Ngày thứ hai, vào giờ cơm trưa, Diệp Trường Thanh vô tình nghe được tin người của Thiên Hợp Thương Hội đã đến.
Chính là cái Thiên Hợp Thương Hội lần trước đã bán đứng hắn, lần này bọn họ tới đây là để nhận thù lao cho vụ mua bán đó.
Đối với Thiên Hợp Thương Hội, Diệp Trường Thanh tự nhiên không thể có thiện cảm gì, dù sao ai mà lại thích kẻ bán đứng mình chứ? Thế nhưng, Diệp Trường Thanh cũng sẽ không ngây thơ đến mức chỉ giữ hận thù trong lòng. Nói trắng ra, trên đời này chỉ cần lợi ích đủ lớn, thì dạng thù hận gì, ân oán gì cũng đều có thể gác lại một bên.
Lúc này Diệp Trường Thanh cần tiếp xúc với thương hội, cần lấy được Đế giai Truyền Âm phù, mà Thiên Hợp Thương Hội chính là cơ hội duy nhất của hắn. Cho nên, cơ hồ không có quá nhiều do dự, ngay sau bữa cơm tối hôm đó, Diệp Trường Thanh liền chủ động tìm tới cửa.
Ở trong Bạch Tùng Cốc, hành động của Diệp Trường Thanh không bị hạn chế. Thu Bạch Y nói được làm được, không phái người giám sát hắn. Chỉ cần không rời khỏi Bạch Tùng Cốc, Diệp Trường Thanh vẫn rất tự do.
Không gặp trở ngại gì, hắn đi tới động phủ nơi thành viên Thiên Hợp Thương Hội đang ở. Khi nhìn thấy người tới là Diệp Trường Thanh, tên thành viên thương hội kia còn sững sờ một chút.
Tên này sao lại tìm tới tận cửa? Muốn đến báo thù sao?
Trong đầu hắn trong nháy mắt suy nghĩ rất nhiều, nhưng ngoài mặt vẫn cười hỏi: “Diệp công tử có việc gì không?”
“Ta muốn gặp quản sự của các ngươi, có một vụ làm ăn muốn bàn.”
Hả?
Nghe vậy, tên thành viên thương hội có chút không hiểu nổi. Mới mấy ngày trước chúng ta vừa bán đứng ngươi, ngươi còn dám tới bàn chuyện làm ăn?
Ngay lúc hắn đang do dự, trong đầu đột nhiên vang lên giọng nói của vị trưởng lão quản sự: “Dẫn hắn tới gặp ta.”
Trưởng lão đã lên tiếng, tên thành viên kia tự nhiên không dám cự tuyệt, làm dấu mời Diệp Trường Thanh: “Diệp công tử mời.”
Dưới sự dẫn đường của tên thành viên, Diệp Trường Thanh gặp được vị trưởng lão dẫn đội lần này. Thật trùng hợp, đây cũng chính là vị trưởng lão đã bán đứng hắn.
Nhìn thấy Diệp Trường Thanh, vị trưởng lão này không hề có chút xấu hổ nào, ngược lại còn cười nói: “Diệp công tử tới rồi, mời ngồi.”
Không hổ là gian thương, da mặt này còn dày hơn cả tường thành, chuyện cũ ở chỗ hắn giống như chưa từng xảy ra vậy.
Diệp Trường Thanh cũng không nhắc lại chuyện xưa. Sau khi ngồi xuống, vị trưởng lão kia tự tay rót cho Diệp Trường Thanh một chén trà, cười nói: “Ta bàn chuyện làm ăn xưa nay không uống rượu. Đây là Bạch Lộ trà, thương hội chúng ta mang từ thế giới khác tới, Diệp công tử nếm thử xem, vị đạo rất không tệ.”
Nếm thử một ngụm.
“Ừm, thật là không tệ. Bất quá thưởng trà thì thôi đi, lần này ta tới là có vụ làm ăn muốn bàn với trưởng lão.”
Diệp Trường Thanh không muốn lãng phí thời gian. Nghe vậy, vị trưởng lão kia cười nói: “Diệp công tử không sợ ta lại bán đứng ngươi lần nữa sao?”
Lần này, vị trưởng lão chủ động nhắc lại chuyện cũ, nói xong còn cười tủm tỉm nhìn Diệp Trường Thanh, tựa hồ muốn xem phản ứng của hắn. Là sẽ nổi giận, hay là chửi ầm lên?
Đáng tiếc, những phản ứng trong tưởng tượng đều không xảy ra. Cho dù nghe thấy lời này, sắc mặt Diệp Trường Thanh vẫn không chút thay đổi, bình tĩnh nói:
“Ngươi là người làm ăn, Thiên Hợp Thương Hội cũng là thương hội, hết thảy lấy lợi ích làm trọng.”
“Chuyện lần trước là do ta trả giá không đủ, các ngươi chọn bên trả giá cao hơn, ta không quan tâm, cũng không xoắn xuýt.”
“Lần này ta tin tưởng có thể cho các ngươi một cái giá vừa ý. Không có lợi ích, ta nghĩ ngươi cũng sẽ không bán đứng ta đâu.”
Diệp Trường Thanh không nhanh không chậm nói. Nghe vậy, vị trưởng lão kia nhếch miệng cười:
“Diệp công tử rất có tố chất làm ăn a.”
“Ngươi nói không sai, Thiên Hợp Thương Hội chúng ta là người làm ăn. Mà người làm ăn nha, chỉ coi trọng lợi ích, những thứ khác đều không quan trọng.”
“Ta hiện tại rất có hứng thú bàn bạc với Diệp công tử. Không biết Diệp công tử có thể nói rõ nội dung cụ thể không?”
Vị trưởng lão này rất hài lòng với câu trả lời của Diệp Trường Thanh. Trước mặt gian thương, nói chuyện nghĩa khí hay đạo lý đều là rác rưởi. Lợi ích mới là tất cả, không có lợi ích thì ta căn bản chẳng thèm để ý đến ngươi.
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh cũng không nói nhảm, nói thẳng không kiêng kỵ:
“Ta cần một tấm Đế giai Truyền Âm phù. Hơn nữa các ngươi phải nghĩ biện pháp đưa đến tận tay ta. Giá cả thương lượng là được, ngươi cứ ra giá.”
Đế giai Truyền Âm phù. Nghe vậy, vị trưởng lão kia cũng không hỏi Diệp Trường Thanh muốn thứ đó để làm gì. Thậm chí hắn có thể đã đoán được, nhưng cũng không vạch trần. Diệp Trường Thanh dùng nó làm gì không liên quan đến Thiên Hợp Thương Hội, chỉ cần tiền nong sòng phẳng là được.
Trầm ngâm một lát, hẳn là đang tính toán giá cả. Chờ Diệp Trường Thanh uống xong một chén trà, vị trưởng lão kia vừa châm thêm trà vừa nói:
“Đế giai Truyền Âm phù giá thị trường là 50 vạn cực phẩm linh thạch. Bất quá tình huống của Diệp công tử đặc thù, một giá chốt: 1 triệu cực phẩm linh thạch.”
“Thiên Hợp Thương Hội ta sẽ phụ trách nghĩ biện pháp đưa Truyền Âm phù đến tận tay Diệp công tử.”
Trực tiếp tăng giá gấp đôi, không thể không nói là hắc tâm. Nhưng Diệp Trường Thanh không chút do dự gật đầu đáp ứng: “Có thể.”
Diệp Trường Thanh không thiếu tiền. Thấy thế, vị trưởng lão kia cười tươi rói: “Vậy thì hợp tác vui vẻ.”
Sau đó, Diệp Trường Thanh giao mười vạn cực phẩm linh thạch tiền đặt cọc. Trên người hắn không có nhiều linh thạch như vậy, nhưng có thể dùng bảo vật khác để gán nợ, chỉ cần giá trị đủ 1 triệu cực phẩm linh thạch là được. Mà bảo vật trên người Diệp Trường Thanh không ít, cho dù trước đó bị Khuê Xà trấn lột một ít, nhưng muốn kiếm đủ 1 triệu cực phẩm linh thạch vẫn rất dễ dàng.
Về phần số tiền còn lại, chờ khi nhận được Đế giai Truyền Âm phù sẽ thanh toán nốt. Làm sao giao hàng, làm sao lấy tiền, đó là việc của Thiên Hợp Thương Hội, không cần Diệp Trường Thanh phải bận tâm.
Thỏa thuận xong xuôi, Diệp Trường Thanh cũng không nán lại lâu, rất nhanh liền rời đi.
“Đoán chừng không giấu được Thu Bạch Y cái bà nương kia đâu, cũng không biết nàng sẽ xử lý thế nào.”
Trên đường trở về, Diệp Trường Thanh bất đắc dĩ nghĩ. Hắn đã sớm lường trước điều này, nhưng không còn cách nào khác, đây là lựa chọn duy nhất.
Về phần Thu Bạch Y sau khi trở về sẽ quyết định ra sao, đó là chuyện của nàng. Cho dù nàng trở mặt, cưỡng ép cướp đi tấm Truyền Âm phù, hoặc là trả giá cao hơn để Thiên Hợp Thương Hội lại một lần nữa phản bội hắn, thì đó đều không phải là điều Diệp Trường Thanh có thể chi phối.
Diệp Trường Thanh đoán không sai, chuyện hắn tiếp xúc với Thiên Hợp Thương Hội quả nhiên ngay trong đêm đó đã bị vị Đại Đế trưởng lão kia biết được.
“Chờ Cốc chủ trở về định đoạt vậy.”
Không đi chất vấn Diệp Trường Thanh, cũng không đi chất vấn Thiên Hợp Thương Hội, vị Đại Đế trưởng lão quyết định chờ Thu Bạch Y về xử lý. Nàng biết tâm tư của Cốc chủ, sợ làm hỏng đại sự của ngài ấy.
Sau khi tiếp xúc với Thiên Hợp Thương Hội, cao tầng Bạch Tùng Cốc cũng không có phản ứng gì. Diệp Trường Thanh vẫn như cũ mỗi ngày nấu cơm, sau đó về động phủ nghỉ ngơi.
Về phần Thu Bạch Y, nàng vẫn chưa trở về. Nàng cùng Khuê Xà đã kịch chiến hai ngày hai đêm, hôm nay là ngày thứ ba. Chuyện này rất bình thường, cường giả Đế Tôn cảnh đánh nhau mười ngày nửa tháng là chuyện thường tình. Thậm chí theo cuộc chiến của các Đế Tôn, người phía dưới cũng liên tiếp bạo phát xung đột, cục diện càng lúc càng phát triển theo hướng mất kiểm soát...