"Trường Chi sư đệ, đệ có thể đừng múc nhiều như vậy không."
"Đệ có phải không biết run tay không hả? Cái tay kia của đệ run một cái đi chứ!"
"Cứ múc tiếp như vậy, bên dưới bọn ta chẳng còn gì mà ăn nữa."
Các đệ tử xếp ở cuối hàng, vẫn luôn cầu nguyện Trường Chi sư đệ múc ít đi một chút.
Nhưng Lâm Trường Chi cũng rất bất lực a.
Người ta mang cái bát to như thế đến, hắn cũng không thể chỉ cho người ta lượng của một bát Bún ốc được.
Nhưng mà, hắn cũng không quá đáng lắm.
Nhiều nhất chỉ múc cho thùng cơm của mấy người Băng sư tỷ 30 phần Bún ốc.
Như vậy ba người trừ đi 90 phần, còn lại hơn 200 phần cũng đủ cho các sư huynh sư đệ phía sau chia nhau.
Phải nói là, chiến lược cướp chậu cơm của mấy sư đệ này rất hiệu quả.
Lúc Lâm Trường Chi múc cơm, đều múc rất nhiều một phần, cứ như vậy nói không chừng còn có vòng 2 thật.
Trương sư huynh và Lý sư huynh hai kẻ may mắn này, bọn họ thế mà còn giữ lại được chậu cơm.
Phải nói là, gừng càng già càng cay.
Chậu cơm và túi trữ vật của hai người bọn họ đều bị cướp mất rồi, thế mà lại cứng rắn từ sau mông móc ra được một cái.
Còn có một cái trực tiếp đội lên đầu làm mũ.
Hai người sững sờ lại lấy ra được một cái chậu cơm mới, Lâm Trường Chi cố ý đơm đầy hai cái chậu cơm này cho bọn họ, dù sao cái chậu cơm này cũng hơi nhỏ, đơm đầy cũng chỉ được mấy phần thôi.
Đại chiến cướp Bún ốc lần này, dưới sự nỗ lực không ngừng nghỉ của mọi người, thế mà mỗi người đều ăn được Bún ốc.
Đặc biệt là vị cuối cùng, khéo làm sao, đến lượt hắn thì còn lại đúng một phần cuối cùng.
Sư đệ xếp cuối cùng, suýt chút nữa cảm động đến phát khóc.
"Trường Chi sư đệ, thật sự là quá cảm tạ đệ rồi."
"Được ăn bát Bún ốc này, chết cũng không hối tiếc a."
Khi hắn nhận lấy bát Bún ốc kia, ăn một miếng không phải suýt chút nữa cảm động phát khóc, mà là khóc thật rồi.
Chính là cái mùi vị này, hắn đã nhớ nhung cả một buổi chiều rồi.
Các sư huynh đệ khác vẫn còn chút lương tâm.
Không lập tức đi cướp Bún ốc ăn, tốt xấu gì cũng để cho người cuối cùng này ăn được một miếng.
"Sư đệ, đệ đã ăn no rồi đúng không, phần còn lại các sư huynh bảo quản thay đệ."
"Vãi chưởng, sư huynh các huynh sẽ không vô sỉ đến thế chứ, Bún ốc ta vất vả lắm mới ăn được thế mà còn muốn cướp."
"Đương nhiên phải cướp rồi, sư đệ, không có chút thực lực, còn muốn ăn Bún ốc."
"Sao có thể gọi là cướp chứ? Sư huynh đây là cho đệ cơ hội rèn luyện, chỉ đạo chỉ đạo tu vi của đệ."
Thấy tình hình không ổn, vị sư đệ cuối cùng lập tức bắt đầu ăn.
Đừng nói khóc, hắn hận không thể trực tiếp nhét cả chậu Bún ốc này vào miệng mình.
Ngón tay múa may nhanh như bay, đũa suýt chút nữa bị hắn vung bay mất.
Tốc độ ăn cơm của hắn rất nhanh, nhưng tốc độ cướp Bún ốc của các sư huynh khác càng nhanh hơn.
Là người cuối cùng, thực lực của hắn tự nhiên là thấp kém nhất.
Còn chưa ăn được một nửa, bát trong tay đã mất tiêu.
Nhìn cái bát của mình bị cướp đi, vị sư đệ này đau thấu tim gan: "Các sư huynh, các huynh ăn hết Bún ốc cũng thôi đi, tốt xấu gì cũng để lại cái bát cho ta liếm với chứ!"
"Ngươi còn muốn liếm bát, thực lực kém như vậy, ngay cả bát cũng không liếm được!"
"Cái bát Bún ốc này thuộc về ta liếm!"
Nửa bát Bún ốc kia, bay lượn trong tay đông đảo sư huynh.
Có canh có nước đương nhiên không tránh khỏi sẽ rớt ra ngoài, nhưng thái quá là, những giọt Bún ốc rớt ra này, không có một giọt nào rơi xuống đất.
Chỉ cần lộ ra một hạt nước canh, toàn bộ đều bị bầy sói đói xung quanh liếm sạch sẽ.
Sư đệ cuối cùng không ngờ, mình chỉ ăn được nửa bát Bún ốc, ngay cả cái bát cũng không thuộc về mình nữa.
Cũng may hắn vẫn còn chút khôn vặt, thừa dịp mọi người đang cướp Bún ốc mò vào bếp lò.
Bếp lò đã có bảy tám sư huynh đệ đang liếm nồi rồi, vị sư đệ này lập tức gia nhập vào.
Hung hăng liếm một miếng đáy nồi.
"Thơm quá!"
"Bún ốc thật sự là quá ngon rồi, ngày mai ta nhất định phải ăn được một bát Bún ốc!"
"Trường Chi sư đệ, đợi ta giúp đệ rửa nồi xong ta sẽ về tu luyện!"
"Ta không tin, Vương Nhị Hổ ta sống sờ sờ ra đây mà ngay cả một bát Bún ốc cũng không ăn được!"
Chưa đến nửa canh giờ, Bún ốc Lâm Trường Chi chuẩn bị đã bị quét sạch sành sanh.
Nồi niêu xoong chảo hắn chuẩn bị, cũng bị liếm sáng bóng như gương.
Mấy cái bát kia hắn cũng không cần rửa nữa, đám sư huynh đệ này liếm còn không kịp đây này.
Bọn họ ăn xong Bún ốc, tự giác giúp Lâm Trường Chi rửa sạch nồi niêu xoong chảo, sau đó mới rời đi.
Đám người này lúc đi thì vân đạm phong khinh, vừa rời khỏi bếp lò, lập tức thi triển thân pháp, chạy về động phủ của mình.
"Bà nội nó, tối nay ta sẽ tu luyện thâu đêm, ta không tin, ngày mai ta còn không cướp được một bát Bún ốc!"
"Tưởng mỗi ngươi biết tu luyện thâu đêm chắc, tối nay ta không chỉ thâu đêm, ta còn muốn cắn thuốc!"
"Ta đã nghĩ kỹ rồi, bây giờ ta đi Tàng Bảo Các, đổi điểm cống hiến của ta thành đan dược, tối nay các ngươi cứ đợi xem ta nghịch tập đi."
Đám người này, ăn một bữa Bún ốc xong, không những không chìm đắm trong dư vị của mỹ thực, ngược lại còn khơi dậy ý chí chiến đấu tu luyện của bọn họ.
Đám sư huynh đệ tông môn này cái sau còn "lão lục" hơn cái trước, bọn họ muốn ăn được Bún ốc, thì bắt buộc phải "lão lục" hơn bọn họ.
Chỉ dựa vào "lão lục" là không đủ, bọn họ còn phải có thực lực tương xứng.
Thế là đám người này bất kể là về động phủ, hay là đi đổi đan dược, sau khi trở về không một ai đi ngủ, mà bắt đầu điên cuồng tu luyện.
Sư đệ đang ngồi thiền, thấy các sư huynh đột nhiên trở về, hắn vừa định chào hỏi, đã thấy các sư huynh cầm đồ rồi đi ra ngoài.
Sư đệ ngồi thiền vẻ mặt ngơ ngác: "Sư huynh, các huynh định đi đâu thế?"
"Sư đệ, bọn ta phải ra ngoài tu luyện."
"Thời gian buổi tối ngắn ngủi như vậy, sao có thể lãng phí thời gian chứ."
"Là người tu tiên, chúng ta phải tranh thủ từng giây từng phút, một ngày kế hoạch tại dần, chúng ta phải nắm bắt tia nắng ban mai đầu tiên."
"Cho nên chúng ta phải bắt đầu tu luyện từ bây giờ! Cho đến khi nhìn thấy tia nắng ban mai đầu tiên mới thôi!"
Vị sư huynh này nói xong câu này, lập tức ý chí chiến đấu sục sôi đi ra khỏi động phủ.
Không chỉ một mình hắn, các sư huynh khác trở về từng người một, toàn bộ đều đi ra khỏi động phủ, cứ như cắn thuốc lắc vậy.
Có đôi khi, nội quyển (cuốn) chính là đáng sợ như vậy.
Ngươi tưởng mình ngồi thiền trong động phủ đã đủ nỗ lực rồi, nhưng khi ngươi thấy người khác đi chơi, ở bên ngoài bắt đầu tu luyện, ngươi sẽ nhịn không được mà hoảng loạn.
Sư đệ đang ngồi thiền hiện tại cũng như vậy.
"Các sư huynh đều nỗ lực như vậy, ta sao có thể lãng phí thời gian chứ?"
"Sư huynh, các huynh đợi ta, ta đi tu luyện cùng các huynh ngay đây!"
"Cơ mà tại sao, đột nhiên cảm giác trong động phủ này có thêm một mùi thối nhỉ?!"
Đêm nay, đệ tử tạp dịch và đệ tử ngoại môn của Ẩn Nguyên Phong, nhao nhao đi ra khỏi động phủ, bắt đầu điên cuồng tu luyện.
Ngủ?
Đó là cái gì?
Người tu tiên, căn bản không có tư cách ngủ.