Băng Như Sương nuốt nước miếng, không biết tại sao, bát Bún ốc này vừa rồi nàng còn cảm thấy thối vô cùng.
Nhưng sau khi Tiểu Linh Đang ăn, nàng dường như cũng ngửi thấy những mùi thơm mà sư muội vừa nói.
Tươi, thơm, chua, sảng khoái, cay nồng.
Cái mùi vị này đúng là có chút kỳ quái, nhưng cái vị chua này sao lại dễ dàng khiến người ta tiết ra nhiều nước bọt thế nhỉ?
"Tiểu sư muội, ngon đến thế sao?"
Tiểu Linh Đang nước mắt lưng tròng ngẩng đầu: "Ngon lắm, Băng sư tỷ, ngon quá đi mất, hu hu hu."
"Ước mơ lớn nhất hiện tại của muội, chính là sau này ngày nào cũng được ăn Bún ốc!"
"Hu hu hu, bát Bún ốc này thơm thật đấy!"
Tiểu Linh Đang vừa chảy nước mắt, vừa lùa Bún ốc vào miệng mình.
Tuy ngon đến phát khóc, nhưng một chút cũng không làm chậm tốc độ ăn của nàng.
Băng Như Sương đứng bên cạnh nhìn, nàng muốn dời tầm mắt khỏi người sư muội, nhưng thử mấy lần, dường như có một thế lực thần bí nào đó đang ngăn cản nàng, cái đầu nàng cứ trân trân không quay đi được.
"Ực."
Nàng nuốt một ngụm nước miếng, cuối cùng vẫn không nhịn được: "Tiểu sư muội, hay là, muội cho tỷ nếm thử một miếng?"
Tiểu Linh Đang cảm thấy nàng hình như nghe thấy cái gì đó kỳ kỳ quái quái.
Nàng cũng không khóc nữa, khóe mắt còn vương giọt lệ chưa kịp rơi, ngẩng đầu lên.
"Băng sư tỷ, tỷ vừa nói gì cơ? Hình như muội nghe nhầm rồi?"
Tiểu sư muội mắt ngấn lệ nhìn Băng Như Sương, nàng cũng có chút ngại ngùng.
Nhưng các nàng làm sư tỷ sư muội đồng môn đã bao nhiêu năm nay, trước kia Tiểu sư muội có gì ngon đều sẽ chia cho nàng một miếng.
Lần này chắc cũng không ngoại lệ đâu nhỉ.
Nghĩ đến đây, Băng sư tỷ trong lòng vững tin, lặp lại câu nói vừa rồi lần nữa.
"Sư muội, bát Bún ốc lớn thế này, muội chắc chắn ăn không hết đâu nhỉ?"
"Thế này đi, sư tỷ giúp muội chia sẻ một miếng, muội chắc sẽ không để ý đâu nhỉ?"
Tiểu Linh Đang ngơ ngác nhìn sư tỷ trước mặt, dường như không quen biết nữa vậy.
"Tỷ không phải sư tỷ của muội, sư tỷ của muội sao có thể tranh đồ ăn với muội chứ."
"Ngươi là ai? Ngươi giấu sư tỷ của ta đi đâu rồi?"
Băng Như Sương xấu hổ rồi, nàng không ngờ sư muội lại từ chối, hơn nữa còn la toáng lên như vậy, người xung quanh đều nhìn về phía này.
Nàng đành phải kiên trì giải thích: "Sư muội, muội hiểu lầm rồi."
"Tỷ thực sự là Băng sư tỷ của muội mà, đây không phải là sợ muội ăn không hết sao?"
"Cũng chỉ có muội thôi đấy, chứ nếu là người khác, xem sư tỷ có thèm quan tâm sống chết của hắn không."
Băng Như Sương nói một tràng nghe cũng có lý, nhưng Tiểu Linh Đang vẫn có chút nghi ngờ, nàng che chở bát Bún ốc của mình, vẻ mặt cảnh giác.
"Làm sao tỷ chứng minh được tỷ là sư tỷ của muội?"
Nhìn Tiểu sư muội vẻ mặt cảnh giác, Băng Như Sương biết, với cái tính cách nghĩ sao làm vậy của Tiểu sư muội.
Nếu nàng không chứng minh "mình là mình", giây tiếp theo Tiểu sư muội có khả năng sẽ lôi nàng đến Bạch Hổ Đường.
Băng Như Sương hít sâu một hơi, may mà ở đây không có nhiều người.
Nàng nhắm mắt lại, nói toẹt ra bí mật của hai người.
"Mỗi tối muội đều thích uống sữa, hơn nữa còn phải ôm tỷ mới ngủ được."
Lâm Trường Chi vẻ mặt khiếp sợ, không nhìn ra nha, Tiểu sư tỷ trông cũng mười tám đôi mươi rồi, vậy mà còn uống sữa.
Trương sư huynh và Lý sư huynh đang húp bún như vũ bão, cũng lộ ra vẻ mặt hóng được "dưa" to.
Sắc mặt Tiểu Linh Đang lập tức đỏ bừng.
"Băng sư tỷ, sao tỷ lại nói chuyện này ra chứ."
"Muội lớn thế này rồi, sao có thể còn uống sữa chứ? Tỷ không phải muốn ăn Bún ốc sao, của muội đây, tỷ mau ăn đi."
Tiểu Linh Đang đẩy bát Bún ốc đang che chở chặt chẽ trong tay ra ngoài, ra hiệu Băng Như Sương có thể ăn rồi.
Bún ốc vẫn còn bốc hơi nghi ngút, trông vô cùng hấp dẫn.
Mắt Băng Như Sương sáng lên, lập tức nhận lấy đôi đũa Tiểu sư muội đưa tới.
Vừa mới nhường Bún ốc của mình ra, Tiểu Linh Đang lập tức hối hận.
Nhưng nể tình sư tỷ mỗi ngày đều cho nàng uống sữa, nàng không giật lại Bún ốc, chỉ đau lòng lải nhải bên cạnh.
"Băng sư tỷ, tỷ ăn ít một chút."
"Tỷ không phải bảo Bún ốc này thối sao? Lỡ như không hợp khẩu vị của tỷ, tỷ ăn không nổi thì làm sao."
"Đúng đúng đúng, một sợi là đủ rồi, tỷ cứ ăn một sợi nhỏ thế này là được rồi."
Băng Như Sương cũng không biết bát Bún ốc này có ma lực gì.
Trước đó rõ ràng luôn từ chối, nhưng càng nhìn càng muốn làm một miếng.
Nàng cảm thấy nếu mình không ăn thì sẽ hối hận.
Cẩn thận gắp lên một sợi bún, sau đó với tâm trạng thấy chết không sờn đưa vào miệng.
Khoảnh khắc tiếp theo, mười phần khẩu cảm tươi, thơm, chua bùng nổ trong vị giác của nàng.
Băng Như Sương không nhịn được phát ra tiếng "soạt", hút sợi bún này vào.
Chỉ mới ăn một miếng bún, nàng đã cảm thấy mình như đang ngao du trong thế giới ẩm thực vậy.
Tâm trạng cả người đều trở nên tuyệt diệu, khiến nàng không nhịn được lại ra tay lần nữa.
Tiểu Linh Đang nhìn Băng sư tỷ lại gắp lên một gắp Bún ốc to tướng, trông mong nhìn theo.
"Thế nào? Sư tỷ, ngon không?"
"Ngon, ngon lắm, Tiểu sư muội, mắt nhìn của muội quả nhiên không tệ, món Bún ốc này quả thực là mỹ vị nhân gian."
Băng Như Sương tranh thủ trả lời một câu, nàng ăn một miếng lớn xong mới phát hiện.
Ăn Bún ốc thì không thể văn nhã, nhất định phải từng ngụm từng ngụm lớn húp sùn sụt mới sướng!
Ngay lúc nàng đang húp hăng say, cái bát trong tay đột nhiên biến mất.
Lông mày Băng Như Sương lập tức dựng lên lạnh lùng: "Là kẻ nào, dám cướp bún của ta!"
Tiểu Linh Đang hai mắt lưng tròng ngẩng đầu: "Băng sư tỷ, đây rõ ràng là bún của muội, tỷ sắp húp hết bún của muội rồi, hu hu hu."
"Sư tỷ xấu tính, tỷ muốn ăn thì tự đi mà lấy, tại sao lại ăn của Tiểu sư muội."
Lần này thì xấu hổ rồi, Băng Như Sương nhìn bát bún lèo tèo vài sợi, trả lại đôi đũa trong tay.
Nàng ngượng ngùng vén một lọn tóc ra sau tai.
"Là lỗi của sư tỷ, món Bún ốc này thực sự quá ngon, tỷ lỡ miệng ăn nhiều một chút."
"Sư muội, đũa trả muội, tỷ đi gọi một bát mới."
"Lát nữa Bún ốc của tỷ cũng cho muội ăn."
Biết mình lát nữa còn được ăn bún, Tiểu Linh Đang lúc này mới đỡ hơn một chút.
Nàng nín khóc thúc giục: "Sư tỷ, tỷ mau đi đi."
Nghĩ đến mỹ vị vừa ăn, Băng Như Sương cũng không chần chừ nữa, lập tức đứng dậy đi đến bếp lò.
Nàng nhớ lại những lời vừa nói lúc nãy, tai lặng lẽ đỏ lên.
Nhưng vừa nghĩ đến việc được ăn ngon, nàng cũng chẳng màng nhiều nữa.
"Khụ, Trường Chi sư đệ, cho ta một bát Bún ốc nữa."
Lâm Trường Chi tính tình tốt làm một bát Bún ốc mới, không nói thêm gì.
Đùa à, Băng sư tỷ là tu sĩ Kim Đan, hắn một tên Luyện Khí tầng ba nhỏ bé đâu có tư cách cười nhạo người ta.
Trừ khi là chê mạng mình quá dài.
Khi Bún ốc làm xong, Lâm Trường Chi đưa ra, thuận miệng hỏi một câu.
"Băng sư tỷ, tỷ thấy mùi vị Bún ốc này của đệ thế nào?"
"Chân hương a!" (Thơm thật đấy!)