Nghe Tần Sơn Hải nói vậy, làm sư huynh đệ cả đời với nhau, đám người chỗ nào còn không hiểu ý hắn.
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều tê dại.
Chúng ta mẹ nó là sư huynh đệ với nhau, ngươi cũng giở cái trò này? Ngươi mẹ nó uy hiếp Sơn Hổ tiểu tử kia chưa đủ, giờ còn muốn uy hiếp cả chúng ta?
“Không phải, sư đệ, ngươi đây là làm cái gì? Chúng ta đang nói chuyện đàng hoàng mà.”
“Nói chuyện thì miệng ta vụng về. Chư vị sư huynh đệ nếu nhất định đòi một cái công đạo, thì đây chính là sự bàn giao của Tần mỗ.”
“Sư huynh, ngươi làm cái gì vậy a? Có lời gì từ từ nói nha, đừng hơi một tí là múa đao lộng thương.”
“Sư đệ, bỏ đao xuống! Đồng môn sư huynh đệ, ngươi làm vậy thì không còn ý nghĩa gì nữa.”
“Tốt, ta cho các ngươi một cái công đạo.”
Ta mẹ nó! Nhìn Tần Sơn Hải lại định diễn trò cũ, đám người trực tiếp bó tay toàn tập.
Nhưng khổ nỗi bọn họ lại dính chiêu này. Luôn không thể trơ mắt nhìn Tần Sơn Hải tự mình hại mình ngay trước mặt a?
Cho nên, cái gì cần nhận sợ thì vẫn phải nhận sợ thôi.
“Tốt tốt tốt! Sư đệ, không nói nữa, chúng ta không nói nữa được chưa!”
“Ngươi bình tĩnh một chút, trước bỏ đao xuống, chúng ta bỏ qua chuyện này.”
Đám người không dám nói thêm câu nào nữa. Tần Sơn Hải người này vốn tính tình cực kỳ cố chấp (trục). Người khác có lẽ chỉ dọa, nhưng con hàng này thì không biết chữ "dám" viết thế nào, nói đâm là đâm thật a.
Dưới sự khuyên can hết lời của mọi người, Tần Sơn Hải mới chậm rãi buông trường đao xuống. Đám người thấy thế mới rốt cục thở phào nhẹ nhõm.
Ngươi nói chuyện này là sao chứ? Rõ ràng là bọn họ mất cơm ăn, cuối cùng một bụng oán khí lại không có chỗ phát tiết.
Trấn an được Tần Sơn Hải xong, Mạc Du và đám sư huynh đệ chưa được ăn cơm ai nấy đều sầu mi khổ kiểm.
Vốn tưởng tìm được một con đường sáng, sự thật chứng minh đó đúng là con đường sáng thật.
Không thấy Cầm Long, Hồng Tôn, Lâm Phá Thiên, Tần Sơn Hải bọn họ đều đã ăn rồi sao? Hơn nữa còn là mỗi người một bữa tiệc riêng, nghĩ thôi đã thèm chảy nước miếng.
Thế mà mẹ nó đến lượt mình thì "két" một tiếng, đường cụt rồi. Chuyện này là sao a?
Mỹ thực bày ngay trước mắt, đợi đến lúc được ăn thì lại phát hiện không có phần mình, quả thực là khinh người quá đáng.
“Chẳng lẽ cứ tính như thế?”
“Vậy còn có thể làm sao?”
“Thế nhưng là ta không cam tâm a! Ta đã đợi mấy ngày rồi.”
“Nói ai không phải vậy, ngươi tưởng ta cam tâm chắc?”
“Không được, ta vẫn muốn thử một chút.”
“Thử thế nào?”
“Lại đi tìm Sơn Hổ. Ta cũng không tin hắn không có lúc nào đi lạc đàn.”
Hả?
Nghe vậy, các sư huynh đệ liếc nhìn nhau. Biện pháp này giống như cũng khả thi a.
Hôm nay Mạc Du bị Diệp Trường Thanh chặn cửa, Sơn Hổ không lộ diện.
Nhưng tiểu tử này không thể trốn trong phòng cả đời được, mà Diệp Trường Thanh cũng không thể kè kè bên cạnh hắn mãi.
Chờ hắn lạc đàn, cơ hội chẳng phải sẽ đến sao?
“Bất quá lần này ta cũng không xếp hàng nữa, ai có bản lĩnh người đó ăn.”
Ai biết được phương pháp kia còn dùng được bao lâu. Giống như trước đó, Hồng Tôn bốn người bọn họ đều ăn rồi, đến lượt mình lại tạch.
Lúc này trong lòng mọi người chỉ có một ý nghĩ: Ăn được vào bụng trước rồi tính sau, những cái khác đều là nói nhảm.
Đối với việc này, các sư huynh đệ đều không có ý kiến. Trải qua chuyện lần này, ai cũng không muốn xếp sau nữa, dứt khoát thi triển thủ đoạn riêng đi.
Ngay cả việc làm sao thuyết phục Diệp Trường Thanh cũng tùy thuộc vào bản lĩnh của mỗi người.
Các sư huynh đệ thống nhất ý kiến, trong lúc nhất thời, Thực Đường hoàn toàn trở thành mục tiêu săn đuổi của bọn họ.
Bất luận là sáng sớm, giữa trưa, buổi tối, hay thậm chí đêm khuya, đông đảo phong chủ đều sẽ lượn lờ quanh Thực Đường một vòng.
Và không ngoài dự đoán, mục tiêu của mỗi người đều là Sơn Hổ.
Vừa tới là hỏi thăm Sơn Hổ có đây không, ở đâu, đang làm gì, nói là muốn tìm hắn tâm sự.
Liên tiếp mấy ngày, nghe Chu Vũ báo cáo, Diệp Trường Thanh cũng có chút tê dại.
Không phải chứ, các ngươi thật sự là nhắm vào một người mà nhổ lông đến chết a?
Mấy ngày nay Sơn Hổ nghe nói chư vị phong chủ đều đang tìm hắn, sợ đến mức thật sự không dám bước chân ra khỏi cửa.
Cũng không cần hỏi các phong chủ tìm có việc gì, dù sao chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì.
Một đám phong chủ, hành động lén lút như một đám đặc vụ, cả ngày không có việc gì liền đến Thực Đường lượn trái lượn phải, làm cho Diệp Trường Thanh cũng bó tay toàn tập.
“Đây là không đạt mục đích thề không bỏ qua rồi?”
Diệp Trường Thanh đoán được suy nghĩ của mọi người.
Nói trắng ra là, do trước đó Hồng Tôn bọn họ đã hưởng thụ qua rồi, những người còn lại triệt để bị kích thích.
Đã nói là sư huynh đệ có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu. Nếu tất cả đều không được ăn thì còn dễ nói, nhịn một chút là qua.
Nhưng mẹ nó Cầm Long, Hồng Tôn, Lâm Phá Thiên, Tần Sơn Hải bốn người bọn họ đã ăn ngập mồm rồi.
Vốn dĩ mọi người cùng nhau lên kế hoạch, giờ các ngươi ăn xong, đến lượt chúng ta lại nhịn đói?
Vậy làm sao được! Muốn ăn thì mọi người cùng ăn, các ngươi đã ăn, chúng ta cũng phải ăn.
Tìm đủ mọi cách cũng phải ăn được miếng cơm nóng hổi này.
Diệp Trường Thanh biết rõ một đạo lý: Không sợ trộm lấy, chỉ sợ trộm nhớ.
Cứ phòng bị mãi thế này cũng không phải cách, sẽ có ngày sơ hở.
“Hay là ta đi nói chuyện với các sư huynh một chút?”
Bách Hoa Tiên Tử thấy Diệp Trường Thanh trầm tư, ân cần hỏi.
Nhưng Diệp Trường Thanh lắc đầu cười khổ:
“Vô dụng thôi, bữa cơm này đoán chừng là chạy không thoát rồi.”
Nói mà có tác dụng thì Diệp Trường Thanh đã sớm nói rồi. Chính hắn cũng cảm thấy không khả thi.
Suy nghĩ một chút, vào buổi tối hôm đó, sau khi ăn xong cơm tối, Diệp Trường Thanh liền gọi Mạc Du và các phong chủ, trưởng lão chưa được ăn vào hậu viện.
Hắn nở nụ cười bất đắc dĩ nói với mọi người:
“Ta nói chư vị phong chủ, các ngươi cả ngày rình rập như vậy làm lòng người bàng hoàng a. Thực Đường trên dưới của ta đều hoảng sợ vô cùng.”
“Trường Thanh tiểu tử, chúng ta cũng không muốn a. Nhưng Hồng Tôn bọn họ đều ăn rồi, chúng ta cái này…”
“Đúng vậy a, muốn ăn thì cùng nhau ăn. Nhìn người ta ăn mà mình không có phần, đây không phải là giết người tru tâm sao?”
Nghe Diệp Trường Thanh nói vậy, chư vị phong chủ cũng ngượng ngùng đáp.
Đúng như Diệp Trường Thanh dự đoán, bọn họ bị Hồng Tôn bọn người làm cho thèm thuồng, không ăn được bữa này thì trong lòng khó chịu a.
Thấy thế, Diệp Trường Thanh cười nói:
“Như vậy đi, chư vị phong chủ về sau cũng đừng cả ngày lượn lờ quanh Thực Đường nữa. Ta đáp ứng các ngươi, mỗi người tặng các ngươi một bàn tiệc riêng, món ăn không dưới mười món, có thể gọi món theo yêu cầu. Bất quá mỗi ngày ta chỉ tiếp đãi một người, thời gian tùy các ngươi định, chỉ cần ta rảnh rỗi đều đáp ứng. Như vậy được chưa?”
Không tránh thoát thì đành chấp nhận thôi. Hơn nữa số lượng phong chủ, trưởng lão cũng không nhiều, mỗi ngày một bàn đối với Diệp Trường Thanh cũng không tính là gì.
Nghe được lời này, mắt Mạc Du và mọi người lập tức sáng rực lên. Mẹ nó, hạnh phúc tới đột ngột như vậy sao? Hoàn toàn không có chút phòng bị nào a!
Trước một giây còn đang vắt óc suy nghĩ làm sao để ăn được miếng cơm, giây sau hạnh phúc đã gõ cửa? Cái này cảm tình tốt a...