Nghe sư muội nói lời này, không chỉ vị sư tỷ kia, mà đám đệ tử Ngọc Nữ phong xung quanh cũng nhao nhao vây lại, tò mò hỏi:
“Sư muội, mau nói nghe xem nào?”
“Các sư tỷ nghĩ mà xem, tại sao khi đối mặt với đám người Thần Kiếm phong, chúng ta luôn bị áp chế gắt gao? Nguyên nhân chủ yếu là do bọn họ xuất phát sớm hơn chúng ta.”
“Chư vị sư tỷ còn nhớ không, đệ tử các phong khác từng đồn đại rằng, Thần Kiếm phong dạo trước không biết bị cái gì kích thích mà từ trên xuống dưới đều điên cả rồi. Hiện tại nhìn lại, đó đâu phải là điên, đó là liều mạng vì miếng ăn a!”
“Đúng đúng đúng, sư muội nói có lý.”
“Cho nên, muốn đuổi kịp bọn họ, chúng ta không thể dùng cách tu luyện bình thường được nữa. Các thánh địa tu luyện trong tông môn, đan dược, công pháp, thuật pháp... tất cả những gì có thể tận dụng đều phải tận dụng triệt để. Còn nữa, ta nghe nói người Thần Kiếm phong để tăng thực lực, bọn họ còn điên cuồng thực hiện sinh tử lịch luyện.”
“Phương pháp kia tuy nguy hiểm, nhưng hiệu quả thì không phải bàn cãi. Chúng ta hoàn toàn có thể học tập bọn họ, vừa nhận nhiệm vụ kiếm điểm, vừa ra ngoài sinh tử lịch luyện. Có như vậy mới mong đuổi kịp bọn họ.”
Nghe vị sư muội này phân tích, đôi mắt của đám đệ tử Ngọc Nữ phong càng lúc càng sáng rực lên, ai nấy đều gật đầu tán thành.
Ở giai đoạn hiện tại, nếu cứ tu luyện theo kiểu “con nhà lành”, muốn đuổi kịp đám “lưu manh” Thần Kiếm phong là chuyện không tưởng. Chỉ có thể binh hành hiểm chiêu! Hơn nữa, đệ tử Thần Kiếm phong làm được, tại sao đệ tử Ngọc Nữ phong lại không thể?
Ngay lập tức, chúng nữ hạ quyết tâm: Phải học tập tinh thần của Thần Kiếm phong, lợi dụng mọi thủ đoạn để nhanh chóng nâng cao thực lực.
Cái cảm giác bị người ta đè xuống đất ma sát, cướp mất đồ ăn ngon, các nàng đã chịu đựng đủ rồi! Vì một bát cơm nóng hổi, Ngọc Nữ phong cũng có thể “hóa hắc”!
Rất nhanh, tư tưởng này lan truyền khắp Ngọc Nữ phong, nhận được sự ủng hộ nhiệt liệt.
Về chuyện này, thân là phong chủ, Bách Hoa Tiên Tử hoàn toàn không hay biết gì. Nàng chỉ nghe các trưởng lão báo cáo rằng dạo gần đây đệ tử tu luyện rất khắc khổ, thậm chí đến nửa đêm cũng không nghỉ ngơi.
Nghe vậy, Bách Hoa Tiên Tử còn hài lòng gật đầu:
“Khắc khổ tu luyện là chuyện tốt. Xem ra cuối cùng các nàng cũng hiểu được nỗi khổ tâm dạy bảo của bổn tọa bấy lâu nay.”
Bách Hoa Tiên Tử không suy nghĩ nhiều. Trong khi đó, mấy ngày tiếp theo, một bộ phận đệ tử Ngọc Nữ phong đã thu dọn hành lý, chuẩn bị ra ngoài sinh tử lịch luyện.
Và bước cuối cùng trước khi rời tông, dĩ nhiên là phải ghé qua Nhiệm Vụ Đường.
Kể từ khi Thần Kiếm phong chuyển hộ khẩu xuống Cận Hải doanh địa, chủ phong đã khôi phục lại vẻ yên tĩnh hài hòa vốn có. Nhiệm Vụ Đường mở cửa hoạt động bình thường, đệ tử các phong trật tự nhận nhiệm vụ, mọi thứ dường như đã quay về quỹ đạo cũ.
Khi các đệ tử Ngọc Nữ phong tốp năm tốp ba đi vào chủ phong, không thể không nói, các nàng chính là những “bánh trái thơm ngon” của Đạo Nhất tông.
Đệ tử các phong khác khi tìm đạo lữ, không ai bảo ai, đều ưu tiên cân nhắc Ngọc Nữ phong đầu tiên. Không còn cách nào khác, ai bảo đệ tử Ngọc Nữ phong không chỉ băng thanh ngọc khiết mà tính tình còn ôn nhu thục nữ, chuẩn mực của một người vợ hiền.
Vì thế, đệ tử các phong khác luôn đối xử rất khách khí với Ngọc Nữ phong, có thể nhường nhịn thì sẽ không bao giờ keo kiệt.
Ví dụ như hiện tại, ba tên đệ tử Ngọc Nữ phong vừa bước vào Nhiệm Vụ Đường, mấy tên đệ tử Bá Thương phong đang xếp hàng thấy thế liền cười tươi rói:
“Sư muội cũng đến nhận nhiệm vụ sao?”
“Vâng ạ.”
“Vậy các muội lên trước đi.”
“Cái này... e là không hay lắm đâu ạ?”
“Không sao không sao, sư huynh cũng chưa nghĩ ra nên nhận nhiệm vụ gì, sư muội cứ tự nhiên.”
Đối mặt với sự nhiệt tình của các sư huynh Bá Thương phong, ba nữ đệ tử Ngọc Nữ phong do dự một chút rồi gật đầu cười duyên:
“Vậy thì đa tạ sư huynh.”
“Hắc hắc, khách khí làm gì, đều là đồng môn sư huynh muội cả mà.”
Thật trùng hợp, vị sư huynh “ôn nhu ấm áp” này chính là Chu sư huynh của Bá Thương phong – kẻ từng thề không đội trời chung với Thần Kiếm phong.
Nhìn ba vị sư muội Ngọc Nữ phong trước mặt, mắt Chu sư huynh đã biến thành hình trái tim, nụ cười trên mặt ôn hòa đến mức muốn tan chảy, đâu còn chút vẻ dữ tợn nào khi đối mặt với Thần Kiếm phong.
Ba nữ đệ tử Ngọc Nữ phong lúc này dồn toàn bộ sự chú ý vào màn sáng hiển thị nhiệm vụ. Vị chấp sự trực ban cũng nở nụ cười thân thiện. Đàn ông mà, đối mặt với cái đẹp thì tâm trạng tự nhiên sẽ tốt lên, cười một cái cũng là lẽ thường tình.
Kể cả đệ tử Thần Kiếm phong cũng vậy thôi, tất nhiên là với điều kiện không liên quan đến chuyện ăn uống. Nếu đụng đến miếng ăn thì xin lỗi, lục thân bất nhận, còn lại thì dễ thương lượng.
Thế nhưng, nụ cười của vị chấp sự này không duy trì được bao lâu. Ngay khi đệ tử Ngọc Nữ phong đầu tiên mở miệng, nụ cười của hắn lập tức đông cứng lại.
“Làm phiền chấp sự, nhóm nhiệm vụ này, ta nhận hết.”
Hả?
Câu này nghe sao mà quen tai thế nhỉ? Cảm giác như đã từng nghe ở đâu đó rồi.
Hắn không chắc chắn lắm, hỏi lại:
“Ngươi vừa nói cái gì?”
“Ta nói, nhóm nhiệm vụ này ta nhận hết.”
“Một nhóm?”
“Đúng vậy, có vấn đề gì không ạ?”
Nhớ ra rồi! Mẹ kiếp, đây chẳng phải là bài tủ của đám đệ tử Thần Kiếm phong sao? Nhận nhiệm vụ theo lô, theo nhóm!
Hiện tại sao lại...
Hắn cẩn thận xác nhận lại lần nữa. Đây rõ ràng là đệ tử Ngọc Nữ phong mà, chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Mọi thứ như một thước phim quay chậm lặp lại. Ba tên đệ tử Ngọc Nữ phong, mỗi người nhận một nhóm nhiệm vụ, sau đó quay đầu rời khỏi Nhiệm Vụ Đường một cách dứt khoát.
Cho đến khi ba cô gái đi khuất, Chu sư huynh và tên chấp sự vẫn chưa hoàn hồn. Mãi một lúc sau, Chu sư huynh mới lẩm bẩm:
“Cái bệnh điên này... nó lây qua đường không khí à?”
Vốn tưởng chỉ là trường hợp cá biệt, nhưng tiếp đó, liên tục có đệ tử Ngọc Nữ phong kéo đến. Y hệt như phong cách của Thần Kiếm phong, cứ trái một nhóm, phải một nhóm mà hốt sạch nhiệm vụ.
Vị chấp sự Nhiệm Vụ Đường triệt để không bình tĩnh nổi nữa.
Mẹ nó, lại đến nữa rồi!
Từ chối cũng không được, hắn chỉ còn cách vội vàng chạy đi báo cáo cho Tam trưởng lão định đoạt.
Tại hậu viện Nhiệm Vụ Đường, Tam trưởng lão đang tu luyện thì nghe thấy tiếng chấp sự hốt hoảng bên ngoài:
“Đường chủ! Xảy ra chuyện rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi!”
“Vội cái gì mà vội, nôn nôn nóng nóng, trời sập xuống hay sao mà la toáng lên?”
Tam trưởng lão khó chịu quát. Thân là chấp sự Nhiệm Vụ Đường mà một chút định lực cũng không có.
Nhưng tên chấp sự thật sự muốn khóc. Không phải hắn không có định lực, mà là chuyện này quá tà môn!
Mặc kệ Tam trưởng lão khó chịu, hắn tuôn một tràng:
“Đường chủ, từ sáng sớm nay, Ngọc Nữ phong có rất nhiều đệ tử đến nhận nhiệm vụ...”
“Nhận thì nhận thôi, có cái gì mà phải hoảng?”
“Không phải a! Đám đệ tử Ngọc Nữ phong này giống hệt Thần Kiếm phong a! Đều là nhận theo nhóm, nhận theo lô! Chưa đến một ngày mà nhiệm vụ tam tinh (3 sao) của chúng ta đã bị quét sạch sành sanh rồi! Hiện tại chỉ có thể dùng kho dự trữ để bổ sung thôi!”
“Một nhóm thì một... Phụt! Ngươi nói cái gì?”
Tam trưởng lão đang thong thả uống trà, nghe đến đây thì phun toẹt cả nước trà ra ngoài, mắt trợn ngược:
“Ngươi nói cái gì? Lặp lại lần nữa!”
Tên chấp sự ủy khuất mếu máo:
“Thì giống hệt đợt trước đó a! Trái một nhóm, phải một nhóm, nhiệm vụ tam tinh treo lên bảng đã hết sạch rồi, giờ phải lôi hàng tồn kho ra đắp vào...”