Biết tin Nhân tộc đang ở Tổ Địa nhà mình, mà Khí Vận Kim Long thì đã "bốc hơi", đám lão tổ Cổ Tộc triệt để ngồi không yên. Cái này mẹ nó là họa lớn ngập đầu a!
“Nhân tộc chết tiệt! Ta phải làm thịt các ngươi!”
Không chút do dự, một đám lão tổ Cổ Tộc lập tức biến mất tại chỗ, lao như tên bắn về phía Tổ Địa của mình. Tuyệt đối không thể để xảy ra chuyện gì, nếu không lần này bọn hắn lỗ nặng, lỗ đến mức hộc máu!
Chiếm được Tổ Địa Nhân tộc thì sao chứ? Chẳng có chút ý nghĩa nào nếu nhà mình bị cháy!
Nhìn đám lão tổ Cổ Tộc kích động như vậy, các tộc khác cũng thấu hiểu. Chuyện này rơi vào đầu ai thì người đó cũng điên thôi, ai mà nhịn nổi?
“Một lũ giảo hoạt!”
Không còn vẻ thư thái như trước, chẳng ai ngờ Nhân tộc lại chơi bài "đổi nhà" ngoạn mục như vậy, đánh cho bọn hắn trở tay không kịp.
Vốn tưởng chỉ có Cổ Tộc xui xẻo, nhưng rất nhanh, lại có tin tức truyền về: Man Tộc Tổ Địa cũng phát hiện tung tích Nhân tộc, và quan trọng hơn, Khí Vận Kim Long của Man Tộc cũng... mất tích!
“Man Tộc ta cũng dính chưởng?”
Lần này đến lượt các lão tổ Man Tộc ngớ người. Không phải đang tấn công Cổ Tộc sao? Sao lại chạy sang Man Tộc rồi?
“Đáng chết! Đám Nhân tộc này chắc chắn là phân binh!”
Có lão tổ nhanh chóng nhận ra vấn đề. Nhân tộc tám phần mười là tấn công cả hai nơi cùng lúc.
Lời này vừa nói ra, đám lão tổ Man Tộc cũng nhảy dựng lên, vội vàng lao về cứu nhà.
Thế cục xoay chuyển khiến các lão tổ trở tay không kịp. Chiếm được một cái nhà hoang của Nhân tộc, nhưng Ngũ Đại Bá Tộc lại mất toi hai cái nhà chính. Hơn nữa, nhìn tình hình thì lành ít dữ nhiều, Khí Vận Kim Long đều biến mất cả rồi.
Ba tộc còn lại là Yêu Tộc, Bất Tử Tộc, Thạch Tộc cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà vui mừng, vội vã quay về Tổ Địa của mình. Ai biết nạn nhân tiếp theo có phải là mình không? Phải về canh nhà ngay, đề phòng Nhân tộc đánh úp bất ngờ.
Lúc này chuyện Tổ Địa Nhân tộc bị vứt xó, chỉ giao cho đám cấp dưới xử lý.
Đồng thời, ở thế giới bên ngoài, Nhân tộc từ chỗ tuyệt vọng chuyển sang trạng thái... hoang mang tột độ. Trên mặt ai nấy đều là vẻ phức tạp, lẩm bẩm:
“Trận này đánh kiểu gì thế nhỉ?”
“Tự nhiên lại thành đổi nhà?”
“Cái này...”
Trước đó thấy Ngũ Đại Bá Tộc liên thủ chiếm Tổ Địa, chia cắt Khí Vận, ai cũng nghĩ Nhân tộc xong đời rồi. Khí vận mất thì quật khởi cái nỗi gì?
Nhưng ai ngờ, chỉ một giây sau, các lão tổ và cường giả Nhân tộc lại xuất hiện ở Tổ Địa Cổ Tộc và Man Tộc.
Thấy cảnh này, Nhân tộc ngẩn tò te.
Mãi đến khi nhìn qua Quang Kính, thấy tận mắt Nhân tộc hốt trọn Khí Vận Kim Long của hai tộc kia, mọi người mới há hốc mồm.
“Cho nên nói... nhà mình mất, nhưng mình lại hốt được rồng của Cổ Tộc và Man Tộc?”
“Vụ này hình như... không lỗ a!”
Lấy khí vận của một tộc đổi lấy khí vận của hai đại bá tộc. Tuy khí vận Nhân tộc mạnh hơn, nhưng hai tộc kia cộng lại thì rõ ràng là nhiều hơn.
Tính ra, Nhân tộc ngoại trừ mất cái xác nhà, còn lại chẳng lỗ miếng nào, thậm chí còn lãi to!
Cú "quay xe" này khiến Nhân tộc bên ngoài trợn mắt há mồm. Quả thực là "tiểu đao đâm mông" – mở mắt a!
Bên trong Tổ Địa, các lão tổ Cổ Tộc và Man Tộc chạy bán sống bán chết về nhà. Nhưng dù nhanh đến đâu cũng đã muộn một bước.
Khi bọn hắn đến nơi, Tổ Địa đã bị Nhân tộc vơ vét sạch sẽ, không còn một cọng lông.
Nhìn bầu trời trống trơn, nơi từng có con Khí Vận Kim Long ngự trị, đám lão tổ Cổ Tộc đứng ngẩn ra như phỗng.
Mất rồi! Thật sự mất rồi! Con rồng to đùng của ta, nói mất là mất ngay được!
Chạy đến chỗ Cổ Bi nuôi dưỡng Tiên Linh, quả nhiên, Tiên Linh cũng sạch bách.
“Nhân tộc bỉ ổi! Bản đế thề không chết không thôi với các ngươi!”
Ngửa mặt lên trời gào thét, đám Nhân tộc chết tiệt này, sao bọn hắn dám a!
Trong lòng phẫn nộ nhưng chẳng làm được gì, chỉ có thể hạ lệnh toàn lực truy tìm tung tích Nhân tộc. Sát ý đối với Nhân tộc đã lên đến đỉnh điểm.
Lần này nhất định phải giết sạch đám cường giả Nhân tộc này. Chờ ra khỏi Vạn Tộc Tổ Địa, Nhân tộc trên dưới gà chó không tha, đến quả trứng gà cũng phải lắc cho tan lòng đỏ, con kiến cũng phải chém làm đôi!
Hận thù ngút trời, nhưng trước mắt phải giải quyết vấn đề khí vận. Cổ Tộc lão tổ không còn cách nào khác, đành phải thả ra phần khí vận vừa chia chác được từ Nhân tộc để ngưng tụ lại một con Khí Vận Kim Long mới.
Chỉ là... dù sao cũng chỉ có một phần năm, nên con rồng mới ngưng tụ ra... bé tí tẹo.
Nhìn lên bầu trời, con rồng gầy gò, ốm yếu như bị suy dinh dưỡng, đám lão tổ Cổ Tộc mặt mày méo xệch.
Không chỉ bọn hắn, bên ngoài, toàn bộ tộc nhân Cổ Tộc nhìn qua Quang Kính thấy con rồng "bệnh hoạn" kia cũng rơi vào trầm tư.
Hình như có gì đó sai sai?
Theo lý thuyết, Ngũ Đại Bá Tộc liên thủ là đại thắng. Chiếm được Tổ Địa Nhân tộc, chia cắt khí vận, Nhân tộc thành chó mất chủ. Rõ ràng là thắng lớn.
Nhưng sao quay đi quay lại, Khí Vận Kim Long của Cổ Tộc ta lại thành ra cái dạng này? So với trước kia, nó còn chưa bằng một phần ba!
“Chỗ nào xảy ra vấn đề nhỉ?”
“Nhìn kiểu gì cũng thấy chúng ta lỗ nặng a!”
Đúng vậy, quá trình không quan trọng, nhưng nhìn kết quả thì Cổ Tộc đúng là bị "bệnh thiếu máu" nặng. Con rồng to đùng giờ còn lại mỗi cái nịt, ai mà chấp nhận nổi?
Nhìn con rồng bé tí, mặt ủ mày chau kia, khóe miệng các lão tổ Cổ Tộc giật giật liên hồi.
Mẹ nó! Nhìn con rồng này ngứa mắt không chịu được!
“Tìm! Tìm cho ta! Nhất định phải tìm ra đám Nhân tộc hèn hạ đó! Bản đế muốn từng đứa một phải chết!”
“Rõ!”
Các lão tổ nghiến răng nghiến lợi ra lệnh. Đám cường giả Cổ Tộc xung quanh cũng gật đầu lia lịa, bọn hắn cũng tức a! Thề phải tìm ra đám Nhân tộc bỉ ổi này, sau đó băm vằm không tha, chôn xác bọn hắn vĩnh viễn tại nơi này...