Shipper" Giao Đồ Ăn?
Tên thám tử Yêu tộc kiên trì đi tới cổng thành. Dọc đường đi, hắn cảm giác mình như con khỉ trong rạp xiếc, bị người ta soi mói từ đầu đến chân. Ánh mắt đó nhìn hắn đến tê cả da đầu, cực kỳ khó chịu.
Vất vả lắm mới lết được đến cổng thành. Hai tên tu sĩ Thạch tộc canh cửa cũng dùng ánh mắt quái dị nhìn hắn.
Hiện nay Nhân tộc quật khởi, giao lưu giữa các tộc nhiều hơn, khu vực quanh Ma Quật vàng thau lẫn lộn, lính canh cổng cũng không nhất thiết phải là Nhân tộc.
Thấy hai tên Thạch tộc, tên Yêu tộc kiên trì gật đầu chào:
“Ừm... Ta là Yêu tộc.”
Chỉ là nghe xong, hai tên Thạch tộc lộ ra biểu cảm cổ quái. Trong lòng bọn họ nghĩ: Con "nguyên liệu" này sao lại chạy tới đây? Không phải đang được nuôi ở Đạo Nhất Thánh Địa sao? Sổng chuồng à?
Nhưng Yêu tộc hiện tại được Nhân tộc bảo vệ rất kỹ (để làm giống và thực phẩm dự trữ), hai tên Thạch tộc tự nhiên không dám tùy tiện động thủ. Cho nên bọn họ không nói nhiều, trực tiếp cho qua. Dù sao cũng là nguyên liệu, đừng có chọc vào là được, còn lại tùy ý.
Thấy vào thành dễ dàng như vậy, tên thám tử Yêu tộc ngơ ngác. Không phải chứ? Tùy tiện thế sao? Hỏi cũng không thèm hỏi kỹ càng một chút?
À không, có hỏi là Yêu tộc không, nhưng mẹ nó các ngươi không biết nhìn à?
Hắn mơ mơ màng màng đi vào thành. Đám đồng bọn phía sau thấy thế thì mừng rỡ. Xem ra thân phận Yêu tộc ở Hạo Thổ rất thông dụng a! Cả bọn yên tâm hiện thân, nghênh ngang đi về phía cổng thành.
Chỉ là đi qua đoạn đường này, cả nhóm đều phát hiện ánh mắt mọi người nhìn mình... rất cổ quái. Không phải "hơi cổ quái" mà là "vô cùng cổ quái".
Mặt chúng ta dính nhọ nồi à? Sao cứ nhìn mãi thế?
Nhất là hai tên lính canh Thạch tộc, nhìn bọn họ như nhìn thấy ma. Vừa nãy một con nguyên liệu đi vào, giờ đến cả một bầy? Sao thế? Nguyên liệu rủ nhau vượt ngục tập thể à?
Tuy nhiên lính canh vẫn không ngăn cản, rất sảng khoái cho qua. Không ngờ vào thành lại dễ như ăn kẹo.
Đám thám tử Yêu tộc đầu óc ong ong. Bọn họ đã dự tính đủ loại tình huống nguy hiểm, nhưng tuyệt đối không ngờ lại đơn giản thế này. Vào thành mà không bị tra hỏi gì cả, thật vô lý! Hạo Thổ phòng bị lỏng lẻo đến mức này sao? Ngay cả ở Ma Giới muốn vào thành cũng phải kiểm tra nghiêm ngặt cơ mà.
“Ta cảm giác có gì đó sai sai.”
“Đúng là không thích hợp. Mọi người cẩn thận một chút, tùy cơ ứng biến.”
Sự tình ra khác thường tất có yêu. Đám thám tử càng thêm cảnh giác, không dám buông lỏng. Bất quá dù sao cũng đã vào được thành, tiếp theo là tìm cách thu thập tình báo.
Sau khi bàn bạc ngắn gọn, cả nhóm tiến sâu vào trong thành.
Ngay khi đám thám tử bắt đầu hành động, tại Ma Giới, hai vị Ma Đế đã quay trở về đại điện.
Vị Ma Đế giao thủ với Vân Tiên Đài vẫn còn đang tức điên người, chửi bới không ngớt:
“Nhân loại ti bỉ! Nếu không phải dùng mấy thủ đoạn ám muội đó, bản đế một chưởng đập chết hắn!”
“Đám nhân tộc này đích xác ti tiện, nhưng thủ đoạn cũng thật sự rất nhiều.”
Vị Ma Đế còn lại nhận xét.
“Hừ! Cuối cùng cũng chỉ là bàng môn tà đạo. Lần sau bản đế nhất định chém chết hắn!”
“Ừm. Bất quá qua trận này cũng xác định được, hai tên Đế Tôn Cảnh của Hạo Thổ thực lực đều không bằng chúng ta. Nhất là kẻ giao thủ với ngươi, sợ là mới đột phá không lâu. Nếu Hạo Thổ không còn Đế Tôn Cảnh nào khác, chúng ta muốn bắt lại cũng không khó.”
Hai vị Ma Đế phân tích tình hình. Tuy ôm một bụng tức nhưng đã thăm dò được thực lực đối phương, trong lòng cũng có chút tự tin. Hiện tại chỉ lo Hạo Thổ còn giấu bài.
“Chờ tin tức truyền về rồi tính tiếp. Nếu không có gì bất ngờ, bản đế nhất định phải khiến tên tiểu nhân hèn hạ kia sống không bằng chết!”
Vừa nhắc đến Vân Tiên Đài, mắt hắn lại đỏ lên. Thật sự là quá uất ức!
Đang nói chuyện thì Đức Lợi bước vào:
“Cha!”
“Ừm? Ngươi bị thương?”
Ma Đế nhíu mày. Hắn biết con trai lén đi theo, nhưng với thực lực của Đức Lợi thì không nên bị thương mới đúng.
“Gặp phải nhân vật cấp bậc Ma Thần sao?”
Đức Lợi lắc đầu, kể lại chuyện về Diệp Trường Thanh.
“Hạo Thổ Thế Giới còn có Đỉnh phong Thiên Kiêu? Ngược lại là không nghĩ tới.”
Ma Đế trầm ngâm. Hạo Thổ Thế Giới này thật sự mang đến quá nhiều bất ngờ. Hắn biết rõ thực lực con trai mình, có thể đánh ngang tay với Đức Lợi chứng tỏ tên kia không phải dạng vừa. Một thế giới khép kín làm sao sinh ra được quái vật như thế?
“Ngươi lui xuống dưỡng thương đi.”
Dù sao đây cũng là đứa con trai hắn đắc ý nhất, là bảo bối của Ma tộc, không thể để xảy ra chuyện gì.
“Vâng.”
Đức Lợi cười gật đầu rồi lui ra.
Hai vị Ma Đế nhìn nhau.
“Hạo Thổ còn có Đỉnh phong Thiên Kiêu... Ta cảm giác chúng ta vẫn còn đang xem thường vùng đất man di này.”
“Ừm. Cho nên vẫn là chờ tin tức truyền về rồi hãy nghiên cứu hành động tiếp theo. Lần này tuyệt đối không thể thất bại nữa.”
Đã mất một Ma Đế rồi, nếu thua nữa thì mặt mũi Ma tộc vứt đi đâu? Hơn nữa cái giá phải trả cũng quá đắt...