Virtus's Reader
Ta Là Trù Thần, Toàn Tông Môn Đều Bị Ta Làm Thèm Khóc

Chương 1419: CHƯƠNG 1418: DIỄN SÂU HƠN CẢ KỊCH, DƯỢC VƯƠNG CÁC SẬP BẪY

Đối mặt với câu hỏi của Dược Vân Phong, tên nam tử phía sau cung kính trả lời:

"Khoảng hơn nửa canh giờ nữa ạ."

Vừa rồi bọn họ đã liên hệ với Phùng Minh cùng Bạch Tiên Nhi, hai người đang dốc toàn lực đuổi tới Thực Giới.

Nghe vậy, Dược Vân Phong nhẹ gật đầu. Lần này Dược Vương Các có thể nói là dốc toàn bộ lực lượng, chơi lớn một phen.

Tất cả cường giả đều được huy động, mục đích duy nhất là giải quyết triệt để nhóm người Vân Tiên Đài.

Căn cứ tin tức từ nội gián tại Thực Giới truyền về, đám người Vân Tiên Đài đến giờ vẫn chưa rời đi, vẫn đang ung dung ngồi trong tửu lâu Thực Vi Thiên.

Đối với việc này, Dược Vân Phong trong lòng cười lạnh. Đây là tự tin mình có đủ bản lĩnh chống lại Dược Vương Các sao? Hay là điếc không sợ súng?

Bọn hắn nghĩ quá đơn giản rồi. Dược Vương Các nếu ngay cả chút chuyện cỏn con này cũng không giải quyết được, thì làm sao có thể chấn nhiếp được bao nhiêu thế giới xung quanh?

Hơn nữa, hàng năm tiêu tốn núi tiền như vậy để nuôi dưỡng đám cung phụng, chẳng lẽ bọn họ đều là đồ ăn hại?

Một bên Đại trưởng lão sát ý càng thêm nồng đậm. Nỗi đau mất con khiến hắn mấy ngày nay gần như phát điên, lửa giận trong lòng bị đè nén đến cực hạn, chỉ chờ giây phút bùng nổ để thiêu rụi tất cả.

Dược Vân Phong không vội vàng động thủ ngay, mà kiên nhẫn chờ đợi Phùng Minh cùng Bạch Tiên Nhi đến hội hợp cho chắc ăn.

Ở một bên khác, bên trong Thực Vi Thiên, nhóm Diệp Trường Thanh, Vân Tiên Đài tự nhiên cũng đã biết tin Dược Vương Các kéo quân đến.

Tuyệt Thạch lúc này sắc mặt có chút ngưng trọng. Tuy đã sớm đưa ra quyết định, nhưng trong lòng hắn vẫn biết rõ Dược Vương Các là khúc xương khó gặm.

Đừng nhìn đám luyện đan sư kia chiến lực có thể không cao, nhưng dàn cung phụng của Dược Vương Các thì không phải dạng vừa đâu. Có thể khiến Dược Vương Các cam tâm tình nguyện bỏ ra cái giá lớn để nuôi dưỡng, bọn họ chắc chắn phải có bản lĩnh thật sự.

"Tiên hạ thủ vi cường? Đánh phủ đầu bọn nó?"

Ngược lại với sự lo lắng của Tuyệt Thạch, nhóm Vân Tiên Đài lại rất bình tĩnh. Đi theo Cơm Tổ lăn lộn giang hồ bao lâu nay, trường hợp như thế này bọn họ gặp như cơm bữa.

Lúc trước đại chiến với Ma Tộc, đối mặt với cả một quân đoàn Ma Tộc hùng mạnh, mọi người còn chẳng thèm chớp mắt, huống chi là một cái Dược Vương Các.

Hồng Tôn mở miệng đề nghị chủ động tấn công, đánh cho Dược Vương Các trở tay không kịp.

Bất quá, Từ Kiệt – quân sư "tâm bẩn" – lại có ý tưởng hay ho hơn. Chỉ nghe hắn chậm rãi nói:

"Sư tôn đừng vội, đệ tử nơi này có một cái ý tưởng chưa được chín chắn lắm."

Hả?

Nghe vậy, Hồng Tôn lập tức biết ngay tiểu tử này lại ủ mưu tính kế gì đó thâm độc rồi. Hắn liếc mắt nhìn Từ Kiệt, tức giận nói:

"Có lời cứ nói, có rắm thì phóng!"

"Hắc hắc, lúc này Dược Vương Các hẳn là còn chưa biết chuyện chúng ta cùng Thực Vi Thiên đã liên thủ đâu nhỉ?"

Chuyện liên thủ chỉ có Tuyệt Thạch, Lâm cung phụng, Trương cung phụng và vài người thân tín biết. Còn lại đệ tử Thực Vi Thiên đến giờ vẫn mù tịt.

Nghe được lời này, Hồng Tôn gật đầu, lập tức bừng tỉnh đại ngộ:

"Tiểu tử ngươi không phải là muốn..."

"Hắc hắc, sư tôn anh minh! Đã Dược Vương Các không biết, vậy vừa vặn có thể để Tuyệt Thạch lão tổ ra mặt, dụ bọn hắn vào tròng. Đến lúc đó... Khặc khặc!"

Kế sách này của Từ Kiệt quả thực thâm độc, mà tính khả thi lại cực cao. Nghe xong, Hồng Tôn không phản đối, Vân Tiên Đài cũng liên tục gật đầu, nhìn Từ Kiệt với ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng.

Quả nhiên a, kẻ này giống ta! Đạo Nhất Tiên Tông ta có người kế nghiệp rồi! Cái sự vô sỉ này đúng là gia truyền!

Chỉ có Tuyệt Thạch, Lâm cung phụng, Trương cung phụng ba người bọn họ nghe xong kế hoạch, mặt mũi ai nấy đều phức tạp.

Liên thủ thì liên thủ, bọn họ chấp nhận vì trù nghệ mà hy sinh một chút nguyên tắc. Nhưng bây giờ, Từ Kiệt lại bày ra cái mưu kế "ném đá giấu tay", "đâm sau lưng chiến sĩ" ác độc như vậy.

Tuyệt Thạch tin chắc, nếu làm theo lời Từ Kiệt, Dược Vân Phong chắc chắn sẽ không nghi ngờ gì mà chui đầu vào rọ.

"Thế nhưng là dùng cớ gì để dụ bọn hắn đây?"

"Đơn giản a! Liền để Tuyệt Thạch lão tổ nói rằng đã dùng trận pháp vây khốn được chúng ta, bảo Dược Vân Phong lập tức đến tiếp viện, bắt gọn một mẻ."

"Ý tưởng này không tệ!"

Đám người dăm ba câu liền chốt xong kịch bản, Tuyệt Thạch muốn chen vào nói một câu cũng không có cơ hội.

Mãi đến khi Vân Tiên Đài quay đầu nhìn hắn, cười tủm tỉm nói:

"Tuyệt Thạch huynh, việc này đành làm phiền ngươi rồi."

"Ta cái này... Các ngươi... Haizz, được rồi."

Nghe vậy, Tuyệt Thạch há hốc mồm, muốn từ chối nhưng cuối cùng vẫn phải gật đầu bất lực.

Đã leo lên thuyền giặc rồi, giờ muốn xuống cũng không được. Hơn nữa, mấy ngày nay Diệp Trường Thanh "nhả" ra mấy chiêu nấu nướng khiến hắn mê mẩn tâm thần.

Mấu chốt nhất là, tên tiểu tử này mỗi lần nói đến đoạn cao trào là dừng lại, cứ úp úp mở mở, khiến Tuyệt Thạch khó chịu như bị mèo cào. Biết rõ đây là chiêu bài giữ chân, chờ giải quyết xong Dược Vương Các mới chịu dạy tiếp, nên Tuyệt Thạch đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

Thấy Tuyệt Thạch gật đầu, Vân Tiên Đài nhếch miệng cười, đáp ứng là tốt rồi.

Rất nhanh, Tuyệt Thạch dưới sự "đạo diễn" của nhóm Vân Tiên Đài, bắt đầu chủ động liên hệ với Dược Vân Phong.

Chỉ là lúc mới bắt đầu, biểu cảm của lão già này cứng đơ, giọng điệu thiếu tự nhiên, khiến nhóm Vân Tiên Đài ở bên cạnh sốt ruột không thôi.

"Tuyệt Thạch huynh, ngươi làm sao vậy? Ngữ khí tự nhiên một chút đi a! Ngươi nói như đọc văn tế thế kia thì ai mà tin được!"

Tuyệt Thạch thật sự là quá căng thẳng. Cả đời hắn quang minh chính đại (hoặc ít nhất là không chơi bẩn kiểu này), giờ bắt hắn đi lừa người, quả thực là làm khó nhau.

Không phải ai cũng giống như nhóm Vân Tiên Đài, nói dối không chớp mắt, mặt dày như tường thành.

"Đừng nóng vội, để ta luyện tập một chút."

"Còn luyện tập cái gì nữa, thời gian không đợi người a! Tránh ra, để ta tự mình làm!"

Hồng Tôn thấy ngứa mắt quá, một tay giật lấy Truyền Âm Phù của Tuyệt Thạch, định mở miệng nói luôn. Thấy thế, Tuyệt Thạch ngớ người.

Không phải chứ, ngươi làm cái gì? Người ta Dược Vương Các có biết ngươi là ai đâu mà nghe?

Nhưng một giây sau, khi Hồng Tôn cất tiếng, Tuyệt Thạch cùng hai vị cung phụng triệt để chết lặng.

Giọng nói phát ra từ miệng Hồng Tôn, thế mà giống hệt giọng của Tuyệt Thạch, không sai một ly!

"Cái này..."

"Một chút thủ đoạn nhỏ thôi, lúc còn trẻ có học qua một cái thuật pháp biến âm." Hồng Tôn nhún vai, vẻ mặt "chuyện nhỏ như con thỏ".

Thay đổi thanh tuyến đối với Hồng Tôn mà nói đúng là chuyện vặt. Chỉ là Tuyệt Thạch ba người trong lúc nhất thời không biết nên nói gì.

Là thủ đoạn nhỏ, nhưng mịa nó đường đường là một cao thủ kiếm đạo, ai rảnh rỗi đi học cái loại thuật pháp lừa đảo này chứ? Thời gian đó đi luyện kiếm không tốt hơn sao?

Hồng Tôn diễn xuất vô cùng tự nhiên, Truyền Âm Phù hóa thành một vệt kim quang, rất nhanh biến mất vào hư không.

Bên ngoài Thực Giới, Dược Vân Phong cũng rất nhanh nhận được truyền tin từ "Tuyệt Thạch".

Đọc nội dung bên trong, Dược Vân Phong sắc mặt vui mừng khôn xiết. Đại trưởng lão bên cạnh thấy thế, tò mò hỏi:

"Thế nào rồi?"

"Là Tuyệt Thạch truyền tin! Hắn nói đã tìm được cơ hội dùng trận pháp vây khốn nhóm người kia rồi! Bất quá trận pháp không kiên trì được quá lâu, bảo chúng ta mau chóng đến tiếp viện để bắt người."

Nghe được tin này, Đại trưởng lão cũng nhịn không được kinh hỉ quá đỗi, liên tục gật đầu:

"Tốt! Cái tên Tuyệt Thạch này làm việc được đấy! Ngày sau ngược lại có thể cho Thực Vi Thiên bọn hắn chút ưu đãi về giá đan dược."

"Vậy chúng ta còn chờ cái gì nữa? Nhanh lên một chút đi a!"

"Thế nhưng là Phùng Minh cùng Bạch Tiên Nhi..."

Dược Vân Phong vốn định chờ đủ người mới hành động cho chắc ăn, dù sao nhóm Vân Tiên Đài thực lực cũng không yếu.

Nhưng Đại trưởng lão đã không đợi được nữa rồi. Tuyệt Thạch đã tạo ra cơ hội ngàn năm có một như vậy, làm sao có thể bỏ lỡ? Đến lúc đó một mẻ hốt gọn lũ khốn kiếp kia, hắn phải tự tay băm vằm bọn chúng để tế vong linh con trai!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!