Bên trong đại điện Đạo Nhất Thánh Địa, Tề Hùng, Vân La Thánh Chủ, Dao Trì Thánh Chủ cùng nhóm Vân Tiên Đài, Dư Mạt đang tụ tập đông đủ.
Tề Hùng bất lực nhìn sang Vân La và Dao Trì Thánh Chủ: “Hai người các ngươi còn chưa về à?”
Đường đường là Thánh Chủ, suốt ngày ăn dầm nằm dề ở Đạo Nhất Thánh Địa làm cái gì? Nhà các ngươi không có việc à?
“Không sao, tự có người lo liệu. Vẫn là nói chuyện Tinh Linh Tộc trước đi.”
“Nghe nói xuất hiện vết nứt không gian lạ, năng lượng tỏa ra rất quỷ dị, chưa từng thấy bao giờ.”
Sau khi tổng hợp thông tin, mọi người đều rất tò mò.
“Đi xem thử đi.”
“Được.”
“Ai đi?”
“Tề Hùng, ngươi tọa trấn Thánh Địa. Mấy người chúng ta đi.”
“Được.”
Cuối cùng, Vân Tiên Đài dẫn theo Dư Mạt, Vương Mãn, Nguyên Thương và Ngô Thọ vừa mới đột phá đi cùng. Đồng hành còn có Thạch Thanh Phong, Bạch Tổ và hai vị lão tổ Dao Trì.
Những người còn lại ở nhà. Tề Hùng đương nhiên không có ý kiến gì. Tuy tò mò nhưng đi thì làm gì có cơm ăn? Ở nhà ít nhất mỗi bữa còn được húp miếng canh nóng. Vân La và Dao Trì Thánh Chủ cũng cùng chung suy nghĩ: Cơm nóng quan trọng hơn.
Nhưng nhóm Dư Mạt, Vương Mãn, Nguyên Thương và đặc biệt là Ngô Thọ thì không vui chút nào. Đi thế này thì nhịn đói à? Ngô Thọ vừa bế quan xong, mới ăn được mấy bữa đã phải đi công tác xa?
Vừa định mở miệng phản đối thì bị Vân Tiên Đài lườm cho một cái im bặt.
Rời khỏi chủ điện, Ngô Thọ mếu máo nhìn Vân Tiên Đài: “Sư tôn, con không muốn đi, con đã bao lâu chưa được ăn cơm tử tế rồi, con...”
“Ngươi tưởng ta không muốn ăn chắc?”
“Vậy người...”
“Ai bảo chỉ có mấy người chúng ta đi? Lão phu đi Thực Đường một chuyến.”
Vân Tiên Đài nhếch mép cười gian xảo, sau đó đi thẳng đến Thực Đường.
Thấy thế, Ngô Thọ ngẩn ra một lúc rồi hai mắt sáng rực lên, cười hì hì: “Hắc hắc, sư tôn quả nhiên vẫn là ‘tâm bẩn’ nhất.”
Vân Tiên Đài một mình đến Thực Đường, không biết thì thầm to nhỏ gì với Diệp Trường Thanh. Sau đó, ngay trong đêm hôm ấy, cả đoàn người vội vã rời đi.
Đến tận ngày hôm sau Tề Hùng mới biết chuyện, trong lòng còn đầy nghi hoặc: “Kỳ lạ, sư tôn bọn họ sao lại đi gấp thế, nửa đêm nửa hôm đã lên đường?”
Tuy vết nứt không gian kia kỳ quái nhưng tạm thời chưa có động tĩnh gì, đâu cần vội vã như đi đầu thai vậy?
Mãi cho đến giờ điểm tâm, Tề Hùng hí hửng mò đến Thực Đường. Một giây sau, tiếng gầm rú phẫn nộ của hắn vang vọng khắp tông môn:
“Vân Tiên Đài! Lão già chết tiệt! Ngươi làm sư phụ kiểu gì thế hả?”
Mẹ kiếp! Vân Tiên Đài đã bắt cóc Diệp Trường Thanh đi rồi! Không chỉ thế, hắn còn mang theo cả Bách Hoa Tiên Tử, Tuyệt Ảnh, thậm chí cả Xích Nhiêu cũng đi theo nốt.
Lúc này trong Thực Đường chỉ còn lại lương khô và đồ ăn do đám linh trù sư đệ tử nấu. Thứ đó mà gọi là đồ ăn sao? Phi! Ý là, có ngon bằng Cơm Tổ nấu không?
Tề Hùng người tê dại đi. Vốn tưởng ở lại là được ăn ngon, ai ngờ Vân Tiên Đài chơi chiêu "rút củi dưới đáy nồi", bưng cả cái bếp đi mất.
Ngày hôm đó, toàn bộ Đạo Nhất Thánh Địa, à không, cả các lão tổ các tộc đang đóng quân ở đây, tiếng oán than dậy đất, cứ như trời sập đến nơi. Không có cơm ăn a!
Trong khi đó, trên một chiếc không gian linh chu, Diệp Trường Thanh đang lười biếng nằm trong khoang thuyền, được ba nàng đạo lữ xinh đẹp vây quanh chăm sóc.
Trên boong tàu, Ngô Thọ cười hì hì nhìn Vân Tiên Đài: “Vẫn là sư tôn cao tay, Đại sư huynh giờ này chắc đang chửi đổng lên rồi.”
“Hừ, thằng nhãi con lông còn chưa mọc đủ mà đòi đấu với ta? Còn non lắm.”
“Đúng đúng! Mà sư tôn, người làm sao lừa... à không, mời được Trường Thanh tiểu tử đi theo vậy?”
“Ta bảo với hắn là ở Tinh Linh Tộc có một loại gia vị đặc biệt, mùi vị không diễn tả được nhưng cực kỳ hiếm có.”
Hả?
Ngô Thọ ngớ người. Thế này chẳng phải là lừa đảo sao? Lại còn lừa cả Cơm Tổ nữa?
Thấy vẻ mặt ngu ngơ của Ngô Thọ, Vân Tiên Đài mắng: “Đồ đầu gỗ! Cứ mang đi được đã rồi tính sau!”
“Đúng đúng, sư tôn nói chí phải.”
“Hừ, các ngươi ấy à, quá cứng nhắc, chẳng biết biến báo gì cả.”
Hả? Chúng con không biết biến báo? Ngô Thọ cảm thấy oan ức. Đạo Nhất Thánh Địa mà không biết biến báo? Mẹ kiếp, tông quy của cái tông môn này một ngày đổi ba lần, thế mà còn chưa đủ biến báo sao?
Không gian linh chu bay rất nhanh. Mặc dù có dùng truyền tống trận nhưng vẫn mất hơn một ngày mới đến nơi. Tuy nhiên, dọc đường đi chẳng ai thấy mệt mỏi cả, chủ yếu là vì có Diệp Trường Thanh ở đây. Người ít, Diệp Trường Thanh tha hồ trổ tài, mỗi bữa đều đổi món liên tục, ăn đến mức mọi người sướng rơn cả người.
Đến tận khi đặt chân tới Vương Thành của Tinh Linh Tộc, mọi người vẫn còn đang chép miệng nhớ lại dư vị của mấy bữa ăn trên tàu.
Vương Thành Tinh Linh Tộc là tòa thành cổ xưa và lớn nhất của tộc này, được xây dựng trên biển cổ thụ, mệnh danh là Thiên Không Chi Thành. Khắp nơi là những cây cổ thụ chọc trời, nghe nói phần lớn đều đã sinh ra linh trí, có thể tự động bảo vệ thành trì khi có ngoại địch.
Bốn vị lão tổ Tinh Linh Tộc đích thân ra đón. Khi nhìn thấy Diệp Trường Thanh, các nàng sững sờ một chút: Sao Cơm Tổ đại nhân cũng tới?
Nhưng ngay sau đó là một trận cuồng hỉ. Cơm Tổ đến, nghĩa là các nàng cũng được ăn ké rồi! Trước đó vì tranh suất đi trấn thủ Liên Hợp Đường Khẩu mà năm bà lão tổ đánh nhau sứt đầu mẻ trán, cuối cùng Đệ Nhất Lão Tổ thắng. Bốn người còn lại đành ngậm ngùi ở nhà.
Ai ngờ đâu dòng đời xô đẩy, Cơm Tổ lại tự dẫn xác đến tận cửa. Phen này thì Đệ Nhất Lão Tổ bên kia cứ việc mà khóc tiếng Mán nhé! Cái này gọi là phong thủy luân chuyển a!
Trong chốc lát, ánh mắt của bốn bà lão tổ nhìn Diệp Trường Thanh nóng rực như muốn nuốt chửng hắn. Cho đến khi một giọng nói đầy mị hoặc vang lên:
“Nhìn đủ chưa? Cứ nhìn chằm chằm vào phu quân người ta như thế là bất lịch sự lắm nha.”
Hả?
“Ngươi tới đây làm gì?”
Nhìn thấy Xích Nhiêu, mặt bốn bà lão tổ Tinh Linh Tộc lập tức đen sì lại. Cái con hồ ly tinh Mị Tộc này đến đây làm cái quái gì?..