Virtus's Reader
Ta Là Trù Thần, Toàn Tông Môn Đều Bị Ta Làm Thèm Khóc

Chương 1347: CHƯƠNG 1346: BẮT CÓC HOA KHÔI LÀM QUÂN SƯ TÌNH YÊU

Tòa lầu xanh đèn đuốc sáng trưng này chính là Câu Lan lớn nhất Nhạc Dương Thành.

Thu Bạch Y đích thật là mù tịt về chuyện nam nữ, nhưng cái này cũng không ảnh hưởng đến việc nàng đi tìm quân sư a. Mà trong suy nghĩ của nàng, người hiểu nam nhân nhất chẳng phải là mấy cô hoa khôi trong Câu Lan sao? Các nàng mỗi ngày tiếp xúc với bao nhiêu nam nhân, trong lòng nam nhân nghĩ gì, các nàng liếc mắt một cái là nhìn thấu.

Một cái lắc mình, Thu Bạch Y tiến vào trong lầu mà không ai hay biết. Nàng đi thẳng lên tầng cao nhất. Đã muốn tìm thì phải tìm người giỏi nhất.

Trước khi tới đây, Thu Bạch Y đã tìm hiểu kỹ thông tin. Nàng biết tòa Câu Lan này có một vị hoa khôi tên là Thanh Yên, danh tiếng vang xa khắp Nhạc Dương Thành.

Tầng cao nhất của tòa lầu là khuê phòng của Thanh Yên, nơi này khách nhân bình thường không thể lui tới. Đạt đến đẳng cấp như Thanh Yên, nàng không phải là hoa khôi bình thường, ngày thường cũng rất ít khi tiếp khách. Hơn nữa, đừng nhìn nàng là phong trần nữ tử, thiên phú và tu vi của Thanh Yên cũng không kém gì thiên kiêu chi nữ của các đại tông môn.

Thanh Yên đang một mình đánh đàn trong phòng, đột nhiên trước mặt xuất hiện một nữ tử bạch y.

“Người nào?”

Bóng người đột ngột xuất hiện dọa Thanh Yên giật mình. Nhưng khi nhìn kỹ, nàng lập tức bị kinh diễm. Thanh Yên chưa bao giờ nghi ngờ nhan sắc của mình, ở Nhạc Dương Thành này, nam nhân nguyện ý vì nàng mà dâng hiến tất cả nhiều không đếm xuể. Thậm chí là các tông chủ, gia chủ... chỉ cần nàng gật đầu, bọn họ đều sẽ chạy theo như vịt.

Nhưng nhìn nữ tử trước mắt, lần đầu tiên Thanh Yên có cảm giác tự ti mặc cảm, giống như ánh sao so với trăng sáng.

“Ngươi chính là Thanh Yên?”

“Ngươi là ai? Làm sao vào được đây?”

Thu Bạch Y nhàn nhạt nhìn Thanh Yên hỏi, còn Thanh Yên thì mặt đầy cảnh giác. Tầng cao nhất này có rất nhiều cao thủ canh gác, tu sĩ bình thường căn bản không lên được.

“Ta có việc tìm ngươi, nơi này không tiện nói chuyện.”

“Chờ đã...”

Thu Bạch Y mặt không thay đổi nói. Ngoại trừ ở trước mặt Diệp Trường Thanh, đối với người khác nàng đều giữ vẻ cao ngạo lạnh lùng. Không cho Thanh Yên cơ hội nói chuyện, Thu Bạch Y tiện tay vung lên, hai người liền biến mất khỏi phòng.

Mọi chuyện diễn ra trong im lặng, đám hộ vệ trong lầu không ai hay biết. Ngay cả tên Thánh giả tọa trấn trong lầu cũng không cảm nhận được sự tồn tại của Thu Bạch Y.

Một giây sau, tại một đỉnh núi hoang vắng, không gian nứt ra, Thu Bạch Y và Thanh Yên bước ra. Nói đúng hơn là Thanh Yên bị Thu Bạch Y ném ra, ngã phịch xuống đất, đau đến ứa nước mắt.

“Ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi muốn làm gì?”

Cố nén cơn đau ở mông, Thanh Yên kiêng kỵ hỏi. Nàng hoàn toàn không nhìn thấu tu vi của Thu Bạch Y, nhưng biết đối phương mạnh hơn mình rất nhiều. Nàng là Thiên Nhân cảnh, nhưng đứng trước nữ tử này, áp lực còn lớn hơn cả khi đối mặt với tên Thánh giả trong lầu. Nữ tử trước mắt ít nhất cũng là Đại Thánh, thậm chí...

Thế nhưng Thanh Yên vẫn còn đánh giá thấp đối phương. Chỉ nghe Thu Bạch Y thản nhiên nói:

“Bổn tọa Thu Bạch Y.”

“Thu Bạch Y? Ngươi là Thu Bạch Y? Bạch Tùng Cốc Cốc chủ?”

Thanh Yên trực tiếp tê liệt. Nàng vẻ mặt không thể tin nổi nhìn nữ nhân đẹp đến mức vô lý trước mắt. Nàng là Thu Bạch Y? Một trong ba bá chủ của Thiên Võ Giới?

Chính mình chỉ là một hoa khôi nhỏ bé, sao lại dính dáng đến nhân vật tầm cỡ như vậy? Hơn nữa còn là đối phương chủ động tìm đến. Ta chỉ là hoa khôi thôi a, đâu có đắc tội ai, chớ nói chi là đắc tội đến cấp bậc như Thu Bạch Y.

Thanh Yên sững sờ nửa ngày, sau khi hoàn hồn, sắc mặt trắng bệch, trực tiếp quỳ xuống, cúi đầu run rẩy nói:

“Tiểu nữ tử không biết Thu Cốc chủ giá lâm, ta... ta đáng chết.”

Lần đầu tiên tiếp xúc với đại nhân vật như vậy, Thanh Yên không biết phải nói gì. Nghe vậy, Thu Bạch Y vẫn lạnh lùng nói:

“Ngẩng đầu lên.”

Không biết đối phương muốn làm gì, nhưng Thanh Yên vẫn ngoan ngoãn ngẩng đầu, không dám trái lời.

Hai nữ nhân bốn mắt nhìn nhau. Lúc này ngược lại Thu Bạch Y có chút lúng túng. Bởi vì lời tiếp theo nàng không biết nên mở miệng thế nào, nhưng lại không thể không nói.

Cuối cùng, nàng cắn răng nói:

“Bổn tọa tới tìm ngươi là có một chuyện cần ngươi giúp.”

“Cái này... Cốc chủ cứ việc phân phó, Thanh Yên không dám không theo.”

Trong lúc nhất thời, Thanh Yên vừa mừng vừa sợ. Chính mình nho nhỏ một cái hoa khôi mà được Thu Bạch Y nhờ vả, đây chẳng phải là cơ hội một bước lên trời sao? Nhưng Thu Bạch Y cần mình giúp cái gì? Trong Bạch Tùng Cốc thiếu gì người tài giỏi xinh đẹp hơn nàng?

“Ngươi rất hiểu lòng nam nhân, bổn tọa muốn ngươi giúp ta theo đuổi một nam tử.”

Hả?

Ngay lúc Thanh Yên đang trăm mối tơ vò thì Thu Bạch Y lại bồi thêm một câu. Nghe xong lời này, Thanh Yên trực tiếp ngẩn tò te. Cái gì cơ?

Hai mắt nàng trợn tròn, ngơ ngác nhìn Thu Bạch Y, đầu óc đình trệ, lắp bắp hỏi:

“Ngài... ngài vừa nói cái gì?”

Thấy thế, Thu Bạch Y nhíu mày, lặp lại:

“Bổn tọa muốn ngươi giúp ta theo đuổi một nam tử.”

“Cái này...”

Lần này Thanh Yên nghe rõ rồi, chỉ là nàng không thể tin được. Nữ nhân như Thu Bạch Y mà còn cần phải đi theo đuổi nam nhân sao?

Lời đã nói ra, Thu Bạch Y ngược lại thấy nhẹ nhõm hơn. Ánh mắt nàng trở nên sắc bén, nhìn chằm chằm Thanh Yên nói:

“Ngươi là hoa khôi số một Nhạc Dương Thành, hẳn là rất hiểu nam nhân đi?”

“Cái này... thạo a... chắc là vậy.”

“Vậy là tốt rồi. Bổn tọa coi trọng một nam tử, ngươi dạy bổn tọa phải làm thế nào. Đầu tiên, bước một là gì?”

Đối mặt với sự truy vấn của Thu Bạch Y, Thanh Yên trong lúc nhất thời không biết trả lời sao cho phải. Nàng đúng là có không ít thủ đoạn đối phó nam nhân, nhưng áp dụng lên người Thu Bạch Y thì có vẻ thừa thãi a.

Nhìn Thu Bạch Y đẹp như tiên nữ, hoàn mỹ không tì vết, Thanh Yên do dự nửa ngày mới kiên trì nói:

“Cốc chủ, tha thứ cho tiểu nữ tử vô tri. Kỳ thực Cốc chủ cái gì cũng không cần làm, chỉ cần ngài gật đầu, nam tử kia tự nhiên sẽ...”

Đây là suy nghĩ thật lòng của Thanh Yên. Nhưng chưa đợi nàng nói hết, Thu Bạch Y đã lắc đầu ngắt lời:

“Vô dụng. Bổn tọa thử rồi, tên kia thờ ơ lạnh nhạt, hơn nữa cả ngày chỉ nghĩ cách trốn khỏi ta.”

Hả?

Cái này mịa nó là kỳ nam tử phương nào? Được Thu Bạch Y để mắt tới mà không những không vui mừng, còn tìm cách bỏ trốn? Chạy cái búa mà chạy! Thu Bạch Y a! Nhan sắc, tu vi, thân phận, địa vị, cái nào mà chẳng hoàn mỹ. Dưới gầm trời này còn có nam nhân chê Thu Bạch Y sao?

Bất đắc dĩ lắc đầu, Thu Bạch Y quay sang nhìn Thanh Yên nghiêm túc nói:

“Cho nên, bổn tọa muốn ngươi phát huy sở trường, giúp ta bắt lấy hắn. Sau khi chuyện thành công, không thể thiếu chỗ tốt cho ngươi. Hiểu chưa?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!