Không, Rất Ngon!
Vốn dĩ chọn Hạo Thổ Thế Giới để lánh nạn vì nghĩ đây là nơi khép kín, an toàn. Nhưng giờ nhìn đĩa thịt Ma tộc trên bàn, Đông Phương Hồng cảm thấy bất an vô cùng. Thế giới này có vấn đề, vấn đề rất lớn!
Hắn liếc nhìn cô cháu gái Đông Phương Bạch. Con bé vẫn đang ăn, nhưng giờ nó ăn với vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi, như thể đang nhai xương kẻ thù.
“Bạch nhi, đây là thịt Ma tộc đấy, con còn ăn được à?”
“Con cứ ăn! Con cắn chết bọn chúng!”
Hả?
Đông Phương Bạch đang trút hết hận thù vào miếng thịt?
Đông Phương Hồng ngẫm nghĩ lại. Ừ nhỉ! Mẹ kiếp, các ngươi hung dữ lắm cơ mà? Giờ thì sao? Còn không phải nằm gọn trên đĩa cho ông đây xơi tái à?
Nghĩ thông suốt, tâm trạng Đông Phương Hồng bỗng chốc sảng khoái lạ thường. Hắn gắp một miếng thịt to, bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến. Cảm giác báo thù này... phê thật!
Bữa cơm hôm đó, hai chú cháu Đông Phương gia ăn uống no say, hả hê như vừa thắng trận lớn. Ma tộc giết hại tộc nhân của họ, họ ăn lại một bữa thịt Ma tộc thì có gì quá đáng đâu?
Cơm nước xong xuôi, mọi người ngồi uống trà. Đông Phương Hồng vẫn còn thắc mắc chưa được giải đáp.
“Vân đạo huynh, vừa rồi huynh nói Hạo Thổ không có Ma tộc, vậy số thịt này là...”
“À, là do bọn Ma tộc từ Ma Giới đánh qua mấy cái Ma Quật chui sang.” Vân Tiên Đài trả lời như chuyện thường ngày ở huyện.
Đông Phương Hồng sững sờ. Vậy là Ma tộc xâm lược từ Ma Giới? Nếu vậy thì Hạo Thổ Thế Giới nguy to rồi!
“Vậy Ma Quật bây giờ đã bị các huynh phá hủy chưa?”
Nếu Ma Quật còn đó, Ma tộc sẽ tràn sang không ngớt. Đến lúc đó người lên đĩa không phải là Ma tộc nữa mà là chính bọn họ.
Nhưng câu trả lời của Vân Tiên Đài khiến Đông Phương Hồng tê liệt toàn tập:
“Phá hủy làm gì? Vẫn còn nguyên đấy chứ.”
“Không phá hủy?”
“Đúng vậy, hồi trước bọn Ma tộc định phá hủy để cắt đứt đường lui, nhưng bị bọn ta ngăn lại, giữ gìn cẩn thận lắm.”
Hả?
Đông Phương Hồng nghe mà lùng bùng lỗ tai. Ma tộc mở Ma Quật để xâm lược, nhưng cuối cùng Ma tộc lại muốn phá hủy nó để chạy trốn, còn nhân tộc thì lại ra sức bảo vệ cái Ma Quật đó?
Rốt cuộc ai mới là kẻ xâm lược ở đây?
“Các huynh... bảo vệ Ma Quật?”
“Chứ sao nữa! Ma Quật mà mất thì lấy đâu ra nguyên liệu nấu ăn? Nếu không phải bọn ta không chui lọt vào Ma Quật thì đã sớm kéo quân sang Ma Giới săn bắn rồi.”
Vân Tiên Đài thở dài thườn thượt, vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Gần đây bọn Ma tộc nhát gan quá, cả nửa tháng nay không thấy con nào mò sang nộp mạng. Haizzz...”
Nhìn vẻ mặt chán chường của Vân Tiên Đài vì thiếu "nguyên liệu", Đông Phương Hồng câm nín.
Các người nghiêm túc đấy à? Còn muốn đánh sang Ma Giới?
Đông Phương gia bị Ma tộc đuổi giết như chó nhà có tang, còn cái thế giới bé tí tẹo này lại đang ủ mưu xâm lược ngược lại Ma Giới chỉ vì... cái bụng?
Thật là quá sức tưởng tượng!
Đột nhiên, mắt Vân Tiên Đài sáng lên như đèn pha ô tô, quay sang nắm lấy tay Đông Phương Hồng:
“Đông Phương huynh! Huynh từ bên ngoài tới, chắc hiểu biết rộng. Chúng ta hợp tác đi!”
“Hợp... hợp tác gì?”
“Huynh có cách nào để người chui qua được Ma Quật không? Chỉ cho bọn ta đi! Đến lúc đó bọn ta sang Ma Giới bắt nguyên liệu, tiện thể báo thù giúp Đông Phương gia các huynh luôn! Một công đôi việc, thế nào?”
Hả?
“Vân đạo huynh, huynh nói thật đấy à?”
“Nói đùa làm gì! Huynh cứ nói xem có cách nào không?”
“Ta...”
Đông Phương Hồng tê dại cả da đầu. Đám người này điên thật rồi. Ma Giới là nơi nào chứ? Là đầm rồng hang hổ, là nơi đi dễ khó về. Thế mà bọn họ nói chuyện xâm lược Ma Giới nhẹ nhàng như đi chợ mua rau vậy?
“Vân đạo huynh, các huynh hiểu biết bao nhiêu về Ma Giới?”
“Cũng không nhiều lắm, biết sơ sơ về tám đại Ma Đế thôi.”
Hả?
Biết rõ thế mà vẫn dám đi?
“Đã biết rõ thế rồi sao còn muốn sang đó?”
“Bọn ta sang đó để kiếm nguyên liệu nấu ăn, chứ có phải để gây chiến với toàn bộ Ma tộc đâu mà sợ.”
Nghe cái lý lẽ cùn của Vân Tiên Đài, Đông Phương Hồng muốn thổ huyết. Các người sang bắt người ta làm thịt mà bảo không phải gây chiến? Thế nào mới là gây chiến?
Thấy Đông Phương Hồng còn do dự, Vân Tiên Đài giục:
“Đừng lằng nhằng nữa, rốt cuộc là có cách hay không?”
“Cách thì có... Nhưng Ma Quật cũng phân cấp bậc. Ma Quật cấp thấp thì có thể cải tạo được, nhưng cần phải xem xét cụ thể mới biết.”
“Có cách là được rồi! Lát nữa ta dẫn huynh đi xem Ma Quật. Huynh nhất định phải giúp bọn ta đấy!”
Nhìn vẻ mặt hưng phấn tột độ của Vân Tiên Đài, Đông Phương Hồng há hốc mồm.
Mẹ kiếp, cái thế giới này toàn là những kẻ điên rồ!
Trong ký ức của hắn, Ma Giới đã mấy trăm năm nay chưa từng bị ai dám chủ động tấn công. Thế mà hôm nay, một cái thế giới đóng kín nhỏ bé lại đang âm mưu làm điều không tưởng đó...