Từ Tù Nhân Thành Đầu Lĩnh
"Soạt... soạt..."
Nhìn tên thủ hạ đang liếm cái đĩa sạch bong, mặt Khuê Xà đen như đít nồi.
Con hàng này bị một chưởng của hắn đánh cho gần chết, thế mà trong đầu vẫn chỉ nghĩ đến chuyện liếm đĩa? Vừa liếm vừa hộc máu mồm, thế mà vẫn cố liếm cho bằng được? Thật sự là quá mức vô sỉ!
“Đừng có liếm nữa! Máu sắp nôn hết ra rồi kìa!”
“Lão đại... ực... một miếng... ta liếm nốt miếng cuối cùng thôi... Ọe!”
Vừa nói vừa thổ huyết, Khuê Xà nhìn mà cạn lời. Sao hắn lại có thằng đệ "đói khát" đến mức này chứ?
“Kệ xác hắn! Chúng ta đi!”
Khuê Xà dứt khoát làm ngơ, dẫn Diệp Trường Thanh rời khỏi nhà bếp.
Trở lại phòng, ánh mắt Khuê Xà nhìn Diệp Trường Thanh đã thay đổi hoàn toàn, dịu dàng hơn hẳn (dù vẫn sặc mùi thổ phỉ).
“Tay nghề của ngươi quá đỉnh! Ở lại làm Linh Trù Sư cho ta đi. Yên tâm, đi theo Khuê Xà ta, tuyệt đối không để ngươi chịu thiệt!”
Hả?
Đây là đang mời mọc nhập bọn sao? Vừa nếm thử tay nghề của Diệp Trường Thanh, ý nghĩ đầu tiên của Khuê Xà là phải trói chặt tên này lại. Mỹ vị như thế, nếu ngày nào cũng được ăn thì đời còn gì bằng?
Không đợi Diệp Trường Thanh trả lời, Khuê Xà chốt luôn:
“Quyết định vậy đi! Từ nay về sau là người một nhà. Ta sẽ sai người sắp xếp phòng cho ngươi.”
Khuê Xà vội vàng, mà Diệp Trường Thanh cũng chẳng định từ chối. Trước mắt cứ sống sót đã, sau đó sống sung sướng, rồi mới tính đường chuồn. Đây cũng là lý do hắn lộ tài nấu nướng.
“Vậy đa tạ đầu lĩnh.”
“Đừng gọi đầu lĩnh, khách sáo quá! Cứ như các huynh đệ khác, gọi ta một tiếng Lão đại là được.”
“Vâng, Lão đại.”
Trông thì có vẻ nghĩa khí lắm, nếu không phải vừa rồi Diệp Trường Thanh tận mắt thấy Khuê Xà suýt đánh chết tên đàn em vì miếng sườn, thì có khi hắn tin thật.
Khuê Xà hành động rất nhanh gọn. Hắn lập tức thăng chức cho Diệp Trường Thanh lên làm "Đầu lĩnh" – phụ trách mảng bếp núc.
Ở băng Tinh phỉ này, Khuê Xà là to nhất. Dưới hắn là các Tiểu đầu lĩnh chỉ huy các đội nhỏ. Giờ Diệp Trường Thanh một bước lên mây, ngang hàng với các Tiểu đầu lĩnh kia.
Khi Khuê Xà triệu tập mọi người và tuyên bố tin này, cả đám Tinh phỉ ngơ ngác nhìn nhau.
“Từ nay, Diệp Trường Thanh là huynh đệ của chúng ta, phụ trách nhà bếp, địa vị ngang hàng với các đầu lĩnh khác!”
Cái gì cơ?
Thằng này hôm qua còn là tù nhân, hôm nay đã thành sếp? Các đầu lĩnh khác phải vào sinh ra tử, lập bao công lao mới leo lên được vị trí này. Còn tên mặt trắng này chỉ việc nấu cơm mà cũng được ngồi chung mâm?
“Lão đại! Ta phản đối! Dựa vào đâu mà hắn được làm đầu lĩnh?”
Một tên đầu lĩnh đứng ra phản đối gay gắt. Mấy tên khác tuy không nói nhưng mặt mũi hầm hầm, rõ ràng không phục.
Khuê Xà bình thản nhìn bọn họ, phán một câu xanh rờn:
“Đây là quyết định của ta!”
Hoàn toàn không có chỗ cho sự thương lượng.
Khuê Xà còn cử hai tên Tinh phỉ cấp Thiên Nhân Cảnh đến làm trợ thủ (thực chất là giám sát) cho Diệp Trường Thanh.
Diệp Trường Thanh được đưa đến một căn phòng khá xịn, đầy đủ tiện nghi, chỉ kém phòng của Khuê Xà một chút.
“Ngươi cứ an tâm ở đây. Ngoài chuyện bếp núc ra, cái khác không cần quan tâm. Có việc gì cứ tìm ta.”
“Còn hai đứa bay, từ giờ phải nghe lời Trường Thanh huynh đệ, rõ chưa?”
“Rõ, Lão đại!”
Trước khi đi, Khuê Xà còn để lại cho Diệp Trường Thanh một lọ đan dược trị thương, dặn dò: “Cầm lấy mà dùng, không đủ thì bảo ta.”
Diệp Trường Thanh nhận lọ thuốc mà khóe miệng giật giật.
Đệch! Đây rõ ràng là đan dược của hắn bị trấn lột mà! Lấy đồ của mình thưởng cho mình, còn ra vẻ hào phóng? Da mặt tên này đúng là dày hơn thớt nghiến!
Nhưng người dưới mái hiên không thể không cúi đầu, Diệp Trường Thanh vẫn nhận lấy, tiện tay ném một viên vào miệng như ăn kẹo.
Hai tên lính canh nhìn mà trợn mắt há mồm.
“Cái đó... Diệp đầu lĩnh, ngài không luyện hóa dược lực sao?”
Diệp Trường Thanh thản nhiên đáp:
“Luyện hóa? Ta ăn đan dược chưa bao giờ luyện hóa, để nó tự nhiên hấp thu mới là tinh túy nhất.”
Hả?
Nghe có lọt tai không? Tự nhiên hấp thu thì dược lực trôi tuột đi hết à? Phí phạm của giời! Ngay cả Lão đại cũng không dám hoang phí thế này.
Hai tên lính canh còn đang sốc thì thấy Diệp Trường Thanh lại ném tiếp một viên nữa vào mồm.
“Diệp thống lĩnh, ăn liên tục thế này, dược lực sợ là...”
“Không sao, thủ kỳ tinh hoa, khứ kỳ cặn bã. Phần nào không hấp thu được ta sẽ bức ra ngoài cơ thể.”
Hai tên lính canh triệt để câm nín. Bức ra ngoài? Thế thì ăn làm cái quái gì? Ăn cho vui mồm à?
Bọn họ sống bao năm nay chưa từng gặp kẻ nào tu luyện kiểu "phá gia chi tử" như thế này...