Nhìn đám người Đạo Nhất Thánh Địa mặt không đỏ tim không đập nói dối như cuội, phe Nhân tộc bên này đã quá quen thuộc rồi.
Cái đám Đạo Nhất Thánh Địa này, tâm địa là thật sự bẩn, cái miệng kia thì không có lấy một câu nói thật.
Mới vừa rồi còn dỗ ngon dỗ ngọt, hiện tại thì đuổi người ta đi chỗ khác chờ.
Trước đó Tinh Linh Tộc là như thế, hiện tại Mị Tộc cũng y chang.
Hết lần này tới lần khác, những nữ nhân này cứ như bị tẩy não, nghe được lời này, một đám Mị Tộc thế mà còn từng người từng người cười ngọt ngào nói:
“Được rồi, bảo bối đối với ta thật tốt.”
Nghe được câu này, tất cả mọi người đều nhịn không được khóe miệng giật giật. Cái này mà gọi là tốt á?
Lại là một đám "yêu đương não" bị người ta bán đi còn giúp đếm tiền.
Đám người thật không hiểu, khi đối mặt với bọn hắn, những nữ nhân Mị Tộc này ai nấy đều rất tinh ranh, nhưng tại sao cứ rơi vào tay Đạo Nhất Thánh Địa là lại như mất não thế kia? Quả thực vô lý đùng đùng.
Vốn dĩ đám Mị Tộc đều đã đồng ý, chỉ là đúng lúc này, Xích Nhiêu lại mở miệng cười nói:
“Ta nói các ngươi những tên thối nam nhân này thật là không có lương tâm nha. Trường Thanh đệ đệ nhà ta nấu cơm chính là đại bổ, đồ tốt như thế, các ngươi chẳng lẽ còn không nỡ cho chúng ta ăn?”
Hả?
Nghe vậy, đám người Đạo Nhất Thánh Địa sững sờ. Ngọa tào, làm sao lại quên mất bà cô Xích Nhiêu này!
Nàng sáng sớm đã ở đây, xem chừng đã sớm biết tỏng mọi chuyện. Hiện tại tốt rồi, bị nàng trực tiếp vạch trần, cái này còn diễn thế nào nữa?
Quả nhiên, nghe Xích Nhiêu nói vậy, một đám mỹ nữ Mị Tộc lập tức dùng ánh mắt hồ nghi nhìn sang "người thương" bên cạnh mình.
Trong mắt tràn đầy vẻ dò xét, rõ ràng là đang đòi một lời giải thích.
Thấy thế, những cường giả Nhân tộc khác xung quanh ai nấy đều hả hê ra mặt.
Cũng không có ác ý gì, đơn thuần chỉ là ghen tị thôi. Cùng là cường giả Nhân tộc, dựa vào cái gì chỉ có Đạo Nhất Thánh Địa các ngươi được ăn thịt, còn chúng ta phải đứng nhìn?
Muốn ăn thì mọi người cùng ăn, không ăn thì tất cả nhịn.
Cái này đoán chừng là sắp có kịch hay để xem rồi. Các ngươi lừa người ta như thế, Mị Tộc có thể chịu được sao?
Nhưng đối với tình huống này, đám người Đạo Nhất Thánh Địa chỉ sửng sốt một chút, rất nhanh liền lấy lại tinh thần. Cũng chẳng cần bàn bạc gì, chỉ thấy trên mặt tất cả mọi người đồng loạt lộ ra một nụ cười, vẻ mặt thâm tình chân thành nói:
“Bảo bối, nàng nói gì vậy? Ta đây không phải là sợ nàng ăn không hợp khẩu vị sao.”
“Bảo bối, ta làm sao nỡ lừa nàng, chỉ là lo lắng nàng ăn không quen đồ ăn của Nhân tộc chúng ta thôi a.”
“Bảo bối, nàng muốn ăn thì ta nhường cho nàng là được, sao nàng có thể nghi ngờ tấm lòng của ta chứ?”
Lời lẽ cứ gọi là trơn tuồn tuột, một bộ lại một bộ. Cảnh tượng cãi vã trong tưởng tượng không hề xảy ra, ngược lại những mỹ nữ Mị Tộc kia, chưa nghe được mấy câu đã bị dỗ cho cười tít mắt.
Những người xung quanh thấy mà choáng váng. Ngọa tào, còn có thể "lươn lẹo" như vậy sao?
Những người Mị Tộc này thật sự đơn thuần đến thế à?
Đám người dù sao cũng không hiểu nổi, bất quá giờ cơm đã đến, mọi người cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ nhiều.
Tình trường thất ý thì phải đắc ý trên bàn ăn, cho nên đối với việc ăn cơm, đám người đó là tương đương tích cực.
Mà Mị Tộc sau khi ăn được đồ ăn do Diệp Trường Thanh nấu, ai nấy đều kinh động như gặp thiên nhân.
Vì thế, không khỏi lại hướng về phía đám nam nhân Đạo Nhất Thánh Địa ném cho một cái nhìn đầy u oán.
Đồ ăn ngon như vậy, vừa rồi các nàng suýt nữa thì bỏ lỡ, đều tại mấy tên không có lương tâm này.
Bất quá chuyện này đối với Đạo Nhất Thánh Địa mà nói chẳng là cái đinh gì, rất nhanh liền dỗ dành êm đẹp.
Nhìn đám người Đạo Nhất Thánh Địa ăn cơm cũng không quên tú ân ái, mọi người đã chết lặng. Cái tông môn này sợ là toàn Tình Thánh chuyển thế đi.
Một bữa điểm tâm kết thúc, ngoại trừ Bách Hoa Tiên Tử và Tuyệt Ảnh, những người khác đều ăn uống hết sức thoải mái.
Về phần hai nữ vì sao không vui, dĩ nhiên là vì Xích Nhiêu.
Hồ ly tinh này cứ quấn lấy Diệp Trường Thanh, ăn cơm cũng không thành thật, hết lần này tới lần khác hai nữ lại đánh không lại.
“Tức chết ta rồi!”
Hai nữ tức anh ách bĩu môi, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Xích Nhiêu. Bất quá Xích Nhiêu chẳng thèm để ý, thậm chí còn quay sang cười với hai nữ.
Cơm nước no nê, đám người thu dọn một chút. Lúc này Vân Tiên Đài cùng các lão tổ đứng dậy, hô với Diệp Trường Thanh một câu:
“Trường Thanh tiểu tử, ngươi cũng đi cùng đi, chúng ta cần thương nghị một số chuyện.”
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh vội vàng đứng dậy, như được giải thoát, lon ton chạy theo các lão tổ rời đi.
Chỉ là Diệp Trường Thanh hiển nhiên quên mất một việc, đó là Xích Nhiêu cũng là một Đại Đế lão tổ a, cho nên nàng tự nhiên cũng có tư cách tham gia cuộc họp này.
Vì thế, khi Diệp Trường Thanh đi theo các lão tổ đến đại điện, nhìn thấy Xích Nhiêu cũng ở đó, hắn trực tiếp ngây ngẩn cả người. Nữ nhân này sao lại ám quẻ thế không biết!
Mà Xích Nhiêu nhìn thấy Diệp Trường Thanh thì cười vỗ vỗ vào cái ghế bên cạnh mình:
“Trường Thanh đệ đệ, lại đây ngồi.”
Rất hiển nhiên, đây là chỗ ngồi Xích Nhiêu chuyên môn xí phần cho Diệp Trường Thanh.
Không có chút sức phản kháng nào, hắn chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi xuống. Rất nhanh người đã đến đông đủ. Lần này ngoại trừ Diệp Trường Thanh, còn có Từ Kiệt và Tôn Minh cũng tham gia.
Nhìn ra được, các lão tổ đối với Tôn Minh cũng rất coi trọng.
Tuy rằng đan dược hắn luyện chế có tác dụng phụ vô cùng kỳ quặc (như thuốc xổ Lộng Tử Đan), nhưng hiệu quả thì thật sự tốt, điểm ấy không thể nghi ngờ.
Sau khi mọi người an tọa, Vân Tiên Đài mở lời trước tiên:
“Tổ địa đóng cửa cũng chỉ còn chưa đến một tháng, cũng là lúc nên suy nghĩ một chút làm thế nào để đoạt lại tổ địa, còn cả việc giải quyết cái Ngũ Tộc liên minh kia nữa.”
Loạn lạc thời gian dài như vậy, Nhân tộc mặc dù không chịu thiệt thòi gì, nhưng tổ địa vẫn chưa đoạt lại được.
Còn cái liên minh năm tộc kia, nếu không giải quyết, đối với Nhân tộc vĩnh viễn là một mối đe dọa. Cho nên điểm này cũng phải xử lý triệt để.
Nếu không cái liên minh này cứ tồn tại mãi, cho dù có rời khỏi tổ địa cũng sẽ gặp rắc rối.
“Hoàn toàn chính xác, cũng là lúc nên tính toán vấn đề này.”
“Nếu có thể tiêu diệt từng bộ phận thì tốt quá. Ngũ đại bá tộc, bây giờ Nhân tộc ta không ngán bất kỳ bên nào.”
“Nhưng người ta sẽ không cho ngươi cơ hội đó đâu.”
Biện pháp tốt nhất dĩ nhiên là bẻ gãy từng chiếc đũa, một chọi một thì Nhân tộc không ngán bố con thằng nào trong ngũ đại bá tộc.
Nhưng rất hiển nhiên, ngũ đại bá tộc cũng không ngu, làm sao có thể cho ngươi cơ hội tiêu diệt từng bộ phận chứ.
Điểm ấy tất cả mọi người đều lòng dạ biết rõ.
Lúc này, Từ Kiệt chủ động mở miệng nói:
“Chư vị lão tổ, kỳ thực chúng ta hoàn toàn có thể dùng chút thủ đoạn a, ví dụ như âm thầm lôi kéo một bên trong số đó.”
Hả?
Từ Kiệt vừa nói ra, các lão tổ đều hai mắt tỏa sáng quay đầu nhìn lại.
Tiểu tử này thật đúng là lắm mưu nhiều kế.
“Ngươi đừng có lộn xộn nữa a!”
Đúng lúc này, Diệp Trường Thanh đột nhiên kêu lên một tiếng thất thanh.
Hả?
Đám người hiếu kỳ nhìn sang, trong nháy mắt con mắt đều trừng lớn.
Chỉ thấy Xích Nhiêu cả người đều dựa hẳn vào người Diệp Trường Thanh, sau đó... đai lưng của Diệp Trường Thanh đã bị cởi ra.
Lúc này hắn đang gắt gao nắm lấy tay Xích Nhiêu, mà Xích Nhiêu thì mặt đầy vẻ yêu kiều cười cợt.
Mắt ai nấy đều nhìn thẳng, nhất là đám Dao Trì Thánh Chủ, sắc mặt càng là đen sì. Một tên lão tổ trầm giọng nói:
“Xích Nhiêu đạo hữu, đang bàn chính sự đấy, các ngươi nghiêm túc một chút được không? Có chuyện gì thì lát nữa về phòng đóng cửa bảo nhau!”
Bị mọi người nhìn chằm chằm, Xích Nhiêu lúc này mới thu liễm lại một chút. Còn Diệp Trường Thanh thì mặt đen như đít nồi, vội vàng buộc lại đai lưng.
Nghiệp chướng a! Tại sao lại bị một nữ nhân như thế này để mắt tới chứ? Từ lúc ngồi xuống đến giờ, tay của nữ nhân này chưa từng đàng hoàng được một giây...