Nói cũng không kịp nói một câu, Hồng Tôn trực tiếp bị đánh đuổi ra ngoài. Thạch Tùng là thật sự muốn liều mạng a.
Bọn cẩu vật này, từng tên một thật là lòng tham không đáy. Nhất là Tề Hùng, không xứng làm người, già mà không kính!
Thân là Thánh Chủ, thế mà lấy quyền mưu tư, đến ức hiếp hắn một cái lão già nát rượu! Phi!
Thở phì phò xách theo trường kiếm, Thạch Tùng nghiến răng nghiến lợi. Đáp ứng Tề Hùng đã là ranh giới cuối cùng của hắn, những người khác tuyệt đối không có cửa.
Ngày thứ hai.
Dưới ánh mắt âm trầm của Thạch Tùng, Tề Hùng cười hì hì cùng hắn đi vào nhã gian.
Cũng giống như Hồng Tôn trước đó, con hàng này mẹ nó không chỉ ăn phần của mình, mà ngay cả phần của Thạch Tùng cũng không định buông tha. Ăn hai mang!
“Nha, sư đệ, còn chuẩn bị tiết mục a.”
Nhìn thấy hai nữ tử mà Thạch Tùng gọi tới từ bên ngoài, hai mắt Tề Hùng sáng lên. Lão già này rất biết hưởng thụ nha.
Vốn là để trợ hứng cho mình, nhưng cuối cùng toàn bộ bị Tề Hùng giành mất.
Trái ôm phải ấp, Tề Hùng chơi đến quên cả trời đất. Đến mức Thạch Tùng, hàm răng đều sắp cắn nát.
Trong lòng hắn đã bắt đầu suy tư: Cái tên Tề Hùng này có cái thóp gì nằm trong tay mình không nhỉ?
Thân là Chấp Pháp Đường đường chủ, Nhị trưởng lão chủ tọa, Thạch Tùng chủ quản hình phạt của Thánh Địa. Từ đệ tử bình thường đến Thánh Chủ, hắn xử lý công chính nghiêm minh thì có gì sai?
May ra cái tên Tề Hùng này cũng còn chút lương tâm chưa phai mờ, không quá mức quá đáng, hơn nữa còn mang theo rượu ngon tới.
Đồng thời, ngay lúc Thạch Tùng tức đến nghiến răng, "Hoa Khôi" mà Tề Hùng tìm đến cũng đã tới nơi.
Mà lại còn xinh đẹp hơn người mà Thạch Tùng tìm, nhìn ra được là đã bỏ ra cái giá lớn.
“Đến, vì sư đệ ta múa một khúc, trợ trợ hứng.”
Thấy thế, tâm tình Thạch Tùng lúc này mới dễ chịu hơn một chút.
Hai người ăn uống đến tận đêm khuya mới ai đi đường nấy.
Mấy ngày tiếp theo, mỗi tối Thực Đường đều có dạ tiệc. Các đại phong chủ lần lượt đến đây, ai nấy đều ăn đến vui vẻ ra mặt.
Cái "tiểu táo" này quả nhiên ngon hơn cơm tập thể nhiều a.
Ngay tại lúc Đạo Nhất Thánh Địa vừa bình tĩnh lại vừa náo nhiệt, thì Yêu Tộc láng giềng lại trải qua những ngày tháng vô cùng khó khăn.
Sau khi Kình Thiên Thánh Địa ba tên lão tổ vẫn lạc, Yêu Tộc Đại Đế lão tổ thật sự chỉ còn lại có năm tên.
Năm tên Đại Đế, thực lực này đừng nói là chống lại Nhân Tộc, chỉ riêng một cái Đạo Nhất Thánh Địa cũng khó mà ứng phó.
Cho nên, sau khi Tổ rời đi, năm tên Yêu Đế bàn bạc lại, nghĩ thầm: Đánh không lại thì ta trốn còn không được sao? Chúng ta mẹ nó từ bỏ địa bàn luôn được chưa?
Ngay cả lãnh địa còn sót lại cũng từ bỏ, tránh xa Nhân Tộc một chút, tìm nơi hẻo lánh mà nhẫn nhục sống tạm bợ.
Thế nhưng dù là như thế, Yêu Tộc cũng không thể rời đi.
Mới vừa tới biên giới lãnh địa liền bị Bất Tử Tộc chặn lại.
“Các ngươi có ý gì?”
Cầm đầu năm tôn Yêu Đế nhìn đông đảo Bất Tử Tộc trước mặt, lạnh giọng quát.
Bọn họ mẹ nó không chơi nữa, muốn đi cũng không được sao?
Đối với việc này, tên Đại Đế cầm đầu Bất Tử Tộc bình tĩnh nói:
“Các ngươi không thể đi.”
“Vì cái gì?”
“Mệnh lệnh của Thượng Tộc.”
“Ngươi…”
Làm sao cũng không nghĩ tới, đánh không lại còn chưa tính, ta mẹ nó chạy trốn cũng không xong sao?
Muốn đi cũng không cho đi. Mà Yêu Tộc nhập cảnh lãnh địa, vừa lúc bị Nhân Tộc cùng Bất Tử Tộc kẹp ở giữa.
Bất Tử Tộc bên này đi không thông, Nhân Tộc bên kia thì càng không cần phải nói.
Mắt thấy bị Bất Tử Tộc ngăn cản, năm tôn Yêu Đế sắc mặt khó coi. Các ngươi mẹ nó là muốn ép người ta vào đường chết sao?
Nhưng thái độ của Bất Tử Tộc rất kiên quyết: Dù sao thì là không thể đi, trừ phi có Thượng Tộc cho phép.
Đối với động tĩnh của Yêu Tộc, Đạo Nhất Thánh Địa tự nhiên biết ngay lập tức, nhưng cũng không quá để ý. Yêu Tộc đi không được thì lại xám xịt quay về thôi.
Vào một ngày nọ, một đám lão tổ Thạch Tộc vội vã chạy tới Đạo Nhất Thánh Địa, nói là có chuyện trọng yếu.
Tại đại điện Chủ Phong, nghe nói một đám lão tổ Thạch Tộc đều tới, Tề Hùng còn lấy làm lạ.
“Chuyện gì mà tất cả lão tổ đều tới?”
Cái này cần phải là chuyện lớn gì a, khiến cho Thạch Tộc dốc toàn bộ lực lượng như vậy?
Trong lòng có chút nghi hoặc, bất quá chuyện quan trọng, Tề Hùng vẫn là tiếp kiến đám người.
Rất nhanh, đám lão tổ Thạch Tộc đi vào đại điện, cung kính thi lễ với Tề Hùng:
“Tham kiến Thượng Tộc.”
“Nói đi, xảy ra chuyện gì?”
Nhìn Thạch Tộc chúng lão tổ quả nhiên không thiếu một ai, Tề Hùng tò mò hỏi.
Gần đây cũng không nghe nói có đại sự gì a. Thạch Tộc kéo cả bầy tới đây là có ý gì? Thật chẳng lẽ có đại sự phát sinh?
Nghe vậy, Thạch Tộc Đệ Nhất Lão Tổ cung kính trả lời:
“Khởi bẩm Thượng Tộc, Thạch Tộc ta gần đây đích thật là phát sinh một kiện đại sự.”
“Hửm? Chuyện gì, nói.”
“Thạch Tộc ta gần đây phát hiện một cây Linh Sâm mười vạn năm. Bảo bối như thế, chúng ta cố ý mang đến dâng cho Thượng Tộc.”
Hả?
Nghe vậy, Tề Hùng sững sờ. Nhìn cây Linh Sâm trên tay Thạch Tộc Đệ Nhất Lão Tổ, hắn có chút ngây ngẩn cả người.
Tuy nói Linh Sâm mười vạn năm hoàn toàn chính xác là hiếm thấy, giá trị liên thành.
Nhưng mẹ nó cũng không đến mức để cho tất cả lão tổ Thạch Tộc phải dốc toàn bộ lực lượng đi hộ tống chứ?
Còn tưởng là đại sự gì kinh thiên động địa, hóa ra chỉ là hiến vật quý. Có cần thiết phải làm ra động tĩnh lớn như vậy không?
Còn nữa, Tề Hùng liếc mắt nhìn xuống chỗ ngồi phía dưới, thấy Vân La Thánh Chủ, Thạch Thanh Phong, Bạch Tổ bọn người cũng đang ngồi đó, liền hỏi:
“Vậy các ngươi lại là…”
Bọn gia hỏa này đi cùng với đám lão tổ Thạch Tộc, nghe vậy, Vân La Thánh Chủ mặt không đổi sắc trả lời:
“Linh Sâm trân quý, chớ nói chi là cấp bậc mười vạn năm. Chúng ta lo lắng trên đường xảy ra chuyện, cho nên một đường đi theo hộ tống.”
Hả?
Nghe được lời này, Tề Hùng người có chút tê dại.
Nhìn một chút trong đại điện có gần 20 vị Đại Đế lão tổ, khóe miệng Tề Hùng co giật liên hồi.
Mẹ nó! Chỉ một củ sâm mà cần nhiều người như vậy hộ tống? Mà lại toàn bộ đều là Đại Đế lão tổ!
Biết thì bảo các ngươi hộ tống Linh Sâm, không biết còn tưởng các ngươi mẹ nó đang hộ tống Thiên Đạo đi tuần thú đấy!
Lại nói, trong cảnh nội Nhân Tộc bọn họ có thể có nguy hiểm gì? Hơn nữa, kẻ nào mẹ nó mất trí mới dám đi cướp của một đám gần 20 tên Đại Đế a? Đây không phải là đốt đèn trong nhà xí – tìm chết sao?
Nhìn Thạch Tộc Đệ Nhất Lão Tổ đang ôm khư khư cây Linh Sâm trong ngực, Tề Hùng thật lâu không nói nên lời.
Cây Linh Sâm này cũng quá "trân quý" đi, một đường đi khiến nhiều Đại Đế hộ tống như vậy.
“Còn mời Thượng Tộc nhận lấy.”
Thấy Tề Hùng ngây người, Thạch Tộc Đệ Nhất Lão Tổ cung kính nói, bộ dạng thực sự là một lòng hiến bảo.
Thấy thế, Tề Hùng cũng không tiện nói gì. Dù sao người ta thật lòng hiến vật quý a. Hắn gật đầu, sắc mặt có chút phức tạp nói:
“Có lòng rồi. Một đường phong trần vất vả, các ngươi đi xuống trước nghỉ ngơi thật tốt. Tối nay bổn tọa ở Thực Đường thiết yến, chúng ta không say không về.”
“Đa tạ Thượng Tộc!”
Người ta đã hiến vật quý, mời ăn bữa cơm cũng là rất bình thường.
Nhưng Tề Hùng không nhìn thấy, đám lão tổ Thạch Tộc đang khom người gửi lời cảm ơn kia, lúc này ai nấy đều không nhịn được mà nhếch miệng cười trộm.
Bọn họ hao tổn tâm cơ, bày ra cái trận thế này, chính là vì chờ câu nói này của Tề Hùng a!
Đến mức cây Linh Sâm kia, là do một tên lão tổ Thạch Tộc cất giữ, vì để được ăn bữa cơm này mà đành nhẫn tâm lấy ra làm mồi nhử.
Thấy thế, Tề Hùng liền sai người an bài bọn họ nghỉ ngơi. Đương nhiên, đám Vân La Thánh Chủ mấy người bọn họ cũng mặt dày ở lại.
Cái cơ hội ăn chực ngàn năm có một này, sao có thể bỏ lỡ đâu? Nếu không bọn họ lặn lội đường xa đi theo làm cái gì?