Thấy Vân Tiên Đài không tiếp tục làm khó dễ, Lâm cung phụng và Trương cung phụng cũng thở phào nhẹ nhõm. Hai người không vội rời đi mà muốn nhân cơ hội này dò la chút lai lịch của nhóm người Vân Tiên Đài.
"Không biết các vị đạo hữu từ phương nào tới?"
"Xa lắm, nói ra chắc các ngươi cũng không biết đâu." Vân Tiên Đài nhạt giọng đáp.
"Không sao, không sao. Dù sao các vị đã cất công đến Thực Giới chúng ta, vậy thì phải đi dạo một vòng cho biết. Mỹ thực ở Thực Giới rất phong phú, quả thực là một nơi tuyệt vời để thư giãn."
Những kẻ tìm đến Thực Giới, mười người thì hết chín người là vì mỹ thực. Đương nhiên, ngoài ăn uống ra, những thú vui hưởng lạc khác cũng không thể thiếu. Thực sắc tính dã, ở Thực Giới này, bất kỳ một tửu lâu lớn nào cũng có thể coi là một tòa câu lan (kỹ viện) trá hình. Câu lan có gì, tửu lâu có đó; câu lan không có, tửu lâu vẫn có! Giống như hôm qua nhóm Diệp Trường Thanh đến Bách Vị Hiên, ở đó cũng cung cấp đầy đủ các loại "dịch vụ" từ A đến Z.
Vừa nói, Lâm cung phụng vừa nở một nụ cười đầy ẩn ý mà "đàn ông ai cũng hiểu". Đám người Vân Tiên Đài, Hồng Tôn thấy vậy cũng gật gù hội ý. Mấy cái trò này đâu cần Lâm cung phụng phải nhắc, đám Hồng Tôn đã sớm là khách quen nhẵn mặt ở các chốn phong lưu rồi.
Nhưng nói về mỹ thực Thực Giới thì đám người Đạo Nhất Tông chẳng mảy may bận tâm. Đồ ăn ở đây có ngon bằng một góc tay nghề của Trường Thanh tiểu tử không? Còn những thứ khác thì... ừm, Thực Giới này quả thực không tồi. Đặc biệt là mỹ tửu, cực kỳ hợp khẩu vị của đám Hồng Tôn. Chủng loại đa dạng không nói, hương vị lại vô cùng xuất sắc.
Lâm cung phụng và Trương cung phụng vừa trò chuyện với nhóm Vân Tiên Đài, ánh mắt vừa liên tục liếc về phía Thu Bạch Y. Ba vị Đế Tôn cảnh hiển nhiên là mục tiêu khiến hai người kiêng dè nhất. Thế nhưng, Thu Bạch Y lại cứ bám dính lấy Diệp Trường Thanh không rời nửa bước, hoàn toàn chẳng thèm để mắt đến bọn họ.
Điều này khiến hai vị cung phụng vô cùng tò mò. Vụ lộn xộn vừa rồi hình như cũng bắt nguồn từ thanh niên này, mà bây giờ vị nữ Đế Tôn kia lại cứ quấn quýt bên cạnh hắn. Sau khi dò hỏi, bọn họ mới ngã ngửa: Hóa ra Thu Bạch Y lại là đạo lữ của Diệp Trường Thanh!
Biết được sự thật này, thái độ của hai vị cung phụng đối với Diệp Trường Thanh lập tức thay đổi 180 độ, cách xưng hô cũng trở nên vô cùng khách sáo:
"Diệp tiểu hữu quả nhiên là tuổi trẻ tài cao, phong độ ngời ngời a!"
Với nhãn lực của Đế Tôn, hai người dễ dàng nhìn thấu tu vi của Diệp Trường Thanh. Một tên nhãi ranh mới chỉ đạt Đại Thánh cảnh tiểu thành, thế mà lại cưa đổ được một nữ Đế Tôn? Chuyện này quả thực hoang đường đến mức nực cười!
Dù Diệp Trường Thanh ở độ tuổi này đạt được tu vi Đại Thánh đã có thể coi là thiên kiêu trẻ tuổi, nhưng Đế Tôn là khái niệm gì chứ? Nhất là Thu Bạch Y, không chỉ tu vi thông thiên mà dung mạo lại tuyệt mỹ, tuổi đời trong giới Đế Tôn cũng được xem là cực kỳ trẻ trung. Rõ ràng lúc còn trẻ, nàng chắc chắn là một đỉnh phong thiên kiêu vạn người mê. Thế quái nào lại đi phải lòng một tên tiểu bối kém mình cả một đại cảnh giới?
Lại thêm thái độ bảo bọc thái quá của đám người Vân Tiên Đài đối với Diệp Trường Thanh, hai vị cung phụng chỉ cần mở miệng tâng bốc hắn vài câu, đám lão quái vật kia đã cười đến không khép được miệng, còn vui hơn cả được khen chính mình.
Diệp Trường Thanh đương nhiên không biết những suy nghĩ rối rắm trong đầu hai vị cung phụng. Hắn quay sang nhìn Triệu chưởng quỹ đang ôm mặt tủi thân, nhẹ giọng an ủi vài câu.
Triệu chưởng quỹ cười khổ: "Diệp tiểu hữu không cần bận tâm, vừa rồi là do ta nhanh mồm nhanh miệng, tự chuốc lấy họa."
Diệp Trường Thanh cũng giải thích rõ ràng rằng mình đã là trưởng lão của Đạo Nhất Tiên Tông, tuyệt đối không có khả năng gia nhập thế lực khác, càng không thể ở lại Thực Giới. Triệu chưởng quỹ nghe xong đành bất lực thở dài. Chuyện đã đến nước này thì biết làm sao được, đành cắn răng chịu đựng thôi.
Trò chuyện thêm một lúc, thấy đã đến giờ cơm, Diệp Trường Thanh đứng dậy đi vào bếp. Hai vị cung phụng cũng được mời ở lại dùng bữa. Về phần ba người Triệu chưởng quỹ, chẳng cần ai mời, bọn họ cũng mặt dày mày dạn bám trụ không chịu đi. Chiêu mộ Diệp Trường Thanh là chuyện không tưởng rồi, nhưng được ăn chực thêm vài bữa mỹ vị bực này thì tội gì mà từ chối?
Diệp Trường Thanh cố ý gọi Hà trù vào phụ bếp, nhân tiện chỉ điểm cho hắn không ít bí quyết. Hà trù cảm động đến rơi nước mắt. Cuốn Khống Lôi Quyết hắn tặng hôm qua quả thực quá hời! So với những kiến thức mà Diệp Trường Thanh truyền thụ, cuốn bí kịch kia căn bản chẳng đáng xách dép.
Hà trù tập trung cao độ, không dám lơ là nửa giây. Bất cứ việc gì Diệp Trường Thanh giao phó, dù chỉ là nhặt rau rửa hành, hắn cũng làm một cách cẩn thận tỉ mỉ. Sai bảo một vị Thánh cấp Linh Trù Sư đi rửa rau, e rằng trên đời này chỉ có Diệp Trường Thanh mới có bản lĩnh đó. Đã thế, Hà trù lại không hề có nửa lời oán thán, ngoan ngoãn như một tên học việc mới vào nghề.
Bữa trưa Diệp Trường Thanh chỉ làm đơn giản ba món mặn một món canh. Khi mùi thơm bắt đầu tỏa ra, hai vị cung phụng vốn dĩ chỉ định ở lại vì nể mặt, nay trong mắt đã ánh lên sự thèm thuồng tột độ.
Bọn họ là cung phụng của Thực Vi Thiên. Đường đường là Đế Tôn, tại sao lại cam tâm tình nguyện làm bảo kê cho một cái tửu lâu? Đương nhiên là vì đam mê ẩm thực! Bọn họ đã đi qua vô số thế giới, nhưng chưa từng thấy nơi nào có đồ ăn sánh được với Thực Vi Thiên. Trù nghệ của Lão tổ Thực Vi Thiên là thứ tuyệt hảo nhất mà bọn họ từng nếm thử, đó mới là lý do chính khiến họ ở lại. Tất nhiên, tài nguyên tu luyện khổng lồ mà Thực Vi Thiên cung cấp hàng năm cũng là một phần, nhưng chỉ dựa vào tài nguyên thì không thể trói chân được Đế Tôn.
Vốn tưởng rằng bản thân sẽ chẳng bao giờ hứng thú với mỹ thực ở nơi nào khác nữa, cho đến khi ngửi thấy thứ mùi hương ma mị này, hai vị cung phụng đã hoàn toàn bị đánh gục.
Đồ ăn vừa dọn lên, Vân Tiên Đài vẫy tay gọi hai người vào ăn. Bọn họ không kìm được mà nuốt nước bọt ực ực. Đây là một bữa cơm tập thể, hai vị cung phụng cũng học theo đám người Vân Tiên Đài, vớ lấy một cái bát to chà bá, xới đầy cơm và thức ăn, rồi ngồi xổm chồm hổm ngay bên cạnh mà lùa lấy lùa để.
Nếu là trước đây, mỗi bữa ăn của bọn họ bèo nhất cũng phải mười mấy món sơn hào hải vị, có mỹ nhân hầu hạ, có hảo tửu rót tràn ly. Nhưng bây giờ, hai vị Đế Tôn vứt sạch liêm sỉ và hình tượng, ngồi xổm trên mặt đất há to miệng nhai nhồm nhoàm.
Vừa nuốt miếng đầu tiên, biểu cảm của hai người giống hệt nhau: Sững sờ, ngây ngất, rồi điên cuồng! Thứ mỹ vị chưa từng nếm qua này đã triệt để chinh phục vị giác của họ. Bọn họ cắm mặt ăn lấy ăn để, căn bản không thể dừng lại.
Một bát cơm khổng lồ nhanh chóng bị càn quét sạch sẽ. Ba người Triệu chưởng quỹ cũng chẳng khá hơn là bao. Dù không phải lần đầu ăn, nhưng bọn họ vẫn không thể khống chế được bản thân, ăn đến mức muốn nuốt luôn cả lưỡi.
Ăn xong bữa cơm, ánh mắt hai vị cung phụng nhìn Diệp Trường Thanh đã sáng rực như đèn pha. Nếu không có Triệu chưởng quỹ làm gương tày liếp lúc nãy, e rằng bọn họ đã không nhịn được mà mở miệng chiêu mộ hắn rồi. Nếu lôi kéo được Diệp Trường Thanh vào Thực Vi Thiên, chẳng phải sau này ngày nào cũng được ăn ngon sao?
Nhưng đối mặt với ánh mắt cảnh cáo sắc như dao của Vân Tiên Đài, hai người đành nuốt lời mời vào bụng. Dù vậy, thái độ của họ đối với Diệp Trường Thanh lại nhiệt tình đến mức thái quá, thậm chí còn chủ động mời hắn đến tổng bộ Thực Vi Thiên làm khách.
"Diệp tiểu hữu, tay nghề của ngươi quả thực khiến lão phu bái phục sát đất!"
"Đúng vậy! Ta và Lâm lão quỷ cũng coi như là những kẻ sành ăn, bình sinh chỉ đam mê mỗi miếng ăn ngon. Nhưng ta chưa từng thấy ai có trù nghệ sánh ngang với ngươi!"
"Ngay cả lão già ở Thực Vi Thiên kia, trù nghệ e rằng cũng không bằng ngươi đâu!"
"Đúng rồi, Diệp tiểu hữu nếu có thời gian, nhất định phải đến Thực Vi Thiên chúng ta làm khách nhé!"
"Đúng đấy! Lão già kia tuy không bằng ngươi, nhưng cũng có chút bản lĩnh, chắc chắn hai người sẽ có chuyện để nói."
"Lão già" trong miệng hai người chính là Lão tổ của Thực Vi Thiên. Hôm qua Triệu chưởng quỹ cũng đã kể sơ qua cho Diệp Trường Thanh nghe, đó là một vị Đế cấp Linh Trù Sư hàng thật giá thật. Đối với nhân vật này, Diệp Trường Thanh thực sự rất có hứng thú. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên hắn được diện kiến một Đế cấp Linh Trù Sư bằng xương bằng thịt.