Dưới sự hợp lực của sáu đại tông môn, cửa động của Di Lạc bí cảnh đã được mở ra.
Muốn rời khỏi Di Lạc bí cảnh, chỉ có thể đi qua lối ra này.
Nếu quá thời gian dài mà không rời đi, vậy chỉ có thể đợi đến khi bí cảnh mở ra vào năm sau mới có thể đi.
Mỗi năm, số lượng đệ tử bị mắc kẹt trong Di Lạc bí cảnh vì bỏ lỡ thời gian rời đi không hề ít.
Muốn sống sót ba năm trong Di Lạc bí cảnh, đó là một việc không thể hoàn thành.
Huống chi những đệ tử này chỉ là Trúc Cơ kỳ, hoặc là Luyện Khí kỳ.
Dù cho bọn họ đột phá trong bí cảnh, cao nhất cũng chỉ là Kim Đan kỳ mà thôi.
Những yêu thú trong bí cảnh kia, chẳng có hạn chế tu vi nào cả.
Bọn chúng ở càng lâu, sống càng dài, trình độ tu vi cũng càng cao.
Nếu chọc phải một vài lão yêu thú khó nhằn, Kim Đan kỳ trong mắt bọn chúng còn không đủ để nhét kẽ răng.
Là nơi sản sinh ra Lạc Anh Quả, số lượng yêu thú Nguyên Anh bên trong cũng không ít.
Yêu thú có tu vi cao hơn, vậy thì không thể tưởng tượng được rốt cuộc là tu vi gì.
Sau khi người của sáu đại tông môn mở lối ra của Di Lạc bí cảnh, liền bắt đầu chờ đợi đệ tử của họ xuất hiện.
Quả nhiên, bọn họ vừa mở lối ra, đệ tử của sáu đại tông môn đã bắt đầu đi ra ngoài.
Người ra đầu tiên là đệ tử của đệ nhất đại tông môn Kiếm Tông, người dẫn đầu chính là Chu Vô Song.
Chỉ có điều khác với vẻ hiên ngang trước đây, Chu Vô Song bây giờ đi ra, sắc mặt có chút không được tốt.
Trưởng lão của Kiếm Tông lập tức tiến lên, hỏi hắn về những chuyện xảy ra trong Di Lạc bí cảnh.
Chu Vô Song tự nhiên là biết gì nói nấy, không giấu giếm điều gì, hắn kể lại thành thật chuyện bị đệ tử Quy Ẩn Tông chặn đường cướp của, thậm chí còn thêm dầu thêm mắm miêu tả hành vi tồi tệ của Quy Ẩn Tông: “Sư tôn, đồ nhi bất hiếu, trong Di Lạc bí cảnh lần này, vậy mà lại lật thuyền trong mương.”
“Chúng ta không cẩn thận đi lạc vào Biển hoa tử vong, gặp phải đệ tử của Quy Ẩn Tông, vốn định dẫn bọn họ cùng rời khỏi biển hoa kia, nào ngờ bọn họ không biết điều.”
“Nhân lúc chúng ta dẫn đường, từ sau lưng chúng ta đánh lén thì thôi, hắn còn cướp đi túi trữ vật của đồ nhi, và cả những quả Lạc Anh Quả mà chúng ta hái được.”
“Tuy nói trong Di Lạc bí cảnh, mỗi người tự dựa vào bản lĩnh, nhưng mối thù này đồ nhi không nuốt trôi được.”
“Đồ nhi đã hái được hơn trăm quả Lạc Anh Quả, thấy thực lực bọn họ thấp kém mới dẫn theo, nào ngờ bọn họ cậy đông hiếp yếu, vậy mà cướp sạch túi trữ vật của đồ nhi, phải biết rằng những quả Lạc Anh Quả đó đồ nhi định dâng cho sư tôn.”
Chu Vô Song cũng không quan tâm trong túi trữ vật của mình không có một quả Lạc Anh Quả nào, mở miệng là một tràng bịa đặt.
Dù sao túi trữ vật bị đệ tử Quy Ẩn Tông lấy đi là sự thật, còn bên trong có Lạc Anh Quả hay không, vậy thì hoàn toàn dựa vào cái miệng của hắn.
Nếu có thể lấy lại, vậy tự nhiên sẽ là Lạc Anh Quả của Kiếm Tông bọn họ, nếu lấy lại túi trữ vật mà bên trong không có Lạc Anh Quả, vậy chỉ có thể nói là bị đệ tử Quy Ẩn Tông nuốt riêng rồi.
Dù thế nào, hắn Chu Vô Song cũng không thiệt.
Nghe được những lời này của hắn, trưởng lão Kiếm Tông nổi giận đùng đùng.
“Đồ nhi, lại có chuyện này sao?!”
“Sư tôn, chẳng lẽ người còn không tin đồ nhi sao? Đồ nhi đã lừa người bao giờ chưa?”
“Hơn trăm quả Lạc Anh Quả kia, là đồ nhi chuẩn bị để hiếu kính sư tôn, nào ngờ bị đám đệ tử Quy Ẩn Tông đáng ghét kia cướp đi.”
“Đồ nhi cũng không phải vì tranh giành hơn thua, chỉ là cảm thấy có lỗi với sư tôn.”
Chu Vô Song vừa lấy tình vừa lấy lý, lại đưa ra lợi ích, trưởng lão Kiếm Tông sao có thể không động lòng?
Hắn nhìn về phía Quy Ẩn Tông, ánh mắt có một tia âm hiểm.
“Bọn họ thật sự quá đáng.”
“Đồ nhi, chuyến đi bí cảnh lần này quả thực đã vất vả cho ngươi, chỉ cần người bình an trở về là tốt rồi.”
“Còn về cái túi trữ vật mà ngươi đánh mất, sư tôn đến lúc đó tự nhiên sẽ giúp ngươi đòi lại công đạo.”
“Bây giờ đông người nhiều mắt, chúng ta không tiện ra tay, đợi sau khi rời khỏi Di Lạc bí cảnh, tự nhiên sẽ là lúc chúng ta đến cửa.”
Nhận được câu trả lời chắc chắn này, Chu Vô Song hài lòng lui về trong đội ngũ.
Một tông môn không có tên tuổi, vậy mà cũng dám chọc vào đệ nhất đại tông môn của bọn họ.
Đã đến lúc để cho tông môn không có tên tuổi này, thấy được sự đáng sợ của đệ nhất đại tông môn bọn họ rồi.
Phong chủ Ẩn Nguyên của Quy Ẩn Tông cảm nhận được ánh mắt của Kiếm Tông, không khỏi nhíu mày.
“Sao ta lại cảm thấy Kiếm Tông có địch ý với chúng ta, không biết đám nhóc con đã làm gì trong Di Lạc bí cảnh.”
“Chư vị lão gia hỏa chú ý, lát nữa lúc về e là sẽ không được thuận lợi.”
“Dường như không chỉ có đệ tử Kiếm Tông, mà đệ tử Hợp Hoan Tông cũng có ý kiến rất lớn với tông môn chúng ta.”
Ẩn Nguyên nhìn về phía Hợp Hoan Tông, trong đám phụ nữ kia đang líu ríu không biết nói gì.
Nhưng có thể cảm nhận được, ánh mắt của bọn họ thỉnh thoảng lại rơi vào người của tông môn mình.
Người của Quy Ẩn Tông cũng không phải kẻ ngốc, bọn họ sao có thể không biết hai tông môn này có địch ý với mình?
Tiểu Linh Đang lắc lắc cây búa sắt lớn trong tay, không nhịn được buông một câu.
“Chắc chắn là ở trong Di Lạc bí cảnh, tài nghệ không bằng người, bị Trường Chi sư đệ bọn họ bắt nạt rồi.”
“Nếu đã đánh không lại đám nhỏ, thì gọi đám già ra, thật sự tưởng tông môn chúng ta không có người chắc?”
“Bọn họ mà dám đến, ta nhất định khiến bọn họ có đi không có về.”
Ẩn Nguyên không nhịn được khen một câu: “Không hổ là đồ nhi của ta, câu này nói hay lắm.”
“Bọn họ mà dám đến, chúng ta nhất định khiến bọn họ có đi không có về.”
Tông môn của bọn họ chỉ là không hỏi thế sự mà thôi, bình thường giữ lại một phần thực lực, không tranh không đoạt, thật sự tưởng là nể mặt mấy cái đại tông môn này sao?
Quy Ẩn Tông bọn họ ngoài những người ở lại tông môn, biết Trường Chi sư đệ sắp rời khỏi Di Lạc bí cảnh, thì hễ ai đi được đều đã đến cả.
Ngày thường tông môn bọn họ chỉ cần xuất động một chút thực lực, đã có thể khiến người của sáu đại tông môn có đi không có về, bây giờ bọn họ dốc toàn bộ lực lượng, chẳng lẽ còn bị đệ tử của sáu đại tông môn bắt nạt được sao?
Đệ tử Quy Ẩn Tông không gây sự cũng không sợ sự.
Chỉ cần Lâm Trường Chi bọn họ thuận lợi ra ngoài, Ẩn Nguyên phải đảm bảo bọn họ có thể thuận lợi trở về tông môn.
Tất cả mọi người của Quy Ẩn Tông lo lắng nhìn về phía lối ra, đói cả một tháng trời, Trường Chi sư đệ sao còn chưa ra, bọn họ đều đã đói khát không thể chịu nổi rồi.
Đệ tử của sáu đại tông môn cuối cùng cũng đã rời đi hết, lại đợi một lát, Quy Ẩn Tông trông ngóng như hòn vọng phu, cuối cùng cũng thấy đệ tử của tông môn mình từ trong bí cảnh đi ra.
Người ra đầu tiên chính là Ngọc sư huynh, Ẩn Nguyên bọn họ trực tiếp lờ đi người này, nhìn vào trong đội ngũ.
Vừa thấy Lâm Trường Chi ở chính giữa đội ngũ, tất cả mọi người không nhịn được thở phào một hơi, sau đó bắt đầu điên cuồng tiết nước bọt.
Đói cả một tháng trời, đầu bếp cuối cùng cũng sắp về rồi.