Vốn tưởng rằng còn phải tốn một phen môi lưỡi, nhưng ai ngờ đâu tên Trần Mục này lại đáp ứng sảng khoái như vậy, ngược lại làm cho Vương Thiết Thụ có chút không tự tin.
Tiểu tử này đồng ý dứt khoát thế, không phải là có bẫy chứ? Chẳng lẽ là muốn lừa gạt nàng làm xong việc, sau đó lại chơi xấu quỵt nợ?
Nghĩ tới đây, Vương Thiết Thụ híp đôi mắt lại, ngữ khí cũng trở nên lạnh băng: “Ngươi cũng biết lừa gạt ta sẽ có kết cục gì chứ?”
Nhất định phải cho tiểu tử này một chút cảnh cáo, để hắn hiểu được, bà đây đã dám ra điều kiện như vậy thì không sợ hắn lật lọng về sau.
Nhưng ai ngờ, đối mặt với sự đe dọa này, Trần Mục mặt không đổi sắc, trịnh trọng nói: “Sư nương ở trên, đệ tử sao dám lừa gạt sư nương! Mối tình cảm động thấu trời xanh, xúc động lòng người như của sư nương và Phong chủ đại nhân, tin tưởng không chỉ đệ tử, mà các sư huynh đệ khác của Thần Kiếm phong cũng tất nhiên sẽ ủng hộ hai tay hai chân.”
“Huống chi sư nương vì Thần Kiếm phong ta mà chế tạo tuyệt thế bảo đao, ân tình này, chúng ta càng không dám quên.”
Hắn huyên thuyên nói một tràng, nhưng Vương Thiết Thụ một chữ cũng không nghe lọt, trong đầu chỉ còn lại hai chữ “Sư nương” cứ quay cuồng.
Mãi đến khi Trần Mục nói xong, Vương Thiết Thụ mới mang vẻ mặt thẹn thùng nhìn hắn, hai tay khẩn trương xoắn lấy hai bím tóc tráng kiện, nũng nịu hỏi: “Ngươi... Ngươi vừa mới gọi ta là gì?”
“Sư nương a.”
“Chỉ nói bậy, ta cùng Hồng ca của các ngươi còn chưa có danh phận đâu, làm sao có thể gọi lung tung như thế.”
“Tình cảm của sư nương cùng Phong chủ, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành người một nhà. Dù sao trong lòng đệ tử, ngài mãi mãi là sư nương của ta.”
Trong lúc nhất thời, ánh mắt Vương Thiết Thụ nhìn Trần Mục trở nên nhu hòa hơn hẳn. Nhìn xem, nhìn xem, đúng là một đứa trẻ ngoan a.
Lúc này Vương Thiết Thụ cũng đứng dậy, hòa ái nói với Trần Mục: “Đi theo ta.”
Dưới sự chỉ dẫn của Vương Thiết Thụ, hai người đi sâu vào trong động phủ, tới một gian Luyện Khí Thất. Nơi này được xây dựng ngay trên lõi Địa Viêm, là phòng luyện khí cao cấp nhất trong toàn bộ Thiết Tượng cốc, trợ giúp rất lớn cho việc rèn đúc.
Nhiệt độ trong phòng cực cao, ngay cả tu vi như Trần Mục cũng cảm thấy một luồng khí nóng ập vào mặt.
“Hài tử, lấy tài liệu ngươi chuẩn bị ra cho ta xem nào.”
Nghe xem, ngay cả xưng hô cũng thay đổi rồi. Trước đó còn mở miệng một tiếng tiểu tử, hai tiếng tiểu tử, giờ trực tiếp biến thành “hài tử”. Cảm giác kia cứ như trưởng bối nhìn con cháu trong nhà vậy.
Bất quá trong mắt Vương Thiết Thụ, Trần Mục đúng là hậu bối của nàng. Đợi nàng cùng Hồng Tôn chính thức thành đôi, nàng chính là sư nương của đám nhóc này.
Nghe vậy, Trần Mục vội vàng lấy đống bảo vật mà các sư huynh đệ chắp vá lung tung ra. Số lượng không ít, phẩm giai cũng không thấp, ít nhất trong mắt tu sĩ bình thường thì đây tuyệt đối là bảo vật, thế nhưng trong mắt Vương Thiết Thụ thì cũng chỉ thường thôi.
“Hoàn toàn chính xác đủ để chế tạo một thanh Bảo binh, bất quá tối đa cũng chỉ là hạ phẩm, miễn cưỡng chạm đến ngưỡng cửa Bảo binh. Như vậy đi, sư nương lại thêm cho ngươi một ít đồ tốt vào.”
Nói xong, Vương Thiết Thụ từ trong nhẫn không gian lấy ra ba món bảo vật. Nhìn thấy ba thứ này, Trần Mục trợn tròn cả mắt.
“Mẫu Tinh Thiết.”
“Cửu Tiêu Lôi Mộc.”
“Trần Văn Kim Sa.”
Không nói ngoa, giá trị của ba món bảo vật này đã vượt xa đống đồ hắn lấy ra, mỗi một món đều là luyện khí chí bảo cực kỳ trân quý.
“Trên tay ta hiện tại cũng chỉ có ba loại đồ tốt này. Tuy không đủ để chế tạo Thần binh, nhưng có thể đẩy thanh đao này lên cấp độ thượng phẩm Bảo binh, chắc cũng đủ dùng rồi.”
“Sư nương, cái này... Cái này có phải hơi quá quý trọng không?”
Lần này đến phiên Trần Mục trong lòng không chắc chắn. Mấy thứ này quá trân quý, cứ thế mà cầm thì trong lòng luôn thấy áy náy.
Nhưng Vương Thiết Thụ lại chẳng hề để ý, thậm chí dường như còn đoán được suy nghĩ của Trần Mục, mặt lộ vẻ hiền từ trấn an: “Ngươi đã gọi ta một tiếng sư nương, sư nương đương nhiên sẽ không bạc đãi ngươi. Thiên hạ này làm gì có nương nào không thương con mình.”
Nghe vậy, Trần Mục sững sờ gật đầu: “Vậy... Đệ tử đa tạ sư nương.”
“Thật sự là một đứa trẻ ngoan.”
Cái này thì hay rồi, nợ ân tình lớn quá. Nhìn Vương Thiết Thụ đã bắt đầu luyện khí, Trần Mục trong lòng thầm than một tiếng: “Phong chủ, theo đệ tử thấy, hay là ngài cứ theo bà ấy đi. Đại trưởng lão người thật sự rất tốt, hơn nữa lại có tiền, ra tay lại hào phóng. Ngoại trừ cao to một chút, cường tráng một chút, vạm vỡ một chút, mặt vuông một chút, giọng nói lớn một chút... thì cái gì cũng tốt cả.”
Bởi vì Trần Mục đối với thanh dao phay này không có yêu cầu gì khác ngoài việc phải đủ sắc bén, cho nên việc luyện chế thực ra cũng không khó khăn. Nói trắng ra là chỉ cần đơn giản đẩy phẩm giai lên thượng phẩm Bảo binh là được.
Cho nên trước sau cũng chỉ mất năm ngày, Vương Thiết Thụ đã chế tạo xong. Thân là Cửu phẩm Luyện khí sư, lại có đủ tài liệu, việc chế tạo một thanh thượng phẩm Bảo binh đối với nàng dễ như trở bàn tay. Thậm chí nàng còn chu đáo làm cho Trần Mục một cái vỏ đao bằng da hổ thượng hạng.
“Đến đây, xem có thích không?”
Cười tủm tỉm đưa đao cho Trần Mục, hắn tự nhiên là yêu thích không buông tay, trong miệng lẩm bẩm: “Tốt tốt tốt, có đao này là có thể ăn thịt rồng rồi.”
“Ngươi nói cái gì?”
“Không, đệ tử nói là đa tạ sư nương ra tay.”
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Vương Thiết Thụ càng thêm rực rỡ, gật đầu liên tục: “Hài tử ngoan, người một nhà không nói hai lời.”
Sau đó lại nhắc đến chuyện của Hồng Tôn. Bởi vì lúc này đệ tử Thần Kiếm phong đều đang ở Cận Hải doanh địa, việc này Vương Thiết Thụ cũng biết, cho nên chỉ có thể đợi một năm sau khi bọn họ hồi tông.
Thời gian một năm, Vương Thiết Thụ cũng không để ý. Dù sao cũng đã chờ hơn ngàn năm, cũng chẳng quan tâm thêm một hai năm này, thức ăn ngon không sợ muộn nha.
Thấy khi nhắc đến Hồng Tôn, trong mắt Vương Thiết Thụ đều lóe lên hào quang lấp lánh, Trần Mục chỉ có thể âm thầm tự an ủi mình: “Sư tôn nhất định cũng là thích Đại trưởng lão a.”
Cuối cùng, Vương Thiết Thụ đích thân tiễn khách, một đường đưa Trần Mục đến Linh Thú Viên nơi Tiểu Bạch đang ở. Chỉ có điều trên đường đi, Trần Mục phát hiện ánh mắt của đông đảo đệ tử nhìn mình và Vương Thiết Thụ cứ kỳ quái thế nào ấy, mơ hồ còn nghe được mấy từ đứt quãng như “nam sủng”, “bao nuôi”, “đọa lạc”... làm cho Trần Mục không hiểu ra sao.
Bất quá vì có Vương Thiết Thụ ở bên cạnh, Trần Mục cũng không lo nghĩ nhiều. Hai người cùng nhau đi vào Linh Thú Viên, đang nói chuyện vui vẻ thì cảnh tượng trước mắt khiến cả hai đồng thời chết lặng.
“Hài tử, trên đường trở về cẩn thận, có việc cứ liên hệ ta.”
“Đa tạ sư nương, đệ tử...”
Tiếng nói im bặt. Trước mắt hai người, chỉ thấy Tiểu Bạch đang cưỡi lên người một con Hắc Đỉnh Tiên Hạc, thân thể nhúc nhích liên hồi. Mà con Hắc Đỉnh Tiên Hạc kia thì không ngừng phát ra tiếng kêu thê lương.
Nhìn lại Tiểu Bạch, không biết là do nguyên nhân gì, nhưng Trần Mục nhìn thế nào cũng thấy cái bộ dạng kia thật bỉ ổi, thi thoảng còn phát ra tiếng cười quái dị “khặc khặc”.
Nhưng cái này đều không quan trọng, quan trọng là con Hắc Đỉnh Tiên Hạc đang bị Tiểu Bạch “làm nhục” kia... nếu nhớ không lầm thì hình như là tọa kỵ của Vương Thiết Thụ!
Ngay trước mặt chủ nhân người ta mà ngươi dám làm trò này với thú cưng của họ? Tiểu Bạch, cái này có phải hơi quá đáng rồi không?
Phản ứng nhanh nhất, Trần Mục ra vẻ tức giận quát lớn: “Tiểu Bạch, ngươi đang làm cái gì? Trong Linh Thú Viên sao có thể đánh nhau hả!”