Chưa kịp xuống núi, Trương sư huynh và Lý sư huynh thế mà đã hoàn thành vượt mức công việc của họ.
Hai người phất tay áo, đồng loạt đi ra ngoài.
Hành động này của bọn họ lập tức thu hút sự chú ý của các đệ tử khác.
"Trương sư huynh, hôm nay sao huynh nhanh thế? Đây là muốn vội đi đâu à?"
"Đừng nhắc nữa, hôm nay ta chẳng phải đi dọn hầm cầu sao? Ta phải về thay bộ quần áo, nếu không thì cứ cảm thấy chỗ nào đó không được sạch sẽ."
Lời này vừa thốt ra, sư huynh đệ hỏi chuyện lập tức tỏ vẻ thấu hiểu.
Không có một ai ngăn cản, mọi người đưa mắt nhìn bóng lưng Trương sư huynh trong nháy mắt biến mất khỏi tầm mắt bọn họ.
Tốc độ nhanh thế này, rõ ràng là dùng thân pháp để đi đường.
"Trương sư huynh quả nhiên rất gấp gáp a, không ngờ huynh ấy là người yêu sạch sẽ như vậy, một cái Tẩy Trần Chú là giải quyết được việc, thế mà còn phải cố ý về động phủ thay một bộ y phục."
Bên này Lý sư huynh, cũng đồng dạng bị sư huynh đệ chú ý tới.
"Lý sư huynh, nhìn bộ dạng vội vàng của huynh, chẳng lẽ có việc gì gấp?"
"Đây không phải trên người dính chút vật luân hồi ngũ cốc sao? Nghĩ là về rửa ráy một phen."
Giây tiếp theo, Lý sư huynh cũng dùng ra thân pháp của hắn, hóa thành một luồng lưu quang, biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Lâm Trường Chi nhìn màn đêm dần buông xuống, liền bắt đầu chuẩn bị cơm tối.
Không cần nói, cơm tối vẫn là Bún ốc.
Dù sao hắn cũng không biết nấu cơm, biết làm cũng chỉ có Bún ốc thôi.
Vừa rồi tranh thủ lúc không có người, tự mình ăn một bát, thuộc tính thế mà còn tăng lên một chút xíu.
“Bảng thông tin ký chủ như sau:
Ký chủ: Lâm Trường Chi
Tu vi: Luyện Khí tầng ba (2/30)
Thể chất: 9 (Linh Tê Ngưu ngươi ăn không nổi)
Khí huyết: 8.1 (Khiêu Khiêu Kê ngươi đánh không lại)
Thức hải: 11 (Hoang Dã Dương ngươi bắt không được)
Ngộ tính: 7 (Hết cứu, đứa tiếp theo)
Số lượt khen ngợi: 2”
"Ăn một bát Bún ốc, liền tăng 0.1 khí huyết, vậy ta ăn mười bát, chẳng phải là tăng 1 điểm khí huyết rồi!"
Lâm Trường Chi rất hưng phấn, nhưng hệ thống lập tức dội cho hắn một gáo nước lạnh.
“Đúng vậy, ngươi cố gắng nỗ lực ăn đi, 60 mới là trình độ của tu tiên giả bình thường.”?
60 là cái quỷ gì, 10 không phải là trình độ bình thường rồi sao?
Hóa ra cái con số hàng đơn vị này của hắn, cách mức đạt chuẩn còn xa mười vạn tám nghìn dặm, thảo nào hệ thống nói tư chất này của hắn là thiên tài trăm năm khó gặp.
Lâm Trường Chi tự an ủi bản thân, hắn chẳng qua là thể chất đặc biệt một chút, vẫn có cơ hội thành thần.
Làm Trù Thần không tốt sao?
Hắn hừng hực khí thế chuẩn bị 100 phần Bún ốc, chỉ cần tối nay người tới nhiều thêm mấy mống, hắn có khả năng sẽ đột phá Luyện Khí tầng ba.
Bắc nồi, chần bún!
Chần xong mười bát bún, hắn tràn đầy mong đợi nhìn về phía lối vào nhà bếp.
Hai vị sư huynh đã ăn qua Bún ốc của hắn, vậy nhất định sẽ dẫn không ít sư huynh đệ tới cho hắn nhỉ.
Đột nhiên, hai luồng lưu quang lóe lên.
Hai vị sư huynh lập tức xuất hiện trước mặt Lâm Trường Chi.
"Sư đệ! Bún ốc hôm nay còn không, trước tiên cho ta mười bát!"
"Mười bát? Thế thì tính là gì, sư đệ trước tiên cho ta hai mươi bát!"
"Tổng cộng muốn ba mươi bát sao? Nhưng ở đây chỉ có mười bát thôi, đưa cho ai trước đây?"
Lâm Trường Chi vốn tưởng rằng, hắn chuẩn bị mười bát, đã đủ nhiều rồi.
Nhưng, khiến hắn không ngờ tới là, hai vị sư huynh vừa mở miệng đã là mười bát khởi điểm, mười bát chuẩn bị sẵn này căn bản không đủ.
Trương sư huynh và Lý sư huynh hai người không ai nhường ai, suýt chút nữa là đánh nhau.
"Trường Chi sư đệ, là ta tới trước, đệ phải đưa mười bát này cho ta trước."
"Cái gì mà huynh tới trước, còn là ta nói trước đấy, Trường Chi sư đệ đừng nghe hắn, đưa mười bát này của đệ cho ta trước!"
Lâm Trường Chi bị bọn họ cãi nhau đến ong cả đầu: "Hai vị sư huynh, các huynh đừng cãi nhau nữa, thế này đi, trước tiên mỗi người ăn năm bát, nếu hai người các huynh còn ăn nữa, đệ lại tiếp tục chần cho các huynh."
Đây là phương án giải quyết tốt nhất, hai vị sư huynh lại bắt đầu đứng ở cửa nhà bếp điên cuồng "quất" bún.
"Thơm quá, ta thèm cái món này cả buổi chiều rồi! Suýt chút nữa chảy nước miếng đầy đất!"
"Huynh thật buồn nôn a! Không giống ta, lén lút giữ lại một cọng măng chua, làm việc mệt thì mút mút cho đỡ thèm."
"Vãi chưởng, huynh cái đồ 'lão lục', ta tưởng huynh ăn xong rồi, huynh thế mà còn giữ lại một chiêu."
"Đó là đương nhiên rồi, vãi chưởng, còn nói ta 'lão lục', huynh nhân lúc ta nói chuyện, thế mà lén lút 'quất' bún!"
"Bà nội nó, xem Vô Ảnh Thủ của ta đây!"
Lâm Trường Chi chết lặng nhìn hai vị sư huynh móc ra võ kỹ để "quất" bún, hắn cũng bắt đầu chế độ chần bún như cái máy.
Có năm bát Bún ốc làm nền, hắn vốn tưởng rằng tốc độ của mình có thể theo kịp.
Đột nhiên, Lý sư huynh từ trong không gian trữ vật của hắn, móc ra một cái bát hải (bát tô cực lớn) còn to hơn đầu hắn, loảng xoảng đổ ụp năm bát Bún ốc vào trong đó.
Sau đó bưng cái bát hải to hơn cả mặt hắn lên, bắt đầu hít vào như vũ bão.
"Trương huynh, lần này ta phải đi trước huynh một bước rồi."
Trương sư huynh khinh thường nhìn hắn một cái, cũng từ trong không gian trữ vật lấy ra một cái bát hải.
Chẳng qua cái bát hải này, thế mà còn to hơn bát của Lý sư huynh.
Lâm Trường Chi cảm giác, ít nhất phải to bằng ba cái đầu của hắn.
Cái này đã không thể gọi là bát nữa rồi, phải gọi là chậu.
"Keng" một tiếng, cái chậu cơm khổng lồ này cứ thế được đặt bên cạnh bếp lò.
"Trường Chi sư đệ, ta muốn một bát trước, đệ cứ làm đầy cái bát này của ta là được."
Lý sư huynh lập tức trầm mặc, hắn nhìn bát bún lớn của mình, lại nhìn Trương sư huynh đang bưng cái bát nhỏ chậm rãi thưởng thức, cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.
Lâm Trường Chi không ngờ hai vị sư huynh này thế mà tự mang theo bát đũa, cũng tốt đỡ tốn công hắn rửa bát.
Hắn liền đổ chỗ bún vừa vớt ra vào trong cái chậu lớn của Trương sư huynh.
Vì dùng võ kỹ húp bún, tốc độ của hai vị sư huynh cực nhanh, hắn một bát bún còn chưa làm xong, hai người đã húp xong rồi, giương mắt nhìn hắn chằm chằm.
"Trường Chi sư đệ, đệ không thể chỉ đưa cho hắn a."
"Đệ xem cái bát này của ta, nhỏ thì có nhỏ hơn một chút, đệ có phải nên đưa cho ta trước không?"
"Nếu không thì, toàn bộ để Trương sư huynh ăn hết, ta sẽ chết đói mất."
"Trường Chi sư đệ! Đệ đừng nghe hắn, Trương sư huynh của đệ mắc một loại bệnh không ăn Bún ốc sẽ chết, bát Bún ốc lớn này, không đơn thuần là một bát bún đâu, nó là thuốc giải của ta đấy!"
Cái gì mà bệnh không ăn Bún ốc sẽ chết, Lâm Trường Chi nhớ không nhầm thì, hai vị sư huynh này là lần đầu tiên ăn Bún ốc mà?
Còn hai người này, rõ ràng vừa ăn năm bát Bún ốc, sao có thể chết đói được?
Nhưng Lâm Trường Chi đánh giá hai vị sư huynh trước mặt một chút, thật sự là một chút hình tượng cũng không có, nước dãi chảy đầy đất!
Hắn không nhịn được lên tiếng nhắc nhở: "Hai vị, các huynh chảy nước dãi rồi."
Hai người quệt khóe miệng một cái, quả nhiên quệt được một tay đầy nước miếng.
"Trường Chi sư đệ, cái này không phải bọn ta có thể khống chế được, Bún ốc này của đệ, thật sự là ngửi thối ăn thơm."
"Hơn nữa không biết tại sao, ta càng ăn càng nghiện, ăn rồi còn muốn ăn nữa!"
Nghe thấy cả hai người đều khen ngợi, Lâm Trường Chi vẫn rất vui vẻ.
Là một đầu bếp nửa mùa, hắn đương nhiên hy vọng thức ăn mình làm ra có thể nhận được sự yêu thích của mọi người.
Có điều...
"Hai vị sư huynh, đã ngon như vậy, các huynh không giới thiệu cho các sư huynh đệ khác sao?"