Lâm Trường Chi đợi từ lúc trời sáng đến khi trời tối, từ lúc người qua kẻ lại tấp nập đến khi người đi nhà trống.
Trong màn đêm, đôi mắt hắn tràn đầy oán niệm.
"Hệ thống à, người có con số chính xác không, cái vụ thần thú lột xác này rốt cuộc mất bao lâu vậy?"
"Cũng không thể để nó cứ cháy mãi, còn ta cứ ngồi xổm ở đây mãi được chứ?"
“Ting, qua tính toán, thời gian lột xác của Tam Túc Ô Kim còn lại 48 canh giờ.”
"Vãi chưởng, 48 canh giờ, thế chẳng phải là 4 ngày sao."
"Đợi Thái Mỹ lột xác xong thì hoa hiên cũng lạnh ngắt rồi."
Lâm Trường Chi càng thêm sầu não, vốn tưởng rằng thần thú của mình có thể đưa mình đi "hô mưa gọi gió", bây giờ xem ra, chỉ có thể để hắn một mình lên sân khấu lấy một địch hai rồi.
Đến lúc đó, hắn áp chế tu vi xuống Luyện Khí kỳ tầng 4, chẳng phải là không thoát khỏi kiếp bị ăn đòn sao?
Khuôn mặt đầy ưu sầu, hắn cảm thấy Thái Mỹ vẫn còn có thể cứu vãn được một chút.
"Hệ thống à, người thấy Thái Mỹ có thể lột xác nhanh hơn chút không."
"Người vạn năng như vậy, nhất định là có cách mà đúng không."
Hệ thống sớm đã biết hắn sẽ nói như vậy.
“Ting, có muốn tiêu hao 1000 điểm khen ngợi để đẩy nhanh quá trình lột xác lần đầu của Tam Túc Ô Kim không?”
Mắt Lâm Trường Chi sáng lên, hắn biết ngay là hệ thống có cách mà.
Tuy nhiên, nghe thì có vẻ rất tuyệt, nhưng hắn cũng phải xem lại mình có nhiều điểm khen ngợi như vậy không đã.
"Hệ thống, kiểm tra bảng thông tin."
“Ký chủ: Lâm Trường Chi
Tu vi: Trúc Cơ kỳ tầng ba (1199/3000)
Thể chất: 10.001
Khí huyết: 11.6
Thức hải: 11
Ngộ tính: 10.4
Điểm khen ngợi: 1001
Độ thành thạo Trù Thần sơ cấp: 5712/99999
Thân pháp: Truy Vân Lưu Quang Bộ (Nhập Trăn)
Võ kỹ: Vô Ảnh Thủ (Nhập Trăn), Đa Trọng Ảnh Phân Thân Thuật (Nhập Trăn)”
Lâm Trường Chi nhìn con số 1001 điểm khen ngợi của mình, không nhịn được mà nghi ngờ.
"Hệ thống, người tính toán kỹ rồi phải không?"
"Sao người biết ta vừa khéo có 1001 điểm khen ngợi, sao người không nói 1001 luôn đi, còn để lại cho ta một chút, ta thật sự cảm ơn ngài đấy nhé."
“Ting, có muốn tiêu hao 1001 điểm khen ngợi để đẩy nhanh quá trình lột xác lần đầu của Tam Túc Ô Kim không?”
Lâm Trường Chi:...
Hắn còn có thể làm sao nữa, hắn cũng tuyệt vọng lắm chứ bộ.
Sớm biết thế vừa rồi không lắm mồm, tiết kiệm được chút nào hay chút ấy.
Để đề phòng hệ thống tiếp tục tăng giá, Lâm Trường Chi vội vàng xác nhận.
“Ting, đã khấu trừ thành công 1001 điểm khen ngợi, Tam Túc Ô Kim đang tăng tốc lột xác, thời gian còn lại hiện tại là một khắc.”
Nhìn thấy thời gian này, Lâm Trường Chi vẫn thấy hài lòng.
Dù sao hắn cũng đã bỏ tiền ra rồi, tốc độ quả thực nhanh hơn không ít.
Sớm biết thế hắn đã tiêu sớm một chút, như vậy thì còn dư lại thời gian cho hắn kiếm điểm khen ngợi.
Chỉ là không biết nếu sớm hơn một chút thì hệ thống có tăng giá hay không.
Lâm Trường Chi nhìn điểm khen ngợi đã về 0 của mình, không nhịn được mà thấy chua xót trong lòng.
Tuy nhiên hắn nhìn một lúc thì phát hiện ra điểm không đúng.
"Hệ thống, thể chất của ta sao tự nhiên lại thay đổi rồi?"
"Ta nhớ không nhầm thì thể chất của ta trước đây là 10 mới đúng mà, sao tự nhiên lại tăng thêm 0.001."
“Qua kiểm tra, ruột già cuộn hành có hiệu quả nâng cao thể chất, ký chủ có thể ăn nhiều một chút, chứ cái thể chất gà mờ này của ngươi, quả thực là không nỡ nhìn thẳng.”
Lâm Trường Chi cũng chẳng thèm để ý hệ thống cà khịa, hắn không ngờ món ruột già cuộn hành mình làm ra lại có hiệu quả này.
Ở một khía cạnh nào đó, cũng coi như được hệ thống công nhận rồi.
Dù sao cái thể chất này của hắn quả thực rất cùi bắp.
Ở đây một thời gian, Lâm Trường Chi cũng biết thể chất là cái gì rồi.
Thể chất chính là kiểu như Thuần Dương Chi Thể, hoặc là huyết mạch thần thú của Thái Mỹ.
Còn về phần hắn, cái thể chất 10 này, có thể thấy được thể chất của hắn phế vật đến mức nào.
Cái thể chất này còn khó nâng cao hơn cả khí huyết.
Có thể tăng 0.001 đã là rất tốt rồi, hắn ăn nhiều một chút, ngày nào cũng ăn món ruột già cuộn hành này, ăn liền tù tì mười năm, thế chẳng phải thể chất vô địch rồi sao.
Nghĩ vậy, hắn có chút hưng phấn.
Chỉ là không biết các sư huynh đệ khác sao lại ăn khỏe thế không biết.
Mấy món như bún ốc hắn làm ra, lần nào bọn họ cũng ăn cả một chậu lớn.
Hắn thì chịu thôi, tuy là tu chân giả, nhưng sức ăn của hắn vẫn khá bình thường.
Mỗi lần hắn ăn nhiều nhất là hai bát, cũng không biết những người khác ăn kiểu gì.
Ngay lúc hắn đang suy tư, ánh lửa của Thái Mỹ đột nhiên thay đổi.
Vốn là một ngọn lửa màu đen, đột nhiên bùng phát ra ánh sáng chói lòa.
Ánh sáng này khiến Lâm Trường Chi có chút không mở nổi mắt.
Đợi đến khi hắn hoàn hồn lại, ánh sáng đã biến mất.
Lưu lại tại chỗ chỉ có một con gà đã rụng sạch lông.
Lâm Trường Chi nhìn con gà toàn thân trên dưới không tìm thấy một cọng lông nào này, phát ra nghi vấn mang tính thăm dò.
"Thái Mỹ?"
"Chíp "
Tiếng kêu này thay đổi rồi, Thái Mỹ cũng lớn hơn không ít.
Con gà trước đây trông nhỏ xíu, bây giờ thế mà đã to bằng con khổng tước rồi.
Chỉ là tiếng kêu này, sao càng ngày càng giống gà thế nhỉ.
Lâm Trường Chi cố gắng lờ đi cái thân hình trụi lủi của Thái Mỹ: "Thái Mỹ, ngươi lớn rồi à?"
"Ngươi có học được năng lực mới nào không?"
"Chíp chíp chíp."
Thái Mỹ kêu vài tiếng, nàng há mỏ ra, một ngọn lửa đen sì từ trong miệng nàng phụt ra.
Ngọn lửa đó ung dung bay xuống mặt đất, mặt đất lập tức xuất hiện một mảng cháy đen.
Lâm Trường Chi căn bản không tưởng tượng nổi, có một ngày gà của hắn thế mà biết phun lửa.
Tuy nhiên Thái Mỹ như thế này mới có chút phù hợp với dáng vẻ thần thú của nàng.
Nhìn ánh mắt mong chờ của Thái Mỹ trụi lông, Lâm Trường Chi chẳng hề keo kiệt lời khen ngợi của mình.
"Khá lắm, Thái Mỹ."
"Ngươi đúng là một con chim tốt, sau này ngươi biết phun lửa rồi, chúng ta có thể làm rất nhiều món ngon."
"Chíp chíp chíp."
Thái Mỹ cảm thấy vinh dự lây.
Nàng vừa trải qua một cuộc lột xác, đã tiêu hao gần hết năng lượng trong cơ thể.
Bây giờ nàng lập tức hối thúc đòi ăn đồ ngon.
Lâm Trường Chi cũng không lề mề, để Thái Mỹ lột xác thành công, hắn đã tiêu sạch sành sanh điểm khen ngợi của mình rồi.
Bây giờ có nguồn lửa, cũng không còn nỗi lo về sau, sạp hàng nhỏ của bọn họ cũng đến lúc mở lại rồi.
Lần này, khi Lâm Trường Chi dựng cái sạp nhỏ của mình lên, không ít sư huynh đệ xung quanh lập tức tụ tập lại.
Hắn cũng không quên thông báo cho nhóm Băng sư tỷ, dù sao nếu không thông báo nữa, Tiểu sư tỷ chắc có thể lột da hắn mất.
Rất nhanh, đệ tử Ẩn Nguyên Phong đã triển khai một trận chiến kịch liệt.
Thật khéo làm sao, Diệp Bất Phàm thế mà lại vừa hay đến chợ tìm một loại dược liệu, hắn cũng phát hiện ra sạp nhỏ của Lâm Trường Chi.
"Trường Chi sư đệ, đệ đây là chuẩn bị bán ruột già cuộn hành rồi?"
"Khéo quá, cho ta một phần."