Virtus's Reader
Ta Là Trù Thần, Toàn Tông Môn Đều Bị Ta Làm Thèm Khóc

Chương 1342: CHƯƠNG 1341: TIN TỨC BẠI LỘ, KHUÊ XÀ PHÁT ĐIÊN

“Viên đạn bọc đường? Muốn hủ hóa ta? Ta Diệp mỗ há là loại người như vậy, yêu nữ loạn ta đạo tâm.”

Ngay tại lúc Diệp Trường Thanh đang cau mày, trầm mặc không nói, ngồi một mình trong phòng suy tư thì tiếng gõ cửa vang lên.

“Lão đại, chúng ta về rồi.”

“Vào đi.”

Không ngẩng đầu lên, Diệp Trường Thanh hiện tại đã lờ mờ đoán được Thu Bạch Y cái bà nương này muốn làm gì. Viên đạn bọc đường sao? Sắc đẹp dụ hoặc sao? Muốn dùng cách này để trói buộc mình?

Nhưng Diệp Trường Thanh tuyệt đối sẽ không để cho nàng được như ý. Ta Diệp mỗ là nam nhân hùng ưng tung cánh, há có thể bị một nữ nhân trói buộc bên người. Mạc danh kỳ diệu bắt mình tới cái Bạch Tùng Cốc này, giam lỏng không cho đi, hiện tại thấy cứng rắn không được liền muốn giở trò lạt mềm buộc chặt?

Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!

“Lão đại, cái đám đệ tử Bạch Tùng Cốc này quả thực có mắt không tròng, một lũ không có nhãn giới, lợn rừng ăn không được cám mịn!”

Lý Thiết Ngưu vừa đi đến bên cạnh Diệp Trường Thanh liền một mặt khó chịu phàn nàn. Nghe vậy, Diệp Trường Thanh ngẩng đầu nhìn về phía hai huynh đệ, tò mò hỏi: “Thế nào?”

“Các nàng lại dám xem thường lão đại ngươi.”

“Xem thường ta?”

“Đúng vậy a.”

“Chuyện gì xảy ra?”

Còn tưởng là chuyện gì to tát, hóa ra Lý Thiết Ngưu tức giận vì đám đệ tử Bạch Tùng Cốc thế mà không tán đồng trù nghệ của Diệp Trường Thanh. Mẹ nó mỗi bữa cơm cứ lèo tèo hai ba trăm người đến, mấy chục vạn đệ tử còn lại đều là người chết hết rồi sao?

Trù nghệ của Diệp Trường Thanh mà còn cần phải nghi ngờ à? Có thể ăn được một miếng, đều thuộc về loại phúc phần khiến mộ tổ tiên bốc khói xanh nghi ngút rồi. Thế mà Bạch Tùng Cốc lại tỏ ra không hứng thú, Lý Thiết Ngưu tức đến nổ phổi.

Nghe xong Lý Thiết Ngưu phàn nàn, Diệp Trường Thanh không thèm quan tâm cười nói: “Chỉ chút chuyện này thôi sao?”

“Thì việc này chứ còn gì nữa! Lão đại, Bạch Tùng Cốc những đệ tử này rõ ràng là xem thường ngươi a. Ngươi nói bọn họ có phải hay không có mắt như mù?”

“Không vội, lập tức liền sẽ khác thôi.”

Diệp Trường Thanh căn bản không để trong lòng, thậm chí hắn còn biết thừa đám đệ tử Bạch Tùng Cốc đang giở trò gì. Trước đó ở Đạo Nhất Thánh Địa chẳng phải cũng y hệt thế này sao? Một đám đệ tử lừa gạt lẫn nhau, đều sợ thêm một cái miệng đến tranh ăn với mình. Hiện tại đệ tử Bạch Tùng Cốc cũng đang chơi bài cũ rích đó.

Chỉ là vấn đề này không giấu được bao lâu đâu.

Cho hai huynh đệ lui xuống nghỉ ngơi, Diệp Trường Thanh lại liếc mắt nhìn mấy bình ngọc trên bàn, âm thầm nghiến răng: “Yêu nữ, muốn loạn ta đạo tâm? Ta Diệp mỗ người nổi danh ý chí sắt đá!”

Nói xong liền quay đầu lên giường đi ngủ.

Ở một bên khác, hơn ba trăm đệ tử đã ăn cơm hôm nay đang âm thầm tụ tập thành từng nhóm. Đám đệ tử cũ đang nghiêm túc dặn dò đám đệ tử mới gia nhập hội "nghiện cơm":

“Sư muội, chuyện về Thực Đường mới các ngươi nhất định không được để lộ ra ngoài.”

“Thêm một người là thêm một cái miệng ăn, ngươi cũng biết Thực Đường hạn lượng, mỗi bữa chỉ có 3 vạn suất. Bạch Tùng Cốc chúng ta mấy chục vạn đệ tử, đến lúc đó ngươi thử nghĩ xem chúng ta còn có cửa mà ăn cơm không?”

“Nhưng chuyện này cũng không giấu được bao lâu a.”

“Giấu được bao lâu hay bấy lâu, ngươi không muốn ăn no thêm vài ngày sao?”

“Muốn.”

“Vậy thì nghe ta.”

“Ừm, ta nghe sư tỷ, sống chết cũng không nói.”

“Thế mới ngoan. Còn nữa, nếu người khác hỏi, ngươi cũng phải nhớ kỹ một câu: Đồ ăn ở Thực Đường mới chó cũng không thèm ăn, khó nuốt vô cùng, biết chưa?”

“Biết rồi.”

Những đệ tử này thao tác y hệt như Đạo Nhất Thánh Địa năm xưa. Lúc này số người biết bí mật còn ít, các nàng phải tranh thủ cơ hội này mà ăn uống thả cửa. Mỹ vị thần tiên như vậy, ăn bao nhiêu cũng không thấy đủ.

Diệp Trường Thanh bị bắt đến Bạch Tùng Cốc đã hai ngày. Tại Huyết Vương Cung, Khuê Xà vẫn chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm tung tích của hắn. Và bây giờ, cuối cùng cũng có tin tức.

Trong đại điện Huyết Vương Cung, Khuê Xà cùng Lệ Huyết đang ngồi trên cao, nhìn xuống một tên trưởng lão đang cung kính bẩm báo:

“Cung chủ, Khuê Xà đầu lĩnh, thám tử của chúng ta tại địa phận Bạch Tùng Cốc đã dò la được một chút tin tức liên quan tới Diệp Trường Thanh.”

“Mau nói!”

Nghe thấy tên Diệp Trường Thanh, Khuê Xà kích động bật dậy, vội vàng quát hỏi.

Tên trưởng lão kia không dám giấu giếm, chi tiết bẩm báo: “Thám tử dò được, hai ngày trước, Bạch Tùng Cốc thông qua Thiên Hợp Thương Hội đã bắt được một nhóm bốn người, hư hư thực thực chính là nhóm của Diệp Trường Thanh.”

“Người đâu? Người đang ở đâu?”

Thương hội? Vừa nghe đến hai chữ này, trực giác mách bảo Khuê Xà rằng bốn người kia chính là Diệp Trường Thanh bọn họ. Bọn họ tìm thương hội chính là để rời khỏi Thiên Võ Giới. Cuối cùng cũng tìm ra manh mối, điều này khiến Khuê Xà kích động vạn phần.

Hắn chờ tin tức này đã quá lâu rồi. Mấy ngày ngắn ngủi mà Khuê Xà cảm thấy như một ngày dài bằng một năm. Mỗi lần nhớ tới trù nghệ của Diệp Trường Thanh, nhớ tới hương vị món ăn kia, Khuê Xà lại tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Nhìn Khuê Xà đỏ ngầu cả mắt, tên trưởng lão kia sững sờ. Thấy thế, Khuê Xà không vui quát: “Mau nói!”

“A... Ở... Ở Bạch Tùng Cốc.”

“Bốn người kia đã bị người của Bạch Tùng Cốc mang về.”

“Ở Bạch Tùng Cốc? Thu Bạch Y! Cái đó mịa nó là người của ta!”

Nghe tin người đã rơi vào tay Thu Bạch Y, Khuê Xà ngửa mặt lên trời thét dài. Đó là đầu bếp của hắn, hiện tại thế mà rơi vào tay Thu Bạch Y, nữ nhân này đáng chết, thật sự đáng chết a!

Vốn dĩ đối với Thu Bạch Y, Khuê Xà vẫn còn có chút ý tứ. Dù sao nữ nhân này dung mạo tuyệt mỹ, trời sinh mị cốt, thiên phú cực mạnh, lại là Đế Tôn cảnh tu vi, tay nắm quyền hành Bạch Tùng Cốc. Nữ nhân như vậy, thử hỏi nam nhân nào không thích? Khuê Xà tự nhiên cũng không ngoại lệ.

Nhưng bây giờ, trong lòng Khuê Xà đối với Thu Bạch Y chỉ còn lại hận thù và sát ý. Nữ nhân này lại dám cướp Diệp Trường Thanh của hắn!

“Cướp thức ăn trước miệng cọp! Tốt tốt tốt, Thu Bạch Y, ngươi giỏi lắm!”

So với Diệp Trường Thanh, cái gì mà nữ nhân, cái gì mà tình ái, hoàn toàn không đáng nhắc tới. Nữ nhân này hắn nhất định phải giết!

Mắt thấy tâm tình Khuê Xà lại bắt đầu mất kiểm soát, Lệ Huyết vội vàng trấn an hắn. Những ngày này Khuê Xà cứ như thùng thuốc nổ, động một tí là nổ tung.

Chờ Khuê Xà bình tĩnh lại một chút, Lệ Huyết định mở miệng nói chuyện thì bị hắn cắt ngang:

“Hai người chúng ta cùng đi Bạch Tùng Cốc. Bất luận phải trả giá đắt thế nào, đều phải đem Diệp Trường Thanh mang về.”

“Cái này... Thu Bạch Y nữ nhân kia rất khó đối phó. Nếu nàng biết trù nghệ của Diệp Trường Thanh, chỉ sợ sẽ không chịu thả người. Cho dù tạm thời chưa biết, chỉ sợ cũng sẽ nhân cơ hội này đòi hỏi yêu sách.”

Người ta cũng không phải kẻ ngu, nhìn ngươi khẩn trương như vậy, cho dù không biết chân tướng cũng sẽ không dễ dàng thả người. Khẳng định sẽ nhân cơ hội này hung hăng làm thịt ngươi một đao, dù sao vốn dĩ hai bên đã là kẻ thù.

Nhưng đối với việc này, Khuê Xà lại không chút do dự, hàm răng cắn ken két, kiên định nói:

“Vô luận trả bất cứ giá nào đều phải mang Diệp Trường Thanh về. Cái đó mịa nó là người của ta! Lệ Huyết huynh, ngươi yên tâm, lần này bất luận tổn thất bao nhiêu, về sau ta sẽ từng chút một cướp lại cho ngươi.”

Hả?

Lời này nghe sao mà sai sai thế nhỉ? Cướp lại cho ta? Vẫn là từng chút một?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!