta cùng đến."

"Muội cảm thấy cái bát này của chúng ta vẫn chưa đủ to, hay là chúng ta đi tìm cái nào to hơn nữa đi?"

"Ý hay đấy, Băng sư tỷ, chiều nay chúng ta đi tìm xem."

Hai tỷ muội ở đây ung dung nhàn nhã tán gẫu, Trương sư huynh và Lý sư huynh bên cạnh cũng thế.

"Trương huynh, ta thấy cái bát này của ta cũng nhỏ rồi, hay là huynh cũng tìm cho ta cái bát to như của huynh đi."

"Lão Lý à, có những việc vẫn nên tự thân vận động thì hơn."

Bọn họ chưa tán gẫu được mấy câu, đột nhiên có một sư đệ dáng người khá vạm vỡ đi về phía bếp lò.

Bốn người lập tức im bặt, lẳng lặng quan sát.

"Trường Chi sư đệ, ta chưa ăn no, cho ta thêm một bát nữa đi."

"Được thôi sư huynh."

Lâm Trường Chi nhìn thoáng qua, vị sư huynh này to con hơn người khác, ăn thêm một bát là bình thường.

Hắn không hề nghi ngờ lời của Tiểu Linh Đang chút nào, lập tức làm một bát Bún ốc đưa ra.

Hiện tại, trong tay hắn chỉ còn lại hai bát Bún ốc.

Tiếp theo, lại có hai sư huynh đến xin thêm bún. Lâm Trường Chi thành công đưa nốt hai bát cuối cùng ra ngoài.

Từ Tranh Phong ăn Bún ốc vô cùng hài lòng.

Nhưng dù hắn có chậm thế nào đi nữa, với tư cách là người đầu tiên ăn thử trong đám người mới đến, hắn vẫn ăn xong bát Bún ốc rồi.

Hắn đã quan sát kỹ, vừa nãy đã có ba người đi xin thêm bún, là người thứ tư, hắn chắc chắn sẽ không gây chú ý chút nào.

Từ Tranh Phong lau nước mũi nước mắt, đi về phía bếp lò.

"Trường Chi sư đệ, cho ta một bát Bún ốc."

"Lần này, ta muốn biến thái lạt thêm cay!"

Đang thu dọn đồ dùng nhà bếp, không ngờ lại gặp một người đến đòi Bún ốc.

Hơn nữa người này lại là Từ sư huynh, người vừa nãy trông có vẻ như sắp ăn không nổi nữa.

Lâm Trường Chi cầm cái muôi, vẻ mặt ngơ ngác: "Từ sư huynh, huynh chưa ăn no sao?"

"Vừa nãy huynh không phải sắp ăn không nổi nữa rồi à?"

"Ăn không nổi? Sao có thể chứ."

"Từ sư huynh của đệ đây, ăn thêm trăm tám mươi bát nữa cũng không thành vấn đề."

"Hả? Nhưng mà Bún ốc hết rồi a."

Lâm Trường Chi mờ mịt ngẩng đầu lên.

Sao cảm giác có chỗ nào đó không đúng lắm nhỉ?

Hai mắt Từ Tranh Phong lập tức trợn tròn, bốn mắt nhìn nhau với Lâm Trường Chi.

"Hết rồi? Bún ốc sao có thể hết được chứ?"

"Vừa nãy bọn họ không phải đến lấy sao, đệ còn cho bọn họ mỗi người một bát to tướng mà."

Từ sư huynh chỉ chỉ mấy sư đệ vừa xin thêm Bún ốc, lại chỉ chỉ mấy người Tiểu Linh Đang đang bưng chậu cơm.

"Hết rồi là hết rồi mà."

"Vừa nãy đưa cho ba vị sư huynh kia đã là ba bát cuối cùng rồi."

"Sư huynh, nếu huynh không tin thì huynh nhìn xem."

Lâm Trường Chi vẻ mặt bất lực giơ cái đáy nồi sạch bong kin kít lên cho Từ Tranh Phong nhìn.

Ngoại trừ một chút váng dầu, đúng là chẳng còn gì nữa.

Lần này, đám sư huynh đệ đang từ tốn hút bún lập tức sôi trào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!