Tiệc tùng cuồng hoan kéo dài đến tận đêm khuya. Các lão tổ Thạch Tộc lần đầu được nếm tay nghề của Diệp Trường Thanh, ai nấy đều lưu luyến không nỡ rời đi.
Mỹ vị bực này, bọn họ sống bao nhiêu năm nay chưa từng được ăn qua. Ai mà ngờ được Nhân tộc lại luôn được ăn những thứ ngon lành thế này chứ. Các lão tổ Thạch Tộc suýt chút nữa thì rơi nước mắt vì ghen tị.
Cũng may hiện tại bọn họ và Nhân tộc là đồng minh, sau này vẫn còn cơ hội được ăn ké.
Đêm khuya, mọi người ai về chỗ nấy nghỉ ngơi. Trên Thạch Nguyên, từng tòa Linh Thành mọc lên từ mặt đất.
Diệp Trường Thanh ở trong một tiểu viện. Tuy đêm đã khuya nhưng hắn vẫn chưa ngủ, bất đắc dĩ nhìn Bách Hoa Tiên Tử và Tuyệt Ảnh trước mặt, thanh minh:
“Ta và nàng ta thật sự không có gì mà.”
Hai nàng mặt đầy vẻ ghen tuông, Diệp Trường Thanh cũng bó tay. Chuyện này gọi là cái gì chứ? Xích Nhiêu, người phụ nữ kia rõ ràng là có bệnh!
Nghe vậy, hai nàng nhìn nhau, lập tức rưng rưng nước mắt, nũng nịu nói:
“Phu quân, chàng sẽ không bỏ rơi chúng thiếp chứ?”
“Nói bậy bạ gì đó.”
Diệp Trường Thanh đương nhiên sẽ không bỏ rơi hai nàng. Cùng nhau đi lên từ Đông Châu, tình cảm giữa ba người không cần phải nghi ngờ.
Vất vả lắm mới dỗ dành được hai nàng, sáng sớm hôm sau, Vân Tiên Đài, Vân La Thánh Chủ, Dao Trì Thánh Chủ và các lão tổ khác liền quyết định đoạt lại Tổ Địa.
Lúc này ba tộc Bất Tử, Man, Cổ đã đại bại, bọn họ không còn năng lực thủ vệ Tổ Địa của Nhân tộc nữa. Hiện tại việc lấy lại Tổ Địa đơn giản như trở bàn tay.
Còn Yêu Tộc thì đã bị Nhân tộc khống chế hoàn toàn, một chút sóng gió cũng không gây ra nổi.
Sáng sớm, có cường giả Nhân tộc chủ động đi xem xét tình hình bên phía Yêu Tộc.
Hôm qua bị ép uống đan dược chữa thương, tình trạng của không ít Yêu Tộc đã chuyển biến tốt. Tuy nhiên vẫn còn một số tên bị thương quá nặng, tình hình vẫn chưa khả quan.
Thấy thế, một cường giả Nhân tộc nói:
“Lại đút thêm cho bọn chúng ít đan dược nữa, đừng để chết uổng.”
“Ta không ăn! Dù có chết ta cũng không ăn đan dược của Nhân tộc!”
“Bớt nói nhảm! Nuốt vào!”
Nghe vậy, một đám Yêu Tộc nghiến răng nghiến lợi phản đối. Nhưng Nhân tộc bên này hoàn toàn không thèm để ý, trực tiếp cưỡng ép nhét thuốc vào họng.
Có ăn hay không còn do ngươi quyết định sao? Cho ta sống thật tốt, sau đó cống hiến chút "nguyên liệu" ra đây!
Kiểm tra xong tình hình Yêu Tộc, mọi người mới quay người rời đi.
Tiếp đó, dưới mệnh lệnh của các lão tổ, mọi người bắt đầu tiến về phía Tổ Địa. Đồng hành còn có cả Thạch Tộc.
Cũng chẳng lo lắng ba tộc kia sẽ "trộm nhà", vì mịa nó trong nhà còn cái gì đâu mà trộm. Khí Vận Kim Long không còn, Tiên Linh cũng mất, ba tộc kia có muốn trộm cũng chẳng có gì giá trị.
Hơn nữa, lúc này mà tách khỏi Nhân tộc thì rõ ràng không phải là ý hay, rất dễ bị ba tộc kia tìm cơ hội đánh lẻ.
Dọc đường đi không gặp nguy hiểm gì. Ba tộc kia sau trận đại bại, xem ra đã mất hết sức kháng cự. Thương vong thảm trọng như vậy, trong thời gian ngắn khó mà hồi phục được.
Hơn nữa, hiện tại nếu bọn họ còn dám động thủ với Nhân tộc, kết quả khả năng cao là bị hốt trọn một mẻ. Trước đó để bọn họ chạy thoát, nhưng lần này thì không dễ dàng như vậy đâu.
Không nói cái khác, ít nhất cũng phải để lại vài cái mạng lão tổ Đại Đế chứ.
Tưởng tượng xem, nếu các lão tổ Đại Đế đều ngã xuống, đả kích đó lớn đến mức nào. Nhìn Yêu Tộc hiện tại là biết. Vốn là một trong các bá chủ, giờ bị Nhân tộc giết chỉ còn lại năm tên Yêu Đế lão tổ, thực lực tụt dốc không phanh, rớt đài khỏi hàng ngũ bá chủ.
Nói câu khó nghe, hiện tại Yêu Tộc có đánh lại Mị Tộc hay không cũng còn là vấn đề.
Đây cũng là lý do Nhân tộc lo lắng cho Yêu Tộc như vậy. Mịa nó cứ đà này mà làm tới, Yêu Tộc sợ là tuyệt chủng mất. Đến lúc đó khẩu phần lương thực của Nhân tộc biết tìm đâu ra?
Tốc độ di chuyển cũng không nhanh, dù sao cũng không vội, Tổ Địa nằm đó chứ có chạy đi đâu được.
Mất trọn ba ngày, Nhân tộc mới đến được Tổ Địa.
Nhìn từ bên ngoài, Tổ Địa Nhân tộc lúc này có vẻ hơi đìu hiu, hoang vắng, không thấy bóng dáng chủng tộc nào khác.
“Vào xem sao.”
Vân Tiên Đài và các lão tổ đi đầu, trực tiếp tiến vào bên trong.
Trong Tổ Địa đã không còn lính canh, hẳn là ba tộc kia đã sớm rút lui. Cũng khôn ngoan đấy. Biết Nhân tộc bước tiếp theo chắc chắn là lấy lại Tổ Địa, tiếp tục ở lại trấn thủ cũng vô nghĩa, chỉ tổ tăng thêm thương vong. Cho nên trực tiếp dâng trả Tổ Địa cho người ta.
Vất vả lắm mới cướp được Tổ Địa Nhân tộc, mà có thể nói cái Tổ Địa này là chút lợi lộc duy nhất mà Ngũ Tộc Liên Minh chiếm được từ tay Nhân tộc. Vậy mà bây giờ, chút lợi lộc cỏn con ấy cũng bị Nhân tộc lấy lại không tốn chút sức lực nào. Thậm chí trong suốt quá trình, ngay cả một chút kháng cự cũng không gặp phải.
Ba tộc lúc này thật sự muốn tự tử cho rồi. Ngũ Tộc Liên Minh lập ra rốt cuộc có ý nghĩa gì? Hoàn toàn vô dụng!
“Dọn dẹp một chút đi.”
Mọi người bắt tay vào dọn dẹp. Có lẽ là để hả giận, không ít nhà cửa trong Tổ Địa đã bị phá hủy. Tuy nhiên chút tổn thất này không đáng kể, nhà hỏng thì xây lại là xong. Hơn nữa lại chẳng phải bảo bối gì, mọi người cũng chẳng đau lòng.
Rất nhanh mọi thứ đã được dọn dẹp sạch sẽ. Việc xây lại nhà cửa càng đơn giản hơn. Nếu là chế tạo động phủ thì còn chút phiền phức, chứ nhà cửa bình thường thì quá dễ. Với tu vi của mọi người, chỉ cần phất tay một cái là xong.
Huống chi, hoàn toàn không cần Nhân tộc tự mình động thủ, đám phó tộc có mặt tại chỗ đã tranh nhau làm hết rồi.
Hiện tại ai mà chẳng nhìn rõ thời thế. Nhân tộc trỗi dậy là điều tất yếu, lúc này không ôm chặt cái đùi to này thì đợi đến bao giờ? Đi theo Nhân tộc nghĩa là sau này được ăn sung mặc sướng, lúc này không chủ động một chút, đến lúc đó có khóc cũng chẳng ai thương.
Thậm chí, đám phó tộc của Nhân tộc còn tranh giành công việc xây nhà với người khác.
“Ta nói các ngươi bị làm sao thế? Các ngươi đâu phải phó tộc của Nhân tộc? Theo vào đây góp vui cái gì?”
Chúng ta mịa nó là phó tộc của Nhân tộc, ra tay xây nhà là đương nhiên. Nhưng các ngươi mịa nó là phó tộc của Thạch Tộc mà? Theo tới đây làm gì?
Đối với việc này, cường giả mấy tộc kia cũng không chịu thua kém, trực tiếp đáp trả:
“Chúng ta thích đấy!”
“Chúng ta kính ngưỡng Nhân tộc, cho nên muốn góp chút sức mọn, làm sao? Có ý kiến à?”
Khá lắm! Thật mịa nó biết nói chuyện! Ngươi mịa nó mà là kính ngưỡng? Ta ngại không muốn vạch trần ngươi thôi!
Có người còn chỉ tay về phía xa xa:
“Kìa, thượng tộc của chúng ta cũng đang làm kìa, có vấn đề gì không?”
Hả?
Nghe vậy, mọi người nhìn theo hướng tay chỉ, chỉ thấy một đám cường giả Thạch Tộc cũng đang cắm cúi làm việc quên cả trời đất.
Cảnh tượng này khiến tâm trạng mọi người trở nên phức tạp.
Đám phó tộc tới góp vui thì còn hiểu được, nhưng các ngươi Thạch Tộc không phải cũng là một trong sáu đại bá chủ sao? Mẹ nó còn có thể hạ mình xuống làm chuyện tay chân này?
Đám phó tộc của Nhân tộc nhìn nhau ngơ ngác. Cái Thạch Tộc này cũng quá vô lý rồi, thật sự là mặt mũi cũng không cần nữa sao? Ngạo khí của bá tộc đâu rồi? Sao lại luân lạc tới mức đi giúp người ta xây nhà? Nếu để tộc nhân bên ngoài nhìn thấy, các ngươi có nghĩ tới cảm nhận của họ không?...