Trong khi đám đệ tử đang bận rộn giăng bẫy, trên tường thành, nhóm Triệu Chính Bình, Liễu Sương cũng đang chốt lại kế hoạch tác chiến.
"Bố trí đệ tử mai phục ở hai cánh trái phải. Đợi trận pháp và phù lục kích hoạt xong, nhân lúc địch đang hoảng loạn thì xông ra đánh úp."
"Ừm. Nhớ nhắc mọi người ngậm sẵn Thanh Thần Đan. Đến lúc ta rải Thiên Ma Tán, có thuốc giải rồi thì không sợ bị ảnh hưởng." Từ Kiệt bổ sung.
Thiên Ma Tán là một loại mê dược cực mạnh, có thể khiến người trúng độc tứ chi bủn rủn, mất hết sức lực trong thời gian ngắn. Còn Thanh Thần Đan chính là thuốc giải của nó.
Nghe vậy, mọi người đều gật gù tán thành.
"Kế này của Tam sư đệ rất hay."
"Quá chuẩn! Có phù lục, có trận pháp, có bẫy rập, lại thêm combo Thiên Ma Tán này nữa, đảm bảo không có sơ hở nào."
"Trận này tuyệt đối không để xổng mất một miếng nguyên liệu nào!"
Đang lúc bàn bạc, Vương Dao cũng leo lên tường thành. Thấy nàng, Triệu Chính Bình hỏi: "Sao rồi?"
"Đã gửi tin đi. Giờ chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi cá cắn câu thôi."
"Tốt! Vương Dao sư muội lập công lớn!" Mọi người vui vẻ khen ngợi.
Cùng lúc đó, tại Đông Hải Long Cung.
Giao Long tộc trưởng (Lão Long Vương) đang ngồi đối diện với một tên Yêu Vương, nhíu mày hỏi: "Bên phía Giao Mân vẫn chưa có tin tức gì sao?"
Đã một đêm trôi qua, theo lý mà nói chiến sự phải có kết quả rồi, nhưng Giao Mân vẫn bặt vô âm tín.
Tên Yêu Vương lắc đầu: "Vẫn chưa. Nhưng Long Vương không cần lo lắng. Đám đệ tử Thần Kiếm Phong vốn đã trọng thương, lại có Tam Thái tử đích thân xuất mã, quả quyết sẽ không có vấn đề gì. Chắc sắp có tin thắng trận truyền về rồi."
"Ừm, điểm này ta rất tin tưởng."
Đối với Giao Mân, Lão Long Vương cực kỳ tự tin. Dù sao đó cũng là con ruột của lão, trong thế hệ trẻ của Đông Hải, thực lực dù không phải số một thì cũng nằm trong top đầu. Cộng thêm năm vạn đại quân Thủy tộc, dọn dẹp một cái Thần Kiếm Phong tàn tạ chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
"Chờ bắt được Cận Hải doanh địa, kế hoạch của chúng ta sẽ không còn sơ hở. Cho dù Đạo Nhất Tông có phát hiện ra cũng không ngăn cản kịp nữa." Lão Long Vương cười lạnh, trong mắt lóe lên tia sáng cơ trí.
Đúng lúc này, tin nhắn của "Giao Mân" rốt cuộc cũng tới. Một đạo huyết quang xẹt qua, giọng nói quen thuộc vang lên: "Nhi thần Giao Mân..."
Nghe xong đoạn báo cáo, Lão Long Vương và tên Yêu Vương nhìn nhau. Yêu Vương vuốt râu: "Xem ra Thần Kiếm Phong ngoan cố hơn chúng ta tưởng."
Dựa theo lời "Giao Mân", sau một đêm kịch chiến, Thủy tộc tuy chiếm ưu thế nhưng muốn dứt điểm nhanh gọn thì vẫn gặp khó khăn. Thần Kiếm Phong chống cự quá quyết liệt, Giao Mân cần viện binh.
Lão Long Vương cười khẩy: "Hừ, chẳng qua chỉ là giãy chết thôi. Con ta đã đánh cho bọn chúng trọng thương, giờ cho dù không phái viện binh, chiến thắng cũng chỉ là vấn đề thời gian."
"Nhưng bổn vương sẽ không cho bọn chúng cơ hội giãy giụa! Truyền lệnh xuống, phái thêm sáu vạn tinh anh Thủy tộc đi chi viện cho con ta! Một mẻ san bằng Cận Hải doanh địa!"
Giao Mân xin năm vạn, lão hào phóng cho hẳn sáu vạn! Ý đồ rất rõ ràng: Dùng thế sét đánh không kịp bưng tai nghiền nát Cận Hải doanh địa, dập tắt tia hy vọng cuối cùng của Thần Kiếm Phong.
Lão muốn cho bọn chúng biết, đối đầu với Thủy tộc chỉ có con đường chết, sự trỗi dậy của Đông Hải là thế không thể cản!
Lão Long Vương hoàn toàn không suy nghĩ nhiều, càng không biết rằng việc lão "khuyến mãi" thêm một vạn quân này, chẳng khác nào đang gửi tặng Thần Kiếm Phong một món quà siêu to khổng lồ.
Vốn dĩ chỉ order năm vạn nguyên liệu, giờ lại được ship tận sáu vạn. Đối mặt với sự nhiệt tình này, đệ tử Thần Kiếm Phong làm sao nỡ chối từ? Đã Lão Long Vương khách khí như vậy, bọn họ đành rưng rưng nước mắt mà nhận lấy thôi.
Xung quanh Cận Hải doanh địa, thiên la địa võng đã được giăng sẵn, chỉ chờ nguyên liệu tự vác xác tới.
Đến giờ cơm trưa, Diệp Trường Thanh quyết định làm món Sashimi. Hắn chọn loại cá hồi thượng hạng nhất, thái lát mỏng tang, ăn kèm với nước tương và mù tạc (Wasabi) tự chế.
Đối với Diệp Trường Thanh, làm Sashimi quá đơn giản, chỉ hơi tốn công thái cá một chút. Nhưng với đao pháp viên mãn, lưỡi dao trong tay hắn múa lượn như ảo ảnh, từng đĩa Sashimi tươi rói nhanh chóng ra lò.
Lần đầu tiên thấy kiểu ăn sống này, đám đệ tử không biết luật, cứ thế gắp một miếng cá to bự, nhúng ngập vào bát nước tương pha mù tạc đặc sệt.
"Khoan đã..."
Diệp Trường Thanh vừa định nhắc nhở thì đã không kịp. Bọn họ đã tống thẳng miếng cá vào miệng.
"Ư... Khụ khụ khụ!"
Trong nháy mắt, nước mắt nước mũi thi nhau tuôn rơi. Diệp Trường Thanh ôm trán cạn lời. Mù tạc đâu có ăn kiểu đó mấy cha!
Vốn tưởng bị sặc một lần sẽ chừa, ai ngờ đám đệ tử vừa khóc ròng ròng vừa thốt lên những lời khiến Diệp Trường Thanh hoang mang tột độ:
"Ngọa tào! Hương vị bá đạo quá!"
"Thông thấu! Cảm giác xộc thẳng lên tận óc này sướng rần rần luôn!"
"Hảo! Hảo! Hảo! Ta thích cái vị này!"
"Ngon đến phát khóc a!"
Vừa khóc vừa khen ngon. Diệp Trường Thanh trừng lớn hai mắt. Các người thật sự thấy ngon à?! Đứa nào đứa nấy khóc đỏ cả mắt, nước mũi chảy ròng ròng thế kia mà bảo ngon?!
Hắn tưởng bọn họ đang cậy mạnh, nhưng những miếng tiếp theo, đám đệ tử vẫn tiếp tục nhúng ngập mù tạc rồi mới ăn. Có kẻ ác ôn hơn, trực tiếp trộn mù tạc vào cá như ăn mì trộn!
Sống hai đời người, đây là lần đầu tiên Diệp Trường Thanh thấy có người ăn Sashimi kiểu "hardcore" thế này. Trộn mù tạc ăn như mì Phúc Kiến? Toàn là ngoan nhân!
Mặc dù nước mắt giàn giụa, nhưng tiếng khen ngợi không hề dứt. Bọn họ vừa khóc vừa tận hưởng món mỹ thực bá đạo này.
"Không ngờ Thủy tộc còn có cách ăn này a!"
"Đúng vậy, không cần nấu nướng, ăn sống trực tiếp mà vị lại tươi ngon đến thế!"
"Khó trách người ta bảo, nguyên liệu càng cao cấp thì cách chế biến càng phải đơn giản!"
"Đã quá!"
"Sảng khoái!"
"Bá đạo!"
"Hơn nữa còn có hiệu quả cường hóa nhục thân! Quá tuyệt vời!"
"Trường Thanh sư đệ, cho thêm miếng mù tạc nữa đi!"
Đối mặt với đám thực khách khẩu vị mặn chát này, Diệp Trường Thanh từ bỏ ý định hướng dẫn cách ăn chuẩn. Hắn chỉ biết thầm nhủ: Các huynh đúng là hảo hán!
Đám đệ tử ăn như rồng cuốn, chỉ khổ cho những kẻ đang bị thương nặng phải nằm liệt giường.
Trong phòng bệnh, đám đệ tử không thể xuống giường đang hối hận xanh ruột. Bọn họ cố gắng cựa quậy nhưng cơ thể không nghe lời. Rõ ràng đã đến giờ cơm mà không lết đi được, đây quả thực là hình phạt tàn khốc nhất trần đời!
Có đệ tử tức quá chửi ầm lên: "Mày có thể tranh khí một chút được không hả?! Thân là cơ thể của tao mà sao mày không nhúc nhích được?! Dậy mau!"
"Ba bữa rồi! Mày có biết tao đã nhịn ba bữa rồi không?! Mày căn bản không xứng làm cơ thể của tao!"
Đang chửi đổng thì đám sư huynh đệ vừa ăn no nê bước vào. Thấy thế, một người hỏi: "Sư đệ sao thế? Đang chửi ai vậy?"
"Chửi chính ta!"
Hả?
Tên đệ tử nằm trên giường nhìn vị sư huynh vừa ăn xong, phát hiện hai mắt hắn đỏ hoe, liền quan tâm hỏi: "Sư huynh, huynh khóc à?"
"Không có."
"Nói bậy, mắt đỏ ngầu thế kia. Sao thế? Ở nhà có chuyện buồn à?"
"Đánh rắm!"
"Thế sao lại khóc?"
"Lão tử không có khóc!"
Phàm là những ai ăn bữa trưa hôm nay, lúc về đều trong tình trạng nước mắt lưng tròng. Trong lúc nhất thời, bầu không khí trong Cận Hải doanh địa bỗng trở nên "bi thương" một cách khó hiểu...